Phân Cách - Chương 7
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 7: Vóc người của em có phải là rất tốt không?
"Tỷ,
hôm nay chị có làm việc không?" Sáng ngày thứ hai, Quý Thanh Cừ và Quý Hâm
Thư cùng nhau tỉnh lại, hai người không có lập tức xuống giường, dựa vào bờ vai
lẫn nhau nằm ở trên giường, suy nghĩ hôm nay làm chút gì.
"Hôm
nay không có làm việc, em thì sao?"
"Em
ngày hôm qua cũng kết thúc công việc sớm rồi, chính là nói, hôm nay hai chúng
ta đều rất thanh nhàn, vậy chúng ta đi bờ biển chơi thế nào? Lâu như vậy không
đến phố Thiên Lan, hiếm thấy tới một lần, buông lỏng một chút cũng không tệ."
Quý
Thanh Cừ nói xong, hai mắt đều nổi lên ánh sáng, nàng yêu thích du lịch khắp
nơi, phố Thiên Lan cũng đã tới mấy lần, mà Quý Hâm Thư mỗi lần đều là lấy
nguyên nhân công việc đi công tác đến đây, số lần thật sự đến chơi lại là một lần
cũng không có. Công việc của Quý thị đều là Quý Hâm Thư đang xử lý, thời gian
nhàn hạ của cô quá ít, Quý Thanh Cừ nhắc ra đi chơi, Cũng là muốn để cô buông lỏng
một chút. Hai người thương lượng xong, quyết định một lúc đi bờ biển.
Quý
Thanh Cừ mang theo đồ tắm đến, Quý Hâm Thư không biết bơi, cũng không có ý định
xuống nước, chỉ mặc quần áo thông thường là được. Hai người một trước một sau
đi tắm rửa, trải qua lúng túng tối hôm qua, họ cũng sẽ ở khi đối phương tắm rửa
đến ban công hít thở, mặc dù chỉ là kính mờ, mà không phải trực tiếp thấy được,
nhưng ít nhiều vẫn là sẽ có chút lúng túng.
"Tỷ,
sau lưng em kem chống nắng bôi không tới, chị giúp em bôi một chút." Quý
Thanh Cừ trực tiếp mặc đồ tắm từ phòng tắm đi ra, quần áo bình thường của nàng
đa số là loại gợi cảm, áo tắm bikini
cũng là vải vóc rất ít. Áo tắm màu đỏ bao lấy tròn trịa mượt mà khá cao ngất của nàng. Quần lót lớn như bàn
tay đem cái mông tròn trịa của nàng bó ở bên trong.
Vóc người
của hai tỷ muội đều có chút gầy gò, nhưng không phải ốm, mà là thân thể cân xứng,
cái gọi là địa phương nên có thịt thì có thịt, địa phương nên mảnh khảnh, một
tia thịt dư thừa cũng sẽ không có. Quý Thanh Cừ vóc người cao gầy, vóc người tốt
đến kinh người. Chân dài nhỏ mà thẳng tắp, xương bánh chè cũng rất hẹp.
Màu da trắng
như tuyết và áo tắm màu đỏ phối hợp cùng nhau, nhìn qua gợi cảm nóng bỏng. Một
mực Quý Thanh Cừ lại hiểu rõ nhất làm sao lợi dụng vẻ đẹp của nàng. Nhìn nàng
cười cười với mình, sau đó giơ tay lên, đem tóc dài màu mật trà kia vén lên, lộ
ra xương bươm buớm sau lưng với mình. Quý Hâm Thư sờ sờ vành tai ửng đỏ, yên lặng
cầm lấy kem chống nắng một bên.
"Tỷ
tỷ, vóc người của em có phải là rất tốt không?" Quý Thanh Cừ đứng trước
gương, có chút tự luyến vặn vẹo thân thể. Quý Hâm Thư cũng không dám ngẩng đầu
lên để nhìn, bởi vì cô sợ hãi ánh mắt của chính mình sẽ bại lộ quá nhiều. Chỉ
là, theo vặn vẹo của Quý Thanh Cừ, hai hõm eo bên hông nàng chập trùng theo,
nhìn qua khiến người ta rất muốn xoa một chút, chọt mọt cái.
Quý Hâm Thư đương nhiên sẽ không thật sự làm
như vậy, cô vỗ nhẹ nhẹ cái mông của Quý Thanh Cừ, để nàng không được phép lộn xộn.
Bỗng nhiên bị đánh cái mông, Quý Thanh Cừ ngoan ngoãn nga một tiếng, đứng thẳng
người, nổi bậc ở lớp da. Quý Hâm Thư giúp nàng đem kem chống nắng bôi xong, lại
kiểm tra dây và nút của áo lót nàng, sau khi xác định không thành vấn đề, hai
người mới đi bờ biển.
Vào lúc
này người đến Lam Hải nghỉ phép không ít, bằng không khách sạn Lam Hải cũng sẽ
không xuất hiện tình huống hết vé. Bờ biển tụ tập rất nhiều người, đại đa số nữ
nhân đều mặc bikini vô cùng gợi cảm, ý đồ vào lúc này bày ra vóc người kiêu ngạo
của mình. Khi Quý Thanh Cừ và Quý Hâm Thư cùng đi đến bờ biển, ngay lập tức thì
hấp dẫn phần lớn ánh mắt của con người.
Không ít
nam nhân nhìn Quý Thanh Cừ mà trợn tròn mắt, trực tiếp thì huýt sáo lên. Nữ
nhân cũng quăng tới ánh mắt ước ao hoặc đố kị, sau đó đối với bụng dưới tràn
ngập thịt của mình kêu rên ở trong lòng. Đương nhiên, cũng không có ít người
chú ý tới Quý Hâm Thư bên cạnh Quý Thanh Cừ. So với đa số nữ nhân quần áo khiêu
gợi, cô có vẻ đặc biệt rất nhiều.
Bên
ngoài Quý Hâm Thư là một cái áo sơ mi trắng vải vóc rất mỏng, bên trong phối hợp
áo ngắn vải the không có tay, phía dưới là một cái quần đỏ hoa vụn màu trắng,
áo ngắn màu trắng được cô để vào trong váy, thiết kế váy thu eo, đem đường viền
eo của cô phác hoạ ra. Mái tóc dài màu đen của cô tản ra, đỉnh đầu là mũ che
nắng màu vàng nhạt, vừa đúng che khuất ánh mặt trời, lại lộ ra gương mặt tinh xảo
ôn nhu.
Một thân
này nhìn qua căn bản không như đến bờ biển chơi nước, ngược lại càng giống là một
mỹ nữ tao nhã khí chất đến bờ biển chụp hình chân dung. Quý Hâm Thư và Quý
Thanh Cừ đi ngang qua bờ biển, nữ nhân trung niên đang nằm nhoài trên hồ bơi ếch,
ngẩng đầu lên thấy được Quý Thanh Cừ và Quý Hâm Thư đi ngang qua, bỗng nhiên
thì ngừng lại, tựa hồ đang bị khác biệt của người với người đả kích...
"Tỷ
tỷ, thật nhiều nữ nhân đang nhìn chị nha, chị làm sao hấp dẫn mỹ nữ như vậy chứ?"
Quý Thanh Cừ kéo lấy Quý Hâm Thư, hai người ở bờ biển đi dạo một chút, nàng đã
sớm chú ý được, thời gian đầu tiên hai người đến bờ biển, thì có không thiếu nữ
nhân đem tầm mắt rơi vào trên người Quý Hâm Thư, những người kia nhan sắc cũng
còn không tồi. Nàng vẫn luôn rõ ràng tỷ tỷ nhà mình là loại hình nữ tính thích
nhất, không ít bạn bè của mình đều từng theo đuổi cô, chỉ đáng tiếc Quý Hâm Thư
lại chưa từng động tâm với bất cứ người nào, cho tới hiện tại xu hướng tính dục
không phân biệt được.
"Là
bản thân họ nhìn qua, chị cũng hết cách." Quý Hâm Thư nói xong, nhìn nam
nhân đem ánh mắt đi khắp trên người Quý Thanh Cừ kia, trong nháy mắt sinh ra một
loại cảm giác khó chịu bảo vật của mình bị người khác dò xét, Quý Hâm Thư cởi
đi áo ngoài trên người mình mặc ở trên người Quý Thanh Cừ, cùng lúc che khuất
ngực của nàng, cũng che khuất cơ bụng trên bụng nàng chính mình không nhịn được
muốn nhìn. Mắt thấy tỷ tỷ nhà mình đem quần áo thêm ở trên người mình, lại đem
nút cài từ đầu đến cuối. Quý Thanh Cừ há há miệng, rồi lại bất đắc dĩ đem lời
nuốt trở lại.
"Chị,
em đi mua rượu." Hai người ở bờ biển đi dạo một chút, Quý Thanh Cừ không
có ý định sớm như vậy thì xuống nước, muốn uống hai ly trước rồi nói. Thấy nàng
hứng thú cao, Quý Hâm Thư cũng không mất hứng, gật đầu để nàng đi. Quý Thanh Cừ
một đường đi tới nơi bán bia đá, mới vừa đi gần nàng liền phát hiện, ở dưới dù
che nắng to lớn ở bên cạnh, một đám nữ nhân mặc đồ tắm ngồi cùng một chỗ, người
ở chính giữa kia, rõ ràng là người quen cũ của mình, Tống Ngôn Khê.
Giang hồ
truyền nhau, Quý có Thanh Cừ, Tống có Ngôn Khê. Câu nói này ở bên trong giới bạn
tốt của hai người lưu truyền rộng rãi. Tống Ngôn Khê con người này, chiều cao
thấp hơn Quý Thanh Cừ hai centimet, thường dùng giày cao gót bù đắp không đủ
này, hai người cùng tuổi, ngày sinh cũng chỉ chênh lệch hai tháng. Tống Ngôn
Khê là con lai, cha của nàng là người Nga, mẹ là người Trung Quốc. Phần lớn thời
gian nàng định cư ở nước ngoài, một khoảng thời gian không liên lạc, lại tình
cờ gặp nàng ở đây.
Nàng mặc
áo tắm màu vàng sáng, loại màu sắc này , người quá đen mặc sẽ bại lộ màu da thiếu hụt của chính
mình, mà người trắng mặc, thỉnh thoảng cũng sẽ đem khí chất kéo thấp, độ khó điều
động cao. Nhưng mà Tống Ngôn Khê từ trước đến giờ dám mặc, cũng có vốn làm càn
này. Màu da nàng trong trắng lộ hồng, là loại màu da nhìn qua cũng rất khỏe mạnh
kia. Phía trên áo tắm chọn dùng thiết kế
không dây rất lớn mật, chỉ dùng một cái dây lưng và cúc áo trước duy trì
cố định ở trên người. Lộ ra một mảng lớn bộ ngực trắng nõn và xương quai xanh
giống như Hoành Sơn.
Cái áo tắm
này trên thân to gan, dưới thân cũng không hàm hồ, vải vóc căng mịn bao bọc lấy
mông mật đào khá vểnh của Tống Ngôn Khê, khe hở ở phía sau mông, là một thiết kế
hình tròn điêu khắc rộng khoảng nửa lóng tay. Từ phía sau có thể tinh tường thấy
được cánh mông kẹp vào nhau mà hình thành khe rãnh, thâm thúy trắng nõn. Tống
Ngôn Khê đem đồ tắm này mặc ra cảm giác cực kỳ nóng bỏng, nàng ngồi ở trong
đám người kia, chính là sự tồn tại được chú ý nhất.
"Thích
chỗ này không?" Tống Ngôn Khê ngẩng đầu nhìn người ngồi ở bên người nàng
có chút an tĩnh, hình dạng thanh tú nhu hòa của nữ nhân, thuộc về loại nhẫn nhịn nhìn kia. Cô ngồi ở trong đó,
cùng báu vật nóng bỏng xung quanh có chút không giống. Tống Ngôn Khê rót một
chén rượu đỏ đưa cho cô, lại đem anh đào bên trong rượu đỏ dùng để tô điểm lấy
đi, dương dương tự đắc đặt ở trong miệng.
Hai con
mắt nàng híp lại, ăn thịt quả anh đào, đem hạt anh đào bỏ ở một bên, lại chỉ
có đem cuống anh đào lưu lại. Nàng vểnh môi hồng hào căng mịn, đầu lưỡi linh
xảo ở trong miệng quét qua quét lại. Những nữ nhân xung quanh kia dùng ánh mắt
hừng hực nhìn nàng, sau đó, môi đỏ của nàng hé mở, đầu lưỡi trắng nõn dò ra, ở
phía trên, bất ngờ là cuống anh đào vừa rồi kia. Nó kết lại cùng nhau, hình
dáng như hình một trái tim. Hành động như vậy bại lộ lượng tin tức không ít, vô
cùng tính ám chỉ. Nữ nhân xung quanh rít gào lên, ngay cả nữ nhân an tĩnh bên
người Tống Ngôn Khê cũng cười lên.
Tống
Ngôn Khê ôm lấy đầu của nữ nhân, thay nàng vuốt vuốt tóc dài kia, lại nằm nhoài
bên tai nữ nhân nói cái gì, trêu đến người sau sắc mặt đỏ lên. Người chung
quanh giải tán lập tức, như là cố ý di chuyển chỗ cho các nàng. Tống Ngôn Khê cảm
tạ các nàng thức thời, nàng móc lấy chân, một cái tay nắm ly rượu, cả người tựa
ở trong lồng ngực nữ nhân bên cạnh. Dáng dấp kia lại như tiểu hồ ly ăn đủ tinh
khí, lười biếng lại gợi cảm.
"Không
nghĩ tới có thể ở đây tình cờ gặp ngươi, vừa rồi biểu diễn đến không tệ."
Quý Thanh Cừ thấy bên kia hơi yên tĩnh một ít, đi tới chào hỏi với Tống Ngôn
Khê. Các nàng quen nhau cũng có bốn, năm năm rồi, bình thường tụ tập cùng nhau
thì hẹn rượu. Thêm vào ban đầu chuyện nàng và tỷ tỷ nhà mình Quý Thanh Cừ cũng
tham gia không ít, qua hệ càng tốt đẹp hơn người bình thường.
"Cục
cưng, ta cũng không nghĩ tới sẽ ở đây thấy được ngươi. Lâu như vậy không gặp,
ngươi vẫn là như cũ, thật xa ta là có thể ngửi thấy được hormone nữ tính trên
người ngươi, ta thấy chân của ngươi thì muốn sờ." Tống Ngôn Khê và Quý
Thanh Cừ luôn luôn chơi đến rất lớn, hai
người cũng yêu thích táy máy tay chân với nhau, dù sao mỹ nữ mà, có ai không
thích đây?
Con mắt
của Tống Ngôn Khê là mắt phượng, so với Quý Thanh Cừ quyến rũ không nhiều lắm,
càng nhiều chút cảm giác xâm lược, Thêm nữa nàng là con lai, đường viền toàn thể
rất sâu. Đồng dạng là gợi cảm, nhưng Quý Thanh Cừ là quyến rũ, mà nàng là yêu
dã, còn có chút cảm giác lãnh diễm như vậy, chính là tươi đẹp đến có mang tính
xâm lược rất mạnh. Màu tóc của nàng là màu xanh đen đặc thù, không phải đen thuần
túy, màu sắc thiên hướng xanh thẫm, dưới ánh mặt trời đặc biệt dễ thấy. Đôi con
ngươi màu xanh lam kia cũng rất khác với tất cả mọi người, khi nhìn người, đều
sẽ cho người ta có loại ảo giác rất thâm tình, đương nhiên, người hiểu rõ Tống
Ngôn Khê đều biết, nàng thâm tình tuyệt đối là giả.
“Ngươi
xem thì xem, đừng sờ loạn a, cô bạn gái ngươi còn ở đó." Thân là nữ thẳng,
Quý Thanh Cừ đương nhiên không ngại cùng Tống Ngôn Khê sờ tới sờ lui, các nàng
đều rất thèm thân thể của đối phương, đương nhiên không phải thèm mang tính dục
vọng, thuần túy là thưởng thức vóc người tốt và chân dài của đối phương. Nhưng
bây giờ bạn gái của Tống Ngôn Khê thì ngồi ở bên cạnh, nếu như nàng vẫn cùng
người sờ tới sờ lui, cũng không phải chuyện như vậy a.
"Điểm
tâm nhỏ nhà ta mới sẽ không lưu ý đâu, đúng không?" Tống Ngôn Khê cười
nhìn về phía bạn gái một bên, người sau gật gật đầu, đích thật là một bộ dáng vẻ
nhẹ như mây gió hoàn toàn không thèm để ý. Tống Ngôn Khê nhờ vào đó, trực tiếp
dùng tay sờ chân của Quý Thanh Cừ, chủ động đem nàng ôm vào trong lồng ngực của
mình, trong miệng còn nói thầm Quý Thanh Cừ có phải lại đi thẩm mỹ viện bảo dưỡng,
da thịt nhẵn nhụi nhiều hơn lúc trước rồi.
"Ta
không phải một mình tới, chị ta cũng tới, ngươi có muốn cùng chúng ta ăn một bữa
cơm hay không?" Lúc này Quý Thanh Cừ mới nhớ tới mình là mua bia đá, ai biết
gặp phải Tống Ngôn Khê, cứ như vậy hàn huyên một hồi lâu. Tống Ngôn Khê vốn
đang tâm tình tốt sờ chân của Quý Thanh Cừ, ai biết nàng bỗng nhiên nhắc đến
Quý Hâm Thư, phản xạ có điều kiện liền nổi lên một lớp da gà. Nàng khẽ nhíu
mày, không hiểu mà nhìn Quý Thanh Cừ.
"Ngươi
là cảm thấy du lịch quá thoải mái hay là thế nào? Khi thả lỏng còn muốn ở cùng
với Quý Hâm Thư?" Tống Ngôn Khê không nhịn được mở miệng hỏi nàng, làm đến
Quý Thanh Cừ đầu óc mơ hồ, nàng cảm thấy cùng tỷ tỷ nhà mình ra ngoài dạo tốt
vô cùng a, làm sao Tống Ngôn Khê vừa mở miệng, hình như không phải chuyện như
thế chứ?
"Ta
nói ngươi, cho dù năm đó theo đuổi chị ta không thành, ngươi cũng không đến mức
nhớ đến bây giờ chứ?" Quý Thanh Cừ nhỏ giọng nói thầm ở bên tai Tống Ngôn
Khê, dùng tiếng chỉ có hai người mới có thể nghe được. Các nàng ở rất gần, ở
bên trong mắt người, đại khái chính là dáng dấp đang hôn, đặc biệt là tay của Tống
Ngôn Khê còn đặt ở trên đùi Quý Thanh Cừ. Nàng vừa muốn nói gì, lúc này, bóng
người xa xa đi tới để Tống Ngôn Khê sửng sốt một chút.
Trên mặt
Quý Hâm Thư mang theo cười nhạt, đối diện chính mình ôn nhu mà cười, từ từ tới
gần. Nụ cười kia để phía sau lưng Tống Ngôn Khê phát tê, trên mặt xuất hiện dấu
vết cứng ngắc, đặc biệt là vào lúc này Quý Thanh Cừ còn đang mời nàng đêm nay
cùng nhau ăn cơm, Tống Ngôn Khê trong óc chỉ có ba chữ "Hồng Môn Yến".
Nàng cứng mí mắt nở nụ cười với Quý Thanh Cừ diễm lệ, đưa tay ra nâng lấy cằm
của chính mình, nhíu mày.
"Tiểu
Cừ Cừ, đêm nay ta còn có việc muốn làm, còn về ăn cơm cái gì thì không cần,
ngươi phải nhớ giúp ta hỏi tăm tỷ tỷ của ngươi, ta thì đi chơi trước." Tống
Ngôn Khê nói xong, cũng không đợi Quý Thanh Cừ nói cái gì, vội vàng mang theo
bạn gái của nàng đi rồi. Cảm thấy nàng nôn nóng, Quý Thanh Cừ luôn cảm thấy có
chỗ nào không đúng, cảm giác Tống Ngôn Khê vừa rời đi, thấy thế nào cũng giống
như chạy trốn...
Hết
chương 7.

Nhận xét
Đăng nhận xét