Phân Cách - Chương 70
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương
70: Chị biết mình là ai, biết mình đang làm gì.
"Thanh
Cừ, buổi tối ăn lẩu có được hay không? Trước đó em vẫn nói muốn ăn đồ vật náo
nhiệt một chút, trong nhà có món ăn và đồ gia vị em thích ăn, hai chúng ta rất
lâu không ngồi cùng một chỗ ăn lẩu rồi. " Quý Hâm Thư cầm trong tay mấy thứ
túi đồ gia vị, trên mặt mang cười yếu ớt. Nghe được lời của cô, Quý Thanh Cừ lại
không thèm nhìn cô một chút, chỉ là yên tĩnh ngồi ở trên ghế salông, nghiêng đầu
nhìn ngoài cửa sổ đờ ra.
Trong
phòng không có lịch ngày và đồng hồ, Quý Thanh Cừ biết Quý Hâm Thư là cố ý triệt
bỏ lịch ngày, muốn nhờ vào đó để lẫn lộn nhận thức của mình đối với thời gian.
Đây là đại đa số thủ đoạn ngục giam giam cầm phạm nhân thường xuyên dùng, Quý
Thanh Cừ lại không nghĩ rằng Quý Hâm Thư sẽ đối với chính mình dùng tới. Nàng
nhớ tới ngày mình bị Quý Hâm Thư làm hôn mê là ngày 14 tháng 7, nếu như Quý Hâm
Thư không có nói dối, chính mình thật sự hôn mê ba ngày, thêm vào số ngày mấy
ngày nay bị cô nhốt tại nơi này, chắc vừa lúc là một tuần.
Chính
mình có công việc cũng có bạn bè, cũng không phải không hề xã giao, cho dù thân
phận mất tích không ai sẽ phát hiện. Nhưng mà điện thoại di động của nàng bị
Quý Hâm Thư lấy đi, đối phương rất có thể sẽ lợi dụng những phần mềm xã giao
kia phân tán một ít tin tức giả, nhờ vào đó để vòng qua hoài nghi những bằng hữu
kia của mình. Thêm nữa bối cảnh của Quý gia mạnh mẽ, Quý Hâm Thư muốn làm được
một tay che trời, có lẽ không phải việc khó gì.
Quý
Thanh Cừ cau mày, cảm thấy tìm người trợ giúp điểm ấy là tuyệt đối không thể thực
hiện được, hiện tại nàng không có công cụ liên lạc, không cách nào đi ra
ngoài, ai cũng không thể giúp được chính mình. Như vậy, dựa vào năng lực của bản
thân nàng đi ra ngoài thì sao? Quý Thanh Cừ cúi đầu nhìn một chút hai tay của
chính mình, khí lực nàng không nhỏ, nhưng muốn đem cửa khóa mạnh mẽ mở ra không
phải quá có khả năng. Thêm nữa bên ngoài biệt thự có lẽ sẽ có người Quý Hâm Thư
an bài, mình coi như chạy ra gian phòng, cũng tuyệt đối không thể thoát khỏi
bên người Quý Hâm Thư.
Quý
Thanh Cừ nghĩ một hồi chỉ cảm thấy nản lòng thoái chí, mặc kệ đi như thế nào đều
là tử cục. Nàng ngẩng đầu nhìn Quý Hâm Thư bận rộn ở nhà bếp, đối phương tựa hồ
cảm ứng được tầm mắt của nàng, đúng lúc quay đầu lại. Hai người tầm mắt chạm
vào nhau, Quý Thanh Cừ thấy được nụ cười yếu ớt trên mặt Quý Hâm Thư, nàng dời
đi tầm mắt trước.
Mấy ngày
nay bị Quý Hâm Thư nhốt ở đây, đối phương kỳ thực không có làm chuyện đặc biệt
khác người gì. Các nàng vẫn là giống như trước, như tỷ muội thông thường ở
chung. Càng là như vậy, Quý Thanh Cừ thì càng căm ghét hành động của Quý Hâm
Thư. Loại cảm giác đó giống như là đem cầu kính phá vụn dùng keo dán một lần nữa
dính trở lại, vết rách mặt ngoài đều không giấu được, huống chi là nội bộ đã sớm
thối nát?
Cô lấy
lòng chính mình, làm đồ vật chính mình thích ăn, bồi mình làm chuyện trước đây
đã nói, nhưng ngay cả gian nhà cũng không để cho mình ra. Dáng vẻ Quý Hâm Thư
giờ khắc này cùng hình tượng trước đây của cô chồng lên, để Quý Thanh Cừ
sinh ra một loại cảm giác không chân thực. Nàng thậm chí không nhịn được hoài
nghi, Quý Hâm Thư trước đây đối tốt với mình, có phải cũng là xuất phát từ mục
đích nào đó. Quý Thanh Cừ rõ ràng chính mình không nên suy nghĩ tỷ tỷ như thế,
nhưng nàng chính là không nhịn được suy nghĩ lung tung.
"Chị
cũng không cần đi làm sao?" Quý Thanh Cừ thấy được Quý Hâm Thư đem nồi
uyên ương đặt lên bàn, tùy ý hỏi. Nàng biết Quý thị rất nhiều công tác đều phải
cần Quý Hâm Thư xử lý, nhưng bây giờ cô đã theo mình ở nơi này chừng mấy ngày rồi.
Quý thị không phải là không có Quý Hâm Thư thì không thể vận chuyển, nhưng ít
đi Quý Hâm Thư, tuyệt đối là không có cách nào hiệu suất cao hoàn thành công
tác.
"Cùng
Thanh Cừ so ra, công tác cái gì cũng không phải, Đường Khởi cũng sẽ giúp chị xử
lý tốt những việc vặt kia, Thanh Cừ là đang quan tâm chị sao?' Quý Hâm Thư
không biết lúc nào đã đi tới trước mặt mình, cô rất vui vẻ Quý Thanh Cừ chủ động
nói chuyện cùng chính mình. Mấy ngày nay, Thanh Cừ luôn là không để ý tới
chính mình, dáng dấp xa lánh này để Quý Hâm Thư cảm thấy cực kỳ khó chịu.
Rõ ràng
đem lời đều đã nói ra, chính mình lại vẫn là muốn chịu đựng thấy được Thanh Cừ
lại không đụng tới khó chịu của nàng. Đây là một loại dằn vặt vừa ngọt ngào rồi
lại khó chịu, một mặt Quý Hâm Thư tự nói với mình nên biết đủ, dù sao Thanh Cừ
đã thuộc về mình. Phương diện khác, Quý Hâm Thư lại rất muốn thân mật cùng
Thanh Cừ, cô muốn hôn nàng, muốn lấy được Thanh Cừ đáp lại.
"Ăn
cơm đi." Quý Thanh Cừ làm bộ không thấy nhiệt tình trong mắt Quý Hâm Thư,
nàng ngồi vào trước bàn, yên tĩnh chờ đợi sôi, xuống thịt lại xuống rau, lại
chỉ không có tôm và cá Quý Hâm Thư đặc biệt chuẩn bị vì nàng. Dĩ vãng hai người
ăn lẩu, Quý Thanh Cừ luôn là sẽ trước tiên
đem tôm và cá mình thích ăn bỏ vào, Quý Hâm Thư sẽ tính chính xác thời
gian giúp nàng vớt ra, vì nàng đem tôm lột đi, hiện nay, Quý Thanh Cừ lại cả
tôm cũng không muốn ăn.
Nhìn ra
phương thức Quý Thanh Cừ dùng như thế từ chối chính mình, Quý Hâm Thư ngơ ngác
nhìn mặt nàng, vẫn là đem tôm bỏ vào trong nồi lẩu cay, sau khi nấu xong mò ra
lột vỏ, thận trọng đặt ở trong đĩa của Quý Thanh Cừ. Nhưng từ đầu đến cuối, Quý
Thanh Cừ đều không có liếc mắt nhìn, càng khỏi nói ăn. Rõ ràng là món lẩu náo
nhiệt, hai người lại ăn đến đặt mình trong hầm băng.
Quý
Thanh Cừ không có khẩu vị gì, chỉ ăn một ít món ăn thì kết thúc rất sớm, nàng
rất muốn đi ban công thông khí, ban công cũng là một địa phương duy nhất không
có bị Quý Hâm Thư khóa lại, đại khái là nàng suy đoán chính mình không dám từ
ban công nhảy xuống, đương nhiên, Quý Thanh Cừ cũng sẽ không ngốc đến lấy an
toàn chính mình mạo hiểm dù sao nàng nhảy xuống cũng sẽ không thành công thoát
đi, còn có thể sẽ làm tổn thương chính mình, để tình thế xấu càng rõ ràng.
Quý
Thanh Cừ sau khi ăn qua, mở ra một bình rượu đỏ, cầm đi đến ban công. Nàng thưởng
thức màn đêm phía ngoài, từng ngụm nhỏ nhấp lấy rượu đỏ trong ly. Lúc này nàng
nghe được tiếng bước chân cách đó không xa, cũng không cần quay đầu lại liền biết
Quý Hâm Thư lại đi qua rồi. Loại cảm giác như hình với bóng này ở mấy ngày này
nhiều lần xuất hiện, chính mình đi phòng rửa tay, hoặc là đi xuống lầu rót cốc
nước, Quý Hâm Thư đều sẽ giống như quỷ mị đi theo phía sau mình, làm sao bỏ rơi
cũng bỏ rơi không được.
Sự nhẫn
nại của một người luôn là có mức độ, khi nàng mất đi tự do, bị tước đoạt quyền
lợi cơ bản nhất của con người, phần nhẫn nại này sẽ trở nên đơn bạc. Quý Thanh
Cừ tức giận đến thân thể phát run, nàng nỗ lực để cho mình phớt lờ ánh mắt sốt
ruột phía sau, Quý Hâm Thư lại một mực còn muốn đi tới, không xong không thôi,
không ngừng không ngớt nhích lại gần mình.
"Tôi
ở ban công hít thở, chị cũng muốn theo đến sao? Cả gian nhà đều là máy giám sát,
tôi làm cái gì chị đều biết đến rõ rõ ràng ràng, chị còn theo tới làm cái
gì?" Quý Thanh Cừ là lần đầu tiên dùng thái độ như vậy nói chuyện với Quý
Hâm Thư, cho dù là mới bắt đầu phát hiện mình bị giam cầm ở đây, cũng không có
từng buồn bực như thế.
Trong
lòng nàng từ đầu đến cuối đều cảm thấy Quý Hâm Thư làm như vậy không phải là bản
ý của cô, cô vẫn là tỷ tỷ tôn trọng của chính mình, thế nhưng, áp lực Quý Hâm
Thư cho mình quá lớn, không có người nào có thể nhịn được tại mọi thời khắc bị
người dò xét việc riêng tư, ngay cả ngủ đều sẽ có máy thu hình chiếu rọi chính
mình. Quý Thanh Cừ bị đè nén mấy ngày tức giận vào lúc này bạo phát, nàng đem
rượu ném xuống đất, lạnh lùng liếc nhìn Quý Hâm Thư, quay người đi xuống lầu dưới.
"Thanh
Cừ, chị chỉ là sợ em uống say rồi, không có ý nhìn chằm chằm em." Quý Hâm
Thư thấy được Quý Thanh Cừ bài xích chính mình như thế, tâm trạng đau xót, cô
lần nữa đi theo, muốn ôm chặt Quý Thanh Cừ. Động tác cô rất rõ ràng, Quý
Thanh Cừ càng thêm không thể để cô ôm. Hai người khí lực chênh lệch không ít,
Quý Thanh Cừ lại là đang nổi giận, không có bận tâm nhiều lắm, lần này không nhẹ,
thêm nữa lớp da của Quý Hâm Thư trắng mà mỏng, lại rất yếu đuối, tay của Quý
Thanh Cừ vừa mới rời khỏi, trên mặt cô ngay lập tức sẽ đỏ một đám lớn. Quý
Thanh Cừ có chút hối hận, nàng nhíu mày, cưỡng chế suy nghĩ muốn hỏi dục vọng
của Quý Hâm Thư thế nào, giằng co đứng tại chỗ.
Ngược lại,
Quý Hâm Thư cũng không tức giận, tuy mặt bị đánh đến có chút đau, nhưng cô
càng muốn thấy được Thanh Cừ đối với mình là có phản ứng, cô thà rằng Thanh Cừ
chửi mình đánh mình, cũng không muốn thấy được Thanh Cừ không thèm để ý cô, coi
cô thành một người trong suốt để đối xử, như vậy mới là chuyện Quý Hâm Thư
không thể nào tiếp thu được.
"Chị
yêu thích Thanh Cừ nổi nóng đối với chị, dù sao cũng tốt hơn em phớt lờ chị."
Quý Hâm Thư hoàn toàn không thèm để ý vết thương trên mặt, cho dù như thế một
lúc nơi đó thì sưng lên. Cô lôi kéo tay của Quý Thanh Cừ, sờ ở một bên khác gò
má, quyến luyến cọ nhẹ. Quý Thanh Cừ nhìn dáng dấp của cô, mũi chua xót, nàng
nghiêng đầu đem tay rút về, lùi về sau vài bước.
"Tỷ,
xin lỗi, em không phải cố ý. Em không có cách nào lý giải chị vì sao lại đối với
em có thứ tình cảm này, em hi vọng chị có thể đi bệnh viện, liên lạc bác sĩ tốt
nhất, chị bệnh đến rất nặng chị biết không?" Quý Thanh Cừ nhìn Quý Hâm
Thư, nàng phát hiện mặc kệ thế nào, chính mình cũng không có cách nào thật sự
đi căm ghét người này.
"Bị
bệnh? Không có, Thanh Cừ, chị không bệnh." Quý Hâm Thư nghiêng đầu, đưa
tay sờ lên trán của chính mình, sau khi xác định không có phát sốt, vừa cười
lên an ủi Quý Thanh Cừ. Quý Thanh Cừ hít sâu một hơi, nhẹ nhàng nắm chặt tay cô.
"Tỷ,
em nói không phải sốt cảm mạo, tâm lý chị xảy ra vấn đề, có thể, còn dính đến vấn
đề tinh thần." Quý Thanh Cừ lần nữa nhắc đến chuyện này, nàng nói tới
nghiêm túc, cũng sẽ không lấy chuyện như vậy đùa giỡn. Nàng tinh tường thấy được,
vẻ mặt Quý Hâm Thư sau khi nghe đến câu nói này trở nên cứng ngắc, cô nhìn
chính mình, bị thương và khổ sở trong mắt rõ ràng.
"Thanh
Cừ, tại sao nói chị như vậy, cũng bởi vì chị yêu em, em liền muốn dùng loại lý
do này phủ quyết cảm tình của chị đối với em sao? Em làm như vậy, chị rất khó
chịu, không cho phép nói chị như vậy, em đừng nói với chị như vậy nữa."
Quý Thanh Cừ phát hiện Quý Hâm Thư rất bài xích chính mình nhắc lên vấn đề
này, lần trước cũng là bởi vì chuyện mình nói bác sĩ tâm lý, Quý Hâm Thư mới
có thể trở nên kích động. Thân thể cô khẽ run, con ngươi mất đi tiêu cự lần lượt
ngưng tụ, lại từ từ tản ra, cô nhìn chính mình, nỗ lực đi tới, rồi lại thấp thỏm
lùi xa.
"Tỷ,
chị tỉnh táo một chút." Quý Thanh Cừ thấy được dáng vẻ kỳ quái của Quý Hâm
Thư, lo lắng cô sẽ phải chịu kích thích, nhưng Quý Hâm Thư chỉ là mờ mịt nhìn
mình, không ngừng mà lắc đầu.
"Thanh
Cừ, chị không có không bình tĩnh, chị rất bình thường, chị biết mình là ai, biết
mình đang làm gì, biết chị rất yêu em. Lời của em để chị đau quá, nơi này đau đến
muốn vỡ nát, em làm gì phải nói chị như vậy chứ?"
Thanh âm
của Quý Hâm Thư có chút nghẹn ngào, cô không khóc, chỉ là ánh mắt của cô so với
khóc còn khiến người ta khó chịu. Quý Thanh Cừ mắt đỏ nhìn cô, còn muốn giải
thích cái gì, Quý Hâm Thư lại hoảng loạn đẩy nàng ra, một mình chạy đi gian
phòng. Nhìn thấy cô vội vàng rời khỏi như thế, Quý Thanh Cừ như là tất cả khí lực
đều bị rút đi, nàng quay đầu lại nhìn rượu đỏ rơi tại trên đất. Nó như máu
tươi vừa chảy ra, đem thảm trải nền màu trắng nhuộm đỏ.
Quý
Thanh Cừ mỏi mệt đem tàn cục trên đất thu thập xong, nàng tắm rửa sạch sẽ nằm ở
trên giường, cũng không lâu lắm, cửa bị gõ vang, Quý Thanh Cừ biết là Quý Hâm
Thư, nàng xuống giường mở cửa, thấy được Quý Hâm Thư đứng trước cửa. Cô cười yếu
ớt, tựa hồ tranh chấp vừa rồi của hai người đều không có từng xảy ra, dấu vết
gò má một bên sưng đỏ cũng rất rõ ràng.
"Thanh
Cừ, chị muốn ngủ cùng em, em mỗi ngày đều nói không được, hôm nay có thể không?
Chị cái gì cũng sẽ không làm, chỉ muốn ôm em." Quý Hâm Thư nhẹ giọng nói
qua, ngữ khí khẩn cầu rất rõ ràng. Nghe được lời của cô, Quý Thanh Cừ nghĩ đến
cái gì, cười nhạo xuống.
"Chị
có thể dùng máy giám sát thấy được tôi, cần gì phải cùng ngủ một gian phòng với
tôi, tôi rất mệt mỏi, muốn một mình nghỉ ngơi." Quý Thanh Cừ nói xong, mặc
kệ Quý Hâm Thư còn nói cái gì, trực tiếp đóng cửa lại, khóa trái gian phòng.
Nàng biết Quý Hâm Thư có chìa khóa, thật sự muốn vào, chính mình không ngăn được
cô. Nhưng cửa phòng yên tĩnh lại, không có tiếng bước chân, cũng không có thanh
âm lại mở miệng của Quý Hâm Thư. Quý Thanh Cừ cho rằng cô đi rồi, phiền giận nằm
lên giường. Nghe được thanh âm của nàng nằm xuống, Quý Hâm Thư ngồi dựa vào ở
cạnh cửa, ôm vòng lấy đầu gối, đem đầu tựa ở trên cánh tay.
Hết
chương 70.

Nhận xét
Đăng nhận xét