Phân Cách - Chương 75
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương
75: Đêm nay, nàng sẽ không trở về rồi.
Môi lưỡi
ướt mềm, vừa có nhiệt độ nóng bỏng, trên đầu lưỡi linh xảo, tưa lưỡi có thể
mang đến cảm giác ma sát kích thích, môi với răng vừa mềm mại, cũng có ma sát
mạnh mẽ của hàm răng. Dùng miệng hầu hạ không chỉ có thể ở trên tâm lý mang đến
trình độ thỏa mãn rất lớn, cũng là một phương thức lấy lòng hoàn mỹ mà không có
bất kỳ khuyết điểm nào.
Thân là
người từng trãi, Thẩm Khanh Vãn không phải lần đầu tiên bị đối xử như thế, thế
nhưng có chừng kinh nghiệm lần đó cũng tuyệt đối không xưng được, còn về Thẩm
Khanh Vãn cũng không có đem chuyện như vậy nghĩ đến tốt đẹp cỡ nào. Nhưng bây
giờ, Tống Ngôn Khê mang đến vui thích không phái giả, thân thể trì độn ở dưới sự
trêu chọc của nàng, phản ứng là kịch liệt chưa bao giờ có, ngay cả âm vật kia rất
ít sẽ lên phản ứng cũng ở dưới hôn môi dịu dàng chậm rãi rút đi phòng bị cùng
nhu nhược của nó.
Thẩm
Khanh Vãn không phải lãnh cảm trời sinh, cô đã từng cũng cùng nữ nhân thông thường
như thế, nắm giữ thân thể bình thường, cũng ở dưới an ủi của mình từng nở rộ. Từ
sau khi chuyện lần đó phát sinh, tâm lý Thẩm Khanh Vãn đối với làm tình sinh ra
bản năng bài xích, loại bài xích này liên kết với thân thể, để điểm mẫn cảm của
cô trở nên tê dại lên.
Cô vốn
không phải người dục vọng mạnh, Lục Mật là loại hình vừa vặn ngược lại. Hai người
ở cùng nhau, thường thường là Lục Mật chủ động yêu cầu hoan ái, chính mình làm
thê tử của nàng thỏa mãn nàng. Nhưng mà tính tình đối phương thích chơi để Thẩm Khanh Vãn khổ
não, Lục Mật trên giường trò gian luôn là rất nhiều, nàng bất mãn với tư thế
thông thường, Thẩm Khanh Vãn liền vì nàng đi nghiên cứu trò khác. Sau đó tư thế
làm cho đối phương hài lòng, người kia lại bắt đầu cân nhắc tình thú nhiều hơn.
Ở cái
nhìn của Thẩm Khanh Vãn, cô có thể vô điều kiện thỏa mãn và sủng ái người yêu của
chính mình, chỉ khi nào chạm tới giới hạn của cô, chính là thời điểm cô không
cách nào nhượng bộ nữa. Lục Mật thích chơi, không biết từ nơi nào làm đến video
và đạo cụ lung ta lung tung, nhõng nhẽo đòi hỏi muốn cùng chính mình thử nghiệm,
Thẩm Khanh Vãn không thích loạn dằn vặt, sau khi lần nữa từ chối, Lục Mật cũng
tới tính khí. Vì không để nàng tức giận, Thẩm Khanh Vãn chỉ đành đồng ý nàng
thử xem, cũng chính là lần kia, tạo thành một cái khe giữa quan hệ của hai người.
Thân thể
Thẩm Khanh Vãn không có khát vọng quá mãnh liệt, thân thể nữ tính cấu tạo cũng
làm cho các nàng ở trên làm tình thỉnh thoảng sẽ rất yếu đuối. Thẩm Khanh Vãn
còn nhớ mình bị quấn vào trên giường không cách nào nhúc nhích, chân tâm mẫn cảm
bị đạo cụ kỳ quái đụng vào, mãnh liệt quá mức kích thích mang đến kịch liệt
đau, loại đau kia thậm chí so với lần đầu tiên vượt qua mà không kịp.
Thẩm
Khanh Vãn yêu cầu Lục Mật dừng lại, người kia lại làm như không thấy, mãnh liệt
quá độ khoái ý đến điểm giới hạn, sẽ trở thành tồn tại khiến người ta đau đớn.
Hạt nhân mẫn cảm bị kích thích sưng đỏ đau đớn, hạ thân cơ hồ không còn tri
giác. Đó là một khắc sỉ nhục nhất trong đời Thẩm Khanh Vãn, từ sau lần đó, thân
thể của cô sợ hãi lại kinh sợ loại cảm giác đó, một khi đụng phải kích thích
quá mức mãnh liệt, âm vật sẽ theo bản năng sản sinh cảm giác đau đớn, còn về
cái gọi là cao trào, càng là rất lâu chưa từng có rồi.
Thẩm
Khanh Vãn không cảm thấy đây là cái bệnh gì nhất định phải chữa khỏi, đối với cô
mà nói, cô không có khát vọng tính dục như vậy, cũng không dự định khai triển
tình yêu nữa. Nếu như sau này muốn bảo bảo, cô có thể tự mình sinh ra một đứa
bé giữ ở bên người. Tình huống của thân thể cô không có xem là đại sự gì, cũng
không từng nghĩ tới sẽ có người lại đụng vào chính mình.
"Tống
Ngôn Khê... Không muốn." Thẩm Khanh Vãn thân thể thẳng băng, cô kẹp chặt
cái mông, bụng dưới đều bởi vì sốt sắng thái quá mà căng lên. Thẩm Khanh Vãn thừa
nhận, giờ khắc này cảm giác Tống Ngôn Khê mang cho chính mình là khoái ý nhiều
hơn đau đớn, bờ môi nàng rất mềm mại, động tác liếm láp lại như mèo con, chậm
rãi, triền miên. Thẩm Khanh Vãn yêu thích bị Tống Ngôn Khê đối xử như thế,
thích đến khủng hoảng đều thiếu rất nhiều.
Thư thích
lâu không gặp làm cho Thẩm Khanh Vãn cảm thấy khó mà tin nổi, dường như nơi đó
không còn là sợ hãi bị đụng vào, thời điểm nó bị ngậm cũng sẽ biểu đạt khoái ý,
bị đầu lưỡi sượt qua, cũng sẽ mẫn cảm mà run lên. Nhưng Thẩm Khanh Vãn vẫn là sẽ
sợ, cô sợ loại đau kia, sợ đến không muốn chịu đựng nữa, cái này cũng là
nguyên nhân tại sao cô trước sau từ chối bị Tống Ngôn Khê đụng chạm.
"Ngoan
một chút, tôi sẽ để chị thoải mái, chị đừng quên đi, trước đây tôi mới là cái
chủ đạo kia." Cảm thấy Thẩm Khanh Vãn hoảng loạn, Tống Ngôn Khê rất thích cô
giờ khắc này thể hiện ra ngây ngô cùng non nớt. Nàng một cái tay xoa khe
mông tròn trịa vểnh lên của Thẩm Khanh Vãn, một cái tay khác ở trên bụng cô chầm
chậm ma sát theo. Thẩm Khanh Vãn bị nàng xoa mềm cả người, cứ như vậy mềm nhũn
ra tùy ý nàng an ủi.
"Tống
Ngôn Khê, đừng quá nhanh có được hay không? Quá nhanh, tôi sẽ không chịu được."
Thẩm Khanh Vãn nhắm mắt lại, trên lông mi nhiễm giọt nước mắt chảy ra. Vào lúc
này, thanh âm cô cùng với bình thường một trời một vực. Thẩm Khanh Vãn đối
với người nói chuyện luôn là ôn nhu lại hòa hợp, vào lúc này thanh âm cô cũng
đang bên trong cực hạn ôn nhu lại chen lẫn mềm mại và hờn dỗi.
Loại
thanh âm này nghe tới rất kỳ diệu, rõ ràng là nữ nhân chín chắn như vậy, lại có
thể phát ra loại tiếng có chút trẻ con này, Tống Ngôn Khê càng là tiếp xúc Thẩm
Khanh Vãn, càng cảm thấy con người này là bảo tàng càng đào càng nhiều. Chính
mình vĩnh viễn không biết Thẩm Khanh Vãn sẽ cho chính mình kinh hỉ thế nào, cô
a, khắp nơi cũng có thể yêu, chính là không thích chính mình.
"Khanh
Khanh thật đáng yêu." Tống Ngôn Khê nghe thanh âm của Thẩm Khanh Vãn, có
loại cảm giác bị đầu độc. Nàng không nhịn được vòng tới phía sau của Thẩm
Khanh Vãn, dùng xương m*u của chính mình dán vào khe mông căng thẳng của cô,
đưa tay ra đem một cái chân khác rơi trên mặt đất của cô nâng lên. Động tác như
thế rất mắc cỡ, đặc biệt là ở trước gương, loại tư thế này làm cho nơi riêng tư
của Thẩm Khanh Vãn bại lộ ở trong gương, không chỉ có là Tống Ngôn Khê, ngay cả
Thẩm Khanh Vãn cũng có thể thấy rõ.
"Nơi
đó của Khanh Khanh, thật đáng yêu." Tống Ngôn Khê viền mắt đỏ lên, là dục
vọng quá sâu chồng chất lên nhau gây nên. Nàng không nhịn được dùng bộ ngực
căng đến khó chịu của chính mình đi ma sát phía sau lưng của Thẩm Khanh Vãn,
tay phải nắm chân của Thẩm Khanh Vãn nâng lên, một cái tay khác thuận thế vò
lên bí bị chính mình thấy hết từ lâu.
Thẩm
Khanh Vãn ý thức được Tống Ngôn Khê đang làm gì, lúc này mới chầm chậm mở mắt
ra, nhưng mà, chỉ là vừa nhìn cô thì mắc cỡ lập tức đỏ cả vành mắt, sinh lý
kích thích phản xạ có điều kiện ra nước mắt thẩm thấu con mắt. Cô chưa từng gặp
tình cảnh mắc cở như vậy, cũng là lần đầu tiên lấy phương thức như thế thấy được
địa phương nơi này của chính mình.
Trên
kính có một tầng hơi nước tỉ mỉ, đem hình ảnh ngâm ra mấy phần mơ hồ, mặc dù
như thế, thân thể của mình và Tống Ngôn Khê vẫn là rất rõ ràng khắc ở bên
trong. Hai tay cô bị trói ở trên vòi hoa sen, lớp da tràn đầy dấu vết Tống Ngôn
Khê lưu lại, xung quanh cái rốn càng là một vòng dấu hôn màu đỏ rơi vào đó.
Tay Tống Ngôn Khê bóp lấy thịt số lượng không nhiều trên chân của mình, lưu lại
dấu tay, mà nàng một cái tay khác ở địa phương càng thêm ngượng ngùng qua lại chuyển
động.
Nơi đó ướt
át cực kỳ, là nhiệt dịch chính mình thấm ra, Tống Ngôn Khê ý xấu dùng tay ở khe
hở giữa múi thịt qua lại chuyển động, càng muốn nặn ra tiếng xoa bóp khiến người
ta mặt đỏ tới mang tai. Thẩm Khanh Vãn nhắm mắt lại, không cách nào nhìn thẳng
cảnh tượng này
"Khanh
Khanh, dáng vẻ chị bây giờ lại như một con tiểu nãi cẩu bị tôi bắt nạt, khuôn mặt
đỏ đỏ, khóe mắt còn mang theo nước mắt, lớp da chị thật là trắng, tại sao có thể
có da thịt nhẵn nhụi như thế, tôi thật thích cảm giác ôm chị, như vậy chị chính
là của tôi." Tống Ngôn Khê si mê nói qua, không nhịn được há mồm, ở trên bả
vai Thẩm Khanh Vãn hơi hơi dùng sức cắn xuống.
Đau nhói
để Thẩm Khanh Vãn lần nữa mở mắt, hai con mắt cô rưng rưng mà nhìn Tống Ngôn
Khê bắt nạt chính mình, cô không có cách nào nói rõ ràng cảm giác bây giờ của
mình. Bị Tống Ngôn Khê đụng vào, trong lòng cô tràn đầy sung sướng, đó là đối với
người có cảm giác mới sẽ có mừng rỡ. Thân thể là xấu hổ, phản ứng khắp nơi cũng
nói chính mình xác thực rất thoải mái. Nhưng mà trong tiềm thức, Thẩm Khanh Vãn
lại rất sợ chính mình sẽ đau, sẽ lại một lần nữa nhớ lại khó chịu trải qua.
Thẩm
Khanh Vãn không hiểu chính mình đây là làm sao, rõ ràng bài xích tình ái, cũng
chán ghét loại thủ đoạn trò gian chồng chất này, càng thêm không thể nào tiếp
thu được hình ảnh xấu hổ giờ khắc này. Nhưng mà, cô không có cách nào từ
trong mắt Tống Ngôn Khê thấy được trò đùa. Không giống với Lục Mật kia, con mắt
của Tống Ngôn Khê sạch sẽ lại trong suốt, nàng chỉ là muốn như vậy đòi lấy
chính mình, mà không phải vì để cho chính mình cảm thấy sỉ nhục.
Đụng vào
như vậy, khắp nơi lộ ra thương tiếc, Thẩm Khanh Vãn rũ con mắt, đem tầm mắt
chính mình giấu ở trong bóng tối. Cô nhìn ánh mắt Tống Ngôn Khê ôn nhu lại quyến
luyến, dường như đang nhìn một người được sủng ái, Thẩm Khanh Vãn không biết
ánh mắt mình giờ khắc này là như thế nào, bản thân cô cũng không từng phát
hiện phần ôn nhu này.
Lúc này,
Tống Ngôn Khê đã sờ lên viên hoa đậu mẫn cảm kia, dùng lòng bàn tay xoa nó ma
sát lên. So với miệng lưỡi, ưu điểm duy nhất của ngón tay chính là có thể rất
nhanh chóng tiến hành ma sát, chuyện này đối với đại đa số nữ nhân mà nói là hưởng
thụ, càng là động tác quen thuộc các nàng an ủi. Nhưng mà, tốc độ như vậy đối
với Thẩm Khanh Vãn mà nói cũng không phải chuyện tốt đẹp gì.
Âm hạch
mẫn cảm bị Tống Ngôn Khê dùng ngón tay bóp đè xoa, ma sát nhanh chóng mang theo
nhiệt độ cùng lúc, cũng mang theo khoái ý. Thẩm Khanh Vãn dùng sức mím môi,
thân thể cũng không được khống chế run rẩy lên. Cô có thể cảm giác được, ngoại
trừ vui vẻ, còn có đau như hình với bóng càng ngày càng rõ ràng. Khởi đầu còn
có thể nhịn được, nhưng động tác của Tống Ngôn Khê càng là nhanh, Thẩm Khanh
Vãn lại ngày không chịu nổi, dần dần, đau đớn che lại khoái ý, Thẩm Khanh Vãn
hai chân căng thẳng, thử muốn chịu đựng, cô không muốn vào lúc này kêu ngừng,
như vậy sẽ chỉ làm Tống Ngôn Khê cảm thấy lúng túng.
"Tống
Ngôn Khê... Chậm... Chậm một chút..." Thẩm Khanh Vãn cơ hồ đem toàn thân đều
co rúc ở trong lồng ngực Tống Ngôn Khê, cô nắm thật chặc cánh tay của Tống Ngôn
Khê, móng tay không dài bởi vì quá dùng sức, ở trên cánh tay nhỏ trắng nõn của
đối phương hạ xuống từng đạo từng đạo vết trảo. Tống Ngôn Khê chỉ cho rằng Thẩm
Khanh Vãn là thoải mái quá mức, nói một đằng làm một nẻo mới nói như vậy
"Khanh
Khanh dáng vẻ hiện tại, thật là đẹp." Tống Ngôn Khê nhẹ giọng nói qua, cắn
xuống lỗ tai Thẩm Khanh Vãn, đột nhiên xuất hiện kích thích làm cho Thẩm Khanh
Vãn hai chân phát run, cô mở mắt ra, ánh mắt rơi vào trên tay nằm ở giữa chân
của Tống Ngôn Khê, nàng động đến mức rất nhanh, mỗi một lần lòng bàn tay mềm
mại đều sẽ vòng quanh quả cầu thịt mẫn cảm kia mạnh mẽ ma sát qua.
Hoặc
xoay quanh, hoặc trên dưới, hoặc trái phải mà di động, động tác như thế rơi vào
trong mắt Thẩm Khanh Vãn, cô tràn ra nước mắt từ viền mắt lướt xuống, quá đau rồi,
đau đến sắp không nhịn được rồi. Thẩm Khanh Vãn nức nở, cô đem đầu chôn ở trong
lồng ngực Tống Ngôn Khê, không ngừng mà co giật lắc đầu, dù là còn đang cao hứng,
Tống Ngôn Khê cũng ý thức được Thẩm Khanh Vãn không đúng. Nàng dừng lại động
tác, phát hiện thân thể Thẩm Khanh Vãn căng thẳng lúc này mới buông lỏng xuống,
mà hoàn toàn không có cảm giác không muốn.
Điều này
làm cho Tống Ngôn Khê ý thức được, tất cả biểu hiện của Thẩm Khanh Vãn, cũng
không phải bởi vì thoải mái thoải mái gây nên, mà là như cô nói, cô không thích
chính mình đối với cô như vậy, mới có thể rơi lệ, mới có thể nhiều lần để cho mình
chậm một chút hoặc là dừng lại. Ý thức được điểm ấy, Tống Ngôn Khê đột nhiên cảm
giác thấy tất cả chính mình làm vừa rồi lại như vai hề, nàng như vậy, cùng ép
buộc Thẩm Khanh Vãn khác nhau ở chỗ nào ?
Nghĩ như
vậy, Tống Ngôn Khê đem dây lưng trên tay cô mở ra, nhìn vết trói màu đỏ phía
trên kia, vẫn là không nhịn được đau lòng. Tống Ngôn Khê ở trong lòng cười
chính mình ti tiện, cười nàng đều đến loại trình độ này, lại còn đang lo lắng
Thẩm Khanh Vãn.
"Xin
lỗi, sau này sẽ không." Tống Ngôn Khê nói xong, đứng dậy cầm lấy áo tắm
bên cạnh khoác lên trên người Thẩm Khanh Vãn, quay người ra suối nước nóng.
Cũng không lâu lắm, Thẩm Khanh Vãn nghe được thanh âm của xe khởi động, Tống
Ngôn Khê rời khỏi biệt thự.
Đêm nay,
nàng sẽ không trở về rồi.
Hết chương 75.

Nhận xét
Đăng nhận xét