Phân Cách - Chương 80
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 80: Dựa vào cái gì chỉ có thể chị ép tôi, tôi thì không thể ép chị?
Quý Hâm
Thư từ bên trong ho khan thức tỉnh, cô đưa tay che miệng lại, muốn đè xuống cảm
giác khó chịu của cuống họng, nhưng càng là ngột ngạt, ho khan thì càng khó đè
xuống. Cô từ bỏ chống lại, từ trên giường ngồi dậy, đi tới trước bồn cầu thống
khổ nôn khan, nhổ ra chỉ có tơ máu li ti.
Cô dùng
tay chống thân thể tựa ở trước bồn rửa tay, mãi đến tận sau khi tim đập không kịch
liệt như vậy mới chậm rãi cầm lấy ly nước súc miệng, cứng đờ di chuyển thân thể,
dùng không nhiều khí lực tắm rửa. Rõ ràng chỉ là tắm rửa sạch sẽ, cô lại cảm
thấy trước mắt một trận trời đất quay cuồng, dường như đã hao phí tất cả khí lực
của cô. Quý Hâm Thư đứng trước gương, nhìn chính mình bên trong cười khẽ.
Đây là
ngày thứ ba cô và Thanh Cừ cùng nhau tuyệt thực. Trong thời gian này, hai người
không có ăn bất luận là đồ vật gì, cả nước cũng không làm sao uống. Quý Hâm
Thư hôm nay đã xuất hiện cảm giác khó chịu rất mãnh liệt, thân thể vô lực là
cơ bản nhất, càng khó chịu chính là dạ dày như lửa đốt, còn có cuống họng đau đớn.
"Cũng
sắp rồi... Thanh Cừ, cũng sắp rồi." Quý Hâm Thư nhắc đi nhắc lại, đi đến
gian phòng Quý Thanh Cừ. Cửa phòng khóa lại từ bên trong, Quý Hâm Thư đã sớm
chuẩn bị, cô lấy ra chìa khóa mở cửa, sau khi đi vào liếc mắt liền thấy Quý
Thanh Cừ nằm ở trên giường.
So với
chính mình, tình trạng của nàng tốt hơn một chút, ba ngày không ăn đồ vật cũng
không uống nước, người bình thường đều sẽ có tình huống thoát lực không khỏe.
Quý Hâm Thư nhìn nước và đồ dinh dưỡng bên giường, những thứ đó không từng nhúc
nhích, Thanh Cừ vẫn là dùng phương pháp như vậy nỗ lực chống lại chính mình.
Quý Hâm Thư cười yếu ớt, cô đi tới bên giường ngồi xuống, đưa tay ra vuốt mặt của
Quý Thanh Cừ.
"Thanh
Cừ còn không chịu ăn đồ ăn sao?" Thanh âm của Quý Hâm Thư rất khàn khàn,
cô nhẫn nhịn ho khan, che lấy dạ dày đau đớn, toàn thân đều đang phát run. Quý
Thanh Cừ mở mắt ra nhìn cô, nàng đương nhiên có thể cảm giác được tình huống
của Quý Hâm Thư còn muốn kém hơn mình, ở rất nhiều năm trước, tuổi thọ con người
còn không có cao như hiện tại vậy, thân thể cũng không khỏe mạnh bằng hiện tại,
người bình thường ba ngày không uống nước sẽ chết, hiện tại cực hạn của thân thể
bị đề cao, nhưng cũng là đối với người bình thường mà nói.
Quý
Thanh Cừ biết Quý Hâm Thư thể năng không tốt như mình, thời gian ba ngày, chính
mình không có quá nhiều tình huống không khỏe, Quý Hâm Thư lại như là bất cứ
lúc nào cũng sẽ té xỉu. Mặc kệ trước đó từng làm bao nhiêu chuẩn bị tâm lý, nhưng
thật sự thấy được Quý Hâm Thư như vậy, Quý Thanh Cừ vẫn là sẽ mềm lòng đau
lòng. Càng là như vậy, nàng lại càng hận Quý Hâm Thư ép mình như vậy. Dùng sức
khỏe của cô, dùng mạng của cô bức bách chính mình.
"Quý
Hâm Thư, chị nhất định phải như vậy sao?" Quý Thanh Cừ đánh ra tay của cô,
lúc này mới phát hiện Quý Hâm Thư trước sau đều đang phát run, bờ môi cô hiện
ra màu trắng không khỏe mạnh, thân thể run run cũng là bởi vì thiếu hụt lượng
đường và lượng nước, không cách nào tự do khống chế.
"Thanh
Cừ đang nói cái gì? Chị nghe không hiểu đó, chị chỉ biết, Thanh Cừ không ăn đồ
vật, chị cũng không ăn, Thanh Cừ không uống nước, chị cũng không uống." Âm
thanh Quý Hâm Thư mang theo vài phần sung sướng và cười khẽ, nghe vào tựa hồ muốn
nói một chuyện rất khiến người ta vui vẻ, thái độ của cô để Quý Thanh Cừ khó mà
tin nổi, nàng quay đầu đến nhìn cô, chỉ thấy Quý Hâm Thư thật sự đang cười, tựa
hồ đối với tình huống bây giờ thoả mãn cực kỳ.
"Quý
Hâm Thư, dáng vẻ bây giờ của chị để tôi cảm thấy rất xa lạ, chẳng qua là thời
gian hơn một tháng, tôi liền cảm thấy tỷ tỷ dịu dàng kia đã chết rồi." Quý
Thanh Cừ nhìn Quý Hâm Thư, thất vọng trong mắt đầy đến tràn ra tới. Nghe được lời
của nàng, Quý Hâm Thư mở to hai mắt, cô che ngực, tựa hồ bị câu nói này thương
tổn tới nơi mềm.
"Thanh
Cừ, em đây là nói gì vậy? Em cho rằng chị muốn như vậy sao? Là em sắp bức điên
chị rồi, là em không chịu tiếp thu tình yêu của chị, không chịu ăn đồ ăn, mới
có thể biến thành như bây giờ. Em muốn dùng phương pháp như vậy buộc chị thả em
đi, không thể nào, Thanh Cừ em nghĩ cũng không nên nghĩ, chị nói rồi, em chết rồi,
chị sẽ cùng chết với em, cho dù em chết, chị cũng sẽ không thả em đi."
Quý Hâm
Thư nói qua, lại cũng cười, lần này không thể nói lý để Quý Thanh Cừ nghe được
viền mắt đỏ lên, nàng đột nhiên đứng dậy, dùng sức đem Quý Hâm Thư đẩy ngã
trên đất.
Hai người
đều suy yếu, cơ hồ là trong nháy mắt đẩy ra Quý Hâm Thư, Quý Thanh Cừ cũng té
ngã theo.
"Chị
quậy đủ chưa! Quý Hâm Thư! Tôi hỏi chị quậy đủ rồi chưa! Chị ép tôi như vậy đến
cùng có ý gì? Tôi nói rồi tôi không thích chị, chị đến cùng có biết hay không? Chị
là chị tôi a! Chị không ăn đồ vật có thể chết đến càng sớm hơn tôi, như vậy
chính là tôi ép chết chị, chị làm sao có thể tàn nhẫn như vậy! Quý Hâm
Thư!"
Quý
Thanh Cừ nằm sấp ở trên người Quý Hâm Thư, dùng sức đánh bờ vai của cô, kêu tên
của cô. Bởi vì cái té vừa rồi kia, tầm mắt Quý Hâm Thư có đen kịt trong nháy mắt,
nhưng cô vẫn có thể nghe được lời của Quý Thanh Cừ. Ngay sau đó, cô cảm giác
bên miệng có đồ vật ướt át đưa tới, cô ý thức được đó là chất dinh dưỡng Quý
Thanh Cừ đút tới, Quý Hâm Thư dùng sức giãy dụa, thậm chí nắm lấy tay của Quý
Thanh Cừ, mạnh mẽ cắn tới.
Quý
Thanh Cừ không nghĩ tới cô sẽ bỗng nhiên cắn chính mình, hổ khẩu là địa phương
yếu ớt trên tay, sức mạnh Quý Hâm Thư cắn không có nhẹ chút nào, Quý Thanh Cừ
đau đến sắc mặt trắng bệch, toàn bộ tay trong nháy mắt xuất hiện vết cắn và vết
máu của hàm răng hạ xuống. Nàng không thèm để ý Quý Hâm Thư cắn chính mình, tiếp
tục đem chất dinh dưỡng rót trong miệng Quý Hâm Thư, như là cảm giác được ý đồ
của nàng, Quý Hâm Thư càng thêm dùng sức đi cắn Quý Thanh Cừ, một cái tay sau
khi bị cô cắn đến máu me đầm đìa, lại cầm lấy cái tay khác của Quý Thanh Cừ,
mạnh mẽ cắn tới cổ tay nàng.
"Ngô!"
Quý Thanh Cừ kêu rên lên tiếng, viền mắt hiện ra nước mắt sau khi đau đớn,
nàng làm sao sẽ không nhìn ra mâu thuẫn của Quý Hâm Thư, nhưng đối phương càng
là chống lại, nàng thì càng muốn làm như vậy.
"Uống
đi, Quý Hâm Thư, dựa vào cái gì chỉ có thể chị ép tôi, tôi thì không thể ép chị?
Chị muốn cùng chết với tôi đúng không? Vậy chị đừng cắn nơi này, cắn cái cổ của
tôi, chỉ cần cắn phá nơi này, chúng ta là có thể cùng chết rồi."
Quý
Thanh Cừ gầm lên, nàng kéo ra cổ áo, đem cái cổ trắng nõn của mình lộ ở trước
mặt Quý Hâm Thư. Vết thương tay trái nàng đã sớm đem toàn bộ tay nhuộm đỏ, một
cái tay khác cũng cơ hồ thành màu đỏ. Quý Hâm Thư kéo qua chất dinh dưỡng vứt ở
nơi xa, nhìn thấy hành động của cô, ánh mắt Quý Thanh Cừ lóe lên một tia tuyệt
vọng. Nàng dùng sức đem tay của mình từ trong miệng Quý Hâm Thư kéo ra, một miếng
thịt bị cô cắn đi, Quý Thanh Cừ lại như là không cảm giác được.
"Chịu
đủ rồi, tôi thật sự chịu đủ lắm rồi! Quý Hâm Thư, chị không phải tỷ tỷ tôi, chị
cũng không phải nữa!" Quý Thanh Cừ dùng sức ấn lại bờ vai của Quý Hâm Thư
đem cô đặt ở trên đất. Thời khắc này, lý trí tựa hồ cũng bị phẫn nộ ăn mòn. Con
mắt Quý Thanh Cừ dại ra rơi vào trên sợi tóc rải rác của Quý Hâm Thư, vô ý thức
dùng thân thể đè lên Quý Hâm Thư, dường như e ngại cô làm tiếp ra cái gì nữa.
Quý Hâm Thư không có giãy dụa, chỉ là nhìn nàng cười nhẹ.
"Thanh
Cừ... Chị chết đi, cũng sẽ mang em đi, sẽ không lưu lại một mình em ở trên thế
giới. Chúng ta sẽ vĩnh viễn ở cùng nhau, Thanh Cừ, chị chắc chắn sẽ không thả em
ra... Chị thật vui vẻ, Thanh Cừ, chị thật vui vẻ a." Quý Hâm Thư điên cuồng
cười, mất đi lý trí còn sót lại. Trong miệng cô đều là máu lưu lại trước đó cắn
Quý Thanh Cừ, cũng không biết vào lúc nào, máu nôn ra càng nhiều rồi. Mắt thấy
những máu kia không ngừng mà từ trong miệng Quý Hâm Thư nôn ra, Quý Thanh Cừ hoảng
loạn buông tay ra, nàng luống cuống lau khóe miệng của Quý Hâm Thư, máu của
hai người xen lẫn ở cùng nhau, làm sao lau đều lau không xong.
"Tỷ,
đừng... Quý Hâm Thư, chị tỉnh tỉnh, Quý Hâm Thư!" Quý Thanh Cừ hoảng loạn
vuốt lấy mặt của Quý Hâm Thư, nàng không nghĩ tới Quý Hâm Thư sẽ bỗng nhiên thổ
huyết, là chính mình, đều là mình làm. Quý Thanh Cừ nhìn hai tay che kín máu
tươi, chỉ cảm thấy trước mắt hoàn toàn đỏ ngầu. Nàng nhìn thấy Quý Hâm Thư máu
đầy người, đồng tử từ từ mất tiêu cự, nàng khóc rồi, lại cũng giống như Quý
Hâm Thư nở nụ cười.
"Quý
Hâm Thư... Chị nói đúng, không thể lưu lại một mình tôi." Quý Thanh Cừ hoảng
hốt nhìn Quý Hâm Thư ngã trên mặt đất, trước mắt nàng từ từ trở nên mơ hồ, ý
thức còn sót cũng biến thành không rõ ràng. Quý Thanh Cừ nhìn ban công, lảo đảo
đi đến phía ban công. Tuy không cao, nhưng mà chỉ cần đầu rơi xuống đất, vẫn là
sẽ... Sẽ chết chứ? Quý Thanh Cừ ngây ngốc suy nghĩ, nàng dùng hai tay máu đỏ nắm
lấy rào chắn ban công, khi đang muốn bước ra, một bóng người hoảng loạn bỗng
nhiên đem nàng kéo trở về.
"Nhị
tiểu thư! Đừng như vậy, nếu như ngươi chết rồi, đại tiểu thư cũng không sống nổi!"
Một thanh âm quen thuộc vang lên bên tai, Quý Thanh Cừ hoảng hốt quay đầu lại,
nhìn lên chính là gương mặt mang theo nước mắt của Đường Khởi. Đường Khởi... Tại
sao ở chỗ này chứ? Quý Thanh Cừ ngây ngốc suy nghĩ, sau đó mắt tối sầm lại, triệt
để mất đi ý thức.
Đường Khởi
tiếp lấy Quý Thanh Cừ, an ổn để tới trên giường, nàng trầm mặt, kêu bác sĩ tư
nhân trước đó đã sớm chuẩn bị xong đến, lúc này mới nâng Quý Hâm Thư nằm trên đất
dậy. Ở khi đang di chuyển, Quý Hâm Thư có dấu hiệu tỉnh lại, cô không hề thổ
huyết, nhưng nửa người đều thành đỏ như màu máu, nhìn qua doạ người cực kỳ.
"Đường
Khởi..." Quý Hâm Thư mở mắt ra nhìn trên giường Quý Thanh Cừ, bất an trong
mắt cuối cùng hạ xuống. "Đại tiểu thư, nhị tiểu thư hôn mê, ta đã kêu bác
sĩ qua, tình huống của hai người các ngươi cũng không phải rất tốt, cần mau
chóng trị liệu."
Đường Khởi
là người duy nhất có thể cùng Quý Hâm Thư giữ liên lạc bất cứ lúc nào, nàng biết
hai người kia ba ngày không ăn không uống, thời khắc ở lại bên ngoài biệt thự
trông coi, cách hai giờ sẽ xem camera một lần, chỉ lo các nàng xuất hiện chuyện
ngoài ý muốn. Không nghĩ tới nàng chỉ là công phu ăn một bữa cơm, hai người sẽ
quậy thành như vậy.
"Xích...Cho..."
Quý Hâm Thư rất suy yếu, cô đứt quãng phun ra hai chữ, Đường Khởi biết cô muốn
cái gì, đem Quý Hâm Thư thu xếp ở trên giường, quay người ra gian phòng, lúc lại
trở về, trên tay đã có thêm một cái xích mềm bằng da. Bên ngoài dây xích là da
trâu mềm mại, sẽ không mài mòn đến lớp da, bên trong bao bọc lấy xích sắt vô
cùng vững chắc.
Đường Khởi
rõ ràng ý tứ của Quý Hâm Thư, nàng đem một mặt xích sắt khóa ở trên mắt cá
chân Quý Hâm Thư, một đầu khác lại khóa đến nơi mắt cá chân Quý Thanh Cừ. Quý
Hâm Thư nhìn chân hai người trùng điệp cùng nhau, cô chậm rãi di chuyển qua,
đem Quý Thanh Cừ ngất đi ôm lấy, lúc này mới một lần nữa rơi vào ngủ sâu.
Đường Khởi
nhìn dáng dấp hai người giờ khắc này ôm nhau, nếu như không phải trên người
các nàng đều nhiễm máu, tình cảnh này, chắc là rất đẹp.
Hết
chương 80.

Nhận xét
Đăng nhận xét