Phân Cách - Chương 84
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 84: Nếu như nàng thật sự rời đi, ta nên làm cái gì bây giờ?
Sau khi
làm hạng mục quyết định trọng đại nào đó, người thường thường sẽ cảm thấy ung
dung rất nhiều, nhưng cảm giác của Tống Ngôn Khê lại là hoàn toàn ngược lại. Bản
thân nàng ở nhà, đuổi đi An Lạc muốn lưu lại cùng nàng, ở vào thời điểm này,
nàng ngoài ý muốn muốn một mình yên tĩnh chút.
Một ngày
này Tống Ngôn Khê trải qua ngơ ngơ ngác ngác, nàng uống rượu, mê say, mê man lại
tỉnh táo, bên ngoài từ trắng đến đen, lại từ đen chuyển sang trắng, đối với
nàng mà nói lại không có khái niệm chân thật. Nàng ngồi dựa vào ở trên sô
pha, trong tay cầm điện thoại di động, ánh mắt đờ đẫn ở trên màn ảnh đảo qua.
Wechat ngoại trừ mấy bạn bè gửi tin hẹn rượu không còn gì khác. Lý Tiếu nói đã
đem khế ước chấm dứt hợp đồng đưa đi, sau đó, tin tức của Thẩm Khanh Vãn vẫn cứ
hoàn toàn yên tĩnh.
Tống
Ngôn Khê cười một cái tự giễu, nàng đã từng có hy vọng xa vời, cho rằng chính
mình đem thư khế ước chấm dứt sau khi đưa tới, Thẩm Khanh Vãn có lẽ sẽ không nỡ,
sẽ chủ động giữ lại. Đáng tiếc, vẫn là nàng quá mức cầu may rồi... Thẩm Khanh
Vãn cô a, làm sao có khả năng sẽ giữ lại chính mình chứ. Tống Ngôn Khê đóng lại
wechat, tùy ý mở ra tin tức, nhiệt độ bức ảnh của mình và An Lạc chợt giảm xuống,
không nhiều người như vậy tiếp tục thảo luận.
Một tin
tức khác mới là điểm nóng đàm luận của mọi người, W&R mở chi nhánh ở The
Moon (Nguyệt Cầu), mà người chủ quản lý The Moon bên kia ... Tống Ngôn Khê mặt
không thay đổi nhìn tên trên tin tức này, qua hồi lâu nàng mới đem màn hình điện
thoại nhấn tắt. Trong phòng lặng yên không hề có một tiếng động, yên tĩnh dường
như là một phòng trống.
Tống
Ngôn Khê cong lấy khóe miệng, chậm rãi nằm xuống, cuối cùng ở trong nháy mắt nằm
xuống, nụ cười cong lên có vỡ vụn chốc lát, nàng nhếch môi, đè lên run rẩy dưới
cằm đem nụ cười một lần nữa xây đắp xong, giọt nước trong suốt theo mắt khép kín
sít sao lướt xuống, lại rơi bên trong tai. Tống Ngôn Khê muốn yên tĩnh, lại cứ
lúc này còn có người không thức thời gọi điện thoại vào. Nàng cầm điện thoại
di động lên muốn nhấn tắt, nhưng nhìn thấy người gọi đến, chỉ có thể nghẹn cổ họng
nhận.
"Tiểu
thư, chuyện lần trước ngài để ta điều tra có manh mối rồi, chúng ta tìm hiểu
qua tất cả bệnh viện, đều không có tin tức Quý tiểu thư đang trị bệnh, còn có rất
nhiều manh mối thường thường là tra được một nửa cũng sẽ bị người chặn. Chuyện
này muốn điều tra rất gay go, sau lưng nhất định có người đang điều khiển cái
gì, nếu như muốn điều tra rõ ràng, e sợ cần kinh động đến lão gia phu
nhân."
Người điện
thoại tới tên Cách Phu, là một trong trợ lý của Tống ba, nghe được lời của
nàng, Tống Ngôn Khê đã xác nhận Quý Hâm Thư đang nói dối với mình. Như vậy, Quý
Thanh Cừ đi nơi nào, tại sao Quý Hâm Thư muốn che giấu hành tung với mình, tất
cả những thứ này đều trở nên đáng nghi lên. Nếu như Quý Thanh Cừ chỉ là mấy
ngày không gặp, Tống Ngôn Khê cũng sẽ không lo lắng như vậy, nhưng bây giờ, người
kia mất tích ròng rã hơn một tháng, trong đó không có liên hệ, ngay cả Trương
Minh cũng không biết nàng đi nơi nào, những điểm này gộp lại trở nên vô cùng
khả nghi. Tuy nàng không muốn làm phiền ba mẹ, nhưng việc quan hệ an nguy của
Quý Thanh Cừ, Tống Ngôn Khê Vẫn là có ý định điều tra rõ ràng.
"Làm
phiền Cách Phu, giúp ta đem chuyện này nói cho phụ thân biết, làm phiền bọn họ
vận dụng tất cả nhân lực, nhất định phải tìm tới bạn ta." Tống Ngôn Khê dặn
dò Cách Phu, câu nói này đại biểu, chuyện tìm người này đã không còn là dựa vào
thế lực trong nước của Tống gia, thế tất sẽ dính dáng đến quan hệ hai nhà Quý Tống.
Nghĩ đến dáng dấp trước đó giả vờ vô sự của Quý Hâm Thư, Tống Ngôn Khê càng
ngày càng hoài nghi giữa nàng và Quý Thanh Cừ đã xảy ra chuyện gì.
"Đại
tiểu thư, ta có thể vào không?" Đường Khởi ở bên ngoài gõ cửa, thấy người
bên trong không lên tiếng, liền đẩy cửa đi vào. Trong phòng rất yên tĩnh, ngoại
trừ gió thỉnh thoảng sẽ đem rèm cửa sổ thổi bay ra, không có âm thanh dư thừa
khác. Đường Khởi đi tới bên giường, nhìn người nằm ở trên giường truyền dịch, bất
đắc dĩ thở dài một tiếng.
Các nàng
mấy ngày không ăn đồ vật, sau đó lại gặp phải tâm tình chập chờn to lớn, thân
thể trong khoảng thời gian ngắn đều rất khó khôi phục lại trạng thái bình thường.
Ngày hôm qua đem hai người sắp xếp cẩn thận, Đường Khởi lập tức tìm bác sĩ tư
nhân đến. So với Quý Hâm Thư, tố chất thân thể Quý Thanh Cừ thực sự tốt hơn nhiều,
mấy ngày giọt nước chưa vào đối với nàng mà nói cũng không phải khó có thể chịu
đựng, chỉ cần truyền dịch dịch dinh dưỡng là có thể khôi phục.
Mà so với
Quý Thanh Cừ, tình huống của Quý Hâm Thư lại càng nghiêm trọng nhiều hơn. Tố
chất thân thể cô vốn là không sánh được Quý Thanh Cừ, thêm vào gần đây từ đầu đến
cuối không có nghỉ ngơi tốt, không ăn uống điều độ, tâm tình chập chờn quá nhiều,
mới có thể làm cho nội tạng cô bị hao tổn, ngụm máu kia là nội hỏa tích tụ
thành bệnh.
Thân là
người ngoài cuộc, Đường Khởi là người rõ ràng nhất tâm tư của Quý Hâm Thư, cô rất
coi trọng Quý Thanh Cừ, cơ hồ so với mạng của bản thân cô còn quan trọng hơn.
Hai người sẽ đi tới bước hôm nay Đường Khởi không muốn nhìn thấy, thế nhưng nàng
vô lực, cũng không có cách nào trợ giúp các nàng cái gì. Nếu như mình lén lút
thả Quý Thanh Cừ, Quý Hâm Thư không chỉ có ra tay đối với mình, e sợ... Sẽ triệt
để điên mất.
"Thư
ký Đường, ta không nghĩ tới, ngươi sẽ giúp nàng làm chuyện như vậy." Quý
Thanh Cừ từ lúc thời điểm Đường Khởi đẩy cửa tỉnh lại, ngày hôm qua ngất đến
bây giờ, nàng trong lúc đó từng tỉnh lại một lần, cũng chú ý tới dây xích mắt
cá chân của mình và Quý Hâm Thư. Có lẽ bị nhốt quá lâu, coi như là bây giờ nhìn
đến thứ này, Quý Thanh Cừ cũng so với chính mình tưởng tượng đến bình tĩnh
nhiều lắm.
Nàng ý
thức được, nếu như Quý Hâm Thư không muốn thả chính mình rời khỏi, tranh chấp
và giãy dụa đều là không có hiệu lực. Bởi vì mình là người bình thường, nàng
mãi mãi cũng không có cách nào làm được như Quý Hâm Thư điên cuồng và quyết tuyệt
như vậy. Quý Thanh Cừ mệt rồi, loại mệt này là sau khi nhận thức bất kỳ nỗ lực
nào cũng vô dụng không có kết quả, không còn chút sức lực nào từ nơi sâu xa
thân thể sinh ra.
Dây xích
trên chân không tính ngắn, chí ít có thể để cho mình và Quý Hâm Thư ở lầu trên
lầu dưới phòng ốc tiến hành hoạt động, nhưng mà, thân thể cùng một người khác
thông qua loại này bị trói buộc ở cùng nhau, vẫn để Quý Thanh Cừ cảm thấy khó
chịu. Nàng rất rõ ràng tất cả Quý Hâm Thư hiện tại làm có lẽ sớm có mưu tính,
Đường Khởi trợ giúp cô, còn có bác sĩ tư nhân và vệ sĩ, là đã sớm chuẩn bị
xong.
"Nhị
tiểu thư, ta rất xin lỗi." Đường Khởi nghe lời của Quý Thanh Cừ, trên mặt
lộ ra mấy phần hổ thẹn, nàng thừa nhận mình là đồng lõa, còn là ở dưới tình huống
biết rõ sẽ thương tổn Quý Thanh Cừ, tiếp tục làm chuyện thương tổn nàng.
"Không
cần nói xin lỗi, ta biết ngươi không có cách nào cãi lời của nàng. Ta chỉ là
không rõ, rốt cuộc là khi nào thì bắt đầu, nàng biến thành như vậy." Quý
Thanh Cừ nói qua, quay đầu lại nhìn về phía Quý Hâm Thư hôn mê bất tỉnh, người
này từ hôm qua sau khi thổ huyết vẫn nằm ở trạng thái mê man, mặt tái nhợt
không thấy màu máu, thân thể gầy gò tựa như lúc nào cũng sẽ bị gió thổi đi.
Coi như
là hôn mê cô cũng cau mày, một bộ dáng dấp rất khó chịu, cái tay kia nhẹ nhàng
nắm lấy chính mình, lại như ban đầu ở trên tang lễ của phụ thân nắm chính mình
như thế, nhưng không cách nào cho Quý Thanh Cừ cảm giác an tâm đồng dạng nữa.
Ngày hôm qua, nàng cực sợ, không phải sợ Quý Hâm Thư sẽ càng thêm điên cuồng đối
xử chính mình, mà là sợ người này sẽ chết, sẽ từ bên cạnh mình rời khỏi.
Cho dù
nàng hận Quý Hâm Thư đem mình giam cầm ở đây, cướp đoạt sự tự do của nàng, phá
huỷ nhận thức của nàng đối với người thân duy nhất. Chuyện đồng dạng, nếu như đổi
thành bất cứ người nào làm tới, Quý Thanh Cừ đều sẽ hận thấu xương, không cách
nào tha thứ. Nhưng mà, Quý Hâm Thư không phải người khác a, cô là tỷ tỷ, là người
từ nhỏ thương yêu nàng. Quý Thanh Cừ không có cách nào thật sự căm hận Quý Hâm
Thư, càng không thể ngóng trông cô chết.
Quý
Thanh Cừ không thể nào tưởng tượng được bên trong cuộc sống của chính mình nếu
như không còn Quý Hâm Thư sẽ là như thế nào, dù cho nàng hiện tại chỉ muốn
thoát khỏi người này, thậm chí từng có động ý nghĩ không muốn gặp lại Quý Hâm
Thư. Nhưng ý nghĩ dạng này không ngăn nổi tất cả trước kia, Quý Hâm Thư nếu quả
như thật xảy ra chuyện gì, Quý Thanh Cừ mới là người khó vượt qua nhất kia.
"Thư
ký Đường, ngươi biết không, nàng vẫn luôn nói, muốn chết cùng ta, ta tuyệt thực,
nàng cũng tuyệt thực theo ta. Ngày hôm qua dáng vẻ nàng thổ huyết dọa ta sợ
hãi, vào lúc ấy ta mới ý thức tới, nàng không phải đùa giỡn, mà là thật sự có
ý nghĩ như vậy. Nếu như nàng thật sự rời đi, ta nên làm cái gì bây giờ? Nàng
còn người này, thật sự đáng trách."
Quý
Thanh Cừ mắt đỏ vành mắt nhìn về phía Quý Hâm Thư bên cạnh, nàng giơ tay lên,
cũng không phải nặng nề hạ xuống, trái lại mềm nhẹ vô cùng vuốt gò má của Quý
Hâm Thư, đem lông mày nhăn lại phía trên của cô vuốt lên. Có lẽ là cảm giác được
hơi thở quen thuộc, thân cận đáng quý của Quý Thanh Cừ để Quý Hâm Thư đang ngủ
đều cảm ứng được. Cô vô ý thức trốn trong lồng ngực Quý Thanh Cừ, đem toàn bộ thân
thể vùi vào, đưa tay ra ôm thật chặt Quý Thanh Cừ.
Cơ thể
Quý Thanh Cừ hơi cứng ngắc, lại không có đem Quý Hâm Thư đẩy ra, nàng vén lên
áo ngủ cô một bên, thấy được dấu vết máu ứ đọng trên xương quai xanh và bờ vai,
ánh mắt lóe lên một tia hổ thẹn. Lớp da của Quý Hâm Thư rất trắng cũng rất yếu
đuối, hơi dùng sức đụng vào cũng sẽ ở trên người cô lưu lại dấu vết thời gian rất
lâu. Máu ứ đọng trên xương quai xanh, là chính mình ngày đó vứt đồ vật ném
trúng, trên bả vai, là chính mình ngày hôm qua bóp ra.
Quý
Thanh Cừ nhớ tới Quý Hâm Thư từng nói, không biết nên làm gì với chính mình mới
tốt, hiện tại, người nên nói câu nói này, là mình mới đúng. Nàng, đến cùng nên
làm sao đối xử Quý Hâm Thư? Căm ghét, căm hận, rồi lại không cách nào chán ghét
đến triệt để, hận đến triệt để. Quý Thanh Cừ ý thức được, đây là đề tài khó giải,
nàng và Quý Hâm Thư dây dưa, cắt không đứt chỉnh vẫn loạn.
Đường Khởi
đứng ở một bên, nhìn tầm mắt Quý Thanh Cừ, tâm trạng khẽ run. Từ góc độ người đứng
xem, nàng có thể nhìn ra tầm mắt Quý Thanh Cừ nhìn Quý Hâm Thư cũng không đơn
thuần, vậy tuyệt đối không phải ánh mắt của một người muội muội nhìn tỷ tỷ sẽ
có. Quyến luyến và thương tiếc, rối rắm bất mãn, rồi lại càng thêm không nỡ. Đặc
biệt là khi Quý Thanh Cừ vén lên váy ngủ của Quý Hâm Thư, trong mắt nhanh chóng
lóe qua e lệ và né tránh không làm giả được.
Đường Khởi
từ đầu tới cuối cho rằng, Quý Hâm Thư yêu Quý Thanh Cừ là mũi tên đơn, chút
tình cảm này quá khó khăn. Nhưng bây giờ xem ra, có lẽ cũng không phải mình nghĩ
như vậy. Bản thân Quý Thanh Cừ cũng không có phát hiện ánh mắt nàng nhìn Quý
Hâm Thư là khác thường, là phẫn nộ và quan hệ của hai người làm cho nàng không
có cách nào nhận rõ ư?
Quý
Thanh Cừ ôm Quý Hâm Thư một chút, lại đem người đẩy ra, quay người chuyển tới một
bên khác. Bỗng nhiên mất đi ôm ấp lưu luyến, Quý Hâm Thư vô ý thức nghẹn ngào một
tiếng, cô cuộn lấy thân thể của mình, tay khắp nơi sờ lung tung, như là đang
tìm Quý Thanh Cừ, cuối cùng chỉ đem cái gối của Quý Thanh Cừ đoạt tới. Đường Khởi
nhìn kim trên tay Quý Hâm Thư một lần nữa rớt ra, bất đắc dĩ gọi bác sĩ tư nhân
đi vào một lần nữa châm kim xong băng cố định lại.
Chuyện
như vậy buổi tối thì từng có một lần, Quý Hâm Thư ở trong hôn mê cũng sẽ theo bản
năng mà tìm kiếm Quý Thanh Cừ, Đường Khởi thường thường sẽ ấn lại tay cô không
cho cô động. Có lẽ, thời gian thành thật duy nhất, chính là khi vừa rồi được
Quý Thanh Cừ ôm lấy.
Bác sĩ
đi vào, thấy được Quý Hâm Thư lại bị trượt kim, bất đắc dĩ rút ra, hắn nhìn một
chút hai cái tay đã sưng lên của Quý Hâm Thư, muốn châm kim nữa là không thể
nào. Nghĩ như thế, bác sĩ nhìn một chút đầu và chân của Quý Hâm Thư...
Hết
chương 84.

Nhận xét
Đăng nhận xét