Phân Cách - Chương 86
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 86: Tại sao mình không cùng Quý Hâm Thư xuống địa ngục chứ?
Ánh trăng
hơi trắng chiếu ở trên sóng nước của bể bơi, Quý Thanh Cừ cầm rượu trong tay
lay động mấy lần, ngửa đầu uống đi. Đây là bình rượu thứ ba đêm nay nàng uống,
ý thức và tầm mắt đều nhiễm mê ly của men say, nàng không ghét phần cảm giác tự
do này, hoặc là nói, ở thời kì này, nàng từ từ đã yêu cảm giác bị chất rượu đê
mê, đồng thời càng ngày càng ỷ lại thứ này.
Lần trước
sau khi cùng Quý Hâm Thư bạo phát không vui, Quý Thanh Cừ thấy rõ rất nhiều,
nàng rõ ràng, chỉ cần Quý Hâm Thư không hé miệng thả chính mình đi, bất luận
nàng làm sao chống lại phản kháng đều không hữu dụng. Tuyệt thực từng thử,
mình cũng tự mình xác nhận hành vi như vậy có bao nhiêu ngu xuẩn. Nàng không
cách nào làm được như Quý Hâm Thư nhẫn tâm như vậy, có thể nhìn người chí thân
chính mình khổ sở bị thương, cho dù Quý Hâm Thư sai như thế nào đi nữa, Quý
Thanh Cừ còn chưa phải nhẫn tâm thật sự làm cái gì với cô.
Hiện tại,
tất cả đi vào tử cục, Quý Thanh Cừ đơn giản mỗi ngày uống rượu chuốc say chính
mình, nàng cơ hồ uống cạn sạch tất cả rượu trong nhà, Quý Hâm Thư lại dung
túng nàng, để Đường Khởi đưa rượu càng nhiều lại đây. Quý Thanh Cừ mỗi lần thấy
được Đường Khởi đem rất nhiều lượng rượu vận chuyển đến cất ở kho rượu, trong
lòng đều sẽ sinh ra xem thường. Quý Hâm Thư đang trợ giúp chính mình mua, kỳ thực
cũng là một loại thủ đoạn lừa dối bản thân cô. Say rồi sẽ thu được an lòng ngắn
ngủi, chỉ có chính mình say rồi, Quý Hâm Thư mới có thể không kiêng kị mà ôm
chính mình, có lẽ, đây đối với Quý Hâm Thư mà nói cũng là chuyện tốt.
Quý
Thanh Cừ suy nghĩ, đem bình rượu hết rồi ném xuống đất, ngược lại cầm lấy thuốc
trên bàn đốt lên, hít một hơi thật sâu. Vào lúc này, Quý Hâm Thư từ trong nhà
đi ra, mấy ngày trước bởi vì sự phản kháng của chính mình, đối phương cuối cùng
đem xích sắt quấn quanh các nàng mở ra, lại sẽ ỡ tại mọi thời khắc xuất hiện
tại trước mặt mình. Mùi vị Trên người cô Rất thơm, cùng chính mình đầy ngườimùi
rượu hoàn toàn không giống.
"Thanh
Cừ, ít hút thuốc chút đi, chị làm canh cho em, em uống một ít." Quý Hâm
Thư đưa tay, muốn đem thuốc trên miệng Quý Thanh Cừ lấy đi, người sau lại né
tránh trước tiên, dựa vào ghế cười như không cười nhìn sang phía chính mình.
Dáng vẻ Quý Thanh Cừ cười lên rất quyến rũ bởi vì gần đây nàng gầy gò rất nhiều,
gò má càng nhỏ hơn, cũng làm cho mị thái kia bằng thêm một tia đẹp đẽ.
Tóc dài
nàng hơi loạn tản ra, con mắt màu hổ phách hững hờ mà nhìn mình, xác thực không
còn căm ghét trước kia nữa, thế nhưng cũng không có bất luận cảm tình gì rồi.
Quý Hâm Thư có thể nhìn ra, Quý Thanh Cừ giờ khắc này giống như là từ bỏ
chính mình, nàng tự giận mình, say rượu hút thuốc, suốt ngày vắng lặng ở trong
mê say. Thay đổi như vậy, không phải nàng đồng ý tiếp nhận chính mình, mà là cả
bản thân nàng đều từ bỏ rồi.
"Quý
Hâm Thư, chị a, giam giữ tôi, không cho tôi ra ngoài, hiện tại tôi uống rượu
hút thuốc, chị còn muốn quản sao? Chị như vậy, có phải là quá bắt nạt người không?"
Quý Thanh Cừ khẽ cười, đôi môi tô vẽ son môi ngậm lấy tàn thuốc chầm chậm khép
mở, khóe miệng hơi nhếch lên lười biếng tản mạn, cả người đều có một loại phong
tình không nói ra được.
Nàng để
trần chân đạp trên đất, một cái chân khác gác ở trên đùi, trên người là váy đỏ
đơn bạc. Quý Thanh Cừ rất ít sẽ ở trước mặt mình thể hiện ra mị thái cùng lười
biếng như vậy, đặc biệt là sau khi quan hệ của hai người biến thành như vậy,
nàng cũng không gọi mình một tiếng tỷ nữa. Nhìn nàng tựa lưng vào ghế ngồi,
hơi híp mắt đem khói thuốc từ trong miệng thổi ra, Quý Hâm Thư không nhịn được
kéo qua tay của Quý Thanh Cừ, đặt ở trên mặt chính mình.
"Thanh
Cừ, trừng phạt chị thì được rồi, đừng làm khó dễ chính em." Quý Hâm Thư mắt
đỏ nhìn Quý Thanh Cừ, cô lần này ngữ khí khẩn cầu cũng làm cho Quý Thanh Cừ hơi
tỉnh táo một ít. Sau khi nàng nghe qua nở nụ cười, khởi đầu chỉ là một tiếng
cười nhạo rất nhỏ, sau đó trở nên càng lúc càng lớn, càng ngày càng sắc bén.
"Khó
dễ? Chị cho là tôi hiện tại rất khó xử sao? Tôi bây giờ khó xử là ai mang đến
chứ? Quý Hâm Thư, chị muốn cái gì, thì muốn tôi như vậy sao?" Quý Thanh Cừ
nhìn Quý Hâm Thư, trong mắt lập loè trào phúng. Nàng đem thuốc cuối cùng hút
xong, đem tàn thuốc ném xuống đất, lại ngẩng đầu lên, đem khói thuốc trong
miệng toàn bộ thổi ở trên mặt Quý Hâm Thư.
Khói thuốc
mê man tầm mắt của hai người, nụ cười trên mặt Quý Thanh Cừ từ từ mở rộng.
Nàng thừa nhận mình đang tự giận mình, người sống sót chung quy phải có hi vọng,
nhưng chính mình bây giờ lại cả trông mong đều không có. Chất rượu có thể để
cho nàng thu được vui sướng ngắn ngủi, khói thuốc cũng có thể mang đến bình
tĩnh trong nháy mắt. Con người trước mắt này, muốn không phải là thuận theo của
chính mình sao? Nếu đã như vậy, chính mình theo cô thì được rồi ư?
"Thanh
Cừ, đừng..." Quý Hâm Thư nhạy bén nhận ra được khác thường của Quý Thanh Cừ
bây giờ, cũng chưa hề hoàn toàn bị chất rượu ăn mòn, vẻn vẹn chỉ là ba bình rượu
đỏ cũng không thể xối ngã nàng. Nói cách khác , Thanh Cừ là có ý thức đang làm
chuyện bây giờ. Quý Hâm Thư chưa bao giờ phủ nhận mình muốn Thanh Cừ thân mật,
nhưng loại thân cận chán nản lại thua thiệt, cũng không phải cô muốn, Thanh Cừ
đang trừng phạt bản thân nàng, Quý Hâm Thư không muốn trở thành đạo cụ Quý
Thanh Cừ tự phạt.
"Đừng?
Chị không phải vẫn muốn tôi như vậy đối với chị sao? Đây là chị muốn, ta hiện tại
đều cho chị rồi a." Quý Thanh Cừ nói xong, bỗng nhiên đứng lên, nàng ấn lại
bờ vai của Quý Hâm Thư đem cô đặt ở một bên trên tường. Hai người ở trên độ cao
có khoảng cách, Quý Thanh Cừ khí lực lớn, huống chi Quý Hâm Thư cũng không từng
nghĩ muốn giãy dụa.
"Thanh
Cừ, chị từng nói chị sẽ không ép em nữa, chị chỉ là... Chỉ là muốn em ở lại bên
cạnh chị."' Quý Hâm Thư viền mắt hiện ra ửng hồng dị dạng, bởi vì Quý
Thanh Cừ giờ khắc này cách đến quá gần, đã gần đến phạm vi cô có thể thừa nhận.
Cảm thấy nhiệt khí đối phương thở ra ở bên tai mình, phần nhiệt độ nóng rực kia
để Quý Hâm Thư căng thẳng bụng dưới, ngón chân giấu ở trong dép lê co rúc ở
cùng nhau.
"Sẽ
không ép tôi nữa, Quý Hâm Thư, chị không cảm thấy lời nói này rất buồn cười
sao? Chị a, vẫn luôn đang ép tôi, ép tôi lưu lại nơi này, ép tôi đối với chị
làm những việc này." Quý Thanh Cừ nhướng mày, cười như không cười nhìn Quý
Hâm Thư, đây là động tác nhỏ nàng quen thuộc. Nàng nghiêng đầu, ý cười không đạt
đáy mắt, môi cong lên có mấy phần độ cong gần ác ý.
Quý
Thanh Cừ như vậy lại như con tiểu hồ ly, muốn làm chuyện xấu hút dương khí người,
dường như một giây sau nàng sẽ xòe ra cái đuôi hồ ly đem chính mình vững vàng
quấn lấy, lại từng tầng từng tầng xé ra, nuốt vào trong bụng. Tầm mắt của nàng
là khôi hài lại khinh thường, ngay cả động tác cũng nói không lên ôn nhu.
Trên người
áo sơ mi đơn bạc bị nàng dùng sức xé vỡ, quần áo của Quý Hâm Thư mở rộng, lộ
ra áo lót màu trắng tinh bên trong. Quý Hâm Thư hơi ngửa đầu, ánh mắt lấp lóe
mà nhìn Quý Thanh Cừ. Quý Thanh Cừ không đối diện cùng cô, mà là cau mày, dùng
tay vò vật mềm bị áo lót bao bọc. Xúc cảm nơi này Quý Thanh Cừ không phải xa lạ,
nàng từng ở lúc chính mình mất khống chế dùng sức mà từng bắt nạt nơi này. Hiện
tại lần nữa tìm thấy, nàng phát hiện tâm cảnh của chính mình cũng không bình
tĩnh như tưởng tượng.
Nàng muốn
tự cam đoạ lạc, tự mình trừng phạt, nếu Quý Hâm Thư đã muốn những thứ này,
nàng thì cho cô những thứ này, chỉ cần mình cho rồi, đối phương có phải sẽ hài
lòng rồi, cũng sẽ không phiền chính mình nữa không. Chỉ cần làm cùng Quý Hâm
Thư, mình cũng liền không còn là Quý Thanh Cừ kia, nàng như vậy cũng sẽ ung
dung một ít.
Khoảng
thời gian này Quý Thanh Cừ nghĩ đến rất nhiều, nàng thừa nhận hi vọng của
chính mình đang cùng nhau dập tắt, nàng mệt rồi cũng chán rồi, thậm chí hi vọng
mình có thể uống rượu uống đến đầu óc bể mất hoặc là mất trí nhớ, như vậy thứ
nhất, nàng thì sẽ không khó chịu như vậy. Nàng bây giờ đối với Quý Hâm Thư
sinh ra khổ sở, đều là bởi vì nàng còn tồn tại quyến luyến và tôn trọng đối với
Quý Hâm Thư, nàng còn bảo thủ ranh giới cuối cùng, nhưng mà...Như vậy có tác dụng
sao? Đáp án là không có.
Cùng với
kiên trì như vậy, làm chuyện vô dụng, tại sao mình không cùng Quý Hâm Thư xuống
địa ngục chứ? Quý Thanh Cừ lòng tràn đầy chỉ có những thứ này, cho nên nàng mới
có thể chủ động làm chuyện như vậy. Nàng coi chính mình đụng tới Quý Hâm Thư
chỉ có thể cảm thấy căm ghét và buồn cười, nhưng mà khi chân chính đụng tới,
nàng lại phát hiện trái tim của chính mình có sóng lớn kỳ diệu.
Dáng vẻ
giờ khắc này của Quý Hâm Thư ôn nhu đến quá mức, ánh mắt cô nhìn chính mình
chăm chú đến dường như trên thế giới chỉ có bản thân mình. Đến thời điểm như
thế này, Quý Thanh Cừ mới thật sự đồng ý tin tưởng, Quý Hâm Thư là yêu chính
mình.
Rất lâu
trước đó cô liền không coi chính mình là em gái thương yêu nữa, mà là...Là người
yêu của cô.
Mềm mại
trong tay ở bên dưới an ủi từ từ no đủ, hô hấp của Quý Hâm Thư cũng càng ngày
càng gấp gáp đến ngổn ngang. Quý Thanh Cừ cứng đờ tiếp tục động tác trên tay,
nàng cắn vành tai của Quý Hâm Thư, đem áo lót của cô kéo xuống, dùng sức nắm
vò nh*ũ hoa yếu đuối tinh xảo. Hai viên phấn tròn nho nhỏ ở trong tay trở nên lớn
trở nên cứng, đẩy lòng bàn tay của chính mình, mang đến ngứa nhẹ.
Quý Hâm
Thư không dám phát ra âm thanh, cô sợ chính mình nói cái gì đều sẽ để Thanh Cừ
tức giận, đây là trừng phạt Thanh Cừ cho hai người các nàng. Cho dù nhũ hoa bị
nàng lôi kéo đến đau đớn, Quý Hâm Thư cũng chỉ là nhắm hai mắt yên lặng tiếp
thu. Cuối cùng, Quý Thanh Cừ mất hứng nơi đó, nàng một cái tay ấn lại chính
mình, một cái tay khác hướng phía dưới, mở ra quần dài rộng rãi của Quý Hâm
Thư, thăm dò vào đến địa phương càng thêm cấm kỵ.
Khóe miệng
Quý Thanh Cừ trước sau mang theo cười yếu ớt hững hờ, dường như không để ý,
càng giống như là đang trào phúng, chỉ có bản thân nàng rõ ràng, tay nàng đang
phát run, đặc biệt là khi ngón tay đẩy ra quần lót của Quý Hâm Thư, khi từ từ
thăm dò vào đến bên trong. Trong lòng bàn tay là bộ lông mềm mại, bao bọc lấy địa
phương cấm kỵ nhất, có lẽ bởi vì quan hệ của hai người, phần cấm kỵ này cao hơn
một tầng.
Khi lòng
bàn tay chạm tới nơi vật mềm kia, trong nháy mắt đã bị nóng ướt trong đó làm ướt,
giữa khe thịt một viên đá tròn sưng lên chống đỡ ở trên tay, đều là nữ nhân,
Quý Thanh Cừ lập tức thì rõ ràng đó là cái gì. Nó rất độ*ng tình, đã từ trong
múi thịt tầng tầng đứng thẳng, chờ đợi chính mình đi xâm phạm.
"Thanh
Cừ, ân..." Quý Hâm Thư không nhịn được ôm sát Quý Thanh Cừ, đem nàng ôm
vào trong ngực, tiếng kêu bất thình lình để thân thể Quý Thanh Cừ cứng ngắc.
Nàng lập tức lấy tay rút đi, vội vàng đẩy ra Quý Hâm Thư, cũng như chạy trốn
chạy về gian phòng. Sau khi vào phòng, Quý Thanh Cừ đóng cửa khóa lại, làm liền
một mạch, nàng đứng ở phòng tắm, dựa vào ánh đèn nhìn về phía tay còn ướt át.
Nàng sờ
Quý Hâm Thư rồi, suýt chút nữa xâm phạm chị gái chính mình, dù cho trong lòng
đã làm xong ý nghĩ muốn cùng sa đọa nhưng ở thời khắc cuối cùng, nàng vẫn là
do dự rồi. Bởi vì lòng của nàng không có bình tĩnh không gợn sóng theo dự đoán,
trái lại bởi vì một tiếng kêu của Quý Hâm Thư kia nổi lên sóng lớn.
Nghĩ đến
dáng dấp Quý Hâm Thư mặt đỏ mềm ở trong lồng ngực của mình, còn có khi đụng vào
cô, xúc cảm tươi đẹp quá đáng trên tay. Quý Thanh Cừ cứng đờ cởi váy và quần
lót, mãi đến tận trên quần lót một màn óng ánh long lanh kia rơi vào trong mắt,
cả khuôn mặt nàng đỏ đến mức muốn nhỏ máu, thân thể cũng nổi lên phấn hồng dị
dạng. Quý Thanh Cừ luống cuống gãi tóc, mở ra vòi hoa sen, nước lạnh lẽo từ đỉnh
đầu tưới xuống.
Chính mình...Đến
cùng đang làm gì a...Đó là tỷ tỷ, là tỷ tỷ a.
Ở sau
khi Quý Thanh Cừ đi rồi, Quý Hâm Thư trước sau đứng tại chỗ, hồi lâu chưa từng
hoàn hồn. Thân thể bị lay động đã lạnh xuống, chỉ có ướt át giữa hai chân đang
không hề có một tiếng động trào phúng buồn cười của chính mình. Quý Hâm Thư tay
run run, cúi người xuống đem quần mặc lên, nhặt lên khuy áo áo sơ mi rải rác
trên đất và bình rượu rỗng.
Ở thời
khắc đứng dậy, một giọt nước rơi vào trên mu bàn tay, Quý Hâm Thư không nhìn,
nhưng có thể là rượu còn dư lại nhỏ xuống, cô nghĩ vậy.
Hết
chương 86.

Nhận xét
Đăng nhận xét