Phân Cách - Chương 89
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 89: Đừng làm chuyện dư thừa.
Ở thế giới
của người trưởng thành, tình ái là không thể thiếu, buồn cười chính là, Quý
Thanh Cừ rõ ràng từng có nhiều bạn trai như vậy, ở phương diện này lại là trống
rỗng. Nàng đã từng cho rằng rất nhiều bất ngờ là trùng hợp, mãi đến tận Quý
Hâm Thư lộ ra bộ mặt thật, Quý Thanh Cừ mới ý thức tới thì ra quỹ tích nhân
sinh của chính mình, bao gồm giao du riêng tư với bạn trai đều ở bên trong sự
điều khiển của cô.
Khuy áo
váy ngủ bị cô chầm chậm mở ra, Quý Thanh Cừ từ đầu đến cuối mặt lạnh nhìn Quý
Hâm Thư, dường như chuyện hai người tiếp theo phải làm chỉ là một việc nhỏ thưa
thớt bình thường, mà không phải tình ái tỷ muội loạn luân. Theo nút áo váy ngủ
toàn bộ loại trừ đi, thân thể trắng nõn của Quý Thanh Cừ từ trong lộ ra. Nàng
không có mặc áo lót, cũng không phải là toàn bộ lộ ra, váy ngủ còn che ở hai
bên, đem đặc thù no đủ nữ tính từng cái che khuất nửa bên, trái lại làm cho lộ
ra một nửa khác có vẻ muốn lộ còn che, so với toàn bộ bại lộ ở trong tầm mắt
làm đến mê người đáng yêu.
Quý Hâm
Thư không phải lần đầu tiên thấy được thân thể của Quý Thanh Cừ, lần này lại là
ở lúc hai người đều tỉnh táo, đồng thời nguyện ý cùng tình huống đối mặt lẫn
nhau thẳng thắng lại trực tiếp nhìn như vậy. Cho tới bây giờ đầu của cô vẫn là
trống rỗng, tựa hồ còn chìm đắm ở trong vui sướng Quý Thanh Cừ nguyện ý cùng
chính mình thân mật không có hồi phục tinh thần lại. Môi dưới Quý Hâm Thư run rẩy,
con mắt hơi nóng rơi vào ngực Quý Thanh Cừ, lại chậm rãi hướng lên trên, nhìn mặt
nàng.
Cho dù cố
ý làm ra tư thái hờ hững, nhưng né tránh trong tầm mắt nàng vẫn là không tránh
được con mắt của Quý Hâm Thư. Thanh Cừ a Thanh Cừ, em muốn dùng phương pháp này
chứng minh đối với chị không có cảm giác, nhưng em có nhớ không? Trước kia em
có bao nhiêu yêu thích chị đụng vào em, những trìu mến chân chính phát sinh kia
mỗi một lần đều đầy đủ quý giá, bị Quý Hâm Thư nhớ sâu ở trong xương, cô chưa từng
quên.
"Thanh
Cừ, đây là hôm nay chị có được món quà vui vẻ nhất, chị thật yêu em." Quý
Hâm Thư nhẹ giọng nỉ non, cô dùng tay kéo lễ phục màu đỏ rườm rà trên người,
váy ngắn có giá trị không nhỏ bị cô không thể chờ đợi được nữa lại vô cùng thô
lỗ kéo đi, kéo dường như vải phế bỏ vứt trên đất.
Quý Hâm
Thư cũng không có mặc áo lót, sau khi cởi váy, trên người cô cũng chỉ còn sót lại
một cái quần lót màu trắng nhạt. Cho dù Quý Thanh Cừ không có cố ý đi nhìn,
không biết làm sao mục tiêu quá lớn, mà sau khi lễ phục rút đi, hai vật mềm bên
trong từ trong đó nhảy ra, loại xung kích thị giác kia có thể đi tránh né,
nhưng dư quang của khóe mắt vẫn có thể ngắm được. Quý Thanh Cừ muốn nhắm mắt lại,
làm như vậy không thể nghi ngờ là làm nhượng bộ và lui bước, càng là sẽ cho
Quý Hâm Thư một loại hiểu lầm chính mình thuận theo. Quý Thanh Cừ cố nén tâm trạng
hoảng loạn, nỗ lực nhìn thẳng thân thể Quý Hâm Thư.
Đây là một
nữ thể hoàn mỹ lại chín chắn, qua ba mươi tuổi, toàn thân Quý Hâm Thư đều tản
ra mị lực thành thục nữ tính mới có, đó là tuổi tác và sự từng trãi tích lũy. Cô
thì ngồi ở trên đùi chính mình, một cái tay nhẹ nhàng áp sát bộ ngực đầy đặn, tầm
mắt từ trên xuống dưới, con mắt nửa khép nhìn chính mình, ôn nhu lộ ra của cặp
mắt kia là Quý Thanh Cừ trước đây thích nhất.
Tầm mắt
nàng đảo qua nốt ruồi trước mắt Quý Hâm Thư, chẳng biết vì sao, ánh mắt của
Quý Hâm Thư càng là ôn nhu, nốt ruồi kia lại càng khiến người ta cảm thấy khổ sở.
Quý Thanh Cừ đối với phản ứng của mình cảm thấy không rõ, rõ ràng người làm sai
chuyện vẫn luôn là Quý Hâm Thư, tại sao người này sẽ làm chính mình cảm thấy
đau lòng chứ.
"Đây
không phải món quà, chỉ là cho chị hết hy vọng thôi." Quý Thanh Cừ hai tay
buông xuống bên người, nhẹ nhàng cầm lấy ráp trải giường dưới thân. Lời của
nàng để Quý Hâm Thư khẽ cười thành tiếng, tuy không hiểu cô vì sao cười, nhưng
Quý Thanh Cừ nghe tiếng cười này, luôn cảm thấy có loại cảm giác mặt đỏ tới
mang tai.
"Bất
luận làm sao, đây đều là thời điểm chị vui vẻ nhất." Quý Hâm Thư nói qua,
không có lập tức đi cởi quần của Quý Thanh Cừ, trái lại đem quần lót còn sót lại
trên người mình cởi đi. Vải vóc màu trắng
chính giữa đã thấm ướt, làm cho vải vóc vốn là mỏng manh càng thêm trong suốt.
Quý Thanh Cừ cau mày nhìn, phát hiện Quý Hâm Thư không biết ở lúc này cố ý cạo
đi bộ lông địa phương nơi này. Không còn rừng rậm màu đen, cô không hề che đậy,
sạch sành sanh bại lộ ở trong tầm nhìn.
Lớp da
Quý Hâm Thư vốn là trắng, nơi đó chưa bao giờ trãi qua gió thổi trời sưởi, càng
là trắng mịn đến quá mức. Nhìn mảnh phấn hồng bên trong trắng kia, Quý Thanh Cừ
hơi đỏ mặt, nhất thời như từ bỏ trị liệu đem con mắt đóng chặt lại. Phản ứng như
vậy bị Quý Hâm Thư nhìn ở trong mắt, cô cố nén ý cười, nhấc lên thân thể đi cởi
quần của Quý Thanh Cừ.
Váy ngủ
bằng bông rất rộng rãi, thêm nữa mười phần co dãn, cũng rất dễ dàng cởi đi.
Bên trong là một cái quần lót tơ mỏng khiêu gợi màu đen, loại kiểu dáng này vẫn
luôn là Quý Thanh Cừ thích nhất, không ai càng rõ ràng hơn Quý Hâm Thư, chính
mình những năm này, đã giặt bao nhiêu lần quần lót nhỏ như vậy cho Thanh Cừ.
"Thanh
Cừ, chị thật thích." Quý Hâm Thư vô ý thức nỉ non, cô ép người xuống, đem
mặt dán tựa ở nơi bụng Quý Thanh Cừ, sau đó, chầm chậm cởi quần lót kia. Theo
quần lót bóc ra từng mảng, hô hấp của Quý Thanh Cừ dần dần chặt, bụng dưới
cũng căng chặt theo. Quý Hâm Thư dán ở rất gần, mỗi một lần hô hấp đều vừa vặn
thổi ở trên da của chính mình, nhiệt độ nóng bỏng cũng rơi vào trên bộ lông vị
trí tư mật.
Nghĩ đến
bộ lông, Quý Thanh Cừ lại không nhịn được hồi tưởng lại tình cảnh vừa rồi đó,
Quý Hâm Thư tại sao phải đem bộ lông cạo đi, lại là thời điểm gì cạo đây…
Ở trong
lúc Quý Thanh Cừ hoảng hốt, vật che chắn trên người nàng đã toàn bộ bị ném xuống
đất. Dù cho không phải lần đầu tiên ở trước mặt Quý Hâm Thư trần trụi thân thể,
mình trước kia cũng thường thường lẫm lẫm liệt liệt ở trước mặt Quý Hâm Thư
thay quần áo, nhưng khi đó Quý Thanh Cừ chỉ coi Quý Hâm Thư là tỷ tỷ, quan hệ của
hai người cũng không phải như bây giờ. Nghĩ đến chuyện tiếp theo các nàng cần
làm, Quý Thanh Cừ thậm chí có chút sợ hãi, nhưng đã đến bước này, rút lui có trật
tự không khỏi quá mất mặt chút.
"Thanh
Cừ đang phát run đó, đừng sợ, chị sẽ không thương tổn em." Quý Hâm Thư đem
thân thể nhẹ nhàng đè xuống, thân thể hai người mềm mại trơn bóng dán vào nhau.
Cho dù Quý Hâm Thư để cho mình đừng sợ, nhưng Quý Thanh Cừ vẫn là nhịn không được
run rẩy lên, nàng là lần đầu tiên cùng Quý Hâm Thư chặt chẽ như thế dính vào
cùng nhau, xương mu trơn truột của đối phương nhẹ nhàng ma sát vị trí giống
nhau của chính mình để Quý Thanh Cừ căng thẳng thân thể, hoàn toàn không có
cách nào ung dung.
Hô hấp của
người trên người dần dần dựa gần, mùi hương hoa sơn mộng thoang thoảng quanh quẩn
ở trong mũi. Quý Thanh Cừ mở mắt ra, thấy được mặt Quý Hâm Thư gần trong gang tấc.
Hai người cách rất gần, gần đến chính mình có thể thấy rõ con mắt đen thui kia
của Quý Hâm Thư, trong cặp mắt đẹp đẽ kia tràn đầy dáng dấp của chính mình. Cảm
thấy đối phương muốn hôn lên, Quý Thanh Cừ vào lúc này nghiêng đầu, né tránh nụ
hôn của Quý Hâm Thư.
"Làm
tình là được rồi, tôi chỉ là muốn chứng minh tôi sẽ không có cảm giác đối với chị,
không muốn cùng chị hôn môi." Quý Thanh Cừ thấp giọng nói qua, cảm giác
bài xích rất rõ ràng. Quý Hâm Thư nghe xong, tầm mắt trước sau rơi vào trên bờ
môi khép mở của Quý Thanh Cừ, mất mác trong mắt bị cô ẩn đi, nhưng mà nghĩ đến
thân mật sau đó, cô lại cong lên nụ cười.
"Được,
Thanh Cừ không cho hôn, chị sẽ không hôn." Quý Hâm Thư vào lúc này ngược lại
ngoan ngoãn mạnh mẽ, cô nhắm hai mắt, thành kính hôn cái cổ của Quý Thanh Cừ, ở
phía trên lưu luyến rơi xuống nụ hôn, cái cổ là địa phương rất yếu ớt, đồng dạng
cũng rất mẫn cảm. Quý Hâm Thư cũng không phải là nụ hôn đơn thuần, còn kèm theo
liếm, thậm chí dùng lòng bàn tay nhẹ nhàng xoa xoa xương quai xanh của chính
mình. Quý Thanh Cừ không muốn thừa nhận hô hấp của mình bởi vì quấy rầy lần này
rối loạn, nàng nỗ lực bình phục hô hấp, nụ hôn của Quý Hâm Thư đã đi xuống.
Nụ hôn ẩm
ướt ấm áp trước sau đều có mục tiêu của nó, mới bắt đầu là môi, môi không thể,
liền nghĩ tới chủ ý một nơi khác. Ngực của Quý Thanh Cừ còn lâu mới có được đầy
đặn như Quý Hâm Thư, nhưng hình dáng mượt mà lại rất có đàn hồi, chúng nó lại
thẳng lại vểnh, cho dù nằm cũng vẫn duy trì hai viên hình tròn hoàn chỉnh. Quý
Hâm Thư chăm chú nhìn, cô không nhịn được đưa tay nắm chặt một viên trong đó
mà vò, cùng lúc đó, cô nghe được thanh âm hít vào một hơi của Quý Thanh Cừ, tâm
trạng sản sinh sung sướng. Cô biết, Thanh Cừ sẽ không hoàn toàn không có cảm
giác, Thanh Cừ cũng khát vọng chính mình.
"Quý
Hâm Thư, đừng làm chuyện dư thừa." Quý Thanh Cừ cảm thấy động tác của Quý
Hâm Thư, không nhịn được lên tiếng nhắc nhở. Nghe được lời của nàng, động tác
trên tay của Quý Hâm Thư không ngừng lại, mà là nhích qua, đem một nụ hôn rơi
vào bên tai Quý Thanh Cừ.
"Thanh
Cừ, chị làm không phải chuyện dư thừa, đều là ở bên trong thân mật nên làm. Chị
muốn cố gắng thương yêu em, nếu giống như em nói bỏ qua bộ phận này, em là có
thể sản sinh viện cớ đối với chị không có cảm giác chứ?" Quý Hâm Thư thấp
giọng nói qua, nhiệt khí cô thở ra cũng đều thổi ở bên tai Quý Thanh Cừ. Lỗ tai
là bộ phận rất mẫn cảm của Quý Thanh Cừ, mắt thấy vành tai trước mắt lấy tốc độ
mắt thường cũng có thể thấy được mà trở nên đỏ. Quý Hâm Thư trong mắt lập loè
vui sướng, cô mặc kệ Quý Thanh Cừ nói cái gì, há mồm ngậm đồ vật tinh xảo đó,
lưỡi mềm dọc theo tai trượt vào, ở trong đó mềm nhẹ lật quấy.
"Ngô
ân..." Quý Thanh Cừ nhắm hai mắt, cuối cùng không nhịn được hừ nhẹ lên tiếng.
Trên mặt nàng nhuộm hơi đỏ, hai tay siết ráp trải giường dưới thân thật chặt,
hai bàn chân nhỏ trắng mịn căng thẳng vô cùng. Quý Hâm Thư nhìn dáng dấp giờ
khắc này của Quý Thanh Cừ, trong mắt trìu mến đạt được nhiều đến muốn tràn
ra. Cô thận trọng xoa ngực mềm mại đàn hồi của Quý Thanh Cừ, đem cục tròn nhỏ
kia nắm chặt ở lòng bàn tay chính mình, dùng khe hở giữa lòng bàn tay kề cận
nhũ hoa mà ma sát.
Dần dần,
Quý Hâm Thư không hề thoả mãn với đó, cô có chút mánh khóe dùng ngón tay ngậm lấy
hạt đậu nhỏ trên cục tròn, đem nó lôi lên phía trên, lại ma sát xoay tròn. Nhũ
hoa mẫn cảm gặp bắt nạt như thế, trong vách tai lại bị đầu lưỡi ướt mềm của Quý
Hâm Thư liếm láp. Quý Thanh Cừ cảm thấy lỗ tai kia mất đi thính lực, ý thức của
mình cũng có chút tung bay.
Bụng dưới
nàng căng chặt, từng luồng từng luồng dòng nước nào đó theo trong cơ thể trượt
xuống, tìm kiếm lấy miệng phát tiết, cuối cùng theo chân tâm tràn ra. Ướt rồi,
đây là thân thể phản ứng không thể không cảm nhận được của Quý Thanh Cừ, nàng
là nữ nhân chín chắn, rất rõ ràng phản ứng sinh lý này là vì cái gì. Nghĩ đến
chính mình long trọng thề thốt nói nàng không hề có cảm giác gì đối với Quý Hâm
Thư, những câu nói kia lại như một cái tát vỗ vào trên mặt, để Quý Thanh Cừ cảm
thấy không đất dung thân.
"Thanh
Cừ là có cảm giác." Mỗi cái phản ứng của Quý Thanh Cừ Quý Hâm Thư đều nhìn
ở trong mắt, cô đem đầu gối hướng lên trên, nhẹ nhàng đẩy ở giữa hai chân Quý
Thanh Cừ, lúc đụng vào, xúc cảm nơi riêng tư ướt mềm để thân thể Quý Hâm Thư mềm
nhũn. Cô vô lực đem địa phương đã sớm mềm đến sắp chảy đi của mình đồng thời cọ
ở trên đùi Quý Thanh Cừ, nóng ướt của hai người, đều bị hai bên cảm giác được.
"Quý
Hâm Thư...Đủ rồi." Quý Thanh Cừ cảm thấy đầu óc ngừng suy nghĩ rồi, cũng
có thể là bị phản ứng của chính mình đả kích. Nàng không có cách nào phủ nhận,
chính mình đối với đụng vào của Quý Hâm Thư dị thường có cảm giác, đặc biệt là
đối phương còn ở lúc này đem thân thể đè xuống, vật mềm đầy đặn kia đè ép chính
mình, để hai tay Quý Thanh Cừ nóng lên. Nàng muốn dùng lực vò cục mềm no đủ của
Quý Hâm Thư kia, lại như trong mộng từng làm vô số lần như vậy, điên cuồng xoa
chúng nó, vò đỏ vò hư, vò đến Quý Hâm Thư đau ra nước mắt mới được.
"Không
đủ, trong lòng Thanh Cừ nhất định không phải lời nói này, Thanh Cừ, em là thoải
mái." Quý Hâm Thư ở khi nói chuyện, lại một lần nữa đem vành tai của Quý
Thanh Cừ ngậm lấy mà hôn, lại thò ra cái lưỡi không nghe theo đảo qua vành tai
nàng. Tay phải linh xảo xoa xoa vật mềm bởi vì động tình càng no đủ hơn trước của
nàng. Đầu gối cũng đồng dạng không nhàn rỗi, Quý Hâm Thư lấy sức mạnh mềm nhẹ,
chầm chậm ma sát hoa tâm ướt mềm của Quý Thanh Cừ, nơi đó bị cô cọ đến càng ướt
càng mềm, từng khối từng khối múi thịt không đoan chính, ngâm ở bên trong dịch
hoa đang nồng nặc.
"A...Đủ
rồi... Quý Hâm Thư, tôi không muốn làm rồi." Quý Thanh Cừ đẩy bờ vai của
Quý Hâm Thư, lại phát hiện thân thể của chính mình toả nhiệt lại như nhũn ra,
thậm chí còn đang lưu luyến tất cả Quý Hâm Thư làm đối với mình. Nàng vô ý thức
vặn eo, chủ động đi cọ đầu gối của Quý Hâm Thư. Cảm giác ma sát thoải mái rất
chặt, để Quý Thanh Cừ vui vẻ gọi ra. Đợi nghe được thanh âm của bản thân nàng,
mới ý thức được mình rốt cuộc đang làm chuyện buồn nôn gì.
Quý
Thanh Cừ lấy lại tinh thần, chột dạ đến không dám nhìn mặt của Quý Hâm Thư,
nàng hoảng loạn, muốn bất chấp tất cả đem Quý Hâm Thư đẩy ra. Ý thức được đối
phương muốn đem tay tìm về phía chân của mình, một khi bị tìm thấy, Quý Hâm Thư
thì sẽ biết chính mình vì cô trở nên ướt át cỡ nào, như vậy, chật vật của
chính mình sẽ lộ rõ. Quý Thanh Cừ vội vàng giãy dụa, đặc biệt không biết, tất cả
phản ứng của nàng, âm thanh phát ra, sớm đã bị Quý Hâm Thư nhìn ở trong mắt, nhớ
ở trong lòng.
Vào lúc
này nhìn thấy Quý Thanh Cừ liều mạng mà đem tay mình kéo ra, lừa mình dối người
giống như không muốn chính mình dùng tay chạm nơi đó của nàng. Quý Hâm Thư thở
khẽ, Thanh Cừ hoàn toàn không ý thức được, nàng lung tung giãy dụa như vậy,
đùi một mực ma sát chân tâm sắp tan vỡ của chính mình. Quý Hâm Thư hừ nhẹ một
tiếng, cô cũng không chịu nổi, dưới tình huống như vậy, cô chỉ có thể thừa dịp
thời khắc Quý Thanh Cừ đem sự chú ý đều đặt ở trên tay mình, đem chân xâm nhập
giữa hai chân Quý Thanh Cừ, đem địa phương ướt mềm của mình dán tựa ở giữa chân
tâm nàng.
Hoa tâm
tư mật hai người lại ướt mềm hòa vào nhau, thời khắc viên thịt đụng vào nhau,
hình thành ma sát đẩy. Quý Thanh Cừ cứng ngắc lại thân thể, Quý Hâm Thư ôm thật
chặt Quý Thanh Cừ, dường như rắn giao phối, quấn quanh nàng.
Hết
chương 89.

Nhận xét
Đăng nhận xét