Phân Cách - Chương 98
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 98: Đừng mang người quan trọng nhất của nàng đi.
Cuối thu
sắp đông, gió biển lúc này rất nhói người, mỗi một lần thổi vào người đều là lạnh
thấu xương. Ở mùa này, rất ít sẽ có người tới bờ biển, buổi tối thì càng sẽ
không có người đần độn mà đến đây chịu gió lạnh. Thân ảnh đơn bạc ngồi dựa vào ở
bên bờ biển, cô chỉ mặc một bộ váy lụa trắng mỏng manh, ngoài ra cả một cái áo
khoác một đôi giày đều không có.
Da thịt
lộ ở bên ngoài đã bị gió lạnh thổi thành màu đỏ tím, hai chân cũng hiện ra
xanh tím dị dạng. Quý Hâm Thư cúi đầu lấy điện thoại di động ra, dường như
không cảm giác được lạnh và đau bốn phía, cũng chỉ là từng lần từng lần một
nhìn bức ảnh trong album ảnh thuộc về Quý Thanh Cừ, khóe miệng cong lấy nụ cười
nhạt nhẽo.
Hôm nay,
cô vẫn là vi phạm quyết tâm chính mình trời vừa sáng định xong, rõ ràng nghĩ
không muốn quấy rầy Thanh Cừ nữa, chí ít trước khi rời đi, cho Thanh Cừ thanh tịnh
nàng muốn, nhưng mà nghe được nàng đi tham gia tiệc sinh nhật của Trương
Minh, nghĩ đến sau đó có lẽ cũng lại không có cách nào thấy được người này, Quý
Hâm Thư vẫn là không nhịn được đi tới. Thấy được Thanh Cừ, trong lòng dường như
hoa nở rộ, nhưng mà, mắt thấy cảnh Trương Minh cầu hôn về phía nàng kia, lại
là một cảnh như kiếm dùi vào tim.
Quý Hâm
Thư không biết Thanh Cừ có đáp ứng hay không, thế nhưng cô rõ ràng, chỉ cần
mình rời đi, Thanh Cừ bất luận thế nào cũng sẽ không ở cùng với Trương Minh.
Đây là sự thực Quý Hâm Thư chắc chắn, cũng là cục diện cô sớm thì tính xong. Buồn
cười chính là, bên trong mỗi bàn cờ, đều có quân cờ nhất định phải vứt bỏ. cờ bỏ
của cục diện cuối cùng của chính mình, chính là bản thân cô.
Đại khái
ở sau khi quyết định chuyện quan trọng người luôn là sẽ nghĩ rất nhiều, một buổi
tối, Quý Hâm Thư đầy đầu đều là hình ảnh mình và Quý Thanh Cừ đã từng chung đụng.
Khi còn bé Thanh Cừ ỷ lại chính mình, Thanh Cừ không dám một mình ngủ ôm gối đến
gõ cửa, còn có nàng càng lớn càng đẹp, dáng dấp câu hoặc tâm thần mình.
Quý Hâm
Thư chưa bao giờ sẽ hối hận chuyện của mình làm, cô không hối hận yêu thích Quý
Thanh Cừ, cũng không hối hận đem Quý Thanh Cừ giam cầm ở bên cạnh, càng thêm
không hối hận một trận lửa kia, trận này không thể hoàn thành dừng lại cùng
vĩnh hằng. Bất kỳ cố chấp, điên cuồng nào, chuyện người bên ngoài không thể nào
hiểu được cô đều làm rồi. Quý Hâm Thư rất rõ ràng, mình bây giờ có lẽ cũng
không còn cách nào nhẫn tâm làm cái gì đối với Thanh Cừ, chuyện thương tổn người
yêu, cả đời có lẽ cũng chỉ có thể hạ quyết tâm làm một lần. Cho nên a, Thanh Cừ
đem mình làm cho đau như thế, nhất định là không yêu đâu.
Quý Hâm
Thư cười mà nghĩ, hơi nước nóng mơ hồ con ngươi, cô rất ít khóc, Quý Hâm Thư
nhìn qua ôn nhu như nước, nhưng trong xương cô là một người cứng cỏi quá mức. Ở
trước khi Thanh Cừ còn không có sinh ra, cô là đứa trẻ duy nhất trong nhà, cô
gánh vác chính là Quý gia. Sau đó, Thanh Cừ sinh ra, mẫu thân qua đời, vào lúc ấy
Quý Hâm Thư phải gánh vác ngoại trừ Quý gia còn có thân phận chị cả.
Ở sau
khi phụ thân chết một quãng thời gian rất dài, Quý Hâm Thư rất mệt, nhưng cô
không thể kêu mệt, cô ngã xuống rồi, vậy những thân thích Quý gia kia sẽ như
con kiến ăn người bò lên trên thân thể của mình và Thanh Cừ, đem các nàng sạch
sẽ. Sau đó Quý Hâm Thư có được Quý thị, ngồi trên vị trí phụ thân đã từng ngồi
qua, mặc dù như thế cô vẫn là không có cách nào thanh tĩnh lại, khi đó, cô có được
người yêu, yêu một người thì nhất định phải gánh chịu tất cả khổ sở.
Cho tới
bây giờ, Quý Hâm Thư cuối cùng mệt rồi, cô cũng không còn cách nào kiên trì làm
bất cứ chuyện gì, tựa hồ mệt mỏi của những năm này đều tìm tới, mệt đến cả khí
lực động tay đều không còn sót lại chút gì. Cô đứng dậy, nhìn biển đen mênh
mông vô bờ, chúng nó ở dưới bóng đêm yên tĩnh không hề có một tiếng động, cũng
không biết sẽ tung bay đi nơi nào, ngay cả ánh trăng cũng đặc biệt ảm đạm, tựa
hồ cũng đang làm ra chuẩn bị cho trận đấm chìm này.
Quý Hâm
Thư vượt qua rào chắn, đứng tít ngoài rìa, cô cầm điện thoại, cuối cùng liếc
nhìn bức ảnh của Quý Thanh Cừ, sau đó đem điện thoại di động vứt trở lại bên bờ.
Thân thể nghiêng mà xuống, cảm giác không trọng hạ xuống cũng không có đáng sợ
trong tưởng tượng. Mãi đến tận thân thể ngã vào trong nước, bốn phương tám hướng
mà đến đè ép làm cho Quý Hâm Thư không nhịn được nhíu mày, nước tràn vào trong
cơ thể, vị rỉ sắt sinh ra và căng đau đầu óc phát sinh theo.
Ở trước
khi ý thức rơi vào tối tăm, cô cong lấy khóe miệng, nhấc tay về phía trước, dường
như cao một chút nữa, cô là có thể nắm lấy Quý Thanh Cừ. Nhưng mà, Thanh Cừ còn
có cuộc sống của nàng a. Quý Hâm Thư nghĩ như vậy, mất mát buông tay xuống.
Ánh sáng
của nàng ở chỗ rất xa, mà bản thân cô, cuối cùng rồi sẽ yên giấc hơn thế.
"Ngô!"
Quý Thanh Cừ vội vàng đem xe ngừng ở ven đường, che lấy ngực đau đớn gấp gáp thở
khẽ. Mồ hôi theo thái dương lướt xuống, nàng không biết xảy ra chuyện gì, một
khắc vừa rồi đó, trong lòng như là bỗng nhiên bị món đồ gì đào một cái, đau quá
độ để Quý Thanh Cừ che ngực không dám động, mãi đến tận phần đau đớn này dần dần
tản đi, nàng mới một lần nữa nổ máy xe.
Quý
Thanh Cừ nhanh chóng đem xe chạy đến Quý thị, vừa ra bãi đậu xe thì thấy được
Đường Khởi hoảng loạn nghênh đón hướng về phía chính mình. Ở trong ấn tượng của
nàng, Đường Khởi từ đầu đến cuối trầm ổn già giặn, rất ít sẽ có thời điểm bối rối
như vậy. Nghĩ đến nàng ở trong điện thoại nói Quý Hâm Thư xảy ra vấn đề rồi,
Quý Thanh Cừ vẫn cảm thấy trong lòng có chút trầm trọng và ngột ngạt, từ sau
khi đau đớn vừa rồi, lại như một tảng đá đè ở trên người.
"Nhị
tiểu thư, cùng ta đến văn phòng." Đường Khởi trầm mặt, cố ý vòng qua nhân
viên của công ty, đem Quý Thanh Cừ mang đi văn phòng Quý Hâm Thư, đây là Quý
Thanh Cừ mấy năm qua lần đầu tiên tới nơi này, bởi vì Quý Hâm Thư vẫn bảo vệ
mình, từ sau khi Quý Thanh Cừ trưởng thành thì cũng không để nàng đến Quý thị nữa,
đối với văn phòng của Quý Hâm Thư, Quý Thanh Cừ là rất xa lạ, nhưng có thể từ
nơi này tùy ý một trang trí nhỏ, cảm nhận được dấu vết lưu lại của Quý Hâm Thư.
"Thư
ký Đường, tỷ ta nàng làm sao vậy?"
"Nhị
tiểu thư, đại tiểu thư xế chiều hôm nay mất liên lạc, ta đã thông báo lực lượng
cảnh sát, cũng để vệ sĩ Quý gia đi tìm người...Vừa rồi...Ta ở trong ngăn kéo của
đại tiểu thư thấy được phần sách chuyển nhượng cổ phần này."
Đường Khởi
nói xong, đem văn kiện trên bàn cầm lên, phía trên kia rõ ràng viết, Quý Hâm
Thư đem 55% cổ phần của Quý thị toàn bộ chuyển nhượng cho Quý Thanh Cừ, phía
trên còn có con dấu tra ở trên dự luật điện tử, cũng xác thực ghi vào trong
đó, có hiệu ích pháp luật làm chứng, điều này nói rõ, Quý Hâm Thư chân thực đem
tất cả cổ phần trên tay cô đều chuyển nhượng cho Quý Thanh Cừ rồi.
"Làm
sao có khả năng...Tỷ ta nàng... Tại sao nàng...." Quý Thanh Cừ nhìn sách
chuyển nhượng này, tầm mắt dại ra rơi vào trên kí tên của Quý Hâm Thư. Trong
lòng nàng có một suy đoán, nhưng mà nàng không dám ở thời điểm này nói ra. Có
lẽ trong lòng nàng còn tồn một phần may mắn, cũng có thể là nàng không muốn
tin tưởng Quý Hâm Thư sẽ cam lòng từ bỏ chính mình, nhưng mà...Tại sao, trong
lòng sẽ sợ như vậy.
Con mắt Quý
Thanh Cừ mất tiêu cự rơi vào trên mặt Đường Khởi, người sau cũng là đồng dạng
lo lắng. Hai người ở văn phòng vượt qua mấy tiếng gian nan nhất. Cuối cùng, một
cuộc điện thoại đem cục diện bế tắc đánh vỡ, Đường Khởi nhìn điện báo hiển thị
lập tức nhận điện, nàng không nói thêm gì, chỉ là người đối diện đang nhiều lần
nói chuyện, nàng chỉ "Ừm" một tiếng, cúp điện thoại nhìn về phía Quý
Thanh Cừ.
Đường Khởi
chạy xe của Quý Thanh Cừ, hai người nhanh chóng đến Tắc La Loan của trấn Hoài
Ninh, nơi này là một khu phong cảnh của trấn Hoài Ninh, bến cảng thông ra biển
Lạc Hải, là nơi rất nhiều tình nhân yêu thích chụp ảnh, giờ khắc này bị lực
lượng cảnh sát từng đạo từng đạo phong tỏa lại. Quý Thanh Cừ theo Đường Khởi đi
tới bến cảng, nơi đó đứng một nam nhân mặc cảnh phục, nhìn thấy các nàng lập tức
cung kính mà chào đón.
"Thư
ký Đường, nhị tiểu thư, nơi này là địa phương Quý tổng xuất hiện cuối cùng,
chúng ta đã phái toàn bộ nhân viên ở xung quanh tiến hành tìm kiếm, cũng tìm
thuyền và du thuyền ở trong biển tiến hành lục soát cứu vớt." Nam nhân họ
Vương, là cục trưởng cảnh sát của trấn Hoài Ninh. Xế chiều hôm nay hắn nhận được
thông báo của Đường Khởi, để cho mình lập tức tìm kiếm tung tích của Quý Hâm
Thư, nghe được lời này, Vương cục trưởng biết sự tình không đơn giản, lập tức
phái tất cả nhân viên tiến hành truy đấu.
Nếu như
đặt ở bình thường, một người mất tích không tới 24h, lực lượng cảnh sát căn bản
sẽ không nghiêm túc đi tìm, nhưng Quý Hâm Thư là ai? Một trong ba gia thế lớn của
trấn Hoài Ninh, sự mất tích của Quý Hâm Thư tuyệt đối không phải việc nhỏ, liên
lụy sản nghiệp và giao thiệp Quý gia nhiều
lắm, cơ hồ là trình độ rút dây động rừng, Vương cục trưởng gấp đến độ đầy đầu mồ
hôi, cơ hồ toàn bộ toàn lực lượng cảnh sát của trấn Hoài Ninh đều sai phái tới
tìm người.
"Ừm,
ta cũng liên lạc thủ hạ tiến hành lục soát cứu vớt, bất luận như thế nào, hi vọng
ngươi mau chóng hỗ trợ tìm được Quý tổng." Đường Khởi nghe lời của Vương cục
trưởng, sắc mặt khẽ biến thành trở nên trắng, Quý Thanh Cừ một bên càng là từ
sau khi lên xe thì không từng mở miệng nói chuyện nữa. Nàng ngơ ngác mà đứng tại
chỗ, nhìn những cảnh sát kia cầm lấy điện thoại thuộc về Quý Hâm Thư, thận trọng
cất vào trong túi niêm phong.
Quý
Thanh Cừ cảm thấy viền mắt có chút nóng, thấy lạnh cả người theo cảnh tượng bốn
phía tràn vào trái tim. Rõ ràng chung quanh là ầm ĩ như vậy, nàng lại cảm giác
mình đặt mình trong ở hầm băng, toàn thân đều là tê dại. Đường Khởi chú ý tới
Quý Thanh Cừ khác thường, dùng tay nhẹ nhàng vỗ vỗ bờ vai của nàng.
"Nhị
tiểu thư, ngươi đừng quá lo lắng, đại tiểu thư nàng sẽ không có chuyện
gì." Ở vào thời điểm này, Đường Khởi có thể nói cũng chỉ có những thứ này.
Những năm này nàng ở bên người Quý Hâm Thư làm việc, đối với Quý Thanh Cừ hiểu
rõ không hề ít, cũng rất ít tiếp xúc với Quý Thanh Cừ. Bởi vì Quý Hâm Thư không
thích ngoại trừ bất cứ người nào bên ngoài nàng tới gần Quý Thanh Cừ, đến mức ấn
tượng Đường Khởi đối với Quý Thanh Cừ, hiếm hoi còn sót lại với trên những số
liệu điều tra ra được kia.
Lần này
là hai người lần đầu tiên đơn độc ở chung, Đường Khởi có thể cảm giác được bất
lực và khủng hoảng của Quý Thanh Cừ, nhưng nàng lại không cách nói càng nhiều
lời an ủi. Nàng rất rõ ràng, ở trước khi tìm được người, bất kỳ an ủi nào đều
không tạo thành được hiệu quả. Bến cảng Lạc Hải cũng không sâu, nhưng diện tích
lại rất lớn, một bên biển khác kéo dài tới thành phố khác, muốn ở một vùng biển
rộng lớn như vậy tìm một người, giống như là mò kim đáy biển.
Đường Khởi
chỉ là ôm vẻ tâm tư mong đợi kỳ tích, cũng là nghĩ, lấy tính cách Quý Hâm Thư
như vậy, cho dù cô tìm chết, có lẽ cũng sẽ không cam lòng cách Quý Thanh Cừ quá
xa. An ủi của Đường Khởi Quý Thanh Cừ không phản ứng chút nào, nàng trước sau
nhìn chằm chằm mảnh biển kia, thì hình như nhìn nhiều hơn chút nữa, người chính
mình quen thuộc kia sẽ từ trong biển đi ra, cô sẽ ôm chính mình, nói cho chính
mình biết đây chỉ là một chuyện cười, nếu như thật sự có thể xuất hiện cảnh
này, Quý Thanh Cừ đồng ý dùng bất cứ giá nào đi trao đổi.
Thời
gian từng giây từng phút trôi qua, trong lúc không ngừng mà có đội ngũ gia nhập
vào hàng ngũ lục soát cứu giúp, ngoại trừ lực lượng cảnh sát, còn đội ngũ hai
nhà hoàn toàn không quen biết khác cũng phái người đến tiến hành tìm tòi, cùng
với đoàn cứu bộ đội đặc chủng thị trưởng cử phái tới lục soát. Đường Khởi thấy
được người đứng phía sau đoàn người, nàng nói một tiếng với Quý Thanh Cừ, đi tới
trước mặt người kia.
"Lưu
thị trưởng, cảm tạ ngươi phái người tới."
"Thư
ký Đường khách khí, Quý tổng những năm này đối với trấn Hoài Ninh ủng hộ chúng
ta nhìn ở trong mắt, bây giờ Quý tổng xảy ra bất trắc, chúng ta đương nhiên phải
đem hết toàn lực cứu viện. Ngươi yên tâm, chúng ta có đầy đủ nhân thủ và thiết
bị, nhất định đem hết toàn lực đem người tìm về."
Lưu thị
trưởng thấp giọng nói qua, Đường Khởi nghe xong liền dẫn người Lưu thị trưởng
phái tới đi rồi, để cho bọn họ đi lùng xục địa phương còn chưa tìm kiếm đến. Buổi
tối đó, Tắc La Loan không có lữ khách, so với thường ngày đều phải sáng hơn nhiều.
Quý Thanh Cừ nhìn thuyền dưới biển lục soát cứu người, mỗi một lần có người tới,
nàng đều sẽ trong mong kỳ vọng nhìn sang, nhưng chờ đợi nàng, lại là lần lượt thất
vọng.
Sắc trời
từ tối chuyển sáng, cả một buổi tối, người kia mù mịt không tin tức, Quý Thanh
Cừ cố gắng nghĩ lại câu nói sau cùng chính mình nói với cô, một lần cuối thấy
cô, phần ký ức kia lại muốn ngược dòng đến một tháng trước. Quý Thanh Cừ khó mà
chống đỡ được quỳ trên mặt đất, nàng chắp tay trước ngực, nàng chưa bao giờ
tin thần linh mà lần đầu tiên cầu khẩn.
Đừng
mang người quan trọng nhất của nàng đi, lưu lại người yêu của nàng.
Hết
chương 98.

Nhận xét
Đăng nhận xét