Sau Khi Thay Huynh Cưới Bạch Nguyệt Quang - Chương 125

Chương 125: Lập cục. Thính giác của Thẩm An Ninh rất nhạy bén, dựa vào tiếng bước chân, nàng đoán được Nhạn Nam không đi xa mà dừng lại. Nhạn Nam muốn nghe cái gì? Thẩm An Ninh thắc mắc: "Ngươi vừa nãy cố ý tiết lộ tin thái phó chết cho Nhạn Nam sao?" "Vậy sao?" Trịnh Nhiễm cúi đầu, "Triều đình liên tiếp tổn thất mấy vị đại thần, đều là những tài năng dự bị, cứ thế mà mất đi, ngươi có cam tâm không?" Trong thù ngoài tạc, kinh thành trong nháy mắt sẽ tan rã, Nhạn Nam đến kinh thành lúc này là có ý gì? Trịnh Nhiễm nói tiếp: "Ta đã xem bản đồ, từ phương bắc đến kinh thành hàng ngàn dặm, qua bao nhiêu cửa ải, trong đó còn có chiến hỏa giữa quân phản loạn và triều ta, một mình Sơn Nương làm sao mà tới được?" Câu hỏi này đến nay vẫn chưa ai nhận ra. Thẩm An Ninh thích xem bản đồ, Trịnh Nhiễm cũng xem theo. Cô nhìn thấy các cửa ải, và cả những thành trì đang chìm trong khói lửa. Từ phương bắc đến kinh thành phải đi qua nhiều châu phủ, ...

Lồng Giam - Chương 1

Chương 1: Sống như cây khô.

"Đem tội nô này loạn côn đánh chết cho trẫm."

Đây là Khương Vu nghe được câu nói sau cùng, không có một câu biện giải, lẳng lặng mà nằm sấp trên ghế hình, mặc cho gậy mộc nện ở phía sau chính mình. Từ vai đến mắt cá chân, không một nơi may mắn tránh khỏi, nàng có thể cảm nhận được da thịt của chính mình đang từng chút một nghiền nát, chất lỏng ấm áp không ngừng chảy ra, nhiễm đỏ áo trắng của nàng.

Lần này nàng cuối cùng là thua rồi, thua triệt để, trả giá nhiều năm như vậy chung quy không đổi được một tí tín nhiệm. Tự giễu nở nụ cười, cuối cùng tháo xuống nội lực, ngũ tạng lục phủ dường như trong nháy mắt bởi vì đè ép mà vỡ tan, máu tươi từ khóe miệng chậm rãi chảy xuống, hô hấp từ từ suy yếu, ý thức bắt đầu tiêu tan...

Nhìn lại nàng cả đời này, hình như chưa từng có chân chính sống vì chính mình, Khương Vu, người cũng như tên, sống như cây khô, không ham muốn không tư tâm. Cây khô có thể gặp mùa xuân, tính mạng của nàng, thì dừng ở ngày đông giá rét không bờ bến rồi.

Giữa trưa ngày đó.

Hoàng cung. Thừa Minh điện.

"Bệ hạ có lệnh, bất cứ người nào không được đi vào." Thị vệ canh giữ cản lại một cung nữ vẻ mặt hoang mang.

Thẩm Quân Ninh đang phê duyệt tấu chương hôm nay, lại bị tiếng gào khóc ầm ĩ ngoài cửa phá vỡ tâm tư, khẽ nhíu mày, một trận buồn bực. Đang muốn phát tác, lời trong miệng cung nữ lại làm cho trong lòng cô cả kinh.

"Bệ hạ cứu mạnga, thái nữ điện hạ xảy ra chuyện rồi." Cung nữ kia vừa rập đầu lạy vừa lớn tiếng kêu cứu.

"Để cho nàng đi vào." Thanh âm của nữ đế trầm thấp truyền đến, cô gái kia liên tục lăn lộn tiến vào trong điện, cái trán hoàn toàn đỏ ngầu, con mắt sưng đỏ, làm như vừa mới khóc.

"Chuyện gì?" Thanh âm của Thẩm Quân Ninh mang theo một ít run rẩy.

"Bệ hạ, thái nữ điện hạ sáng nay đi nơi Khương thượng cung uống một chén trà, liền bắt đầu miệng phun máu tươi, bây giờ còn ở đông cung hôn mê."

"Cái gì?" Một trận đầu váng mắt hoa, tim dường như nhảy lỡ một nhịp. Nữ đế đỡ trán ép buộc chính mình tỉnh táo lại.

Thẩm Trăn là nữ nhi duy nhất của cô và người yêu nhất, vừa mới sinh ra đã được lập thành thái nữ, đây là huyết mạch duy nhất người kia để lại trên đời, là hòn ngọc quý trên cô nâng ở trong lòng bàn tay, cô tuyệt không cho phép bất cứ người nào thương tổn A Trăn."

"Đem Khương Vu nhốt lại trước."

"Để Phó thái y lập tức đến đông cung." Không lo được đế vương uy nghi, nữ đế một đường chạy chậm chạy đi đông cung.

Đông cung.

"A Trăn, a nương tới thăm ngươi, ngươi đừng dọa a nương." Nhìn khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy của thiếu nữ, cả môi cũng hiện ra màu xanh đen không bình thường, Thẩm Quân Ninh nhất thời khó có thể tiếp thu, tóm chặt lấy tay của thiếu nữ mà gọi.

Không tới thời gian một chén trà thái y thì vội vã tới rồi. Đông cung to lớn, ngoại trừ Phó thái y đang bận bịu ghim kim, những người còn lại quỳ rạp dưới đất, cả thở mạnh cũng không dám, bọn họ rõ ràng một khi thái nữ điện hạ có bất trắc gì, đông cung chắc chắn chảy máu ngàn dặm.

"Bệ hạ, vạn hạnh điện hạ trúng độc không sâu, còn chưa khuếch tán đến tâm mạch, thần đã ghim kim đem máu độc niêm phong ở nơi đùi phải, chờ mấy ngày nữa máu độc hoàn toàn bài xuất ra thì có thể tỉnh rồi, chỉ là đùi phải này của điện hạ e sợ... Cần chậm rãi điều trị rồi." Phó thái y không dám nói cho nữ đế chân tướng, nhưng Thẩm Quân Ninh là người phương nào, sao nghe không ra ý ngoài lời nói.

"Trẫm biết rồi." Không có làm khó thái y, sát ý lóe qua, đáy mắt tất cả đều là tàn nhẫn, Khương Vu, nếu đã động A Trăn, trẫm nhất định phải ngươi vạn kiếp bất phục.

Góc nhìn Khương Vu.

Hôm nay trời vừa sáng, Thẩm Trăn hào hứng chạy đến chỗ ở của nàng, nói là sắp tới sinh nhật nữ đế, đặc biệt thỉnh giáo với nàng đưa quà mừng thọ gì.

Quý khách đến thăm, Khương Vu tự mình pha trà chiêu đãi, nhưng mà Thẩm Trăn mới vừa uống vào mấy ngụm lại đột nhiên miệng phun máu tươi, cả người co giật, sau đó gục xuống không dậy nổi.

Trong sân nho nhỏ hỗn loạn tưng bừng, nàng cứ như vậy không hiểu ra sao bị nhốt lại, bây giờ lại bị áp giải đến phong tâm đài chính giữa nhất của hoàng cung.

Vừa đi qua nơi đầu gối thì đã trúng một cước, đầu gối nặng nề nện ở trên mặt đất lát đá xanh, xương dường như vỡ vụn, đau đớn như vùi tâm không ngừng kéo tới. Phía sau còn có hai đại hán vững vàng mà đè lại chính mình, Khương Vu không biết tất cả những thứ này đến cùng quan hệ như thế nào với nàng, chỉ là đem tất cả phát sinh hôm nay mắc nối lại, vừa vặn tất cả mũi nhọn cũng đều chỉ về chính mình.

"Vì sao độc hại thái nữ?"

"Thần..."

"Bốp." Một cái bạt tai tàn nhẫn, máu tươi từ thiếu nữ khóe miệng chảy xuống.

"Ngươi cũng xứng tự xưng thần?"

"Nô... Tỳ chưa từng hạ độc."

Thì ra trong lòng nữ đế từ lâu chắc chắc là chính mình hạ độc, mấy năm qua nàng nỗ lực và tìm cách, mỗi một lần thời gian ở chung chẳng qua đều là lừa mình dối người thôi, ở trước mặt Thẩm Trăn, mạng của nàng giống như cỏ tạp bên đường, không đáng nhắc tới.

"Người đâu, truyền trượng." Thanh âm của nữ đế không có một tia nhiệt độ.

Nhìn xung quanh những khuôn mặt quen thuộc kia, chỉ sợ nữ đế đem tất cả cung nhân trong hoàng cung đều triệu tập lại, hôm nay gióng trống khua chiêng lớn như vậy chính là vì giết gà dọa khỉ, dường như đang nói nói cho bọn họ biết, đây chính là hậu quả thương tổn thái nữ.

"Ha, nếu đã không tin ta, vì sao phải tới hỏi ta chứ, ta có lý do gì hại nàng? Lẽ nào thì bởi vì cái gọi là dư nghiệt tiền triều của ta?" Cười lạnh một tiếng, Khương Vu biết chính mình hôm nay chắc chắn phải chết, đơn giản cũng không sợ hãi nữa, dùng con mắt vằn vện tia máu kia của nàng nhìn thẳng vào nữ đế hỏi ngược lại.

Giơ tay lau máu tươi bên mép, trong giọng nói thiếu nữ mang theo một tia trào phúng, không biết là trào phúng nữ đế không chờ chân tướng điều tra rõ liền đến đánh giết chính mình, hay là trào phúng cuộc đời hoang đường này của chính mình.

"Đem tội nô này loạn côn đánh chết cho trẫm."

Sống như cây khô, tất cả cuối cùng rồi sẽ quy về hư vô....

Hết chương 1.

Vu: Hỗn độn, cỏ dại rậm rạp.

Trăn: Dáng vẻ cây cỏ sum xuê.



 

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Bạch Lộ Vi Sương - Chương 12

Thanh Lãnh Gặp Kẻ Điên - Chương 1

Phất Tinh - Chương 45