Sau Khi Thay Huynh Cưới Bạch Nguyệt Quang - Chương 125

Chương 125: Lập cục. Thính giác của Thẩm An Ninh rất nhạy bén, dựa vào tiếng bước chân, nàng đoán được Nhạn Nam không đi xa mà dừng lại. Nhạn Nam muốn nghe cái gì? Thẩm An Ninh thắc mắc: "Ngươi vừa nãy cố ý tiết lộ tin thái phó chết cho Nhạn Nam sao?" "Vậy sao?" Trịnh Nhiễm cúi đầu, "Triều đình liên tiếp tổn thất mấy vị đại thần, đều là những tài năng dự bị, cứ thế mà mất đi, ngươi có cam tâm không?" Trong thù ngoài tạc, kinh thành trong nháy mắt sẽ tan rã, Nhạn Nam đến kinh thành lúc này là có ý gì? Trịnh Nhiễm nói tiếp: "Ta đã xem bản đồ, từ phương bắc đến kinh thành hàng ngàn dặm, qua bao nhiêu cửa ải, trong đó còn có chiến hỏa giữa quân phản loạn và triều ta, một mình Sơn Nương làm sao mà tới được?" Câu hỏi này đến nay vẫn chưa ai nhận ra. Thẩm An Ninh thích xem bản đồ, Trịnh Nhiễm cũng xem theo. Cô nhìn thấy các cửa ải, và cả những thành trì đang chìm trong khói lửa. Từ phương bắc đến kinh thành phải đi qua nhiều châu phủ, ...

Vật Chơi - Chương 130

Chương 130: Nằm trên giường của em, nhớ em.

Đèn chính trong phòng khách bật sáng, chỉ một chiếc đèn thôi cũng đã xua tan đi phần lớn bầu không khí mờ ám lúc nãy. Nhậm Lê Sơ ngồi trên ghế sofa ngẩn người, nhìn chiếc ghế sofa trống rỗng đối diện, nghĩ đến những gì vừa xảy ra ở đây, nàng khẽ cau mày một cách không tự nhiên.

Thì ra, tất cả đều có dấu vết. Thảo nào Triệu Huyên Dụ từ một lúc nào đó bắt đầu quan tâm đến Nhậm Y nhiều hơn, số lần hỏi mình về Nhậm Y cũng tăng lên từng ngày. Trước đây, khi Nhậm Y có người yêu đều sẽ giới thiệu cho mình ngay lập tức, lần này lại giấu giếm, đến tận bây giờ mới...

Nghĩ đến tất cả những gì mình vừa chứng kiến, tiếng Triệu Huyên Dụ gọi Nhậm Y là mẹ vẫn văng vẳng trong đầu. Nhậm Lê Sơ dụi dụi tai, trời ạ, nàng thực sự hơi hối hận khi quay lại, thậm chí còn muốn tìm một cái lỗ nào đó để chui xuống, hoặc là uống một chai rượu để say mèm.

Nhậm Y, Triệu Huyên Dụ? Mẹ và bạn thân của mình ở bên nhau?

Nhậm Lê Sơ cảm thấy dù là tiểu thuyết cũng không thể hoang đường đến thế, vậy mà lại thực sự xảy ra trước mắt nàng. Tâm trạng của Nhậm Lê Sơ có chút phức tạp, trong lúc chờ hai người chỉnh trang xong xuôi xuống lầu, nàng đã vô số lần muốn lấy thuốc lá ra hút một điếu, nhưng mỗi lần đưa tay vào túi, lại kiên quyết kìm lại.

Không lâu sau, Nhậm Y và Triệu Huyên Dụ đã thay quần áo xuống lầu. Hai người mặc đồ rất chỉnh tề, đặc biệt là Triệu Huyên Dụ, cuối cùng cũng không phải bộ đồ lót gợi cảm da báo chướng mắt kia nữa.

Nhậm Lê Sơ hơi không dám nhìn họ, ai ngờ Triệu Huyên Dụ còn rất nhiệt tình rót cho nàng một ly rượu. Nhậm Lê Sơ lườm nàng, Triệu Huyên Dụ còn nháy mắt tỏ vẻ vô tội.

Thôi được rồi, Nhậm Lê Sơ đã hiểu thế nào là “tôi không xấu hổ thì người xấu hổ chính là người khác”.

“Hai người... bắt đầu từ khi nào?” Nhậm Lê Sơ hít một hơi thật sâu, hỏi nhỏ. Nàng cảm thấy thời gian mình đoán có lẽ không chính xác, trên thực tế, Nhậm Y và Triệu Huyên Dụ có thể đã ở bên nhau từ rất lâu rồi.

“Sơ Sơ, cậu đừng hiểu lầm nhé, tôi chỉ gọi dì Nhậm là mẹ trên giường thôi, bình thường tôi không có gọi đâu.” Nghe Nhậm Lê Sơ hỏi vậy, Triệu Huyên Dụ vội vàng giải thích. Thực ra nàng không nhớ mình vừa nãy đã nói những lời gì khiêu khích, nhưng chắc chắn là đã gọi “mẹ”.

Nàng dám thề bằng đời sống tì*nh d*ục sau này của mình, nàng tuyệt đối không có ý định và cũng không có gan giành mẹ với Nhậm Lê Sơ, cùng lắm chỉ muốn làm mẹ kế thôi.

Nàng hơi lo lắng Nhậm Lê Sơ có thể để ý đến cách xưng hô này, nên đã mở lời giải thích trước. Nàng không nói thì thôi, nói ra lại càng khiến Nhậm Lê Sơ nhớ mãi chữ “mẹ”. Nhớ lại những lời khiêu khích Triệu Huyên Dụ vừa nói, Nhậm Lê Sơ chỉ muốn xấu hổ thay nàng …

Hay lắm, chơi cũng “bạo” thật. Sao lại cảm thấy không có chút xấu hổ nào, còn có vẻ khá tự hào nữa?

“Được rồi, tôi không hỏi cậu chuyện này, tôi muốn nói chuyện riêng với mẹ tôi.” Nhậm Lê Sơ nhìn Triệu Huyên Dụ, khéo léo ra hiệu đuổi khách. Xảy ra chuyện như vậy, nàng có chút oán giận với Triệu Huyên Dụ.

Đương nhiên, sự oán giận này không phải vì Triệu Huyên Dụ và Nhậm Y ở bên nhau, mà là nàng, với tư cách là bạn thân của mình, lại ở bên Nhậm nữ sĩ, mà còn giấu mình lâu như vậy không nói.

Triệu Huyên Dụ biết Nhậm Lê Sơ lúc này có lẽ thực sự không muốn nhìn thấy mình, đành “ờ” một tiếng, chuẩn bị lái xe của Nhậm Y rời đi. Dáng vẻ tủi thân, trông còn đáng thương.

“Tiểu Dụ, tôi sẽ bảo Trương thúc đưa em về.”

“Dì Nhậm, em tự... đi được...”

“Ngoan, đừng làm tôi lo lắng.”

“Vâng.”

Nhậm Y sắp xếp ổn thỏa cho Triệu Huyên Dụ, quay đầu lại, thấy Nhậm Lê Sơ bĩu môi nhìn mình. Nhậm Y quá hiểu cô con gái này, cô đương nhiên biết Nhậm Lê Sơ không giận, chỉ là bất ngờ này đến quá đột ngột, ba người đều không có sự chuẩn bị, nên mới tạo ra tình huống gượng gạo như vậy.

Có điều, người gượng gạo có lẽ chỉ có Nhậm Lê Sơ, hoặc là chiếc áo da báo đã bị vứt bỏ kia. Bản thân Nhậm Y không cảm thấy có gì, Triệu Huyên Dụ lại càng không thấy gượng gạo.

“Người đối xử với nàng tốt thật đấy.” Nhậm Lê Sơ lẩm bẩm, giọng điệu có chút chua ngoa. Nhậm Y là người tinh tế, đương nhiên nghe ra. Cô cười cười, đi đến ngồi cạnh Nhậm Lê Sơ.

“Sự tốt của ta đối với Tiểu Dụ và đối với con là không giống nhau, em ấy là người yêu của ta, con là con gái của ta. Ta sẽ không lựa chọn giữa hai người, chỉ cho đi tất cả những gì ta có thể cho.”

Khi Nhậm Y nói chuyện với Nhậm Lê Sơ luôn có giọng điệu nhẹ nhàng, tốc độ chậm rãi, hoàn toàn khác với khi cô nói chuyện với nhân viên trong công ty. Nhậm Lê Sơ vốn không nghĩ nhiều đến vậy, lúc này nghe Nhậm Y nói thế, lòng lại càng mềm nhũn.

“Con không bắt người phải lựa chọn đâu, hơn nữa con cũng nói rồi, người ở bên ai con cũng ủng hộ. Mặc dù không ngờ người đó lại là Triệu Huyên Dụ, nhưng chỉ cần là lựa chọn của người, con đều không có ý kiến gì, không có giận đâu.”

Nhậm Lê Sơ đương nhiên sẽ không giận Nhậm Y, càng không thể phủ nhận quyết định của Nhậm Y. Quen ai là tự do của Nhậm Y, nàng là con gái của Nhậm Y, điều nàng quan tâm chỉ là tâm trạng của Nhậm Y, chứ không phải lấy thân phận của mình để ép buộc Nhậm Y phải nhượng bộ vì mình.

“Không giận, vậy sao lại có vẻ không vui? Hửm?” Nhậm Y cúi đầu, nhìn Nhậm Lê Sơ đang tựa vào vai mình, cười và chọc vào má nàng. Hồi nhỏ Nhậm Lê Sơ đã trắng trẻo, lúc đó còn có chút bầu bĩnh, cả người trông như một cái bánh gạo nếp trắng ngần.

Sau khi lên cấp hai, Nhậm Lê Sơ không thích cho cô nắn nữa, mãi đến khi lên đại học, học cách làm nũng và tỏ ra yếu đuối với cô, mới lại cho cô nắn má.

“Ưm, con chỉ là không ngờ bạn gái của người lại là Triệu Huyên Dụ thôi mà. Con không phải là phản đối người ở bên nàng, cũng không phải là không thích. Con chỉ lo, nhỡ sau này nàng làm người không vui thì sao?”

Nhậm Lê Sơ nói thật lòng, trong lòng cũng nghĩ như vậy. Khi biết sự thật, sự khó chịu trong lòng Nhậm Lê Sơ không hướng về Nhậm Y.

Nàng quá rõ Nhậm Y là người thế nào, không thể làm ra chuyện chủ động dụ dỗ người nhỏ tuổi hơn. Vậy nên khả năng duy nhất là Triệu Huyên Dụ đã chủ động theo đuổi Nhậm Y, hơn nữa chắc chắn là theo đuổi không ngừng, mẹ mình mới đồng ý.

Nhậm Lê Sơ hiểu Triệu Huyên Dụ, từ khi quen biết ở cấp ba đến giờ cũng đã hơn mười năm, nàng biết bản tính Triệu Huyên Dụ không xấu, nhưng trong chuyện tình cảm thì không ổn định, thích chơi và cũng biết cách chơi.

Nhậm Lê Sơ không bận tâm việc Nhậm Y và Triệu Huyên Dụ ở bên nhau, điều nàng lo lắng là một ngày nào đó Triệu Huyên Dụ sẽ làm Nhậm Y không vui, đó là điều nàng không thể chấp nhận được.

Nghĩ đến khoảng cách tuổi tác và kinh nghiệm sống của hai người, Nhậm Lê Sơ có chút bực bội. Nàng không phải là khinh thường Triệu Huyên Dụ, cũng cảm thấy nàng vừa nãy và Nhậm Y chơi cũng... khá là "bạo".

Nói chung, bây giờ tâm trạng của Nhậm Lê Sơ rất phức tạp, cũng có thể là vì Lục Nguyên Hề đã đi rồi, nên tâm trạng nàng cũng không tốt.

“Sơ Sơ, thế giới của ta không chỉ có tình cảm, còn có rất nhiều chuyện khác. Nếu có người làm ta không vui, bỏ đi là xong. Nhưng ta nghĩ, rất ít người có thể làm ta không vui, con nghĩ sao?”

Nhậm Y dường như hiểu được Nhậm Lê Sơ đang lo lắng điều gì, chủ động giải thích cho nàng nghe. Nhậm Lê Sơ hiểu ý của cô, và nàng cũng cảm thấy, Nhậm nữ sĩ của mình xinh đẹp như thế, chỉ có thể là cô đá người khác, làm người khác không vui. Nghĩ vậy, chút khó chịu còn sót lại trong lòng Nhậm Lê Sơ cũng tan biến.

“Ừm, được rồi, nhưng con cần vài ngày để bình tĩnh lại rồi mới gặp Triệu Huyên Dụ.”

“Được, tùy econ.”

Nhậm Y cũng biết Nhậm Lê Sơ không thể chấp nhận nhanh như vậy, cô vỗ nhẹ vào vai nàng an ủi.

“Ừm, vậy thì nghỉ ngơi đi, chúc ngủ ngon, và chúc mừng sinh nhật mẹ nhé.” Nhậm Lê Sơ mỉm cười, ôm Nhậm Y một cái, rồi mới lên lầu nghỉ ngơi.

Sáng hôm sau, nàng dậy và cùng Nhậm Y đến Nhậm thị, liên tiếp mấy ngày đều tránh mặt Triệu Huyên Dụ. Một là chưa nghĩ ra cách đối mặt, hai là vẫn còn chút hờn dỗi, nên mới tránh không gặp.

Trong khoảng thời gian này, Lục Nguyên Hề không liên lạc với nàng, ngay cả tin nhắn Wechat nàng gửi đi cũng như “đá chìm đáy biển”. Cái nick làm việc đó cứ như bị khóa, lời hồi đáp cuối cùng của Lục Nguyên Hề, vẫn là mấy chữ từ nửa tháng trước, khi nàng nói muốn đến tìm cô vào buổi tối, và bị Lục Nguyên Hề từ chối.

“Tối nay bận.”

Một lời từ chối rất cũ kỹ nhưng lại rất hữu dụng, người tinh ý sẽ hiểu rằng đối phương không muốn liên lạc, còn những người không tinh ý, như Nhậm Lê Sơ chẳng hạn. Sẽ truy hỏi bận việc gì, tại sao không thể đưa mình đi cùng.

Mấy ngày không liên lạc được với Lục Nguyên Hề, cũng không nhận được hồi đáp từ đối phương, Nhậm Lê Sơ cuối cùng cũng không thể ngồi yên. Nàng tìm số điện thoại của Lục Nguyên Hề để gọi, gọi một lần không được, thì gọi lần thứ hai. Ngón tay liên tục lướt trên màn hình điện thoại, số lần gọi đi cũng ngày càng thường xuyên hơn.

Nhậm Lê Sơ cảm thấy mình như trở lại những ngày bốn năm trước khi Lục Nguyên Hề sắp rời đi, nàng liên lạc một cách tự hành hạ bản thân, lắng nghe tiếng tút tút vô nghĩa từ phía bên kia điện thoại. Rõ ràng biết Lục Nguyên Hề sẽ không nghe máy, nhưng vẫn cố chấp gọi đi hết lần này đến lần khác, cho đến khi cuộc gọi tự động kết thúc.

Nàng nằm trong căn hộ của Lục Nguyên Hề. Nàng không có chìa khóa, đã thuê người phá khóa, thay bằng khóa điện tử có vân tay của mình. Chuyện này Nhậm Lê Sơ làm rất thành thạo, đã vậy Lục Nguyên Hề không nghe điện thoại của nàng, nàng sẽ trực tiếp vào nhà.

Cơ thể lún sâu vào chiếc giường mềm mại, suy nghĩ trôi nổi. Nàng lại lấy điện thoại ra, gọi cho Lục Nguyên Hề. Đây là lần thứ bao nhiêu trong ngày rồi? Không nhớ rõ nữa, không phải là con số có một chữ số, cũng quá ít nếu là hai chữ số, ít nhất... cũng phải hơn một trăm lần rồi nhỉ?

Lục Nguyên Hề đang làm gì vậy? Cô không nghe điện thoại của mình, lại muốn “chơi trò mất tích” sao? Không... không thể nào, nàng có công việc, có công ty ở Phần Lan, có quá nhiều người quen có thể cung cấp thông tin cho mình. Muốn tìm thấy Lục Nguyên Hề, là chuyện dễ như trở bàn tay.

Nhậm Lê Sơ không bật đèn, vùi mình trong bóng tối, hít hà mùi hương còn sót lại của Lục Nguyên Hề. Thật kỳ lạ, rõ ràng Lục Nguyên Hề không làm gì cả, họ cách nhau xa như vậy, nhưng đối phương vẫn có thể dễ dàng ném mình vào lớp băng, khiến toàn thân nàng bị đông cứng đến nứt toác.

Vậy, phải đòi lại như thế nào đây? Phải làm gì, mới có thể khiến Lục Nguyên Hề ngoan ngoãn một chút? Đừng luôn làm mình buồn bã nữa? Nhốt người lại là không thể rồi, vậy khiến cô mất tất cả, có vẻ dễ hơn.

Suy nghĩ trong đầu Nhậm Lê Sơ bị sự độc ác bao trùm, tưởng tượng cách nàng sẽ chiếm Lục Nguyên Hề làm của riêng. Các giác quan bị những suy nghĩ đó kích thích mạnh mẽ, bụng dưới co lại, giữa hai chân trở nên trơn ướt. Nàng cố tình không mặc quần lót, để những chất dịch đó dính vào giường, lên chăn của Lục Nguyên Hề.

Lúc này, chiếc điện thoại bên cạnh đang tự động gọi phát ra tiếng rung, giọng nói hơi lạnh lùng của Lục Nguyên Hề truyền đến từ đầu dây bên kia. Trong vài hơi thở, các giác quan bị tước đoạt của Nhậm Lê Sơ trở lại cơ thể, giúp nàng có khả năng mở lời lần nữa.

“Nhậm Lê Sơ, chị đang làm gì thế?”

Lời nói của Lục Nguyên Hề từ điện thoại truyền đến rõ ràng, khóe miệng Nhậm Lê Sơ đang ẩn mình trong bóng tối khẽ nhếch lên. Nhìn xem, Lục Nguyên Hề, cuối cùng em cũng liên lạc với tôi, em vẫn nhớ đến tôi, thích tôi, đúng không?

“Tôi đang nhớ em đấy, nằm trên giường của em, nhớ em, không chừng lát nữa em còn kẹp gối của em để tự sướng nữa.”

Nhậm Lê Sơ nói thật lòng, và nghe thấy Lục Nguyên Hề ở đầu dây bên kia im lặng một thoáng.

“Sao chị vào nhà tôi được?”

“Tôi thuê người phá khóa, rồi còn thay bằng khóa vân tay của tôi rồi.”

Lục Nguyên Hề cầm điện thoại, dường như không bất ngờ trước hành động của Nhậm Lê Sơ. Cô cúi mắt, nghe thấy phía bên kia điện thoại, Nhậm Lê Sơ đã tự mình bắt đầu phát ra những tiếng thở dố*c đầy mờ ám. Vành tai cô hơi nóng lên, lập tức cúp điện thoại.

“Chị Lục? Có chuyện gì vậy?” Liên Nhứ làm xong thủ tục lên máy bay quay lại, thấy Lục Nguyên Hề đang bóp lon coca trong tay, vẻ mặt kỳ lạ, hơn nữa... tai cũng hơi đỏ.

“Không có gì, chuẩn bị qua cửa an ninh thôi.”

“Ừm, được, chắc khoảng chiều mai là có thể về Tú Xuyên rồi, không ngờ công việc lần này lại kết thúc suôn sẻ như vậy.”

Liên Nhứ cảm thán bên cạnh Lục Nguyên Hề, nhưng Lục Nguyên Hề lại nhìn điện thoại một cách trầm tư, hoàn toàn không để ý Liên Nhứ đang nói gì.

Hết chương 130.

Ps: Còn một nùi H phía sau nữa, hiu hiu.



 

 

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Bạch Lộ Vi Sương - Chương 12

Thanh Lãnh Gặp Kẻ Điên - Chương 1

Phất Tinh - Chương 45