Vật Chơi - Chương 134
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 134: Lê Sơ, tiếp tục làm đi.
Bị Lục Nguyên Hề qu*an h*ệ bằ*ng mi*ệng sẽ có
cảm giác gì?
Nhậm Lê Sơ đã nghĩ đến rất nhiều lần, tiếc là
chưa từng được trải nghiệm thực tế, đến mức ngay cả tưởng tượng cũng trở nên
nhạt nhẽo và giả dối, bởi vì chưa từng trải qua, nên rất khó để phác họa ra bản
vẽ ban đầu.
Nhưng nàng nhớ rằng khi mình quan hệ bằng
miệng cho Lục Nguyên Hề, Lục Nguyên Hề sẽ rất thoải mái và thỏa mãn. Mỗi lần
mình quỳ giữa hai chân cô li*ếm cô, Lục Nguyên Hề đều run rẩy rất dữ dội, sự co
giật ở bẹn chân chạm vào má mình. Khi sắp lên đỉ*nh, cô lại ấn đầu mình xuống,
sau khi phát ra tiếng rê*n r*ỉ vụn vặt, sẽ đưa những chất lỏng đó vào miệng
mình.
Đặc hơn so với bốn năm trước. Nhậm Lê Sơ thích
liếm, cũng thích uống.
Chính vì biết chuyện này thoải mái, nàng càng
muốn Lục Nguyên Hề đối xử với mình bằng cách tương tự.
“Đang nghĩ gì vậy? Lỗ nh*ỏ d*âm đ*ãng cứ run
rẩy, viên đá lạnh bên trong sắp trượt ra ngoài rồi.” Lục Nguyên Hề đưa tay qua,
dùng ngón tay đ*âm vào cửa â*m đ*ạo đang co bóp của Nhậm Lê Sơ, cũng đẩy những
viên đá lạnh tan quá nhanh và trượt ra ngoài vào sâu hơn một chút.
“Muốn em hôn tôi, li*ếm tôi.” Nhậm Lê Sơ nói
thẳng điều mình muốn, nhưng cũng hơi kiềm chế “một chút”. Thật ra nàng muốn ấn
đầu Lục Nguyên Hề xuống giữa hai chân, ba*nh rộng hai chân ra để Lục Nguyên Hề ngậm
lấy â*m h*ộ của mình.
Nhưng nhỡ đâu nàng nói ra mà Lục Nguyên Hề không
qua*n h*ệ b*ằng mi*ệng cho thì sao? Thế thì nàng mất mặt lắm. Hay là, tranh thủ
lúc Lục Nguyên Hề ngủ, mình ngồi lên mặt cô nhỉ?
Nhậm Lê Sơ đang suy nghĩ về khả năng thực
hiện của kế hoạch này, càng nghĩ càng thấy phương pháp này khả thi.
“Không phải đã hôn chị, cũng li*ếm chị rồi
sao?”
Lục Nguyên Hề cười hỏi, vì Nhậm Lê Sơ không nhìn
thấy, sự xấu tính của cô cứ thế nảy mầm một cách quang minh chính đại.
Cô đương nhiên hiểu rõ Nhậm Lê Sơ thực sự
muốn mình li*ếm ở đâu.
Bốn năm trước, Lục Nguyên Hề không muốn làm.
Còn bây giờ, cô muốn làm, nhưng lại kìm nén không làm. Cô cũng muốn biết, một
cơ thể mẫn cảm như Lê Sơ, nếu bị mình ngậm lấy sẽ như thế nào.
Có lên đ*ỉnh ngay lập tức không? Hay là sẽ
mất kiểm soát mà phun ra rất nhiều nước? Có khóc không nhỉ? Dáng vẻ đó, thật sự
muốn tận mắt nhìn thấy.
Nghĩ vậy, Lục Nguyên Hề giơ tay lên, cuối
cùng cũng giật dải lụa đã che mắt Nhậm Lê Sơ suốt nửa đêm. Mắt đã quen với bóng
tối, bỗng chốc khôi phục lại ánh sáng. Một lớp sương mờ mờ mịt mịt chắn trước
mắt.
Nhậm Lê Sơ chớp chớp mắt, xua đi những làn
sương mù và nước mắt đó, cũng nhìn rõ khuôn mặt của Lục Nguyên Hề. Trên mặt
người này ửng hồng, ánh mắt mềm mại nhìn thẳng vào mình.
“Lục Nguyên Hề, em gỡ ra làm gì?” Nhậm Lê Sơ hít
hít mũi, cảm thấy mình vừa nãy khóc có hơi ph*óng t*úng, bây giờ có thể không
được xinh đẹp lắm. Nhưng trong mắt Lục nguyên Hề, lại hoàn toàn ngược lại.
Tóc đại tiểu thư đã ướt, rất nhiều thứ khô
ráo trở nên ẩm ướt, luôn có một cảm giác d*âm đ*ãng khó tả. Sợi tóc ướt dính
trên má và trán nàng, vừa vặn để lộ đôi mắt vàng kim của nàng.
Lông mi của Nhậm Lê Sơ rất dài, cả trên và
dưới. Khi khóc rất dễ dính nước mắt. Gò má nàng ửng hồng, d*ục v*ọng cuộn trào
trong đôi mắt vàng, đáy mắt mờ mịt hơi nước. Ngay cả đôi môi, cũng bị chính nàng
mím cắn đến sưng đỏ một cách vô thức.
Lục Nguyên Hề biết rõ cơ thể này mỏng manh
đến mức nào. Chỉ cần dùng sức bóp nhẹ một cái, sẽ để lại dấu vết trên đó, rất
lâu mới mờ đi. Còn bây giờ, cổ, ngực, khắp nơi trên người Nhậm Lê Sơ đều là dấu
vết mình đã cào, đã hôn.
Dường như chỉ có những thứ này mới có thể
chứng minh, họ đã từng mãnh liệt đến như vậy.
“Sao lại khóc rồi?” Lục Nguyên Hề biết rõ
nhưng vẫn hỏi, dùng tay chấm vào mũi Nhiệm Lê Sơ. Đây là một hành động rất thân
mật, sau khi làm xong, cô hơi sững sờ.
“Thoải mái thì không được khóc sao? Em làm thoải
mái quá, làm tôi khóc có được không?” Nhậm Lê Sơ có chút nhe nanh múa vuốt, cảm
thấy Lục Nguyên Hề chính là cố ý. Răng ngứa ngáy, rất muốn cắn Lục Nguyên Hề một
cái.
“Chị đúng là thành thật.” Lục Nguyên Hề nói
xong, cúi đầu hôn lên đầu nh*ũ Nhiệm Lê Sơ, cắn một cái, để lại một vết răng
nông. Cô hôn một đường xuống dưới, vượt qua ng*ực, đến bụng dưới.
Nhậm Lê Sơ gầy hơn trước, cơ bụng cũng rõ
hơn. Rốn tròn và nông, bên cạnh chính là vết sẹo đã được mình hôn vô số lần. Lục
Nguyên Hề dùng đầu lưỡi li*ếm xung quanh rốn. Nhậm Lê Sơ không chịu nổi, r*ên
hừ hừ nói với cô thoải mái quá, nổi lên một lớp da gà.
“Muốn tôi li*ếm chỗ nào?” Lục Nguyên Hề hỏi.
“Li*ếm... li*ếm chỗ này.” Nhậm Lê Sơ nói,
phồng bụng dưới lên. Bụng dưới phẳng lì hơi nhô lên một chút, trắng nõn, rất dễ
cắn.
“Thật sao? Lê Sơ chắc sẽ không nói dối tôi
đâu nhỉ?”
Lục Nguyên Hề nghe vậy, nụ cười càng tươi. Cô
nhẹ nhàng li*ếm lên bụng Nhiệm Lê Sơ, Nhậm Lê Sơ lập tức rụt vai lại.
“Ưm... xuống... xuống dưới nữa.” Nhậm Lê Sơ không
nhịn được nữa, muốn tự mình di chuyển để Lục Nguyên Hề li*ếm đến những chỗ
trọng điểm. Cảm nhận được hơi thở của đối phương trượt xuống dọc theo bụng
dưới, dần dần đến xương m*u. Toàn bộ mu bàn chân của Nhậm Lê Sơ căng ra. Nàng
thở dốc gấp gáp và lo lắng.
“Lê Sơ muốn tôi qu*an h*ệ bằng miệng cho chị
sao? Hy vọng tôi đối xử với chị như vậy, đúng không?” Lục Nguyên Hề đưa ra mồi
nhử lớn nhất để đợi, Nhậm Lê Sơ dễ dàng mắc câu.
“Phải, Lục Nguyên Hề, ngậm lấy tôi... nhanh
lên.” Nhậm Lê Sơ vứt bỏ chút xấu hổ cuối cùng, nàng banh rộng hai chân ra, chủ
động ưỡn m*ông, dâng â*m h*ộ cho Lục Nguyên Hề ăn.
Quả đào mật nhũn nhão khắp nơi đều chảy nước.
Viên đá lạnh bị nhiệt độ trong khoang â*m đ*ạo làm tan chảy, nước kết thành
chuỗi, nhỏ giọt tí tách xuống dưới. Trông cứ như bị tiểu ra vậy.
“Được, tôi sẽ làm.”
Lục Nguyên Hề nói xong, ấn vào hông Nhiệm Lê
Sơ, để nàng ngã trở lại. Sau đó, cô cuối cùng cũng há miệng, hôn lên chỗ riêng
tư nóng bỏng.
“A... ha a!”
D*ục v*ọng đã mong chờ bấy lâu cuối cùng cũng
được thỏa mãn. Lục Nguyên Hề vừa ngậm lấy mình, Nhậm Lê Sơ đã phát ra tiếng r*ên
r*ỉ vượt quá sự tưởng tượng của nàng. Nàng kêu vừa d*âm đ*ãng vừa gấp gáp, đôi
mắt ngập nước trong nháy mắt trở nên ướt át hơn.
Thoải mái quá, hóa ra cảm giác được ngậm lấy
là như thế này sao? Môi â*m h*ộ của mình ở trong miệng Lục Nguyên Hề, bị cô ăn
lấy, nhưng chỗ đó của mình quá mập, Lục Nguyên Hề ăn rất khó khăn, hình như...
vẫn còn một nửa ở bên ngoài.
Ưm, d*âm đ*ãng quá. Nước của mình chắc chắn
đã dính đầy mặt Lục Nguyên Hề rồi. Nhưng â*m v*ật thoải mái quá, bị môi trên
của Lục Nguyên Hề cọ xát thoải mái quá, lại còn bị răng cắn cho vừa tê vừa
ngứa.
Lục Nguyên Hề, cuối cùng cũng đối xử với nàng
như vậy.
Trong miệng Lục Nguyên Hề nóng quá, nóng đến
mức xương cốt nàng cũng muốn tan ra, ý thức cũng sắp vỡ vụn theo.
Nhậm Lê Sơ mơ màng nghĩ, bàn tay trái không
thể dùng sức run rẩy vuốt ve vai Lục Uyên Hề, thịt â*m vậ*t đang cương lên run
rẩy.
Kèm theo tiếng mím môi h*út của Lục Nguyên
Hề, trong đầu nàng trống rỗng. Nàng không có chút sức chống cự nào với Lục Nguyên
Hề, huống chi lại bị đối phương dùng miệng để làm hài lòng.
Kh*oái cả*m đến một cách bá đạo và không thể
chống cự. Nhậm Lê Sơ cũng không muốn vô dụng như vậy, nhưng... nàng không nhịn
được nữa. Nhịn nữa, nàng thực sự sẽ hỏng mất. Nhậm Lê Sơ ngửa đầu, tay phải nắm
chặt lại, khó nhịn được căng cứng đầu ngón chân, cứ thế hét lên và lên đ*ỉnh.
“Ưm... ha a... ưm... ưm hưm...”
Cảm thấy â*m v*ật dán trên môi đang co giật
điên cuồng, run rẩy không ngừng trên môi cô. Lục Nguyên Hề cười khẽ một tiếng,
cảm thấy có chút vô lý. Từ lúc mình li*ếm lên đến bây giờ, có được một phút
không? Chắc chắn là không.
“Lê Sơ thật vô dụng, tôi mới ngậm một lát đã
lên đ*ỉnh rồi.”
Lục Nguyên Hề ngẩng đầu lên, trên môi vẫn còn
dính rất nhiều chất lỏng trong suốt. Nhậm Lê Sơ ngước mắt nhìn cô, vẫn còn đang
trong cao tr*ào. Nàng không nói nên lời, chỉ có thể dùng đôi mắt ướt át nhìn
Lục Nguyên Hề, đôi môi trở nên gợi cảm hơn vì dính dịch cơ thể của mình, hơi
thở dồn dập xen lẫn những cơn co thắt ở bụng dưới.
“Thoải đến vậy sao?” Lục Nguyên Hề cũng rất
thích Nhậm Lê Sơ qu*an h*ệ bằng miệng cho mình, nhưng cô tự nhận mình vẫn chưa
thể mẫn cảm đến mức độ của Nhậm Lê Sơ. Cô cúi đầu, nhìn vào giữa hai chân ướt
sũng của đại tiểu thư.
Toàn bộ â*m h*ộ đã ướt sũng đến mức không còn
hình dạng gì nữa. May mà tất cả lông đều đã được cạo sạch, nếu không có thể sẽ
tích tụ một đống dịch nhờn nặng trĩu. Môi â*m h*ộ đầy đặn dính đầy chất lỏng
sền sệt như súp. Đến tận bây giờ, lỗ nhỏ đóng mở vẫn từng đợt phun nước ra
ngoài, vô cùng bất an.
Lục Nguyên Hề giơ tay lên, búng một cái vào â*m
v*ật đang run rẩy. Hạt ngọc thịt đã hoạt động suốt cả đêm cương lên rất cao,
lớn hơn bình thường không chỉ một vòng. Hạt ngọc thịt hồng bị búng cho run rẩy
lên xuống, cửa â*m đ*ạo lại tuôn ra rất nhiều nước.
“Lục Nguyyên Hề, li*ếm tôi nữa đi, thoải quá,
cho tôi thêm một lần nữa.” Chỉ có một lúc như vậy đương nhiên không đủ. Nhậm Lê
Sơ ưỡn m*ông, chủ động đưa phần dưới cơ thể về phía Lục Nguyên Hề.
“Lê Sơ như vậy, giống như một con mèo nhỏ đ*ộng
d*ục.” Lục Nguyên Hề không để mông đang vểnh lên của nàng hạ xuống, ngược lại
còn ghé sát hơn, để mông Nhậm Lê Sơ dựa vào ngực mình, dùng tay đỡ lấy eo nàng.
Lúc này, vòng eo thon gọn của Nhậm Lê Sơ gần như bị gập làm đôi. Lục Nguyên Hề chỉ
cần hơi cúi đầu xuống, là có thể hôn lên khu vườn d*âm đ*ãng này.
Hơi thở nóng ấm phả vào â*m h*ộ, kích thích
bẹn chân của Nhậm Lê Sơ không ngừng co giật. Từ góc độ này, nàng thậm chí có
thể nhìn rõ dáng vẻ Lục Nguyên Hề đang ngậm lấy mình.
Đầu lưỡi từ từ tiến đến gần, từ dưới lên
trên, bắt đầu li*ếm từ cửa â*m đ*ạo. Gai lưỡi thô ráp lướt qua đáy chậu, xoay
vài vòng ở cửa lỗ, rồi thò vào bên trong. Đầu lưỡi lúc đầu rất nóng, sau khi đi
một vòng trong â*m đạ*o, li*ếm phải viên đá lạnh, liền trở nên mát lạnh.
Đầu lưỡi hơi lạnh tựa lên m*ôi â*m h*ộ sưng
đỏ, liên tục chà xát. Sưng đến mức này, m*ôi â*m h*ộ cũng trở nên cực kỳ mẫn
cảm. Chúng và dây chằng â*m v*ật kéo căng, kết nối với nhau, kh*oái cả*m cũng
bổ sung cho nhau.
Nhậm Lê Sơ hé mắt, nhìn Lục Nguyên Hề với ánh
mắt dịu dàng đang li*ếm chỗ riêng tư của mình. Đầu mũi chạm vào â*m v*ật, làm
nhô lên hạt ngọc thịt hồng đó.
Sự tác động từ thị giác mạnh hơn nhiều so với
sinh lý. Được Lục Nguyên Hề qu*an h*ệ b*ằng m*iệng, bản thân nó đã là sự thỏa
mãn lớn nhất về mặt tâm lý. Cảm giác hưng phấn của cơ thể đạt đến đỉnh điểm vào
lúc này. Nhậm Lê Sơ thậm chí còn nảy sinh ý nghĩ muốn bỏ chạy.
Nàng sẽ không chịu nổi, nàng sẽ bị Lục Nguyên
Hề li*ếm đến phát điên, sẽ mất kiểm soát mà không biết hét lên những gì, thậm
chí sẽ phun ra rất nhiều nước, làm dính đầy mặt Lục Nguyên Hề.
“Ưm... ha a... Lục Nguyên Hề, thoải mái quá,
tôi sắp không chịu nổi nữa rồi.” Nhậm Lê Sơ siết chặt tay phải, dùng sức nắm
lấy lan can đầu giường, nhưng tay trái lại không có sức để giật ga trải giường.
Lục Nguyên Hề quá giỏi làm nàng. Thậm chí còn
nghiêng đầu qua m*út lấy, giống như hôn môi vậy ngậm lấy môi â*m h*ộ của nàng.
Cánh môi thịt béo mọng bị cô kẹp giữa môi m*út lấy. Nước trong khe â*m đ*ạo bị
cô dùng đầu lưỡi li*ếm sạch, ngay cả những nếp gấp cũng bị đầu lưỡi banh ra chà
phẳng, cuốn đi chất lỏng bên trong.
Sắp đến rồi... lại sắp... lại sắp không chịu
nổi nữa rồi.
Nhậm Lê Sơ không màng tất cả mà la hét, kêu Lục
Nguyên Hề làm chết mình, muốn cô làm mình ngất trên giường, làm mình khóc thì
càng tốt.
Nàng nghe thấy tiếng cười khẽ của Lục Nguyên
Hề. Sau đó, lỗ â*m đ*ạo liền bị ngón tay cô xuyên vào. Ngón tay thon dài khuấy
động những viên đá lạnh bên trong, đẩy quả tr*ứng r*ung vào sâu hơn.
Cổ t*ử c*ung bị rung động va chạm đến tê dại.
Cơn ngứa ngáy sinh ra từ bên trong â*m đ*ạo khiến Nhậm Lê Sơ gần như phát điên.
Đúng lúc này, Lục Nguyên Hề còn li*ếm lên â*m v*ật. Đầu lưỡi thô ráp liên tục
trêu chọc, ve vãn, li*ếm lên li*ếm xuống.
Hạt ngọc giống như một quả bóng mềm bị đầu
lưỡi tùy ý chơi đùa. Quả tr*ứng r*ung va chạm vào rãnh c*ổ t*ử c*ung, gần như
muốn mạnh bạo làm bung khoang sinh sản.
“A... Lục Ngyên Hề, tôi... lại sắp lên đ*ỉnh
rồi, a... sắp đến rồi... ưm a!”
Từng đợt sóng nhiệt từ bụng dưới tích tụ tuôn
ra. Khoái cảm trào dâng khiến vùng thắt lưng hoàn toàn mềm nhũn. Bụng dưới của Nhậm
Lê Sơ co giật dữ dội. Mật dịch hòa với nước đá lạnh tan chảy phun ra ào ạt. Toé
lên mặt Lục Uyên Hề, lên tóc, chảy xuống dọc theo m*ông lên giường, cũng có một
phần trượt xuống bụng dưới.
Niềm vui sướng khi trút xuống khiến Nhậm Lê
Sơ khóc lóc một cách hỗn loạn. Nàng mơ màng nhìn Lục Nguyên Hề, giống như một
con búp bê bị chơi hỏng, thất thần và trống rỗng.
Trong cơn mơ màng, nàng cảm thấy Lục Nguyên
Hề đang móc ngoáy trong lỗ â*m đ*ạo của mình, sau đó, quả trứng rung ướt sũng
đó bị lấy ra và đưa đến miệng mình. Quả trứng rung đã ở trong â*m đ*ạo suốt cả
đêm, dính đầy nước của mình.
Nhậm Lê Sơ thò đầu lưỡi ra liếm thử, ưm...
hình như... không có mùi vị đặc biệt gì.
Lục Nguyên Hề nhân lúc Nhậm Lê Sơ thất thần
đứng dậy. Đầu tiên là kéo rèm cửa ra, rồi lại vào tủ lấy thứ gì đó ra. Nhậm Lê
Sơ nhìn kỹ lại, thì ra là đồ chơi mà mình đã mua.
Đồ chơi là một cây gậy màu hồng, hai đầu cong
lên, bên trên là những hạt silicon mềm mại. Hai đầu đều rất dài, có thể cho hai
người cùng sử dụng.
Nhậm Lê Sơ nhìn thấy Lục Nguyên Hề đưa một
đầu vào trong cơ thể, đoán được cô muốn làm gì. Chiếc còng tay phải được tháo
ra, cơ thể vô lực được vớt lên và bế sang một bên giường, vừa vặn đối diện với
cửa sổ kính từ trần đến sàn trong suốt.
“Lê Sơ, tiếp tục làm đi.”
Lục Nguyên Hề nói xong, đột nhiên đâm vào.
Cây gậy đẩy cửa â*m đ*ạo mềm ướt ra, hung hăng xâm nhập vào bên trong. Nhậm Lê
Sơ bị va chạm đến gần như mềm nhũn trên giường, lại bị Lục Nguyên Hề bế lên, đè
nàng xuống mà th*ọt mạnh.
Hết chương 134.

Nhận xét
Đăng nhận xét