Giang Sơn Một Màu - Chương 100
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 100: Tâm sự.
"Ta không muốn ra ngoài,"
Trường Thiên đột nhiên lên tiếng, nhìn về phía hai người chơi náo, ra hiệu A Cửu
mang theo con chồn trắng đi ra ngoài, Thu Thủy thấy nàng thần sắc nghiêm túc,
cũng chỉ đành để con chồn trắng đi rồi, A Cửu như thấy cứu tinh vui hì hì từ
trong tay Thu Thủy cướp đi Quỳnh Cửu, trước khi đóng cửa không quên trừng nàng
một chút.
Nghe được câu này, Thu Thủy cảm
giác bất ngờ, vẻ mặt có chút không rõ, thật sâu nhìn chằm chằm nàng, màu ngươi
đen tối, "Ngươi còn nhớ nàng?"
Hai con mắt như nước run lên, mang
theo lông mi đều có chút bất an run rẩy, Trường Thiên từ trong lồng ngực móc ra
một ngọc bội, đầu ngón tay trắng bệch vô lực vuốt ve hoa văn, chậm rãi nói:
"Thù của ta, cùng với thù của Cốc Lương Uyên, cuối cùng phải do bản thân
ta tự mình giải quyết, Tuần Thế Nguyên chết rồi, còn có một vị kia, đi rồi làm
sao cam tâm."
Trong lòng Thu Thủy hơi run, chuyện
Cốc Lương Uyên chết trận nàng cũng nghe nói, chỉ là đối với một câu nói sau
không quá tán thành, ngồi xuống nằm nhoài trên bàn, trong lòng bàn tay để lại mấy
sợi lông con chồn trắng, sau khi từng cái nhặt sạch, mới cười lạnh nói: "Bệ
hạ cũng chưa chết, Tuần Thế Nguyên sẽ không chết, nàng đều phải hận bệ hạ hơn
ta, lại nói Tuần Kỳ Hoan giả là con gái nàng, nếu ngươi đã không giết nàng, vậy
vị giả kia cũng sẽ không giết mẹ, vậy đã nói rõ nàng còn sống."
"Còn sống?" Trên vẻ mặt Bách
Lý Trường Thiên nhẹ như mây gió cuối cùng hiện ra tâm tình dị dạng, đầu ngón
tay không ngừng vuốt ve ngọc bội, trong đầu hồi tưởng đến ngày đó của miếu tự,
nghe vấn đề của Thu Thủy, "Ngươi tận mắt thấy nàng trúng dao rồi, hay là
thấy nàng tắt thở?"
Không đúng, tay trái Trường Thiên
ném xuống ngọc bội, trong đầu sương mù càng thâm hậu, nàng ấn ấn huyệt Thái
Dương của chính mình, ngày ấy nàng còn chưa chạm đến hơi thở của Tuần Thế
Nguyên, vẫn chưa xác định nàng là thật đã chết rồi, mà sau khi Tuần Kỳ Hoan đi
vào bảo vệ xác chết không muốn để bất cứ người nào chạm, chỉ có nàng công bố ‘chết
rồi’.
Thu Thủy thấy nàng không nói lời
nào, đưa tay ở trước mắt nàng lung lay một hồi, lông mày ngọn núi cau lại,
"Theo ta hiểu, nàng sẽ không có chết, đơn giản như vậy chết rồi, ta phải
đi đốt mấy cây nhang thơm, nói cám ơn với thần linh."
Trước mắt một cái tay lay động
không dừng, Trường Thiên ghét bỏ đưa tay đập đi rồi, trong lòng còn nghi vấn, hỏi
nàng: "Vị giả kia là nữ nhi của Tuần Thế Nguyên cùng ai?"
"Ta đoán... Hẳn là tiên đế,"
Thu Thủy lời nói này rõ ràng sức lực không đủ, chống quai hàm nhìn ngọc bội Trường
Thiên bỏ mặt trên bàn, lại quay đầu nhìn nàng, "Tuần Thế Nguyên không phải
cốt nhục Tuần gia, thái hậu nên rõ ràng, nhưng giữa người xa lạ tại sao cừu hận
lớn như vậy, lại là mỗi lần đề cập bệ hạ, sự thù hận trong mắt nàng thì không
cách nào che lấp."
Trường Thiên nói: "Cũng có khả
năng, bệ hạ cướp đi giang sơn Tuần gia, hận nàng cũng là bình thường."
"Thái hậu cũng không hận,
nàng nữ tử khác họ từ đâu tới sự thù hận lớn như vậy, có mấy người làm ầm phục
hồi giang sơn Tuần thị, cũng không có sự thù hận bao nhiêu, mà Tuần Thế Nguyên
rõ ràng cho thấy vì tình mà hận"
Yêu hận tình cừu của đời trước,
cùng không quan hệ với các vãn bối nàng. Trường Thiên cũng không muốn nhiều lời,
chỉ nói: "Tuần Kỳ Hoan tất nhiên sẽ phản, Tuần Thế Nguyên không có hai
mươi năm thứ hai mà chờ rồi."
Thu Thủy không khỏi mà ngồi thẳng
người, ngoẹo cổ, "Nếu như nàng không phản thì sao?"
"Vậy ngươi thì ép nàng phản."
"Lấy đao gác trên cổ ép nàng
phản?"
Trường Thiên bất đắc dĩ liếc nàng
một chút, lạnh nhạt nói: "Như vậy, ta trước hết để người chuẩn bị cho
ngươi một bộ quan tài."
Thu Thủy ăn quả đắng, cãi nhau nàng
là không thắng được người trước mắt, động thủ nàng lại đánh không lại Viên Tử
Thần, đế kinh thực sự là rồng cuốn hổ chồm nhân tài đông đúc. Cười khan vài
câu, lấy lòng nói: "Vậy ngươi nói làm sao làm?"
"Ngươi đi trước cửa phủ trưởng
công chúa tản bộ vài vòng là được rồi!"
"Ý đồ xấu, cùng lấy đao gác cổ
nàng khác nhau ở chỗ nào, Bách Lý Trường Thiên ngươi đừng thừa cơ trả thù
ta."
Trường Thiên lắc đầu bật cười, nhặt
lên cây kéo cắt tâm đèn, đèn đuốc lại sáng một chút, trầm giọng nói: "Bệ hạ
nơi đó không bàn trước, ngươi nhanh đi ra ngoài, đừng thật sự lộ diện, biên
thành cũng nhanh kết thúc rồi, nhưng Hàn Mạc Ngôn sẽ không dễ dàng thu binh trở
về, biên cương chống đỡ không được bao lâu, nhưng Đại Tề có thể tranh một chuyến.
Đế kinh xưa nay không ở ngoại binh, bắt mắt người nhất chính là cấm vệ quân
trong tay Phạm Điền, sau mười lăm tháng tám, thì đến săn bắn mùa thu một lần ba
năm, là thời cơ tốt nhất."
"Chờ chút," Thu Thủy
đánh gãy lời của nàng, thật là kỳ quái nói: "Đế Kinh có Phạm Điền giữ, các
nàng chỗ nào cơ hội khởi binh?"
Quay về triều chính, Thu Thủy không
bằng nàng! Trường Thiên nhặt lên ngọc bội, con mắt chiếu đến ánh nến, nhưng miễn
cưỡng lại mang theo chút hàn ý, cười nói: "Phạm Điền ngưỡng mộ trưởng công
chúa, mấy năm không lập gia đình ngươi không biết sao?"
Nhìn trên mặt phấn Trường Thiên đột
nhiên sinh ra sát khí, Thu Thủy đối với cười nhạo của nàng lần nữa choáng
váng "Vậy chúng ta chẳng phải là không binh có thể điều, ngồi chờ chết?"
Trường Thiên đứng dậy đi đến bên
giường, từ dưới gối lấy ra ba cái hầu bao, lại đi trở về đưa cho nàng, “Chuyện
dụng binh, ngươi đi dò hỏi Hàn Mạc Ngôn, nàng sẽ giúp ngươi, trong này lại ba
bức thư, ngươi không thể mở ra, đưa chúng nó phân biệt giao trong tay An vương,
Cốc Lương Tín cùng Viên Tử Thần, nhớ kỹ không thể để cho bọn họ thấy được hai
phong thư khác."
Dòng suy nghĩ Trường Thiên xoay
chuyển nhanh, lại nói càng nhanh hơn, Thu Thủy ở giang hồ lang thang quen rồi,
tâm tư không hiểu những âm mưu cong cong lượn lượn này, trong lúc nhất thời
không rõ nàng vì sao đem ba bức thư tách ra.
"Nếu như tiết lộ, hai cái khác
ít nhất là an toàn, người khác cũng đoán không ra tất cả dụng ý."
"Hàn Mạc Ngôn dựa vào cái gì
giúp ngươi?"
Trường Thiên ngước mắt tinh tế nhìn
chăm chăm Thu Thủy, nàng mặc dù có được thanh tú tinh tế, nhưng nhất cử nhất động
tự có hào hiệp của người giang hồ, trong xương chảy dòng máu Cốc Lương, nhưng
cùng tính cách Cốc Lương rất khác nhau, cá tính hào hứng, không bị thế tục ràng
buộc, trên giang hồ xiêm y phong nhã bên tuấn mã tinh thần hăng hái. Cách rất gần, nàng nhìn ra một chút kết quả, nhíu mày,
"Trên mặt ngươi thoa món đồ gì? Dịch dung thuật?"
Thu Thủy hôm nay đi vào mặc chính
là quần áo cung nhân thái miếu, Trường Thiên chú ý nàng, cũng là bởi vì nàng
mở miệng kêu một tiếng điện hạ. Người bên trong thái miếu chưa bao giờ đem kẻ
phế nhân nàng để ở trong mắt, càng không nói đến mở miệng tôn xưng.
"Ta... Ta sợ người khác phát
hiện thì bôi chút đồ, thủ đoạn trên giang hồ đi đường," Thu Thủy ngồi hướng
về một bên, Bách Lý Trường Thiên tâm tư cẩn thận, điểm ấy nàng xem như là biết
rồi, trong lòng chột dạ vội đổi chủ đề: "Ngươi vẫn chưa trả lời ta, Hàn Mạc
Ngôn dựa vào cái gì giúp ngươi?"
"Nàng không phải giúp ta, là
giúp bản thân nàng, Viên gia bị diệt, cùng Phạm Điền không tránh khỏi có quan hệ,
ngươi đi ra ngoài tìm Cốc Lương Tín, hắn chắc sẽ giúp ngươi," Nói xong đem
ngọc bội trên bàn đưa cho nàng, tỏ rõ giao phó nàng tín nhiệm lớn nhất, dường
như không tồn tại xa lạ, cười nhạt nói: "Cầm ngọc bội này, nói là ta để
ngươi đi tìm hắn, hắn thì sẽ tin tưởng.”
Thu Thủy tiếp nhận ngọc bội, đến gần
ánh sáng của ngọn lửa mãnh liệt, thấy rõ tính chất của ngọc bội, khá là ghét bỏ:
"Khối ngọc bội nát này thật sự có tác dụng lớn như vậy?"
Đánh giá qua vẻ bề ngoài, Trường
Thiên chỉ là cười cười, lúc trước nàng nhìn trúng khối ngọc bội này chỉ vì nó
là đồ vật thiếp thân Cốc Lương, vẫn chưa bởi vì giá trị của nó, giải thích:
"Khối ngọc bội này đủ để mua lại toàn bộ đế kinh, tính chất không tệ, mài
có chút thô ráp, nhưng đó là đồ vật tiên đế tự tạo, ngươi không thể làm mất, nếu
không sẽ xảy ra chuyện"
"Tiên đế tự tạo, tại sao lại ở
trong tay ngươi ?"' Thu Thủy đem ngọc bội lăn qua lộn lại nhìn mấy lần,
cũng không có nhìn ra lí lẽ khác.
Trường Thiên từ trên bàn sách một
bên lấy bút mực, xé ra một tấm giấy trắng, tay trái ngòi bút mang mực, một bút
một nét viết ra ba chữ ‘Ôn Diệc Cẩn’. Đem giấy giao cho Thu Thủy, nhìn phía
tròng mắt của nàng càng thâm thúy phức tạp hơn, “Nói cho Cốc Lương Tín biết,
tra một chút người này là sống hay chết, sống thì tìm chỗ chăm nom, chết thì
mang xác về."
"Người kia là ai?" Thu Thủy
nhìn tay trái Trường Thiên viết chữ làm liền một mạch, lập tức ở tại chỗ, lại
giơ lên tay trái của chính mình nhìn một chút, bất đắc dĩ lắc đầu, chính mình lại
phải một lần nữa nhìn kĩ nàng rồi.
"Con gái của Ôn Lương, người
biên thành."
"Chết vào chiến loạn, làm sao
mang xác chết về?"
Vấn đề của Thu Thủy thực sự quá nhiều,
nàng giải đáp không được, vò vò huyệt Thái Dương đau đớn, nàng vô lực nói:
"Cốc Lương Tín biết làm sao cân nhắc, giao cho hắn là được rồi, thừa dịp
trời tối, làm sao đi vào giống như vậy đi ra ngoài."
"Ngươi thật sự không đi?"
Thu Thủy cầm đồ vật đi mấy bước lại quay lại, nàng dùng bạc để làm việc vặt của
người khác, giả mạo cung nhân mới tiến vào, mang một người nữa tuy nói có chút
khó khăn, tuy nhiên có thể mạo hiểm thử một lần.
Trường Thiên lắc đầu, cánh tay thon
dài chỉ ở trên vết sẹo vuốt nhẹ, mang theo cười khổ nói: "Nếu ta đi rồi,
ngươi cũng không đi được, huống hồ ta cũng không muốn đi, bệ hạ theo dõi là
tránh không thoát, một mình ngươi rời đi, không có ai chú ý, làm việc cũng thuận
tiện."
Mở cửa ra, bóng đêm thâm trầm, Trường
Thiên đón gió mà đứng, trong tròng mắt nước ngọt lộ ra uể oải thật sâu, trên mặt
đã mang theo ý cười sung sướng, ngược lại là Thu Thủy thầm thì lẩm bẩm: "Cốc
Lương Tín không phải tiểu bá vương của đế kinh sao, tìm hắn hữu dụng không? Cùng Cốc Lương Uyên kém đến không phải nhỏ tí tẹo,
đáng tiếc hắn theo gót Hoàng Phủ Thiếu Hoa..."
Theo gót Hoàng Phủ Thiếu Hoa? Đêm
thu gió lạnh kéo tới, Bách Lý Trường Thiên đứng dưới hành lang còn không tự
giác, tối nay không trăng, ngày mai chắc không phải mặt trời cảnh sắc tươi đẹp,
trong phòng tối tăm ánh nến đã không chiếu sáng ngoài phòng, nàng dường như
không nhìn thấy trước mắt, càng cảm thấy mơ hồ, thời gian làm như dừng lại vào
đúng lúc này, hư không vô vọng, sương mù màu đen đang dần dần nuốt chửng một
thân một mình nàng, lưu lại chỉ có lạc lối tan vỡ cùng đau đớn tê tâm liệt phế.
Cả Thu Thủy khi nào rời khỏi, nàng
đều không biết.
Sáng sớm ngày mùa thu, sương trắng
rơi xuống đất, sương nhỏ ướt vạt áo.
Ngày thứ hai khi Trường Thiên chưa
dậy, đạo khóa kia lần nữa bị mở ra, thanh âm lớn như vậy đánh thức người
trong giấc mộng, nàng ngồi dậy, hôm qua một đêm nửa tỉnh nửa ngủ, mãi đến tận
hừng đông mới mơ màng ngủ đi. Trong phòng không có đồng hồ nước, thêm nữa sắc
trời âm trầm, lại cũng nhất thời không biết là giờ nào rồi. A Cửu lảo đảo mở cửa,
vẻ mặt mang theo chút hoang mang hiếm thấy, run giọng nói: "Điện hạ, người
bên ngoài nói thái hậu muốn gặp ngài."
"Gặp ta?" Trường Thiên
không hề che giấu chút nào kinh ngạc của mình, ánh mắt rơi vào bên trên hòm
sách bên trong góc, hôm qua đưa sách, hôm nay thì gặp nàng? Hay là bởi vì hôm
qua Thu Thủy đến, bị nàng phát hiện?
A Cửu có chút lo lắng, ánh mắt dừng
lại ở ngoài phòng rất lâu, rất là sốt ruột, thấy Bách Lý Trường Thiên đứng dậy,
vội đi qua giúp nàng mặc vào xiêm y, môi động mấy lần đều không có mở miệng,
kìm nén một bụng lời nói lại không dám nói.
Trường Thiên lẳng lặng mà mặc nàng
hầu hạ, ôn nhu an ủi: "Nàng không quản chuyện đã lâu rồi, hôm qua đưa cả
rương sách qua, chắc đối với ta không ác ý, ngươi ở lại trong sân, đừng để Quỳnh
Cửu chạy ra bên ngoài, đi ra ngoài sẽ có phiền phức, còn có chuyện hôm qua, người
khác hỏi, liền nói tối hôm qua người kia là đưa sách mà đến, rỗi rãnh nói vài
câu rồi rời đi."
A Cửu nặng nề gật gật đầu, Quỳnh Cửu
dưới chân lại đang vẫy vẫy móng trước, chà xát dưới chân Trường Thiên, trên đùi
cảm giác mang nặng sâu sắc thêm, Trường Thiên cúi mắt liếc nhìn, ngồi xổm xuống,
vuốt vuốt bộ lông trắng nõn của nó, động viên tâm tình xao động của nó, cười
khanh khách nói: "Ngươi cũng phải ngoan chút, đi ra ngoài thì bị người coi
như chó nướng lên ăn nha, theo A Cửu không cho phép ra ngoài."
Đây là động viên? Xác định không phải
uy hiếp?
Hết chương 100.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét