Giang Sơn Một Màu - Chương 102
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 102: Gặp lại.
Nhưng mới vừa đi trước cửa viện, bước
chân lại bất giác dừng lại, nhìn thấy khóa nhiễm phải rỉ xanh trên cửa, trên
dung nhan đông lạnh cũng nhiễm phải sự ảm đạm của bóng đêm, chậm rãi nhấc mi mắt,
trong lòng sinh lên ý đau giãy giụa, ngón tay tinh tế sinh mồ hôi vuốt ve rỉ
sét của cái khoá, cô đêm tối đi gấp mà, không phải thì muốn gặp một lần, xưa
nay cô quả đoán, tối nay lại sợ hãi rụt rè, cũng thực sự là buồn cười.
Xoay người lại bước vào trong
phòng, lộ ra ánh lửa đèn lồng, mò tới chân nến trên bàn, sau khi thắp sáng mới
thoáng thấy rõ bốn phía, dựa vào cảm giác đi đến phía trong, trên giường ngủ một
người, không cần đoán cũng biết là ai, cô đem chân nến để ở một bên trên bàn,
sau đó không lâu, mới cúi người ngồi ở trước giường.
Cô thả nhẹ âm thanh, ánh mắt lăn
tăn ý cười nhàn nhạt, hỏi: "Quỳ một ngày rồi, đầu gối không đau sao?"
Ngoại trừ tiếng ánh nến 'đùng đùng',
không còn âm thanh gì khác.
Có người đáp lại cô, cô mới có thể
đem đề tài tiếp tục, lờ cô như thế, cũng không biết nói cái gì. Cái này cũng là
lần đầu tiên trong cuộc sống bị người phớt lờ, Cốc Lương đưa tay khoát lên trên
bả vai của Trường Thiên, khe khẽ mà đẩy, "Trường Thiên, ta có lời muốn nói
cùng ngươi."
Trường Thiên nằm nghiêng mà ngủ,
đưa lưng về phía cô, vẫn không nói gì, đầu gối không đau là giả, nhưng nàng
không muốn nói chuyện là thật, tín nhiệm giữa hai người một khi tan vỡ, muốn chữa
trị, rất khó... Rất khó, chí ít lúc này nàng không muốn gặp lại cô.
Cốc Lương có chút ảo não, cô hôm
nay mà đến vốn là tùy ý, sau một canh giờ cần chạy về đế kinh, nếu không tảo
triều không có cô, triều thần lại phải sinh lòng, nhưng theo dáng dấp người trước
mắt, đừng nói một canh giờ, dù cho cả một ngày, cũng sẽ không nói chuyện. Lời chôn
dấu đáy lòng, không thể không nói, "Trường Thiên, cũng không phải ta không
muốn tin ngươi, mà là tất cả chứng cứ đều ở trước mắt, ở trước khi huyên náo dư
luận xôn xao, không bằng đè xuống trước tiên, ngươi đợi ở chỗ này cũng an
toàn, cho ta chút thời gian, được không?"
Ba người nói có cọp, thiên hạ cũng
tin có cọp, cô không phải không tin, mà là cô không chỉ là một mẫu thân, còn là
đế vương một triều.
Đầu ngón tay bất đắc dĩ chỉ trỏ ở
trên bả vai gầy yếu của Trường Thiên, sự tình loạn đến quá mức nhanh chóng, cô
tự tin nhiều năm như vậy, lại bị một đứa bé làn rối loạn, Tuần Kỳ Hoan quá mức
bình tĩnh, tính tình lại có chút giống tiên đế Tuần Thế Ngôn, nhìn như biểu hiện
yên tĩnh, làm việc ấm áp, nhưng từng chuyện tàn nhẫn đều liên quan với nàng.
Ai cũng không muốn con của chính
mình làm việc quá mức độc ác, năm đó tiên đế giành ngôi cũng không từng khoan
dung qua những huynh đệ khác, phụ thân của Tần vương, anh ruột của hắn, cũng
không từng buông tha, chỉ chừa Tần vương nhìn như chỉ muốn tình yêu nam nữ.
Trong lòng thái hậu oán tức giận thủ đoạn của Tuần Thế Ngôn, nhưng nữ nhân thâm
cung lại có quyền lợi gì có thể chống lại, sau đó để lại con trai trưởng cho
mình, đã là vạn hạnh.
Tuần Thế Ngôn tại vị không quá thời
gian năm, sáu năm, hắn ở trên chiến trường lớn lên, sau khi đăng cơ hi vọng mở
rộng bờ cõi, không ngừng mà phát động chiến tranh, thậm chí chính mình ngự giá
thân chinh; Nhưng mà sau khi Cốc Lương đăng cơ, cô lựa chọn nghỉ ngơi lấy sức,
nhưng ngoại trừ không thể không khai chiến cùng biên cương ra. Cô cũng không
lòng tham, Đại Tề tồn tại cái đại lục này là tốt rồi, mở rộng bờ cõi quá mức, dễ
phản tác dụng.
Cô rất không thích trượng phu của cô
tính tình tự kiêu, ý nghĩ của hắn từ xưa tới nay chưa từng có ai có thể thay đổi,
cũng bao gồm cô! Thời khắc khi hắn quyết định ngự giá thân chinh, cô cũng lựa
chọn đi theo phía sau. Cốc Lương gia cũng không phải thư hương môn đệ, cô cũng
không phải tiểu thư bên trong khuê các, cô đã từng ngắn ngủi du lịch qua giang
hồ. Cô ra chiến trường, chỉ vì cô là hoàng hậu của Đại Tề.
Đánh thiên hạ mệt là thân thể, mà
giữ thiên hạ mệt chính là lòng. Cô giữ được Đại Tề tràn ngập nguy cơ, nhưng cô
tính tình cũng không độc ác, có lẽ là lòng dạ đàn bà, nhưng con của cô lại độc
ác dị thường, cô có chút bất đắc dĩ, Tuần Kỳ Hoan cũng không phải cô nuôi lớn,
sai lầm cũng không ở chỗ cô, nhưng cô chỉ muốn bảo vệ Đại Tề, sau đó muốn niềm
vui mẹ con.
Sau khi cô gặp được Trường Thiên,
xác định ý nghĩ này, Trường Thiên phạm sai lầm, cô có thể khoan dung, có thể
thay nàng khắc phục hậu quả, chỉ vì cô cũng là mẫu thân đơn giản bình thường;
Nhưng mà Tuần Kỳ Hoan để ý nghĩ này của cô càng đi càng xa.
Tuần Kỳ Hoan đối với cô cũng không
như mẹ con, nàng chưa bao giờ đề cập việc tế tự, những chuyện kia nếu nàng
không rõ chân tướng, chắc chắn lòng sinh sự thù hận. Nhưng nàng không đề cập tới
không oán không hận, điều này làm cho cô không thể không lòng sinh hoài nghi. Cô
cũng muốn đối với Trường Thiên như vậy đi đối xử Kỳ Hoan, nhưng sự tồn tại của
trưởng công chúa để cô khiếp đảm.
Bất luận trưởng công chúa là tốt
hay xấu, nàng đều dưỡng dục Kỳ Hoan mười tám năm. Cô không cách nào như thái hậu
nói giết nàng tuyệt hậu hoạn, Tuần Thế Ngôn để cô nhiếp chính, lập tân quân
khác, đồng thời đối xử tử tế Tuần Thế Nguyên. Cô đã không cách nào làm được cái
thứ nhất, nhưng cô chỉ muốn làm được cái thứ hai. Hai cái sáp nhập, cô lựa chọn
lưu lại Tuần Thế Nguyên.
Một núi không dung hai hổ, Kỳ Hoan
cùng Trường Thiên ở dưới gối cô có thể lưu lại một, cô lấy hay bỏ lựa chọn đều
là Trường Thiên, chỉ vì 'Nhân' của Trường Thiên.
Sự lựa chọn của cô hiện nay là
đúng, Kỳ Hoan có thể thiết kế giết cô cô nuôi của nàng, cũng có thể vì ngôi vị
hoàng đế soán vị giết mẹ. Cô quả thật có thể cứu Trường Thiên, nhưng cô không
chặn nổi miệng lưỡi xa xôi của thiên hạ, không chặn nổi ngòi bút giết phạt của
văn nhân, không chặn nổi dị tâm của triều thần, một khi hoàng đế làm trái cương
thường sát hại cô cô chính mình, sẽ lạnh lẽo lòng của người trong thiên hạ.
Cốc Lương thu hồi tâm tư hỗn độn,
trên ngón tay trắng thuần di dời mấy tấc, nặn nặn vành tai của Trường Thiên,
vô cùng bất đắc dĩ: "Ta biết không gọi tỉnh người giả ngủ, ngươi không muốn
để ý tới thì thôi, ta để lại ám vệ cho ngươi, muốn làm cái gì có thể phái nàng
đi làm. Bên trong thái miếu có thể tùy ý đi lại, suối nước nóng đối với thân thể
của ngươi có chỗ lợi, có thể thử xem, còn nữa đừng đi chọc thái hậu, nàng dù
sao tuổi tác lớn rồi, không chịu nổi lời khéo như rót mật kia của
ngươi."
Nói xong lời cuối cùng ngoại trừ bất
đắc dĩ càng mang theo vui mừng nhàn nhạt, lần đầu tiên bị người coi như ba mẹ đứa
trẻ lôi kéo cáo trạng, tư vị trong đó thực tại kỳ quái, cô dừng một lát, lời
chua chát gian nan, cường độ trên tay chặt hơn chút nữa, buông tiếng thở dài,
cúi người ở bên tai nàng nhẹ nhàng nói: "Ngày ấy, ta vẫn chưa cắt đứt
kinh mạch tay phải của ngươi, mặt ngoài nhìn đáng sợ, nhưng đều là ngoại
thương, sẽ chữa lành, không cần nản lòng."
Khi Cốc Lương đi, trời chưa sáng,
như khi Trường Thiên lần trước đến, khi đến vội vàng, đi cũng là như vậy.
Theo thường lệ vẫn là A Cửu gõ cửa
của nàng, Quỳnh Cửu theo đuôi chân sau giẫm một cái nhảy lên giường của nàng,
vèo tiến vào ổ chăn nàng, cọ cọ bờ vai Trường Thiên, cảm nhận được ấm áp nồng đậm,
liền vùi ở nơi đó không động đậy, một lát dùng dùng móng vuốt nhỏ bụ bẫm, vồ vồ
bờ vai của Trường Thiên.
Trường Thiên buồn ngủ không muốn phản
ứng nó, nhưng nó bộ lông ướt nhẹp lại cọ ướt chăn, nàng nhẫn nhịn hành động
đem con chồn ném xuống giường, chọt chọt cái bụng tròn vo của nó, đe dọa:
"Sáng nay ăn đồ ăn tốt gì, cái bụng sắp nổ tung rồi, có phải là dự định ăn
tết bị lụi một dao?”
Quỳnh Cửu nhìn miệng Trường Thiên mở
ra đóng lại, nghe không hiểu ý của nàng, lại đi trong chăn cọ một chút, thư
thích nhắm mắt lại, dự định ngủ tiếp một giấc.
A Cửu lật tìm một bộ quần áo dày đi
qua, không biết chuyện xảy ra ngày hôm qua, cũng không biết chuyện Trường Thiên
bị phạt quỳ, chỉ là hiếu kỳ nói: "Sáng nay đồ ăn sáng không tệ, Quỳnh Cửu
ăn nửa con gà quay, bọn họ không có chuẩn bị đồ ăn cho ngài, nói là ngài muốn
ăn cái gì thì dặn dò. Hôm qua ngài cùng thái hậu nói cái gì, nàng càng phát
thiện tâm như vậy."
Trường Thiên động động thân thể, đầu
gối vẫn còn có chút đau xót ruột, khẽ cắn răng tự mình ngồi dậy, dặn dò A Cửu lấy
thuốc của Bạch Hân đưa, nhưng ánh mắt của A Cửu thật lâu rơi vào trên người
nàng, kéo qua cổ tay phải của nàng tới lui nhìn nhìn, kì lạ nói: "Thái hậu
sáng nay phái người đưa thuốc mỡ đến, ngài bị thương chỗ nào rồi?"
Người ồn ào không ngớt phàm là bắt
đầu hỏi cái này hỏi cái kia, sẽ mãi mãi không kết thúc, Trường Thiên trầm mặc
chốc lát, từ bỏ ý nghĩ bôi thuốc, lại cuộn về bên trong, vỗ vỗ đầu của Quỳnh Cửu,
thái hậu cũng sẽ không lòng tốt như vậy tặng thuốc, cũng như rương sách kia, xuất
phát từ tay cô.
Tiết trung thu, ngày vạn hộ đoàn
viên, nhưng năm nay biên thành thất thủ, chiến cuộc bất ổn, tiệc rượu trung thu
đơn giản lại đơn giản, quân thần uống mấy chén rượu, lại bởi vì tiết kiệm tiền
bạc, hủy bỏ ca múa, ngoài tẻ nhạt, không biết người phương nào đề cập chơi trò
chơi. Thư thích nhàn hạ, triều thần dự họp mang theo vợ, lại bởi vì vị trí trữ
quân đã nổi trội, có mấy người đem ánh mắt đặt ở trên người Tuần Kỳ Hoan, sinh
nhật qua rồi thì tròn hai mươi tuổi.
Mười sáu cập kê, hai mươi chưa gả, ở
Đại Tề tuy nói không phải hiếm thấy, nhưng cũng là số ít rồi.
Trong điện thiếu niên lang tuấn tú
ngâm thơ múa kiếm chiêu số tầng tầng lớp lớp, Tuần Kỳ Hoan chống quai hàm
nhìn kỹ, bất luận là ai đều khen một câu, cho đủ mặt mũi. Chỉ là đế vương bên
trên địa vị cao, sắc mặt như thường, không nhìn ra hỉ nộ, nếu có người người dám
ngước mắt nhìn kỹ, chắc chắn phát hiện hai con mắt cô mất hào quang, tâm tư thần
du ở bên ngoài, uổng phí đám thiếu niên lang này ra sức biểu diễn.
Hữu tướng Cốc Lương Chỉ thân thể
không khỏe, đi đầu thỉnh tội rời đi, Cốc Lương Tín xưa nay không thích những tiệc
rượu phiền phức vô vị này, cũng không từng xuất hiện nơi này. Toàn bộ trên điện
phóng tầm mắt nhìn tới, ngoại trừ Cốc Lương ra lại không có triều thần ngoại
thích họ Cốc Lương.
Tuần Kỳ Hoan trong tay nâng ly rượu,
hơi lắc lắc, rượu trong cốc cũng là như thủy triều chập trùng, môi mỏng đỏ thắm
hơi cong lên, Cốc Lương mất đi một viên dũng tướng, Cốc Lương Chỉ không thể gượng
dậy, mà Cốc Lương Tín công tử bột ham chơi, một họ Cốc Lương có thể ở trên triều
đường biến mất rồi, mà chính nàng lại thu hoạch rất nhiều, Cốc Lương Du Chi
chúng bạn xa lánh, mới là thời cơ tốt nhất.
Sau tiết trung thu, ba năm một lần
săn bắn mùa thu, Cốc Lương vốn cũng không thích săn bắn sát phạt quá nặng này,
nhưng quy tắc các đời đặt ở chỗ ấy, không thể kìm được cô phủ quyết. Tổ tiên định
ra quy củ này, phòng ngừa các đời đế vương kiêu dâ*m xa xỉ, nhắc nhở thiên hạ
trên lưng ngựa đến không dễ, thân là vua cần giỏi văn giỏi võ.
Nhưng đến thế hệ Tuần Thế Ngôn này,
vũ lực tôn sùng nhiều hơn văn thư, một lần vén lên thời khắc đỉnh điểm của võ
tướng mạnh mẽ, từ khi hắn băng hà, Viên gia diệt, Đại Tề lại nhớ tới thời đại thượng
văn bỏ võ. Trong triều tướng tài ít lại ít, cái này cũng là lý lẽ Cốc Lương Du
Chi vừa ý Viên Tử Thần.
Ngày xuân là vạn vật sinh trưởng,
không thích hợp sát sinh, cố quyết định mùa thu, ngày mùa thu tháng mười, mùa vạn
vật hiu quạnh, cũng không phải thời khắc bận rộn, cũng bởi vì con mồi ra kiếm
ăn nhiều, thích hợp đi săn.
Cốc Lương Du Chi vẫn chưa để ý nhiều
săn bắn mùa thu, nhưng lại vì đế vương xuất hành, đi săn mọi việc phức tạp, Lễ
Bộ Binh Bộ hợp lực an bài xong xuôi cô lại không thể không lúc nào cũng tinh tế
kiểm tra tiến trình.
Săn bắn mùa thu quyết định Mang
Sơn, nơi cách đế kinh trăm dặm, rừng rậm đồng cỏ, săn bắn mùa thu ngày thứ nhất
Cốc Lương theo quy tắc xuống bãi săn vài con thỏ rừng cùng một con nai, ngày
thứ hai liền không hề xuống bãi, nói bãi săn đều là địa phương người trẻ tuổi
nên đi, cô đã chịu thua rồi, ở rìa bãi săn cắm trại nghỉ ngơi, cấm hoàng trướng,
bốn phía giới nghiêm, phân loại mà ngồi, cùng với những triều thần khác nói
chuyện phiếm việc nhà.
Phạm Điền cũng không đi, theo bên
người đế vương, Cốc Lương lệnh hắn đi trong rừng thử xem, hắn cũng chối từ,
nghiễm nhiên bảo vệ tốt cương vị của chính mình.
Săn bắn mùa thu, thu hoạch nhiều nhất
phải kể tới Tuần Kỳ Hoan, không biết là mọi người nhường nàng, hay là nàng cưỡi
ngựa bắn cung quả thật không tệ, mỗi ngày đi săn nhiều nhất chính là nàng. So với
Bách Lý Trường Thiên, võ nghệ của nàng chắc không tệ, chỉ là đến cùng như thế
nào, cũng không có người từng trải qua.
Chỉ là một ngày hoàng hôn, người của
bãi săn đều trở về, Tuần Kỳ Hoan duy chỉ không có đúng hạn trở về, cấm vệ quân
canh giữ ở hai bên đế vương liền nhận ý chỉ của Cốc Lương, tiến vào cánh rừng
tìm người.
Hết chương 102.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét