Giang Sơn Một Màu - Chương 121
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 121: Tiểu bạch.
Sáng sớm mùng hai ngày hôm đó, Trường
Thiên rất sớm thì tỉnh rồi, theo thói quen năm ngoái, nàng hôm nay phải đến
phủ Hữu Tướng đi bái phỏng Cốc Lương Chỉ.
Nàng trước sau cảm giác quan hệ giữa
Cốc Lương Chỉ cùng bệ hạ tĩnh như nước, không có một gợn sóng, nhưng phía dưới lại
như sóng lớn mãnh liệt, người bên ngoài đem chuyện Cốc Lương gia muốn kế vị lưu
truyền đến mức sôi sùng sục, nhưng nhìn kỹ ba con trai Cốc Lương gia, con thứ
hai mất tích, Cốc Lương Uyên chết trận, Cốc Lương Tín lại là công tử bột thành
tính, nào có nửa phần dáng vẻ kế vị.
Lễ vật từ lâu chuẩn bị xong, không
cần nàng nhọc lòng, đến phủ Hữu Tướng, ra ngoài nghênh đón nàng vẫn cứ là Cốc
Lương Tín. Năm mới bắt đầu, cả người tinh thần cũng không tệ, Trường Thiên
không có tâm tình cùng hắn nói đùa, chỉ là lẳng lặng mà đi đến bên trong phủ.
Không biết làm sao, luôn cảm giác
quý phủ đều thanh tịnh một chút, có lẽ là Cốc Lương Uyên chết trận, mọi người
quý phủ còn chưa từ bên trong đau xót đi ra.
Năm nay cùng năm rồi bất đồng là, hữu
tướng cùng phu nhân đều ở quý phủ, có lẽ năm nay Cốc Lương Tín không có giấu
báo sự thật nữa.
Cốc Lương Tín ít đi rất nhiều lời,
chỉ là ở sau khi nàng cùng phụ thân từng gặp mặt, dường như biết tâm sự của
Trường Thiên, dò hỏi nàng: "Ngươi có muốn đi trong sân đại ca xem thử
không, nơi đó trang trí như cũ, không ai dám động."
Trường Thiên ngớ ngẩn, khóe môi giật
giật, nhưng không có lên tiếng nhìn phía Cốc Lương Chỉ chủ tọa, sắc mặt chìm
chìm, "Cậu, Trường Thiên có thể đi không?"
Cốc Lương Chỉ không nói hai lời, gật
đầu đồng ý.
Sau khi có được sự cho phép, Cốc
Lương Tín lôi kéo Trường Thiên liền đi tới hậu viện.
Ngược lại phu nhân hữu tướng ánh mắt
lấp loé, ở sau khi người đi xa, nhìn phía Cốc Lương Chỉ, ánh mắt càng lộ ra tâm
ý thấp thỏm, nhíu mày mở miệng: "Như vậy không thích hợp, dù sao Uyên nhi
hắn đã mất rồi."
Trường Thiên nếu ở, tất là kinh ngạc
nàng biết nói chuyện.
Tiếng nói rất là khàn khàn, nhưng vẫn
là có thể nghe rõ ràng tiếng nói, Cốc Lương Chỉ cũng không lộ ra thần sắc kinh
ngạc, màu ngươi khôn khéo, tùy ý nói: "Uyên nhi chết rồi, ngươi xem không
ra ý tứ của Tín nhi sao? Hắn khi nào từng vì nữ tử như vậy nhọc lòng."
Phu nhân hữu tướng vẫn là lắc đầu,
nhìn ra được có chút khiếp đảm, vẻ mặt mang theo một chút hoảng hốt, nhẹ giọng
nói: "Nhưng mà gian ngoài nghe đồn đến cùng không tốt, Tín nhi không gò
bó, sợ là không chịu được ràng buộc của hoàng gia, người nhà họ Tuần cũng chưa
lương thiện."
Cốc Lương Chỉ nhìn vợ dịu dàng nhu
mị, vỗ vỗ mu bàn tay của nàng, an ủi: "Con trai lớn rồi, ta và ngươi không
thể kìm được, hôn sự của hắn ta đều không cách nào làm chủ, huống chi là ngươi,
kế mẫu làm khó, mặc hắn đi, đụng phải tường nam nên quay đầu lại rồi."
"Không bằng... Không bằng...
Ngày ấy ta làm một hội hoa xuân, mời chút tiểu thư khuê các trong kinh tới
chơi, thuận tiện xem thứ ý của hắn."
Cốc Lương Chỉ thấy nàng ý tứ kiên định,
cũng không tiện nhiều lời, chỉ đồng ý để nàng đi làm.
Hữu tướng phủ chiếm diện tích cực lớn,
hai người lẳng lặng đi tới, cũng không từng nói, chạc cây bên đường bắt đầu nhú
ra đầu mới, lục trúc trước thư phòng lượn quanh bóng cây đan xen phức tạp, mà
trang trí bên trong thư phòng không nhiễm một hạt bụi, nhưng Trường Thiên luôn
cảm thấy khí tức mang theo mục nát.
Nàng ngồi ở trước bàn đọc sách,
trên giá bút trên bàn đặt một loạt bút lông to nhỏ không đều, chất liệu không
giống nhau, đầu ngón tay trắng nhạt từng cái vuốt lên, bút lông trên không
trung lay động chút, lại trở về tại chỗ. Nàng cùng Cốc Lương Uyên không giống,
đã chọn một loại bút, thì sẽ không đổi, càng sẽ không ở trên bàn đặt bút lông
như rừng này.
Ngồi bất động rất lâu, nàng cũng
không có ý nghĩ đi những nơi khác coi, khe cửa mở ra, nhảy vào một đồ vật tròn
vo, nàng xuất hiện hoảng hốt, nỗ lực chớp mắt một cái, đồ vật nhỏ đạp gạch
chạy hết một vòng, sau khi thấy được Trường Thiên, chân trước vừa giơ, nhảy tới
dưới chân Trường Thiên.
Thân thể lạnh lẽo của Quỳnh Cửu lại
đang hiện lên trong đầu, từng trận mê muội trào qua, Trường Thiên vô lực tựa
lưng vào ghế ngồi , đóng lại con mắt, dường như thấy được thanh niên khí khái
anh hùng hừng hực trên người mặc áo giáp màu bạc trước Hàm Nguyên điện.
Quá khứ đã thay đổi không được hiện
trạng nhưng nơi sâu xa đáy lòng dâng lên chua xót lại là không cách nào lơ là,
nàng xoa xoa đầu mê muội, lại mở mắt ra nhìn con chồn trắng dưới chân vùi ở
kia không động đậy, mũi chân đá đá bụng nhỏ nó, "Chủ nhân của ngươi có phải
là Cốc Lương Tín, ngươi và hắn vừa nhìn làm người ta không thích, biết không?
Nhanh đi về, lần sau nhìn tới ngươi nữa thì kho tàu, hiểu chưa?"
"Ngươi đây là nói cho nó nghe,
hay là nói cho ta nghe?" Cốc Lương Tín đẩy cửa ra, đồ vật nhỏ quay người
lại nhảy lên đến dưới chân của hắn, móng vuốt khoát lên trên bắp chân của hắn,
Cốc Lương Tín nhìn vẻ mặt an nhiên của Trường Thiên, kì lạ nói: "Một cô
nương, nhìn thử đem tiểu Bạch dọa rồi, sắp thành người gian ác rồi."
Tiểu Bạch... Tiểu Hắc... Biểu hiện
của Trường Thiên như thấy quái vật, lườm hắn một chút, khinh thường nói:
"Mực nước trong lồng ngực ngươi đều là trắng, chắc không phải đen."
Cốc Lương Tín không cam lòng lườm lại
nàng, xách lên đồ vật nhỏ dưới chân, như trìu mến sờ sờ đầu của nó, nói:
"Ngươi cho rằng đều như ngươi cả ngày đem học vấn treo ở ngoài miệng như vậy
chính là tài hoa tốt, ta đây là 'tài không lộ ra ngoài', đây là người tài hoa
cao đẳng."
Tiết tấu không biết xấu hổ, trinh
tiết đều bị bỏ ngoài nhà tổ mẫu rồi, Trường Thiên lướt qua hắn trực tiếp ra thư
phòng, Cốc Lương Tín lại xoay người lại đuổi theo, một đi một đuổi, hai người
đi ra khu nhà nhỏ.
Phu nhân hữu tướng mang theo hầu
gái đi tới, đi theo phía sau một thiếu nữ tuổi thanh xuân, váy củn hồng nhạt,
không thấy rõ khuôn mặt, bóng người cao to vừa mới vào mí mắt, rất là kinh
diễm, đến gần, lại phát hiện tướng mạo thiếu nữ ba phần như phu nhân hữu tướng,
lông mày như phỉ thúy, eo mảnh khảnh.
Sau khi nhìn thấy Trường Thiên, chậm
rãi quỳ gối, âm thanh như chim sơn ca, "Dân nữ An Ý, tham kiến Kỳ An điện
hạ."
Con chồn trắng trên tay Cốc Lương
Tín vừa chuồn, nhảy xuống nhảy lên trên người An Ý, thỏa mãn chà chà đầu.
Khóe mắt Trường Thiên giật giật, An
Ý người này vẫn đúng là không biết là ai, tự xưng dân nữ, vậy thì hẳn không phải
là đời sau quan lại, cười khen ngợi nói: "Con chồn là nhận biết người, chờ
lâu thì sẽ dính người kia."
Phu nhân hữu tướng đứng đó một lát,
liền gọi hạ nhân đi, dặn dò An Ý cố gắng bồi tiếp điện hạ.
Cốc Lương Tín từ trong tayAn Ý bắt
về con chồn trắng, vặn lỗ tai của nó, tựa như đang hờn dỗi, con chồn trắng bị dằn
vặt buồn bã kêu thảm thiết, An Ý không nhìn nổi, trong con ngươi sinh giận tái
đi, "Biểu ca có tức, tìm người kia đi trút giận, Tiểu Bạch cản trở ngươi
chuyện? nam tử khí khái hẳn là bị ngươi ăn rồi?"
Vóc người An Ý ôn nhu, tính khí
cũng không phải ôn nhu.
Cốc Lương Tín cũng không phải một
công tử ca chịu thua thiệt, đưa tay liền muốn đi cướp, An Ý giơ tay liền chặn,
hai người lại ở trong lương đình động chiêu. An Ý không ngờ người nho nhã,
nhưng thật sự muốn ra tay cũng không hàm hồ, chỉ là hôm nay mặc xiêm y hình như
không thích hợp đánh nhau, kéo lấy chân sau của nàng.
Mấy chục chiêu qua rồi, An Ý dần
dần chiếm hạ phong, một chiêu chưa chú ý, bị Cốc Lương Tín một hư chiêu lừa
qua, té xuống đất, cây trâm đều rơi mất, hầu gái qua đỡ nàng dậy, trong lời nói
trách Cốc Lương Tín ra tay quá độc ác.
Hai người đánh nhau, thời gian một
chén trà cũng không qua, Trường Thiên chỉ cảm thấy bóng người đan dệt thác loạn
ở trước mắt, lại chỉ chớp mắt, An Ý thì té rồi. Hầu gái đỡ An Ý trở về sân viện
chính mình, An Ý lúc gần đi nhìn mấy lần con chồn trắng, tức giận bất bình rời
đi.
Người đi rồi, nhất thời thanh tĩnh
rất nhiều. Trường Thiên mừng rỡ liếc mắt nhìn trò hay, nhìn dáng vẻ An Ý khập
khễnh, nhịn cười không được, "Ngươi làm sao lòng thương hương tiếc ngọc đều
không có, cũng không biết nhường nàng chút, sau đó phụ thân ngươi chắc chắn tức
giận, không bằng đi dỗ một chút trước?"
"Không dỗ, tiểu Bạch đều suýt
chút nữa bị nàng quải chạy, ta không phải người thương hương tiếc ngọc,"
Cốc Lương Tín vẩy vẩy tóc loạn bị gió thổi, đàng hoàng trịnh trọng ngồi ở một
bên Trường Thiên, tinh thần thoải mái nói: "Nàng là cháu gái phu nhân,
cũng không phải biểu muội chính quy của ta, mỗi ngày không có mặt gọi ta biểu
ca, muốn đánh nàng từ lâu rồi."
Khi hắn giơ tay chuẩn bị tiếp lấy
con chồn trắng, Trường Thiên tay mắt lanh lẹ bắt được tiểu Bạch, đặt ở trên đầu
gối mình, lạnh nhạt nói: "Phu nhân dù sao cũng là mẫu thân trên danh nghĩa
của ngươi, không phải nữa, nàng cũng là trưởng bối của ngươi, cả nhà an thuận
quan trọng nhất."
Cốc Lương Tín cũng không trả lời, vẫn
đưa tay muốn đi đoạt con chồn trắng, Trường Thiên ngước mắt nguýt hắn một cái,
hắn nhụt chí nói: "Được được được, ngươi đem nó mang đi, nhắm mắt làm
ngơ."
"Ta muốn nó làm chi, chính
ngươi giữ lại."
Cốc Lương Tín thấy tiểu Bạch lại bị
người trả lại, cảm thấy khá bất đắc dĩ, vuốt mép bàn, miễn cưỡng cười nói:
"Đừng đẩy, con này là một đôi cùng tiểu Hắc, đại ca chia cắt tụi nó, nếu
con kia của ngươi chết rồi, con này ngươi mang về, nếu không ta sẽ tặng cho An
Ý, miễn cho nàng mỗi ngày đi bộ đến phía chỗ này của ta."
Trường Thiên nghe được tên của Cốc Lương Uyên, do dự giây lát, vẫn là nhận con chồn trắng, suy nghĩ sau
khi hồi cung, dặn dò người chăm sóc thật tốt, cũng sẽ không xuất hiện chuyện bị
trúng độc nữa.
Tiểu Bạch so với Quỳnh Cửu an phận
rất nhiều, Trường Thiênvuốt vuốt bộ lông của nó, khẽ nhếch khóe môi, lại nhìn Cốc
Lương Tín vẻ mặt hưng phấn, chen vào một câu nói: “Nhị ca ngươi lúc nào trở về?"
Đề tài xoay chuyển quá nhanh, Cốc
Lương Tín chưa phản ứng lại, thuận miệng trả lời: "Phụ thân sống sót, hắn
cũng không dám trở về."
Trường Thiên rất là kinh ngạc, tựa
như cùng bệ hạ nói tới không giống nhau, mím khóe môi, truy hỏi: "Vì sao
không dám trở về?"
Lời đã ra miệng, há có nơi quay lại,
Cốc Lương Tín thầm mắng mình vậy mà theo lời của nàng, chỉ là bắt đầu rồi, nếu
không nói toàn bộ, Bách Lý Trường Thiên chỉ sợ cũng sẽ không bỏ qua, vỗ vỗ bàn,
cắn răng nói toàn bộ sự tình.
"Năm ấy mẫu thân vừa mới chết
nửa năm, phụ thân liền cưới phu nhân trở về, nhị ca tâm tính quật cường, đi tìm
cô mẫu, nhưng mà cô mẫu cũng không có giúp hắn. Hắn dưới cơn nóng giận, sau khi
trở lại ở trong đồ ăn phu nhân bỏ thuốc, độc câm được phu nhân, phu nhân trước
đó tiếng nói uyển chuyển, rất là êm tai, nhị ca cho rằng phụ thân thích âm
thanh của nàng. Sau đó, phụ thân suýt chút nữa đánh chết nhị ca, nhưng cô mẫu từ
trong cung cứu được hắn, cũng không biết vì sao hắn thì rời khỏi rồi."
Thì ra phu nhân câm rồi, càng là Cốc
Lương Doanh gây nên. Trường Thiên cảm giác cả người mình phát lạnh, hơn mười
năm trước, Cốc Lương Doanh chẳng qua mười mấy tuổi, thủ đoạn lại tàn nhẫn như
thế, coi là thật ít có. Nếu đã vào cửa, vậy liền là mẹ của hắn, tôn ti trên dưới,
càng là vô ích.
Trường Thiên hít một hơi, than thở:
"Người nhà Cốc Lương các ngươi nhân tài ra nhiều, khâm phục."
Trào phúng nồng đậm, Cốc Lương Tín bất
ngờ có hạn, vốn cho rằng nàng sẽ sợ giật mình, nghe xong toàn bộ quá trình,
vậy mà chỉ có trào phúng, cũng thực sự là nhân vật ly kỳ, tâm tình như vậy là
nữ tử khuê các bình thường không sánh được.
Sau khi dùng xong bữa trưa, Trường
Thiên liền trở về cung.
Cốc Lương vẫn ở chỗ cũ bên trong
Hàm Nguyên điện xử lý triều chính, đủ loại quan lại hưu mộc, trước điện ngoại
trừ cung nhân ra, cũng không triều thần.
Mặt trời ngày xuân không chống đỡ
được nóng bức ngày mùa hè, hàn phong đi, thổi ở trên người nhưng vẫn là tăng
thêm chút ấm áp, cung nhân đẩy ra cửa điện, nàng thả nhẹ bước chân đi vào,
chưa đi vài bước, người địa vị cao liền nghe được âm thanh, ngẩng đầu lên nói:
"Trở về rồi? Không chơi thêm vài canh giờ?"
Trường Thiên đi mau vài bước, cười
nói: “Ngài làm sao biết là ta?"
Cốc Lương thả xuống ngự bút, bất đắc
dĩ cười cười, "Trong cung trừ ngươi ra, ai dám không thông báo thì đi
vào."
"Ngài đây là để ta lần sau đi
vào thông báo trước?"
Cốc Lương nhàn nhạt nhìn nàng một
chút "Ít xuyên tạc ý của trẫm, chút nữa khóc nhè rồi, trẫm cũng không thời
gian dỗ ngươi."
Trường Thiên dừng lại bước chân, nhớ
tới chuyện đêm giao thừa đó, sắc mặt đỏ bừng mấy phần, để lộ ra một chút thẹn
thùng, lại phủ nhận nói: "Ta quên rồi..."
Đánh chết không thừa nhận, ngươi
làm khó dễ được ta!
"Ngươi quên rồi.." Cốc
Lương không xác định lại hỏi một lần, thấy nàng sắc mặt đỏ mấy phần, biết biết
mặt nàng da mỏng, cũng không đem cái đề tài này tiếp tục nữa, năm mới cũng
không đề cập triều chính, chỉ hỏi nàng trên đường có gặp phải chuyện khó có thể
hóa giải không.
Trường Thiên nghe vậy, ngẩn ra, đầu
ngón tay nắm bắt ống tay áo, tinh tế xoa nắn, Cốc Lương thấy nàng khó nói, liền
biết coi là thật có việc phát sinh, lôi kéo ngồi xuống, ở một bên, cười nói:
"Lại có thêm chuyện gì khó chơi hơn Trương Tín Kiệt? Nghe Ngô Duy nói,
ngươi ở Ký Châu bị bệnh nửa tháng?"
Hai người kề bên đến mức rất gần,
Cốc Lương ở trong điện chắc là ở rất lâu lòng bàn tay đều là nóng hừng hực, Trường
Thiên bị cô nắm, lòng bàn tay đều tinh tế ra mồ hôi, cảm thấy đoàn hỏa diễm
kia nhảy lên tiến vào trong lòng. Có thể tưởng tượng nói cũng không biết nói như
thế nào nói lên, nhưng ánh mắt Cốc Lương như đuốc, trong lòng nàng thấp thỏm
không ngớt, nhìn kỹ lấy tấu chương trên bàn, mất tập trung nhìn mấy lần,
nghiêng người nhìn lại nghi vấn ẩn chứa trong mắt cô, nhẹ nhàng đáp:
"Không bệnh, đều là thuật che mắt mà thôi, nhưng mà đúng là gặp phải thích
khách rồi."
Hết chương 121.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét