Giang Sơn Một Màu - Chương 129
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 129: Quan trọng.
Thái độ nhận sai thành khẩn như vậy,
dáng dấp quật cường cùng ngày ấy khác nhau một trời một vực, hai tướng so sánh,
vẫn cảm thấy vào lúc này khá là đáng yêu chút, Cốc Lương cười nói: "Không
có, trẫm không phải người tính toán chi li như vậy."
Lời đã nói ra miệng, nói nữa cũng
không phải việc khó, Trường Thiên thuận thế nắm chặc tay của Cốc Lương, tiếp
theo ngập ngừng nói: "Nhưng khi ngài tức giận sẽ không muốn để ý tới
ta."
"Ngày hôm trước ta nói đưa
ngươi về tẩm cung, nhưng mà chính ngươi từ chối hảo ý của ta, nên nói là ngươi
lạnh nhạt ta, đến chỗ ngươi thì thành lỗi lầm của ta rồi."
Ngày hôm trước, đó là có việc có thể
làm, không thể trở về thôi, Trường Thiên chột dạ, cũng không dám nói chuyện tiếp,
chỉ là tay kéo lấy Cốc Lương không buông, mí mắt rủ xuống, không phát hiện,
khóe miệng Cốc Lương khẽ nhếch, tựa như đang chê cười cái gì.
Tỉnh lại không quá nửa canh giờ, lại
cảm thấy càng uể oải, nàng nhịn một chút, lại không ngừng được cơn buồn ngủ,
chỉ đành hỏi: "Ngài cùng ta nằm chút."
Khuôn mặt Trường Thiên không có
chút hồng hào, chỉ là một con mắt hiện ra một chút thần thái, Cốc Lương có chút
không yên lòng, lại muốn mời thái y tới xem một chút, nhưng tay bị nàng gắt
gao nắm lấy, không cách nào thoát thân, chỉ đành nói: "Ngủ lâu như vậy còn
mệt sao? Còn có nơi nào không thoải mái không."
Trường Thiên lắc đầu, hơi đóng mắt,
chậm rãi động động thân thể, cách rất gần chút, như con trẻ cọ cọ cánh tay của cô,
âm thanh hơi khàn: "Không có, chính là có chút buồn ngủ, ngài bồi ta nằm
chút."
Ỷ bệnh mà kiêu, ước chừng nói chính
là tình cảnh trước mắt lần này.
Nàng có rất ít yêu cầu như thế,
cũng không thể nói là vô lý dã man, Cốc Lương sờ sờ đầu gần trong gang tấc dưới
tay, mỉm cười nở nụ cười, "Được, ngươi ngủ đi, ta không đi trước."
Dứt tiếng, khi nhìn lại, người đã
ngủ thiếp đi, hô hấp lâu dài, chỉ là tướng ngủ không tốt lắm, cả người nghiêng ở
trên giường nhỏ.
Cốc Lương giơ tay, chạm đến gò má của
nàng, tảng đá trong lòng hạ xuống, đột nhiên phát hiện cho dù binh vây đế kinh,
cũng không làm người ta kinh ngạc run sợ của lần này tới, khoanh tay không làm
được gì. Cởi đi áo khoác, thuận thế nằm xuống, người bên trong liền không tự chủ
nhích qua.
Cô khẽ cười nói: "Không phải
ngủ đi rồi sao?"
Trường Thiên làm bộ không biết hàm
nghĩa trong lời nói, nghiêng thân thể ôm lấy cô, trên người Cốc Lương mang theo
chút hàn ý, nàng hơi run lập cập, híp mắt, cười nói: "Ngủ rồi, ngài nằm
xuống ta thì tỉnh, ta cho rằng ngài đi rồi, dù sao quốc sự quan trọng."
Cốc Lương hơi đẩy nàng ra,
"Quốc sự quan trọng, trẫm cũng phải nghỉ ngơi, nhờ phúc của ngươi, đêm
qua ta cũng không từng chợp mắt, đừng ôm chặt như thế, thân thể ta đều lạnh, cẩn
thận qua hàn khí."
Không nói liền rốt, nói rồi người
nào đó trái lại lại cọ cọ, giọng điệu khá là mạnh: "Ta không chê ngài, còn
nữa nào có ngạo khí như vậy," Dừng giây lát, chạm đến bầm đen nhàn nhạt
trước mắt Cốc Lương, nàng hơi ngửa đầu, có chút tự trách, nghẹ giọng hỏi:
"Ta ngày mai đi trên điện, giúp ngài một chút?"
Trên điện đương nhiên chỉ là Hàm
Nguyên điện, Cốc Lương nhợt nhạt cười, tay vốn phủ trên bả vai của nàng, chậm
rãi dời xuống, dừng ở phía sau nàng, cố ý hỏi nàng: "Vết thương không đau
sao?"
Hỏi như thế vốn là người da mặt mỏng
náo loạn mặt đỏ, ngay cả lỗ tai cũng đều thăng lên một vệt đỏ bừng, hơi co lại
về phía trong chăn, vẫn khó chịu, lầm lầm bầm bầm nói: "Chân đau..."
Cốc Lương thấy thế, cũng không chọc
nàng nữa, thần sắc nghiêm túc một chút, nói: "Đều là chút ngoại thương, dưỡng
thêm mấy ngày thôi, gần đây cũng không đại sự, ngươi cẩn thận nghỉ ngơi, còn về
Thu Thủy, nên thích hợp đi cấm vệ quân, trẫm muốn để nàng vào rèn luyện."
Chuyện của Thu Thủy, đế vương sớm
có dự định, Trường Thiên cũng không nói nữa, có thêm cũng không tiện, nhẹ giọng
đáp lại hai câu, liền ngủ say.
Người là thật sự ngủ thiếp đi, Cốc
Lương đem chăn lôi xuống không ít, miễn cho thở không thông lại tỉnh rồi, khí lực
của đứa trẻ dần dần nhỏ, cô đem hai tay đứa trẻ để ở trước ngực, chính mình chần
chờ chút, thò đầu hôn lên trán của nàng một cái, vẫn cứ cười rồi.
Khi trời chưa sáng, đế vương liền tỉnh
rồi, lúc đi ra tẩm điện, một chút liền thấy được dưới hành lang đứng một người,
vẫy tay ra hiệu nàng tiến lên, vuốt thuận tóc mai bị gió sớm thổi loạn, lại thay nàng sửa lại một
chút cổ áo, âm thanh dị thường thanh hòa, "Làm sao tỉnh sớm như vậy?
Không ngủ thêm chút, mấy ngày nay, ngươi cũng khá mệt."
Lời đầy bụng của Thu Thủy đều bị chặn
lại, trong lòng bực bội hai ngày rồi, véo véo góc áo, "Ngài vì sao không
trách ta?"
Cốc Lương vô ý lại răn dạy nàng, nắm
chặt tay lạnh cả người của nàng, cười nói: "Ta đã dạy bảo ngươi rồi, chẳng
lẽ như lần trước như vậy, đối với ngươi động roi mây mới là trách ngươi?"
Thu Thủy bỗng nhiên thu hồi tay bị
cô nắm chặt của mình, lại lui một bước, nuốt một ngụm nước bọt, lắc đầu,
"Không phải ý đó, ý của ta là... Nói là ngài hình như coi ta thành khách mời
mới lạ như vậy..."
Trường Thiên quá mức kỳ quặc, mà
nàng quá mức thẳng thắng, tựa hồ tính tình càng bá đạo chút, Cốc Lương bị chọc
phát cười, lấy tay chống đỡ môi, mới nín cười, lại nói: "Vậy ngươi sau tảo
triều đi tìm trẫm, mang tới roi mây?"
"Ta... Ngài coi ta chưa
nói..." Thu Thủy làm như bị giật mình, quay người muốn đi, nhưng bước chân
chưa bước ra đã bị Cốc
Lương kéo lấy, nàng cảm thấy Cốc Lương
là người nói đạo lý, không thể cùng dưỡng mẫu chính mình đánh đồng với nhau, thỉnh
tội nói chuyện coi như thật sự chẳng khác nào là tìm đánh.
"Trẫm chọc ngươi, sau tảo triều
đi nơi đó của trẫm, cùng ngươi nói chuyện đi cấm vệ quân, nếu đã trở về, tìm
chút chuyện làm cũng tốt."
Cấm vệ quân... Trong đầu Thu Thủy
không khỏi bốc lên dáng dấp một loạt thị vệ một bộ thề sống chết thủ hộ bên
ngoài, đột nhiên cảm thấy vô vị, lại bị ràng buộc lấy, lắc đầu: "Không đi,
ta bảo vệ Trường Thiên là tốt rồi."
Cốc Lương nhàn nhạt liếc nàng một
chút, mặt mày lành lạnh, nói: "Ngươi bảo vệ nàng làm cái gì, bên người
nàng có ám vệ, ngươi sẽ thêm phiền."
Trời chưa sáng choang, phía đông
chưa từng lộ trắng, không biết nơi nào đến gió lạnh, tràn vào trong cổ, Thu Thủy
run lập cập, mắt thấy người muốn phát hỏa, hai con mắt không nháy mắt nhìn chằm
chằm dưới chân, giây lát sau con ngươi lại chuyển động, nhìn vẻ mặt Cốc Lương sắp
tối sầm, mới sửa lời nói: "Đi... Thì... Thì được rồi"
Đế vương đi rồi, Thu Thủy dậm chân,
đi đến phía trong điện, Bách Lý Trường Thiên còn chưa tỉnh nhưng mà một mình
nàng chiếm cả cái giường, rìa ngoài cũng không lưu nửa phần, nàng liền sai
người mang cái chăn qua, ở bên trên giường đánh tới chăn đệm nằm dưới đất, nằm
một lát lại cảm giác trong lòng không cam lòng, ngẩng đầu thấy Trường Thiên ngủ
đến thoải mái, đưa tay liền muốn bóp mũi nàng.
A Cửu dậy sớm sau khi tiến vào điện,
nhìn thấy rồi, vội vội vã vã chạy tới, cả giận nói: "Kỳ Hoan điện hạ ngài
yên tĩnh chút, điện hạ ngủ rồi, ngài đừng bắt nạt nàng."
Thật vất vả muốn làm chút động tác
nhỏ, còn bị tiểu cung nhân bắt lấy, Thu Thủy liếc mắt một cái, thu hồi hai tay,
khoanh chân ngồi ở trên đệm, mắt lạnh nhìn A Cửu, chỉ vào cửa, "Đi ra
ngoài, nơi này không có dặn dò của ta không cho phép đi vào."
A Cửu tức giận nói: "Nô tỳ đi
nói cho bệ hạ biết, ngài bắt nạt điện hạ."
Tiểu cung nhân xoay người rời đi,
Thu Thủy e ngại người trên giường, nhỏ giọng quát lên: "Trở lại."
A Cửu bước chân ổn định, dưới chân lại là
không dám di chuyển, chỉ dùng ánh mắt dò xét về phía Thu Thủy mặt lạnh âm u,
kiên trì nói: "Nô tỳ nói đều là lời nói thật."
Thu Thủy từ bỏ rồi, trực tiếp nằm
xuống, đem chăn che lại đỉnh đầu, càng cảm thấy người trong cung quá mức cổ hủ,
mấy ngày chưa từng cố gắng ngủ, chợp mắt liền ngủ thiếp đi.
Thanh Vận Các giữa ban ngày dấu
chân rất ít, hạ nhân quét tước uể oải, khăn lau lau sạch lấy một tầng mặt bàn
không nhiễm, quét sạch sẽ mặt đất không bụi, mãi đến tận bên ngoài đi tới Cốc
Lương tiểu công tử Cốc Lương Tín cơ hồ ngày ngày đều sẽ chiếu cố.
Hắn vẫn chưa ở phòng lớn lưu lại,
mà là vứt ra gã sai vặt chạy đi sân sau. Sau khi đẩy ra một tấm cửa phòng, ngửi
một hơi thư hương đầy người trong phòng, thấy được nam tử tay cầm sách bên cạnh
bàn, giật nhẹ môi, cười quái dị nói: "Đến Thanh Vận các chỉ vì đọc sách,
ngươi cũng là quái nhân."
Nam tử ngước mắt cười nói: "Ta
chẳng qua là không chỗ có thể đi, lại không dám đi nhà trọ, chỉ có thể tìm
ngươi, ngươi đem ta đặt mình trong nơi này, ngày ấy bị người khác biết, chỉ
sợ lại là một phen làm ầm ĩ"
Cốc Lương Tín như nuốt con ruồi há
há miệng, ở trong ký ức của hắn, nhị ca là cao ngạo thanh cao, cả lời của phụ
thân cũng sẽ không đi nghe đi tin, nhưng bây giờ lại cũng có người để hắn làm
việc lo lắng, liên tiếp lắc đầu, nói: "Nhị ca, ngươi cũng có người e ngại,
chẳng lẽ mười năm không gặp, đổi tính tình rồi?"
Nam tử là Cốc Lương Doanh, mặt như
bạch ngọc, hai con mắt so với Cốc Lương Tín càng thâm thúy mấy phần, nhưng nụ
cười ấm áp, rồi lại nhiều hơn mấy phần mê hoặc. Chuyện của nhiều năm trước dường
như đã tan thành mây khói, so với trước thành thục hơn một chút, nói: "Mười
năm là thời gian rất lâu, sẽ để người thay đổi rất nhiều, lần này trở về ta chỉ
vì tìm người, nếu ngươi đã chín chắn, vậy ngươi liền giúp ta tìm, ta không tiện
phái người."
"Tìm người cũng có thể, chỉ là
ngươi nên trở về, mười năm rồi, phụ thân đã bớt giận, hắn chắc cũng nhớ
ngươi."
Cốc Lương Doanh mặt mày như nước, vẫn
lắc đầu trò cười, "Trở lại chỉ sợ nửa cái mạng cũng bị mất, ngươi giúp ta
tìm người thì được rồi, tìm được ta liền có thể rời khỏi."
Cốc Lương Tín biết rõ tính tình của
hắn, biết khuyên bảo cũng không tác dụng, chỉ đành nói: "Vậy ngươi đem
chân dung cho ta, ta phái người đi trong kinh tìm thử."
Trong kinh đại sự không gì khác
không biết, tìm người cũng là việc nhỏ, chỉ cần người ở đế kinh, cũng không phải
cố ý ẩn giấu, tất nhiên là không khó. Chỉ là khi lấy được chân dung, hắn không
hề bình tĩnh, người trên tranh hắn từng có duyên phận gặp mấy lần, không cần
phái người đi tìm, hắn cũng biết ở nơi nào.
Cốc Lương Doanh thấy hắn vẻ mặt
khác thường, liền dò hỏi: "Ngươi biết nàng sao?"
"Không quen biết," Cốc
Lương Tín bác bỏ, đem chân dung cẩn thận thu lại, ngước mắt nhìn huynh trưởng,
hắn cùng với đại ca không giống, đại ca làm việc kín kẽ không một lỗ hổng,
nhưng hắn tâm tính lười nhác, nhưng đối với người trong nhà, hắn là tuyệt không
có lòng thứ hai, tự giác lừa gạt huynh trưởng, trong lòng cũng là không dễ chịu,
chỉ cười nói: "Ta lập tức phái người đi tìm, hôm nay mà tới là muốn cám ơn
thuốc của ngươi, Trường Thiên tỉnh rồi không có nguy hiểm, y thuật của ngươi rất
là tinh xảo, rảnh rỗi để Trường Thiên tự mình nói cám ơn với ngươi."
Cốc Lương Doanh ôn hòa nở nụ cười,
lạnh nhạt nói: "Mấy viên thuốc thôi, một chuyện cứu người không qua loa được,
không thể nói là lòng biết ơn, nhị công chúa nơi đó ngươi cũng không cần đề cập
ta, qua mấy ngày liền đi, đừng liên luỵ những hoàng gia này."
Cốc Lương Tín có chuyện trong lòng,
cũng không lòng nói tỉ mỉ cùng hắn, cầm chân dung liền rời đi Thanh Vận Các.
Vân Tiêu Các.
Trường Thiên cảm thấy mí mắt rất nặng,
bên tai không ngừng có người đang ồn ào, đuổi cũng đuổi không đi, nỗ lực mở mắt
ra, ổn định thân, quay đầu nhìn về phía bên giường, Thu Thủy khoanh chân ngồi ở
chỗ đó, chăm chỉ không ngừng mà nhìn sách, không cần suy đoán, cũng có biết là
sách loại nào.
Nàng trầm tĩnh một chút, Thu Thủy
vẫn ở chỗ cũ đọc sách, không có phản ứng nàng, nàng chỉ đành nói trước:
"Thu Thủy, ngươi đừng học y, miễn cho lại gieo vạ người khác."
Tài nữ nói chuyện không phải là lời
nói nhỏ nhẹ hào hoa phong nhã ôn thanh sao? Vì sao từ trong miệng nàng ra càng
sắc bén ác tục như vậy, Thu Thủy trừng nàng một chút, chậm rãi thở ra một hơi,
trong lòng nhắc tới nàng là bệnh nhân, chẳng muốn tính toán cùng nàng, thả
sách, đạp chăn đi tới bên cạnh bàn rót chén nước nóng đưa cho nàng.
Trường Thiên uống nước xong Thu Thủy
lại thu hồi cốc, không muốn đề cập lời mới rồi, liền luôn không nói chuyện.
Trường Thiên không biết bây giờ là
canh giờ nào, liếc mắt một cái sắc trời rõ ràng, lại nhìn Thu Thủy mũi chân điểm
mũi chân, tâm tư xoay một cái, trực tiếp hỏi: "Đào rồi sao?"
"Cái gì?" Thu Thủy nghe
không hiểu, dòng suy nghĩ Trường Thiên xoay chuyển có chút nhanh, nàng suýt nữa
không đuổi kịp, ngược lại suy nghĩ một chút, mới bỡn cợt cười nói: "Chắc
đào rồi đó, ta mấy ngày chưa xuất cung, nhưng tính tháng ngày chắc đào rồi."
Thanh Loan mới đi vào liền nghe được
đối thoại quái dị của hai người tỷ muội, chợt thấy thấm sợ, đem thuốc cầm trong
tay đưa cho Trường Thiên, quay người lựa chọn đi ra ngoài, tốt bụng mà đóng cửa
điện.
Uống thuốc rồi, Thu Thủy hết sức tốt
bụng thu hồi cái bát thay nàng, lại hỏi nàng có đói bụng hay không, dáng dấp vạn
phần chịu khó.
Trường Thiên cũng không để ý tới
nàng, người đi một vòng quỷ môn quan chỗ nào dễ dàng như vậy bị dỗ tốt, nằm
nhoài trên giường nhỏ, quay người về bên trong, lại không chịu nổi nàng thỉnh
thoảng kéo chăn, náo đến phiền rồi, mới bất đắc dĩ nói: "Ta tha thứ cho
ngươi rồi, ngươi đừng luôn làm phiền ta."
Thu Thủy ngẩn ra, sắc mặt phấn hồng,
ngượng ngùng nói: "Chuyện phụ tử ngươi trách ta không?"
Chẳng lẽ không nên trách nàng? Cũng
hoặc hai người nói không phải sự kiện đồng nhất? Trường Thiên nửa chống thân thể
ngửa đầu nhìn nàng, màu ngươi mông lung, "Ngươi lại có ý đồ xấu gì?"
Thu Thủy biểu hiện thật là đặc sắc,
có việc cầu người, tư thái thả đến mức rất thấp, cười nói: "Bệ hạ muốn
để ta đi cấm vệ quân."
Trường Thiên mặt mày cong cong,
răng trắng như ngọc, cười nói: "Rất tốt." Nửa câu chưa từng nói ra,
nói toàn bộ chắc là: Rất tốt, rất hợp ý ta!
Trường Thiên hai con mắt như dùi
khoan, nghiêng đầu nhìn nàng, Thu Thủy lại là giận, vốn cho rằng Trường Thiên
có lẽ sẽ kinh ngạc, nhưng phản ứng của nàng quá bình thản, không khỏi cảm thấy
có phải nàng ở trước mặt đế vương đề nghị, lập tức liền xốc chăn của nàng, ném
tới trên đất, thẹn quá thành giận, "Có phải là ngươi khuyến khích bệ hạ để
ta đi cấm vệ quân?"
Giữa lúc mùa xuân, xuân hàn se lạnh,
đã không có chăn ấm áp, đột nhiên gặp hơi lạnh, không khỏi run lập cập, Trường
Thiên dường như đã quen tốc độ trở mặt của Thu Thủy, chỉ ôm gối, nói: "Ngươi
và ta thân phận tương đương, chuyện của ngươi cho dù tránh hiềm nghi ta cũng sẽ
không ở trước mặt mẫu thân nói thêm nữa lời."
Thâm cung dường như một vòng xoáy,
đi vào thì dễ dàng ra thì không được, Thu Thủy trước sau đều biết sự tồn tại của
vòng xoáy này, nhưng lý trí nói cho nàng biết, không thể dễ dàng bước vào,
nhưng người trước mắt đứng trong nước xoáy đưa tay kéo nàng đi vào, nàng không
tình nguyện, nàng bức thiết nói: "Tránh hiềm nghi? Ta cũng sẽ không tranh
vị trí kia cùng ngươi."
Trường Thiên rủ xuống con ngươi,
chán nản nói: "Nhưng ngươi tránh không được ngày hôm đó, sẽ cùng ta ban đầu ở gian ngoài tâm bất định, kỳ thực vị trí này
vẫn là của ngươi, bệ hạ giữ nhiều năm như vậy cũng là giữ cho ngươi, nếu ngươi sớm
trở về liền không có chuyện của ta, ngươi có đi cấm vệ quân không, ta không
cách nào thao túng, mẫu thân làm quyết định, ta sẽ không giúp ngươi đi nghĩ
thay đổi, nếu ngươi khăng khăng theo ý mình, mẫu thân có lẽ cũng sẽ đồng
ý."
Thu Thủy ảo não lời vừa rồi, khống
chế được tâm tình của chính mình, sức mạnh nắm bắt ngón tay từ từ dùng sức, buồn
phiền nói: "Ta chính là không muốn bị ràng buộc..."
"Vậy ngươi đi tìm bệ hạ, làm
gì liên quan ta, ta sẽ không giúp cho ngươi."
Hổ thẹn vừa rồi bởi vì câu nói này
mà biến mất hơn nửa, Thu Thủy nhấc chân lên giường, khoanh chân ngồi ở chỗ đó,
mỉm cười nói: "Ta muốn đánh ngươi, rất muốn, ngươi khinh người quá đáng."
Cự ly nguy hiểm có chút gần rồi,
Trường Thiên thật là chột dạ hơi di chuyển về phía bên trong, có chút lạnh,
nàng đồng dạng cười nói: "Ta khi nào bắt nạt ngươi, để ngươi đi là bệ hạ,
ta chẳng qua không giúp ngươi mà thôi."
"Vậy ngươi vì sao không giúp
ta?"
Trường Thiên dù bận vẫn ung dung nói:
"Tuần Kỳ Hoan, ngươi mấy lần tính toán ta, ta vì sao lại phải giúp ngươi?
Ngươi nếu không muốn đi, nhiều nhất bị đánh trận roi mây thì giải quyết rồi."
Nàng khuyến khích thái tử trù tính, gài chính mình cùng Cốc Lương bên dưới vạn
mũi tên, suýt chút nữa mất mạng, vậy thì qua đi?
"Đừng gọi ta Tuần Kỳ Hoan, ta
không thích cái tên này."
"Đây là tiên đế đặt, không thể
do ngươi không thích, trên gia phả đều là ba chữ này."
Thu Thủy hừ nhẹ hai câu, không lời
gì trả lời, nhìn chăm chú nóc giường một lát, khinh bỉ nhìn Trường Thiên, người
sau chính mình xuống giường nhặt lên chăn, lại nằm xuống tại chỗ, cười híp mắt
nói: "Đừng nghĩ đào tẩu, bệ hạ biết bộ dáng của ngươi, chân trời góc biển
cũng sẽ tìm ngươi về Kỳ Hoan công chúa."
Thu Thủy phẫn hận bất bình, xuống
giường lướt nhanh một vòng, tháo ra móc cây mây trên giường lều vải, vuốt thẳng
ở trong tay vung vung, mạnh mẽ sinh gió, mới đến gần Bách Lý Trường Thiên.
Nếu lúc này là Cốc Lương tư thế như
vậy, Trường Thiên có lẽ sẽ sợ hãi, nhưng Thu Thủy dáng dấp lần này, thực sự
không giống đánh người, nàng giễu cợt nói: "Ngươi đây là lấy ta tiết hận?
Hay là đang muốn đảo loạn tầm mắt bệ hạ, kéo dài chút thời gian tiến vào cấm vệ
quân."
Thu Thủy ánh mắt lạnh lẽo,
"Đương nhiên cái trước, ngươi nói chuyện quá mức tức người, đặc biệt không
biết ta là trưởng tỷ ngươi, một phần tôn kính đều không có."
Thì ra giận nàng như vậy, Trường
Thiên ôm chăn tránh ra vết thương nửa ngồi, tay phải chống giường, xòe ra tay
trái đưa đến trước mắt của nàng, "Ngươi nếu muốn trút giận thì đánh đi, bởi
vì ta sẽ không giúp ngươi."
Thu Thủy nhìn lòng bàn tay trắng mịn,
cắn răng nói: "Có phải là bệ hạ làm quyết định, ngươi đều sẽ thi hành
không? Hay là nói khi ta cùng với bệ hạ đối lập, ngươi đều sẽ đứng phía
nàng?"
Trường Thiên gật gù, hai con mắt cực
kỳ trong suốt xinh đẹp, mặt mày nhu hòa, thật là chắc chắc nói: "Đều đúng,
mẫu thân đối với ta, rất quan trọng, so với bất cứ người nào đều quan trọng."
"Không có tim không có phổi..."
Thu Thủy trong lòng kìm nén một hơi, nghe xong lời này trong lòng thật là không
thoải mái, giơ tay chính là một cái đánh ở trên lòng bàn tay, Trường Thiên
cũng không trốn, một đạo vết đỏ tức thì xuất hiện tại trong lòng bàn tay, đầu
ngón tay cong cong, lại duỗi thẳng rồi, vẫn cứ giơ bằng.
Thu Thủy thấy nàng mặt mày cũng
không nhíu một cái, lòng nghi ngờ chính mình khí lực quá nhỏ, giơ tay lại là một
cái, bàn tay bị đánh nhịn không chịu nổi trọng lực như thế, run cầm cập rơi xuống
mấy tấc rồi lại trong nháy mắt nâng về tại chỗ.
Trường Thiên tay phải chống cả người
đúng là không dễ, Thu Thủy ra tay có chút tàn nhẫn, sau khi bị đánh năm cái, thực
sự không chịu nổi, hãy còn thu tay về, oán giận nói: "Được rồi, đánh mấy
cái xong rồi chưa, ta muốn nghỉ ngơi rồi."
"Ngươi nói để ta nguôi giận,
chẳng qua mấy cái thì đổi ý rồi, ngươi chơi xấu," Thu Thủy tựa như muốn
kéo nàng dậy, nhưng người đã trốn vào ổ chăn, nàng lại không thể làm gì.
Không có chú ý tới ngoài cửa sổ
bóng người lóe qua, Cốc Lương sau khi hạ triều liền tới nơi này, trùng hợp quan
sát được cuộc nháo kịch này, lựa chọn qua cổng không vào.
Phương Nghi theo phía sau cũng là
nhìn thấy toàn bộ quá trình đối với cách làm của cô có chút không hiểu, rập
khuôn từng bước theo sát phía sau, hỏi cô: "Ngài vì sao không tiến vào
nhìn thử, khuyên nhủ cũng có thể, điện hạ ra tay hình như có chút nặng rồi."
Cốc Lương ngửa đầu mà nhìn, biển
mây cuồn cuộn, nhân gian tháng ba, sương khói mênh mang, sân trước ngôi nhà
chính cảnh sắc cũng là mỹ hảo, nàng cười nói: "Khuyên ai? Để các nàng
náo đi, hai người mỗi người có cách làm của mỗi người, Trường Thiên không giúp
Thu Thủy, trong lòng có thẹn, tất nhiên là để nàng hả giận; Thu Thủy có lẽ là
có chút bá đạo, ước chừng bị chiều hư rồi, vừa vặn đi cấm vệ quân thử
xem."
Hết chương 129.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét