Giang Sơn Một Màu - Chương 146
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 146: Nhắc lại chuyện cũ.
Mây nhàn
như màn, trăng nhạt tối đen, hoa ẩn trong màn đêm, ánh nến nhỏ sáng rõ.
Ánh
trăng tối nay lúc ẩn lúc hiện, Hải Đường Uyển lấy Hải Đường đặt tên, tất nhiên
là muốn lấy Hải Đường hợp với tình hình, dưới cửa sổ phòng chính mang mấy hoa hải
đường, lại chính là mùa hoa nở, mặc dù không có hương thơm nồng nặc, nhưng cũng
là cảnh vui tai vui mắt.
Dưới hành
lang đèn đuốc dần mạnh, sau bữa cơm chiều Trường Thiên liền sai người xách mấy
thùng nước, vô sự rót chút nước cho Hải Đường, cũng lẳng lặng chờ Cốc Lương tắm
rửa đi ra. Cốc Lương Tín từ lúc sau khi Cốc Lương đến, liền làm con rùa đen rút
đầu, hơn nửa ngày cũng không lộ diện. Lão phu nhân cũng không ra ngoài, chẳng lẽ
bởi vì chuyện Cốc Lương Chỉ mà hờn dỗi cùng bệ hạ?
Thiên hạ
dám ganh đua hờn dỗi với bệ hạ, sợ cũng chỉ có lão phu nhân rồi...
Người ở
đế kinh, không biết thế cuộc biên thành như thế nào, Ngô Duy bên trong thủ đô
biên cương cùng A Na Đan mưu tính làm sao, Đại Tề nếu là nội loạn, chỉ sợ
biên cương càng sẽ thừa cơ mà vào, đến lúc đó phiền phức càng nhiều, chỉ là sau
lưng Tuần Kỳ Nam là chống đỡ ra sao, điểm ấy lại là không cách nào biết được.
Thái hậu giấu tài hai mươi năm, ở trong triều căn cơ đã không lớn bằng lúc trước.
Nhà mẹ của
nàng từ lâu không hỏi triều chính, bên trong võ tướng bây giờ thuộc Cốc Lương
Uyên và Viên Tử Thần coi như thắng, hai người này đều là dựa vào bệ hạ, không
thể lật ngã cô, trách thì trách ở nàng tại sao dũng khí lớn như vậy đến giành
ngôi, lần này không có phần thắng chút nào, vì sao còn muốn tham dự.
Thu Thủy
làm sao nữa, đều là huyết mạch của bệ hạ cùng tiên đế, người chọn đầu tiên của ngôi
vị hoàng đế, bệ hạ lại làm sao thoái nhượng cũng sẽ không bỏ qua nàng mà lập
người khác, điểm ấy thái hậu rõ ràng trong lòng, Tuần Kỳ Nam cho dù khôi phục
thân phận, sau nghịch mưu, phá thiên cũng là một vương rỗi rãnh thôi.
Việc không
hề tâm tư, càng nghĩ càng loạn, ngẩng đầu nhìn phía bắc, nếu là chiến sự biên
cương sớm ngày kết thúc, Viên Tử Thần hồi kinh, có lẽ tình cảnh sẽ tốt hơn rất
nhiều, Hàn Mạc Ngôn giỏi về hành quân bố trận, có lẽ có thể điều Viên Tử Thần
trở về, mẹ con tách biệt mấy tháng, cũng là có thể.
Bất tri
bất giác, nước cả thùng đều bị dùng hết, nhưng nàng rõ ràng chỉ rót một cây Hải
Đường, nước nhiều rồi... Nàng phẫn nộ thu tay về, lại ngước mắt nhìn thấy thì
Cốc Lương chẳng biết lúc nào thì đứng dưới hành lang, hai người ánh mắt trùng hợp
đụng phải, Cốc Lương vừa mở miệng liền cười nhạo nàng: "Ngươi bình thường
yêu thích phụng dưỡng những hoa hoa cỏ cỏ này, nhưng theo hành vi vừa rồi, những
sinh mệnh của hoa cỏ kia sức rất mạnh, nếu không đã sớm chết đuối rồi."
Trường
Thiên lặng lẽ hé miệng, mất tập trung làm những việc vặt vãnh này càng thêm vô
tâm, cúi đầu lại nhìn thấy làn váy nửa ướt đẫm của chính mình, càng thêm ảo
não, thích thú bước đến dưới hành lang, nói: "Ta đi tắm rửa trước," Đi mấy bước, nhớ tới chút chuyện
quẫn bách, lại xoay người lại nhìn Cốc Lương, sắc mặt tự dưng đỏ mấy phần, nói:
"Không cho phép ngài đi vào."
Cốc
Lương không gật đầu không lắc đầu, không nói lời nào không rời đi, ánh mắt nhàn
nhạt nhìn chằm chằm nàng, nhìn chăm chú đến trong lòng nàng bỡ ngỡ, nhanh
chóng chạy trốn, trong lòng lại là thóa mạ chính mình: Không bản lĩnh!
Từ lúc gặp
mặt, nàng liền cảm thấy chính mình tâm tư không yên, cả người lại cùng cùng bệ
hạ loanh quanh...
Cũng may
Cốc Lương vẫn chưa thật sự lại đi phòng tắm trêu ghẹo nàng, để nàng yên lặng
tắm rửa kết thúc, khi trở về phòng, Cốc Lương đã ở bên cạnh bàn đọc sách, ngọn
đèn sáng huy hoàng, nhìn kĩ đến mặt nghiêng lãnh diễm, quanh thân khí chất điển
nhã, nhưng mà sát phong cảnh lại là cây roi liễu ước chừng là vài gốc liễu bện
lại bên cạnh bàn.
Hai chân
Trường Thiên bước vào đã không kịp rút về, dường như không thấy đồ chơi làm người
ta ghét kia, hai chân dừng lại ở ngưỡng cửa xa xa năm bước, nhẹ giọng nói:
"Giường của phòng khách này có chút nhỏ, ta đi sát vách ngủ một đêm, không
quấy nhiễu ngài rồi."
Bước
chân rất nhanh, quay người thì vượt qua ngưỡng cửa, Cốc Lương chưa giương mắt,
ánh mắt vẫn rơi vào trên trang sách, lạnh nhạt nói: "Sát vách là hầu gái ở,
ngươi muốn cùng hầu gái chen một đêm?"
Ta tình
nguyện đi chen một đêm cùng hầu gái, cũng không nguyện ngủ một giường cùng ngài...Trường
Thiên yên lặng quay người, chỉ đem câu nói này giấu ở đáy lòng, nàng chậm rãi
ngước mắt đến gần, nhìn rõ ràng tên quyển sách trên tay Cốc Lương, đó là ban
ngày nàng vô vị giết thời gian mà nhìn, quyển này từ chỗ nào nhảy ra... Không cần
thiết nhanh như vậy thì bị chụp rồi…
Một lát,
Trường Thiên cũng không trả lời, Cốc Lương thả xuống cuốn sách, cuốn sách dân
gian, nhìn một chút cười mà thôi, không thể coi là thật, cô chẳng qua ở dưới gối
thuận tay lật tới, Trường Thiên tính tình bình thường gàn bướng, tất cả trong đầu
nghĩ tới đều là việc triều đình, không rõ mấy chữ phong hoa tuyết nguyệt này
đưa cho nàng, rất là thỏa đáng.
Chỉ là
hôm nay lại làm cho cô giật mình, Cốc Lương ra hiệu nàng đến gần, màu ngươi
trêu tức, cười hỏi nàng: "Những cái này đẹp mắt không?"
"Còn...Còn
được, ta chính là lúc vô vị giết thời gian," Đối với vấn đề hố lửa này,
Trường Thiên chỉ có thể nhắm mắt trả lời.
"Còn
có thể thì giữ lại, so với nhìn kinh phật khô khan vô tâm tốt hơn," Cốc
Lương càng lòng tốt đem sách để tại chỗ, chính mình ngồi ở trên giường nhỏ,
ánh mắt bình thản rất nhiều, sắc mặt nhu hòa, thu lại uy thế nhàn nhạt quanh
thân, khóe môi cong lên một tia nụ cười, nói: "Trẫm có một vấn đề, hỏi
ngươi, ngươi đi tân cương ngoại trừ ngắm phong cảnh còn làm cái gì?"
Trường
Thiên lại cảm giác đau đầu, vấn đề Cốc Lương nghĩ không hiểu, một lần không đủ hỏi
hai lần, nàng không muốn lại bị đánh một trận roi, dư quang không tự giác
nhìn cành liễu trên bàn một chút, nuốt xuống nước bọt trong miệng, nói: "Liền
lên đánh lôi đài mà thôi, ngài không phải đều biết rồi sao? Tại sao lại hỏi."
"Nghĩ
không hiểu nhiều chuyện hỏi thêm mấy lần thôi," Tùy ý đáp lời trong miệng
Cốc Lương, lời mang theo một chút tâm ý hồn nhiên, biểu hiện cũng là bình tĩnh,
lại vô cùng tựa như nghiêm túc nói: "Không ngại học hỏi kẻ dưới, cũng là
như vậy."
Bản chất
chơi xấu... Trường Thiên muốn tức giận không dám tức giận, nhìn chằm chằm gạch
xanh dưới chân, nổ lực lừa dối qua ải, nói: "Ta nói rồi, thì đơn giản như
vậy mà thôi, ngài hỏi nữa Trường Thiên cũng là đáp án này."
"Thật
tốt, tính tình của ngươi chính là như vậy, chưa thấy quan tài chưa đổ lệ,"
Cốc Lương liếc nàng một chút đứng lên đi đến bên cạnh bàn, lấy cành liễu, cười
đến ôn hòa, nói: "Nếu lúc này ngươi đổi lời, thì uổng phí ta chạy đến bên
ngoài đi bẻ cành liễu rồi, bỏ ra tâm tư đan lại."
Có thể
đem lời đánh người nói đến mức có lý như vậy, bệ hạ cũng là 'thực tại', Trường
Thiên nếu là lúc này tiến lên chịu đòn, nàng thì nhất định là thời điểm đi
vách núi rớt bể đầu óc, mi mắt run rẩy sóng gió lưu chuyển, tiếng cứng ngắc:
"Một tội không phạt hai lần, ngài không thể như vậy..."
"Một
tội? Ngươi năm tội đều không ngớt, nếu không giải thích nghi hoặc cho trẫm, tối
nay thì không cho phép ngươi ngủ," Nụ cười khóe miệng Cốc Lương ngưng lại,
không nói lời gì đem người kéo qua, đè ở trên bàn, cành liễu thuận thế vung ở
trên hai chân không an phận, trách nói: "An phận chút, cửa không đóng, tuy
nói có rèm che, khó giữ được ngươi động tĩnh lớn như vậy sẽ dẫn tới hầu gái, mất
mặt vẫn là bản thân ngươi."
Không nguyên
do bị đánh một cái, xiêm y mùa hạ mỏng manh, lần này càng vô cùng đau đớn, đồ
chơi cành liễu đan này, đánh người sẽ không đả thương gân cốt, tuy nhiên vô
cùng đau đớn, nàng đưa tay đi xoa xoa, nhưng mới vừa đụng tới vết hằng bất ngờ
nổi lên trên đùi, tay đã bị Cốc Lương nắm chặt đè ngược lại ở trên eo, "Trẫm
cho ngươi một cơ hội nữa, không nói nữa ta thì ra tay."
Ngài vừa
rồi không có ra tay? Trường Thiên ngạc nhiên, lúc này lại không dám tranh luận,
chỉ lại là việc biên cương, là tâm huyết dâng trào hay là cái gì, nhưng hai người
vừa gặp mặt, không chừng là sớm có kế hoạch, một tay nắm mép bàn, một mặt nói:
"Ngài làm sao luôn là chọn thời điểm mới vừa gặp mặt đánh người?"
Hỏi một
đằng trả lời một nẻo, Cốc Lương giơ tay hướng về phía sau nàng quất một cái,
con ngươi hơi cong, "Ta với ngươi gặp mặt hơn nửa ngày rồi, ngươi nên vui
mừng ta hiện tại nhớ tới việc này, nếu qua mấy ngày nữa phen mừng rỡ này ta thấy
ngươi nhạt đi rồi, không chừng thì động roi da rồi, ta cho ngươi mấy lần cơ hội
ngươi cũng không nói, đừng trách ta không lưu tình."
Không đợi
Trường Thiên trả lời, Cốc Lương giơ tay lại là mấy đòn quất xuống, cành liễu lướt
nhẹ, so với roi mây đều mềm nhũn rất nhiều, nhưng đau đớn đánh ở trên người
càng thêm sắc bén, đầu ngón tay Trường Thiên cọ xát lấy mép bàn, đều không chống
đỡ được đau đớn phía sau, thừa dịp khe hở cành liễu rơi xuống, vội hỏi:
"Ta không biết ngài nói là cái gì, ngài nhắc nhở chút cho ta đi, để ta
nghĩ một chút."
"Trẫm
đã nhắc nhở ngươi rồi," Cốc Lương coi là thật ngừng lại, buông lỏng ra tay
ràng buộc nàng, cành liễu nắm tại trong lòng bàn tay vuốt nhẹ, lại nói: "Trẫm
cho ngươi thời gian một phút, nghĩ được rồi trả lời trẫm, một cơ hội cuối
cùng."
Có
được một phút thả lỏng, Trường Thiên đau đến cau mày, từ trên bàn ngồi thẳng
lên, sau khi đứng vững lại không dám đến xem Cốc Lương, như đứa trẻ úp mặt vào
tường đứng ở nơi đó, chỉ là trước mặt là cái bàn, không phải tường thôi.
Cốc
Lương vẫn đi tới ngồi ở trên giường nhỏ, thuần thục từ dưới gối đem quyển
sách móc ra, lại tiếp tục nhìn, dư quang nhìn lướt qua Trường Thiên, ra hiệu
nàng tiếp tục nghĩ.
Thời
gian ở đầu ngón tay trôi qua, trong phòng chỉ nghe thanh âm lật sách của Cốc
Lương, Trường Thiên nắm bắt mép bàn, thân thể dần dần nguội một chút, cho rằng
buổi chiều gió từ trong cửa xông vào, quay đầu lại liếc mắt nhìn, cửa chẳng biết
lúc nào đã đóng rồi, nàng càng không biết đêm nay Cốc Lương rốt cuộc muốn làm
cái gì, nhíu mày nói:"Nếu ta làm sai cái gì rồi, ngài nói thẳng thì được,
ta không phải con sâu trong bụng ngài, không hiểu ngài đang suy nghĩ gì."
Cốc
Lương đi qua, rất là hùng hồn nói: "Không có chuyện gì, đêm nay có thời
gian cho ngươi tự mình nghĩ suy."
Ban ngày
ngủ vài canh giờ, buổi tối càng tinh thần, Trường Thiên dò xét vẻ mặt không thể
dò được, biết được là thời gian một phút đến rồi, không cần Cốc Lương động thủ,
chính mình trước tiên cúi người ở trên bàn, hơi nhắm con mắt lại.
Đầu ngón
tay Trường Thiên nắm bắt mép bàn, môi hơi mím, một bộ dáng dấp mặc người làm thịt,
Cốc Lương dừng một lát, cong lên khóe môi ngưng trệ, lạnh nhạt nói: "Hai
mươi cái, chính mình đếm, nếu đủ số rồi, tự mình nói chuyện."
Giơ tay
liền quất xuống, cành liễu trong phòng vung lên tựa như gió từ không trung xẹt
qua, rơi vào phía sau, Trường Thiên bị đau, lông mi thon dài run rẩy, nuốt vào
thanh âm kêu đau, hai mươi cái cũng không phải là một con số to lớn, nhịn hơn nửa
khắc thì qua rồi, trong lòng yên lặng đếm lấy, cũng may Cốc Lương vẫn chưa
làm khó, ra tay cũng không phải rất nặng.
Lúc kết
thúc, Cốc Lương ngừng tay trước, nàng lại đứng lên, khi vốn cho rằng việc này
kết thúc rồi lại nghe được Cốc Lương nói: "Lại cho ngươi một phút thời
gian, nếu không nghĩ tới hoặc là không muốn nói, chính là bốn mươi rồi."
Trường
Thiên đau đến chân đều như nhũn ra, nghe nói như thế run lên trong lòng, đầu gối
suýt chút nữa dập đầu trên đất, đỡ lấy bàn, nói: "Ngài muốn đánh chết ta,
chiến thuật xa luân chiến cũng dùng ở trên người ta, ta đi biên cương mấy
tháng trước đã nói cùng ngài, chẳng qua lên đài so bì mà thôi, cũng không có
chuyện khác.”
Cốc
Lương vẫn không đáp lời, chỉ là đứng ở trước mặt của nàng, màu ngươi âm trầm,
trong lòng Trường Thiên lại là run lên, do dự một chút, thử nói: "Ta cùng
với A Na Hân không hề quan hệ, nàng chẳng qua cho rằng ta là con trai, ta... Ta
không thích con gái, chẳng qua lợi dụng nàng quấy rối chọn rể luận võ
thôi."
"Còn
có cái này a," Cốc Lương nhàn nhạt đáp lời nàng, tốc độ nói dần dần trì hoãn,
vẻ mặt như xưa, đi phía trước gần một bước, dọa đến Trường Thiên xê dịch bước
chân, lảo đảo lui về phía sau, vội la lên: "Không phải việc này sao?"
"Ngươi
đáp sai rồi, chẳng trách A Na Hân giữ lại chân dung của ngươi, không ngờ ngươi
tính toán người ta như thế, nhưng mà, ngươi ngược lại nhắc nhở ta rồi, cắt đứt
mất tâm tư không nên có."
Trường
Thiên vội vội vã vã gật đầu đáp ứng, chỉ lo đáp chậm lại bị cô bắt lấy đánh mấy
cái, chẳng phải là cái được không đủ bù đắp cái mất.
Chỉ là Cốc
Lương vẫn ngồi trở lại trên giường nhỏ, đúng lúc nhắc nhở nàng, "Nếu
không nói, một phút thì qua rồi."
Ngang dọc
đều là trốn không qua, Trường Thiên cọ qua nhích gần cô, không dám ngồi chỉ
đành quỳ xuống, lắc lắc cổ tay cô, ngữ khí trầm thấp mềm mại, "Mẫu thân, ta
nghĩ không ra, ngài thì nói thẳng cho ta biết."
Cốc
Lương thu hồi cổ tay của mình, nghiêng người nhìn nàng, ánh mắt dị thường
nghiêm khắc, khiển trách: "Thân phận của Tuần Thế Nguyên có quan trọng như
vậy, ngươi muốn tra vì sao không cho ta biết, ta giúp ngươi tra thì được, đáng
giá chính mình mạo hiểm sao? Ngươi đi trêu chọc A Na Hân làm cái gì, vừa sơ sẩy
bị nàng nhìn chằm chằm, ngươi nguy hiểm càng sâu."
Trường
Thiên thẳng người bất động ở tại chỗ, hơi giật mình, gò má hồng nhạt trắng bệch,
nhìn chằm chằm hai con mắt giận dỗi của Cốc Lương, viền mắt chính mình ửng hồng,
nàng sớm nên nghĩ đến Cốc Lương hẳn là biết chuyện này, Ngô Duy đi tới biên
cương nửa năm, theo năng lực làm việc của nàng sớm nên thông qua tướng mạo của
A Na Hân đoán ra việc này, là nàng ngốc rồi.
Nàng
không dám ngẩng đầu đến xem vẻ mặt Cốc Lương nữa, hơi cụp mắt nhìn kỹ một đôi
tay trắng nõn của cô, con ngươi ướt át, hai tay chính mình xoa ống tay áo, nhẹ
nhàng xoa xoa, cắn cắn môi, âm thanh mang theo chút giọng mũi: "Xin lỗi,
ta... Trường Thiên sai rồi, ta nghĩ... Sẽ không có chuyện, ta lại muốn biết
tiên đế đối với ngài là có tình hay không."
"Có
tình thế nào, vô tình lại như thế nào, chẳng lẽ ngươi tra rõ rồi, địa vị quyền
thế bây giờ của ta sẽ có biến hóa sao?"
"Sẽ
không, nhưng mà ngài bảo vệ Trường Nhạc cung, ta sợ ngài biết rồi sẽ... Cho nên
mới gạt ngài, tất cả mặc dù không có biến hóa, nhưng ta không muốn ngài có tiếc
nuối, tiên đế không nên lấy ngài làm danh nghĩa, lừa bịp người trong thiên hạ..."
"Tiếc
nuối của trẫm nhiều như vậy, không thiếu một cái này, ngươi có lý như vậy là ai
cho ngươi lá gan," Sắc mặt Cốc Lương hơi giận, nói năng hùng hồn của Trường
Thiên để cô kinh ngạc, lại nhiều hơn là lửa giận, nghĩ mà chưa nghĩ liền giơ
tay một bạt tai.
Trường
Thiên thấy cô giơ tay, không dám tránh né, nhắm hai mắt lại chờ một cái bạt tai
này, nhưng đợi giây lát cũng không cảm thấy đau, lặng lẽ mở mắt ra, còn chưa kịp
nói chuyện, đã bị người kéo lại đi phía trước, động tác quen thuộc, cảm giác
quen thuộc, sắc mặt nhiễm đỏ, vội đưa tay để ở bên hông mình, nỗ lực cứu vãn
chút bộ mặt, reo lên: "Ngài không đạo lý, nói không lại thì ra tay, ta...
Ta nhận sai cho ngài được không?"
Cốc
Lương vẫn chưa đem câu nói này để ở trong lòng, không đạo lý thì không đạo lý
thôi, đứa nhỏ này nói chuyện quá mức tàn nhẫn cứng ngắc, hai chữ chịu thua chẳng
lẽ sẽ không từng học được, hai tay không cam lòng quấn quanh lấy đai lưng của
chính mình, cô phí đi mấy phen khí lực cũng không để hai tay kia lỏng ra, chỉ
đành đe dọa nói: "Nếu ngươi không buông tay nữa, ngày mai đi chép Hiếu
Kinh."
Vì sao
nhược điểm của nàng cơ hồ mỗi người đều biết, Trường Thiên lắc đầu, chép thì
chép, dù sao cũng hơn như vậy chịu đòn, liều chết không theo.
Hết
chương 146.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét