Giang Sơn Một Màu - Chương 15
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 15: Chứng bệnh.
Trong triều lục bộ nha môn vận hành
suôn sẻ, mà bên trong Hàm Nguyên điện lại không thấy tôn sư đế vương. Từ sau
khi Cốc Lương đăng cơ, loại tình huống này chưa bao giờ từng xuất hiện, Công Bộ
Thượng Thư cùng Lễ Bộ Thượng Thư ở ngoài điện đợi đã lâu, cũng không thấy Cốc
Lương trở về. Không khỏi hiếu kỳ trong lòng, kéo lại Phương Nghi hỏi đến hướng
đi của bệ hạ.
Phương Nghi vốn là từ bên trong Vân
Tiêu các đi ra lấy đồ vật, bị một đám người vây lại, cũng không biết làm sao
khuyên bảo, bệ hạ cũng không từng bàn giao, nàng vội vàng đi vòng hai lần, chỉ
vào cửa cung, bịa chuyện nói: "Bệ hạ xuất cung rồi, sắp trở về, mấy vị chờ
chút thì được."
Thời khắc hoàng hôn, triều thần
canh giữ ở ngoài Hàm Nguyên điện vội vã không nhịn nổi , hãy còn vây quanh cây
cột xà, Phương Nghi lại xoay chuyển trở về, cầm thánh chỉ sáng loáng, thái tử
giám quốc, hết thảy sự vụ lớn nhỏ đi bẩm báo thái tử.
Triều đình biến sắc cũng bất quá
giây lát, thái tử tiếp xúc chính vụ sơ sơ mấy tháng, Cốc Lương lại đem chức
trách lớn giao cho hắn, trong lúc nhất thời triều thần mặt lộ vẻ khó xử, tấu
chương trong tay không biết nên đặt nơi nào, ngược lại Công Bộ Thượng Thư hướng
về Phương Nghi chắp tay trước, bước chân bước ra, từ từ đi xuống Hàm Nguyên điện
thềm đá thật dài trước. Mọi người thấy gió dẫn đầu chuyển hướng Đông cung, cũng
thuận theo đi xuống.
Vân Tiêu các ở vào chỗ hẻo lánh Hàm
Nguyên điện, cảnh sắc nhã trí, ngô đồng thẳng vào giữa mây, cúc sắc tía khí tức
phiêu linh, rồi lại pha thêm mùi hoa quế nhàn nhạt, điêu lan ngọc thế, hòa hợp
tự nhiên, mây trắng lượn lờ, có vẻ uy nghiêm đế vương, cũng có ý thơ phong thái
nho nhã của văn nhân nhã sĩ.
Người trên giường tựa như ngủ không
phải ngủ, tựa như tỉnh chưa tỉnh, toàn thân nhất thời như bị gác ở trên lửa đốt
cháy, nóng rực vạn phần, nhưng mà hỏa thế càng cháy càng mãnh liệt, không có tư
thế thu lại. Nàng trằn trọc giãy dụa, nỗ lực thoát khỏi tư thế lửa mạnh đốt
người, mười ngón tay đau nhói, giữa cổ họng cũng có đau nhói đồng dạng, thân thể
ở dưới giãy dụa thống khổ thoáng thức tỉnh, khi nàng mở mắt ra, là một tấm gò
má xa lạ, nàng bỗng nhiên ngồi dậy, cảnh giác nhìn quanh bốn phía xa lạ. Chỗ chạm
đến là màn trướng phù hoa màu trắng, trầm hương điêu khắc đàn mộc hợp với tình
hình bức bình phong, mi tâm ngưng lại, đã không lo được đầu ngón tay đau nhói,
vén chăn lên muốn xuống giường.
Mối liên hệ xa lạ đã bất tri bất
giác biến mất rồi, nàng nghe được tiếng bước chân vội vã, hai chân rơi xuống đất
lần nữa thu hồi, nàng lại ngồi trở lại trên giường, lòng cả kinh, ánh mắt
cũng khẽ run theo.
Cốc Lương từ gian ngoài đi tới,
nhìn thấy Trường Thiên ngồi ở trên giường đã tỉnh lại, trong lòng mừng rỡ, tối
tăm trong tròng mắt lấp lóe chính là ánh sáng thanh hòa kiểu khác, nhưng mà khác
nhau là, trong tròng mắt Bách Lý Trường Thiên là kinh ngạc thắm thiết, hoảng sợ,
lại không nửa phần mừng rỡ nên có. Nàng tránh đi bên trong phía giường, như thấy
ma quỷ âm u của địa phủ nhìn Cốc Lương Du Chi.
Cốc Lương ngẩn ra, sợ hãi trong con
ngươi Trường Thiên đâm vào đáy lòng của cô, lần thứ hai chấn động tới phong vũ,
làm cô bất ngờ. Thu lại bất an trong lòng, cúi người ngồi ở trên mép giường,
ngoắc ngoắc tay về phía nàng, nhẹ giọng nói: "Ngươi sợ cái gì? Không quen
biết ta?"
Tựa ở trên tường lạnh lẽo, ý lạnh
xuyên thấu qua da thịt truyền đến toàn thân, Trường Thiên không hiểu, bên dưới
hịch văn độc ác như vậy, Cốc Lương vì sao còn có thể bình sinh tĩnh khí nói
chuyện cùng nàng. Bỗng dưng giật mình, trong đầu nhớ tới thiếu niên âm tà, thả
nàng trở về chính là để Cốc Lương giết nàng, hoặc giả có mục đích khác gì, chỉ
là nàng không biết thôi.
Nàng rất muốn nhắc nhở Cốc Lương cẩn
thận sứ thần biên cương, bên cạnh cô vẫn ngàn cân treo sợi tóc, làm sao thiên
ngôn vạn ngữ trong lòng không nói ra được, ngưng mắt nhìn Cốc Lương, sắc mặt
như tuyết, trong lòng tích tụ, ngực tức giận quặn đau một trận, cuống họng như
thiêu như đốt, khí tức không cách nào ra, lấy tay che môi, kịch liệt ho khan.
Thời khắc Cốc Lương muốn tiến lên, nàng lắc đầu cự tuyệt.
Mười ngón ở trong tay áo khẽ run,
nàng không biết nên làm sao biểu đạt, ánh mắt bất lực rơi vào trên khuôn mặt như
ngọc của Cốc Lương, nàng há miệng, lại không phát ra được âm thanh nên có,
trong lòng nôn nóng, chỉ cuống họng của mình, lần nữa lắc lắc đầu.
Cốc Lương nhìn dáng dấp cổ quái của
nàng, trong lòng tất nhiên là kinh ngạc, yên lặng nhìn chăm chú nàng, nước
suối dịu dàng hóa thành huyền băng kiên cố, đột nhiên ý thức được chuyện doạ
người gì, quay đầu lại cao giọng nói: "Phương Nghi, mời ngự y."
Vừa mới nửa ngày, ngự y đi mà quay
lại, đón lấy ánh mắt nuốt người của Cốc Lương đi vào bắt mạch, rồi lại không thể
nào biết nguyên nhân, trong biển y học mênh mông, chứng bệnh quái lạ vô cùng đếm
không xuể, nhưng mà mạch tượng người trước mắt thực sự để cho bọn họ chìm đắm ở
bên trong sa mạc vô tri.
Có lúc đại phu chính phái trái lại
không bằng một ít thầy thuốc nhàn hạ ở bên ngoài, tỷ như Bạch Hân. Nghe nói sau
khi Bách Lý Trường Thiên trở lại, chung quy không yên lòng, tiến cung đến xem một
chút. Sau khi tiến vào Vân Tiêu các, mới biết sự tình không đúng lắm. Y thuật
của nàng đại thể đến trên sách vở, mặc dù không nhiều kinh nghiệm, nhưng sách
thuốc tạp ký đã thấy nhiều, cũng biết một ít chứng bệnh hiếm thấy người bình
thường không hay biết.
Tỷ như trước mắt, nàng quét mắt nhìn
sắc mặt không bình thường của Bách Lý Trường Thiên một cái, chẩn đoán mạch tượng,
lại cẩn thận nhìn một chút hai tay trắng bệch vô lực lạnh lẽo như hàn băng, thở
dài, ánh đèn ôn hòa đánh vào trên mặt của nàng, lại chiếu không ra một tia ấm
áp, trái lại có chút ý lạnh rõ ràng không thuộc về nàng.
Nàng buông hai tay ra, trước tiên
đi ra nội điện, đứng dưới hành lang, quay đầu nhìn Cốc Lương, hôm nay vẫn cứ
như ngày đó đi trong đường hẻm, một bộ váy dài quần dài, tóc dài búi cao thường
ngày tản trên vai, càng hiện ra thanh hòa của người mẹ, chỉ là ưu sầu trên dung
nhan vẫn cứ có thể thấy được tầng tầng gánh nặng trong lòng nàng.
"Ta từng ở trên một quyển tạp
ký nhìn qua, có loại độc dược có thể làm cho miệng người không thể nói, tay
không thể viết, vốn cho rằng là ngôn luận hoang đường, nhưng hôm nay lại làm
cho ta nhìn chân chân thực thực. Không thể nói chuyện, không thể viết chữ, trong
lòng nàng biết sự tình không cách nào báo cho nàng biết, cho dù nàng gặp người
bắt cóc nàng, chỉ sợ cũng không cách nào nói cho ngươi biết. Ta nghĩ, cái này
cũng là nguyên nhân nàng có thể trở về."
Trăng lạnh như câu, bóng đêm như khổ
mực sâu dày.
Cốc Lương nhàn nhạt hỏi: "Trên
tạp ký có viết giải độc như thế nào không?"
Bạch Hân lắc đầu, có chút mờ mịt,
"Trước đó hồi lâu trong lúc lơ đãng thấy, ta phải trở lại lật lại một
chút, mới có thể trả lời vấn đề này."
Ánh mắt của Cốc Lương trầm tĩnh mà
ưu thương, có chút thẫn thờ, mất đi thần thái thu thủy ngày xưa. Dưới ánh
trăng, cô tựa hồ chỉ có thấy được đêm tối, trăng sáng óng ánh sáng trong đã
không tồn tại, bên dưới u minh hư không, nàng vừa giống như mất đi cái gì,
nàng quay đầu lại đi tìm, nhưng lại cái gì đều không nhìn thấy, có chỉ là lạc
lối cùng ý đau thắm thiết tận xương làm cho nàng tan vỡ.
"Ta sẽ giúp nàng thử giảm thiểu
một ít thống khổ," Bạch Hân an ủi, nhưng mà trừ một câu này lại không lời
gì khác, hai người đứng bình tĩnh. Đối với Cốc Lương mà nói, ít có thời khắc
thanh nhàn như vậy, nhưng sóng lớn trong lòng không ít hơn bất kì một thời
nào của trước đây.
Bạch Hân bỗng nhiên lên tiếng, đúng
là dọa cô hết hồn, mở miệng hỏi cô lại là sự tình khác, "Ngươi cùng nàng
nói rồi chưa?"
Cốc Lương nhíu mày, "Nói cái
gì?"
Bạch Hân không nói gì liếc cô một
chút, thấy cô vẫn còn bình tĩnh, đúng là tâm tình mình trái lại hết sức kích động,
thực tại không đạo lý. Nàng mím mím môi, qua giây lát, mới nói: "Ta vào
xem thử Trường Thiên."
Lời nói một nữa, rồi lại không còn
đoạn sau. Lông mày Cốc Lương nhíu lên, cũng không chờ ngẫm nghĩ, nhấc chân
cũng đi vào. Chỉ là đứng ở ngoài bức bình phong, vẫn chưa đến gần.
Ánh mắt Trường Thiên bi thương,
lông mày nhỏ nhắn thon dài chậm rãi áp sát giữa trán, nàng có chút thận trọng
kéo ống tay áo của Bạch Hân, vừa chỉ chỉ phương hướng ngoài điện, sau đó ánh mắt
chờ đợi nhìn nàng. Người sau cũng theo nàng chỉ ánh mắt chuyển hướng nơi đó,
nhưng mà ngoại trừ bóng đêm vô tận, không có thứ gì. Nàng không quá rõ ý tứ của
Trường Thiên, nhưng thấy được biểu hiện thấp thỏm của nàng, nhất thời hiểu tay
nàng chỉ không phải nơi đó có đồ vật gì, mà là tự do.
Nàng nghiêng mắt liếc một cái người
sau tấm bình phong, cong lên khóe môi, cười nói: "Ngươi muốn để ta dẫn
ngươi ra ngoài?"
Vốn dĩ Trường Thiên bất an, trên mặt
thoáng chốc sinh lên mỉm cười, vội vội vã vã gật đầu.
Bạch Hân ghét chuyện nhỏ cũng cười
gật đầu, giọng điệu thêm mắm dặm muối,"Cũng
phải a, không phải người thân hay bạn bè ở trong nhà người khác cũng không tiện,
huống chi nơi này vẫn là hoàng cung, thiên tử giận dữ ngã xuống trăm vạn, bệ hạ
lại trục xuất ngươi khỏi sư môn rồi, càng là không ưa ngươi, vẫn là sớm rời khỏi
nơi này tốt hơn. Ta đưa ngươi trở về, chắc là Trường Sinh cũng nhớ ngươi rồi."
Nhắc đến Trường Sinh, trong lòng
Trường Thiên càng là mong nhớ, trong con ngươi hơi nước mờ mịt, sóng nước xao
động nhẹ, khiến người ta nhìn đau lòng thương tiếc.
Bạch Hân vẻ mặt thật là chăm chú,
nói: "Vậy tốt, ta nói với bệ hạ một tiếng, cũng dễ...."
"Không cần," Cốc Lương cắt
đứt lời của Bạch Hân, từ sau tấm bình phong đi vòng ra, nhìn Bạch Hân, gằn từng
chữ: "Hầu phu nhân tiết lộ nhiều rồi, nên về rồi. Không phải người thân
hay bạn bè, giữa hai người ngươi cũng chắc không qua lại gì mới phải, trẫm
không tiễn ngươi."
Ý cười ở trong lồng ngực nhịn đến
khó chịu, Bạch Hân thấy Cốc Lương đuổi nàng đi, cầu cũng không được, đứng dậy rời
khỏi.
Chỉ là khổ Bách Lý Trường Thiên, Cốc
Lương đột nhiên xuất hiện thực sự làm cho nàng sợ hãi, kinh sợ nhìn chăm chăm,
khí tức ngưng trệ.
"Ngươi sợ ta như vậy, là làm
cái việc trái với lương tâm gì có lỗi với
ta?" Vẻ mặt Cốc Lương nhàn nhạt, không nhìn ra hỉ nộ.
Trường Thiên tựa ở nơi đó, đêm qua
đối với một trái tim tin chắc của Cốc Lương có chút dao động, trong tầng băng
ngàn năm ngưng tụ xuất hiện một cái vết nứt không thể tra, nàng không nắm chắc
được tâm tư Cốc Lương, vì sao đem nàng lưu lại trong nơi cung vũ tường cao này,
giám thị hay là mục đích khác. Nàng ngoại trừ lắc đầu không còn động tác gì
khác.
Cốc Lương vốn là đứng ở nơi đó, ở địa
vị cao nhìn xuống đứa trẻ, chợt thấy cự ly hai người quá mức xa xôi, liền ngồi ở
bên giường, vạn ngàn nhu hòa, chỉ hóa thành một câu nói, "Việc hịch văn,
ta biết không có quan hệ gì với ngươi, ta lưu ngươi ở nơi này chỉ vì an toàn của
ngươi, không tồn tại giám sát."
Cốc Lương vừa nhìn thì nhìn thấu
tâm tư nhỏ của chính mình, Trường Thiên hít sâu một hơi lạnh, môi nhẹ nhàng run
run một hồi, cúi mắt nhìn áo ngủ bằng gấm che kín trên người.
"Trường Thiên..." Cốc
Lương cười nhạt, đột nhiên nắm chặt hai tay của nàng, người sau ngơ ngác hoảng
sợ, muốn rút về tay của chính mình, nhưng bị vướng bởi thân phận thiên tử của Cốc
Lương, lại vứt bỏ ý nghĩ chống lại, chỉ là trong mắt yên tĩnh như nước nổi lên
một tia sóng gợn, bên tai lại là thấp giọng của Cốc Lương: "Trường Thiên,
chủ nhân của trâm Tử Kim là ta — Cốc Lương Du Chi."
Trong mắt hơi sóng gợn của Trường
Thiên hóa thành sóng lớn, nàng dùng hết sức lực toàn thân đem hai tay của
chính mình rút về, vốn là sắc mặt tái nhợt trở nên càng thêm trắng như tuyết,
không nhìn thấy một chút hồng hào, nàng tránh đi về phía sau, nhìn ý đồ không
nghe thấy tất cả những thứ này.
Nhưng Cốc Lương cũng không muốn
buông tha nàng, lần nữa bắt được tay nàng, ngôn ngữ có chút kích động, bên
trong tháng năm dài đằng đẵng cô khát vọng thời khắc này đến trông ngóng gần
hai mươi năm "Trường Thiên, Bạch Hân đêm đó gạt ngươi, cũng là bởi vì
nàng không xác định trâm Tử Kim rốt cuộc là thất lạc, hay là có ý định đặt ở
bên cạnh ngươi. Mà ta có thể tinh tường nói cho ngươi biết, năm đó khi có người
mang ngươi rời khỏi, vì ngày khác có cơ hội tìm kiếm ngươi, vì vậy khi đi ở
trên bàn trang điểm của ta lấy đi trâm Tử Kim."
"Phụ thân ngươi từng nói, tìm
được trâm Tử Kim liền có thể tìm được ngươi, cho nên những năm này ta phái người
đi khắp mỗi một góc hẻo lánh của Đại Tề, nằm mơ cũng không nghĩ đến ngươi không
ở cảnh nội Đại Tề, những người kia vậy mà đem ngươi mang đi nơi thảo nguyên
quan ngoại."
Hết chương 15.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét