Giang Sơn Một Màu - Chương 164
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 164: Phiên ngoại - Giang Nam (thượng).
Ngày
xuân năm sau, sau khi xử tử Tuần Kỳ Nam, đại quân biên thành lục tục quay lại
biên cương, có quay lại đất phong.
Viên Tử
Thần vẫn thủ vệ đế kinh, Cốc Lương Uyên tự nguyện xin chỉ phòng thủ biên thành,
để ngừa biên cương lần nữa lật lọng.
Bạch Hân
cùng Hoàng Phủ Trăn khởi hành trở về Hồ Hương.
Thân thể
Cốc Lương Du Chi ngày càng chuyển biến tốt, quyền lợi dần dần thu về đế vương,
binh quyền nắm chắc, nhổ tận gốc thế lực Tuần gia, thái hậu đã là tuổi thất tuần,
thân thể bệnh cũ tái phát, lại trở về thái miếu tĩnh tâm tu dưỡng.
Cảnh sắc
ngày xuân tốt lành, phong cảnh đế kinh không thay đổi, cuối năm ngoái Thu Thủy
cũng đã trở về Thu Thủy sơn trang, thời gian đầu xuân, vẫn chưa trở về. Bách Lý
Trường Thiên liền mấy phong thơ đi thúc giục, như đá bỏ vào biển, không hề tin
tức.
Nhưng Cốc
Lương phản ứng nhàn nhạt, bỗng hạ chỉ với bên ngoài, miễn triều một tháng, hành
cung an dưỡng, đại sự đưa tấu chương, việc nhỏ thương nghị cùng hai vị thừa tướng
tả hữu.
Ý chỉ như
vậy, tất nhiên là cả triều ồn ào, nhưng mà trước có Tuần Kỳ Nam dẫm vào vết xe
đổ, triều thần không dám tùy ý hỏi thăm, chỉ đành nghe lệnh làm việc.
Bách Lý
Trường Thiên vẫn tọa trấn Hàm Nguyên điện, sau khi ngồi mấy ngày, sau khi xử lý
tấu chương đầy bàn, thừa dịp bóng đêm cùng đoàn người Ngô Duy khoái mã ra đế
kinh, thời gian trời sáng, ở bến tàu đuổi kịp đoàn người đế vương mới lên thuyền.
Chỉ là
Trường Thiên cùng biên thành nơi bão cát, sau lại ở lâu đế kinh, đừng nói đi thuyền,
ngay cả Giang Hải đều rất hiếm thấy qua. Sau khi lên thuyền, đầu choáng mắt
hoa, nhịn được mấy ngày sau, ngày ngày nôn mửa, dưới tình thế bất đắc dĩ, lại
quay lại đường bộ.
Đáng tiếc
ven đường cảnh sắc thật là tốt, Phương Nghi vẫn chưa theo tới, nhưng Trường
Thiên vẫn là đem A Cửu mang ra ngoài, tiểu nha đầu ở thâm cung chờ lâu, đối với
phong cảnh bên ngoài rất là hiếu kỳ, dọc theo đường đi nếu không phải đế vương ở
bên, chỉ sợ máy hát mở ra, cũng không tư thế thu lại.
Sau khi
tìm gian nhà trọ nghỉ ngơi, ngày thứ hai vốn định cưỡi ngựa, nhưng Bách Lý Trường
Thiên sau khi say sóng thể lực không đủ, Cốc Lương Du Chi sai người chuẩn bị xe
ngựa, đoàn người xa xôi đi quan đạo.
Khi Bách
Lý Trường Thiên tỉnh lại, người đã ở trên xe ngựa, trên người che kín thảm dày
nặng, mở mắt nhìn người bên cạnh, cười nói: “Ngài vội vã đi Vu gia như vậy, Thu
Thủy biết không?"
Cốc
Lương nghe âm thanh nhìn về phía nàng, thay nàng đem thảm dời xuống mấy
tấc, cười nói: "Không biết, nếu nàng biết rồi thì sẽ sinh kì quái."
"Sinh
kì quái? Ngài là ý gì?"
Cốc
Lương liếc nàng một chút, xe ngựa xóc nảy, bên trong xe chưa để nước trà, chỉ
đành hỏi trong tay thị vệ ngoài xe lấy túi nước đến, rót chén nước lọc đút nàng
uống xong, thấy nàng sắc mặt trắng bệch mang theo một chút không rõ, thuận thế
nặn nặn gò má của nàng, nói: "Không phải ngươi nói cho ta biết, Thu Thủy
là dịch dung, ta cũng hiếu kì dáng dấp nàng ra sao, vừa vặn ta cũng nên thăm
viếng ba mẹ Vu gia mới phải."
"Ta
khi nào nói với ngài Thu Thủy là dịch dung, ngài là có phải sai lầm hay
không?" Người vừa tỉnh lại, đã bị câu nói này kinh sợ, chuyện Thu Thủy dịch
dung nàng chưa từng báo cho Cốc Lương biết, trước mắt cô lại là làm sao biết
được? Chẳng lẽ là ám vệ báo cho hay? Nhưng mà vì sao đem câu nói này đè ở trên
người chính mình.
Thu Thủy
nếu như biết rồi, không chừng lại phải ồn ào không ngớt cùng mình...
Cốc
Lương thấy nàng cả kinh ngồi dậy, trong con ngươi lóe qua kinh ngạc, ước chừng
say rượu quên rồi... Cô cũng không chú ý, say rượu nói lời thật, cong môi khẽ
cười: "Lời ngươi say rượu quên rồi, nhưng ta nhớ rõ, qua lại một tháng,
khoái mã chạy đi, nghĩ đến tháng ngày sẽ không bỏ qua bao nhiêu."
Trường
Thiên ôm thảm trên người ngồi dựa vào ở trên bản, cảnh giác nhìn mẫu thân ngồi
nghiêm chỉnh đối diện, quả đoán lắc đầu: "Năm nay ta chưa từng uống rượu,
ngài chớ lừa ta."
Mấy ngày
trước đây say sóng choáng đến lợi hại, nằm ở trên giường nhỏ con mắt đều
không mở ra được, lên bờ nghỉ ngơi một đêm, tinh thần tốt hơn rất nhiều, Cốc
Lương thấy nàng dáng dấp không còn là suy yếu, trong lòng cũng là mừng rỡ, vui
mừng mà nói: "Vậy năm ngoái cũng không từng uống rượu? Ngươi có say đến không
nhận rõ đông tây nam bắc không."
Năm
ngoái nàng từng say mấy lần, nhưng tính toán đâu ra đấy bị Cốc Lương biết được
không quá một lần thôi, chính là lần đại hôn Cốc Lương Uyên kia, ngày ấy rượu uống
đến không coi là nhiều, nàng còn có thể tỉnh táo, nhưng mà A Na Hân tìm nàng khăng
khăng muốn tỷ thí tửu lượng, sau khi so bì lại chuyện ra sao, thì không hề ấn
tượng.
Ánh mắt
giống như u oán rơi vào trên người Cốc Lương, nàng cẩn thận từng li từng tí một
hỏi: "Ngài chưa từng lừa ta?"
Cốc
Lương cố nén cười, nghiêm mặt nói: "Vì sao lừa ngươi?"
Như vậy,
liền coi như là nàng mật báo rồi... Trường Thiên sinh không thể luyến nằm ở trong
xe ngựa, con đường không bằng, có chút xóc nảy, lắc lư đến đầu nàng choáng
váng, nàng ngẩng đầu nhìn Cốc Lương vẻ mặt yên tĩnh, liền đi chuyển qua, đem đầu
khẽ tựa vào trên đùi của cô, an tĩnh giây lát, nói: "Ngài muốn làm như thế
nào?"
Bên
trong xe chỉ hai người, Cốc Lương buông xuống uy nghi đế vương, mấy ngày nay
hai người có rất ít thời gian ở cùng nhau, Trường Thiên trừ đại sự khó có thể xử
lý ra, sẽ đến tìm cô thỉnh giáo, thời gian còn lại đều bận bịu khó có thể quay
vòng, ngày ngày nghỉ ở Hàm Nguyên điện.
Cô đem
thảm một bên che ở trên người nàng, đầu ngón tay lướt qua bộ tóc đẹp buông xuống
ở bên của Trường Thiên, lạnh nhạt nói: "Làm sao làm? Ta chẳng qua xuống Giang
Nam, tiện đường đi viếng thăm vợ chồng Vu gia thôi."
Trường
Thiên kì lạ nói: "Nhưng ngài vì sao không báo trước cho Thu Thủy, nếu như
nàng không ở thì lại làm sao?"
"Nàng
còn ở Vu gia, điểm ấy không thể nghi ngờ, có biết lại có ngại gì hay không."
Giang
Nam vùng sông nước, so với đế kinh phồn hoa, yên vũ mông lung, câu lan nhìn nước,
màu xanh biếc đầy trời, ít đi một chút cảnh xa hoa lãng phí, có thêm chút khí tức
mới mẻ.
Thu Thủy
sơn trang của Vu gia, cơ hồ là người người biết rõ, đoàn người Cốc Lương tự
có ám vệ dẫn đường, đứng ở trước cửa Thu Thủy sơn trang khí thế bàng bạc, Trường
Thiên than thở: "Thu Thủy sơn trang, quả thật là địa phương tốt của giang
hồ, lại không nói cảnh sắc xung quanh tinh xảo, chỉ nói riêng đường xá khi đến
này, liền có thuật kỳ môn độn giáp, nếu chọc giận trang chủ, cho dù ra khỏi sơn
trang, chỉ sợ cũng không ra nơi đây."
Cốc
Lương đối với những thứ này cũng không hứng thú, thế gia giang hồ tự có chút bản
lĩnh, bằng không làm sao đứng ở giang hồ.
Trường
Thiên đưa cho bái thiếp, gác cổng thu rồi bái thiếp, lại nhìn hai người vài lần,
mới cười đi vào thông báo, trong thiên hạ có thể làm cho đế vương ở ngoài cửa
chờ đợi, cũng là một chuyện may lớn .
Vạn hạnh
chính là, thủ vệ chốc lát liền quay về, mời người đi vào.
Trường
Thiên ở sau khi nhảy vào ngưỡng cửa, hơi nhìn lướt qua, trong lòng lại là cả
kinh, có lẽ là nàng chưa tiếp xúc qua giang hồ, không biết thế gia trong chốn
giang hồ có thể đem trận pháp xảo diệu như vậy ứng dụng bên trong phủ trạch.
Sau khi
than thở, đã đi đến phòng khách.
Trong sảnh
tiếp đón khách sáng sủa sạch sẽ, không nhiễm một hạt bụi, hạ nhân bộ dạng phục
tùng cúi đầu, sau khi dâng trà liền lùi ra sạch.
Trường
Thiên chưa ngồi xuống, chỉ đứng một bên Cốc Lương, cúi đầu nói: "Nơi này
đâu đâu cũng có cơ quan ám đạo, so với Hàm Nguyên điện của ngài, cấu tạo Hoa
Thanh cung đều phải tinh vi hơn."
Trên bàn
bên cạnh để một chén trà, Cốc Lương vẫn chưa đụng vào, liếc một chút người đang
chìm đắm bên trong khiếp sợ, cười nói: "Quan lại người ta, có thị vệ dò
xét, mà giang hồ thế gia đa số yêu thích ở khi cấu tạo trạch viện, bố trí cơ
quan, phòng ngừa người khác xông tới, cho dù không người phát hiện, không hiểu
cơ quan cũng không đi ra được. Vu gia là đại gia, mấy cái cơ quan cũng là chuyện
thường, nếu ngươi cảm thấy được, ở Vân Tiêu Các chính mình thử xem."
Trường
Thiên lắc đầu, nàng hiểu chút bề ngoài thôi, thật làm cho nàng đi xông, chỉ
sợ cũng không ra được.
Ngoải phòng
khách xuất hiện ra tiếng bước chân nhỏ vụn, Cốc Lương lúc này mới nâng chung
trà lên, đẩy nắp ấm trà, nhìn chăm chú lá trà xanh bích trong nước.
Xuất hiện
là một nữ tử, qua tuổi bốn mươi, mặt mày mơ hồ hiện ra khí ác liệt, Cốc Lương
chưa ngẩng đầu, chưa đứng dậy, chỉ nghe tiếng bước chân tiến gần, lúc ngẩng đầu,
nữ tử đã đứng ở trước mắt mình, nhìn chăm chú Trường Thiên.
Trường
Thiên muốn mở miệng nói chuyện, lại bị nữ tử đánh gãy, "Ngươi là ai?"
Trường
Thiên mê man một hồi, hơi há miệng, tên của Bách Lý Trường Thiên dường như Tuần
Kỳ Hoan, đều là thế nhân đều biết, lời vào trong miệng dừng một chút, lại chuyển
đường: "Ta là em gái của Thu Thủy."
Lời ấy
không có sai, nhưng mà sắc mặt nữ tử đột nhiên thay đổi, hai con mắt nhìn chăm
chú Trường Thiên híp một hồi, tự dưng sinh ra ý tàn nhẫn, không ra một lời giơ
tay liền đánh úp về phía Trường Thiên, người sau kinh ngạc, không kịp tránh né
vừa vặn người bên cạnh nhanh hơn nàng, giơ tay tiếp nhận chiêu số của cô gái.
Trường
Thiên không hiểu võ, cũng có thể nhìn ra được nữ tử chiêu thức độc ác, Cốc
Lương vẫn chưa xuống tay ác độc, chỉ là thấy chiêu phá chiêu thôi. Mười mấy
chiêu xuống, hai người liền đã rút tay, Cốc Lương đứng về ở trước người Trường
Thiên, dự phòng nữ tử lại ra tay.
Cốc
Lương khí định thần nhàn, nhìn nữ tử đối diện, mà khí tức nữ tử có chút trầm thấp
ồ ồ, Cốc Lương cười lạnh nói: "Đây cũng là đạo đãi khách của Vu phu nhân?
Tiểu nữ không biết võ công, một chiêu vừa rồi của ngươi kia cướp nửa cái tính mạng
nàng."
Tài nghệ
không bằng người cũng là thôi, còn bị người quật ngược lại hưng binh vấn tội,
sau khi Vu phu nhân ổn định khí tức bản thân, sắc mặt lạnh lùng, một thân trang
phục màu xanh không duyên cớ thêm mấy phần anh khí nữ hiệp giang hồ, hừ lạnh nói:
"Nếu đã tới làm khách, không cần che che giấu giấu không lấy bộ mặt
thật gặp người, Thu Thủy sơn trang chỉ đãi khách, không đãi kẻ địch."
Trường
Thiên ngạc nhiên, bất đắc dĩ trả lời nàng: "Ngài sai rồi, ta cùng với Thu
Thủy tướng mạo như nhau."
Vu phu
nhân nửa phần chưa nhường, hỏi tới: "Thế gian sao có hai người tướng mạo
giống y chang nhau."
"Song
sinh thôi," Cốc Lương nhẹ nhàng nắm lên cổ tay trong tay áo của Trường
Thiên, nhìn Vu phu nhân khó có thể ức chế giật mình, cô yên lặng thở dài một
hơi, giải thích: "Ngươi nên hiểu rõ, nàng cùng Thu Thủy là song sinh, vì
vậy dung mạo giống nhau."
"Ta
cũng không tin, song sinh không may mắn, tất nhiên là quy định bất thành văn của
Đại Tề, phàm là con song sinh, tất bỏ nhỏ giữ lớn, mấy song sinh không bình an
trưởng thành," Ánh mắt hồ nghi của Vu phu nhân phập phù trên người Trường
Thiên, thấy được đứa trẻ yên ổn, mi tâm véo một cái, nhớ tới thân thế của Thu
Thủy, lửa giận trong lòng lại sinh, trong tròng mắt nhìn phía Cốc Lương Du Chi
sinh sát ý, lấy tay làm quyền, tàn nhẫn nói: "Hẳn là Thu Thủy chính là đứa
sinh sau, ngươi liền từ nhỏ vứt bỏ nàng?"
Người
trong giang hồ đều là lời nói nhanh nhẹn như vậy... Trường Thiên lần nữa ngạc
nhiên, Cốc Lương cho dù nhẫn nại tốt cũng tiêu hao rồi, nàng kéo kéo Cốc
Lương nắm cái tay kia của cô, thân thể Cốc Lương phục hồi không lâu, tức giận hại
đến thân thể, nhẹ giọng nói: "Ngài đừng tức giận, Vu phu nhân hiểu lầm, tức
giận đối với thân thể không tốt."
Vu phu
nhân võ nghệ không tầm thường, tất nhiên là nghe được lời của Trường Thiên, hai
người nhẹ giọng lời nói nhỏ nhẹ, vốn là chuyện thường, chẳng biết vì sao, nàng
xem thấy rất là khó chịu trực tiếp đuổi người: "Các ngươi đi nhanh lên,
nơi này không có người các ngươi muốn tìm."
Một lời
không hợp thì đuổi người rời khỏi, dù cho đế vương có thể nhịn, Trường Thiên đã
không vui rồi, vừa muốn nói chuyện, nhưng Vu phu nhân đã đi ra ngoài, nàng vội
la lên: "Vu phu nhân, ngài hiểu lầm rồi, ngài kêu Thu Thủy đi ra liền biết
sự tình từ đầu đến cuối."
Vu phu
nhân tự bênh, Trường Thiên đã hiểu rõ đạo lý này ngoại trừ Thu Thủy ra, lời của
hai người nàng không nghe lọt rồi. Xem ra tính tình của Thu Thủy năm phần mười
giống nàng.
Sắc mặt
Cốc Lương đã chìm như nước, vẻ mặt không có biến hóa, nhưng tròng mắt đã thiêu
đốt lửa giận.
"Thu
Thủy là con gái ta, không phải người bình thường muốn gặp thì gặp," Vu phu
nhân dầu muối không vào.
Trường
Thiên bất đắc dĩ, hấc cầm về phía Ngô Duy ngoài cửa, người sau hiểu ý liền lui
ra, đi ra ngoài.
Dư quang
Vu phu nhân quét đến Ngô Duy rời đi, quát lạnh về phía hai bên: “Cản lấy nàng,"
Lại nhướng lông mày phía Cốc Lương, cao giọng nói: "Muốn cút liền cùng
cút, đi một người tính là chuyện gì."
Lời nói xong,
đã có thủ vệ ngăn cản Ngô Duy, Ngô Duy có được dặn dò tất nhiên là muốn rời đi,
trường kiếm chưa thoát bao, quét về phía mọi người, một đòn liền đánh lùi mọi
người, hộ vệ cũng không dám tiến lên, chỉ bao quanh vây lấy nàng.
Mới lên
cửa, liền đánh nhau, luôn không phải đạo làm khách
Trường
Thiên liền muốn ra ngoài, mệnh lệnh Ngô Duy ngừng tay, các nàng rời khỏi thì được
rồi, chờ tìm được Thu Thủy lại đến cũng cũng không trễ.
Nhưng Vu phu nhân bên cạnh thấy Trường Thiên bước qua, liền muốn hạn chế nàng
trước, giơ tay đánh tới
phía nàng, Ngô Duy ngoài phòng thấy rõ, đáng tiếc người bị ngăn cản, chỉ đành
nóng ruột nói: "Điện hạ, cẩn thận."
Bắt người,
đây là chiêu thức trăm thử trăm chính xác.
Cốc
Lương từ lâu nổi lên lòng rời khỏi, hôm nay mà đến chẳng qua muốn gặp phu thê
Vu gia, không ngờ đến tướng mạo của Trường Thiên sẽ làm nàng không thích như vậy,
nhưng Vu phu nhân càng lần nữa ra tay về phía Trường Thiên, không cách nào nhịn
được, bước nhanh tiến lên, kéo lại Trường Thiên, thoát ly phạm vi ràng buộc của
nàng.
Vu phu nhân biết được công phu chính mình không bằng người, cũng không
lòng quấn đấu nữa, nhưng lần này đổi thành Cốc Lương không rút tay rồi, nàng dần dần
ở hạ phong, chiêu thức Cốc Lương mặc dù không tàn nhẫn, nhưng chiêu nào chiêu nấy
ràng buộc nàng, không thoát thân nổi.
Chủ nhân
Thu Thủy sơn trang Vu Hạo tới rồi, thấy được trong đình viện cảnh tượng náo nhiệt,
kinh ngạc không nói, vừa nhìn liền thấy được thiếu nữ dưới hành lang lẳng lặng
đứng yên, lại là cả kinh, phản ứng lại trước tiên, trước hết để cho hộ vệ ngừng
tay, lại ra tay đánh úp về phía Cốc Lương, người sau cũng là cho hắn mặt mũi,
thu chiêu lui về phía sau.
Thu Thủy
không biết nơi nào đi ra, kéo lại Trường Thiên một bên không người hỏi thăm, che
lấy miệng của nàng, thấp giọng nói: "Các ngươi đã tới, làm sao không nói
cho ta biết?"
Nghe
thanh âm này đã biết trong lòng nàng áp chế không nổi khiếp sợ cùng thấp thỏm,
Trường Thiên khí lực không hơn được nàng, giãy dụa mấy lần, mới đẩy ra tay
nàng, thở hổn hển mấy hơi thở, trừng mắt nàng nghiêm túc nói: "Mẹ ngươi
công phu thật kém!"
Nói
xong, ánh mắt ba vị trưởng bối cùng nhau rơi vào trên người của hai người!
Hết
chương 163
Tác giả
có lời muốn nói:
Trường
Thiên: Lời của a nương chỉ có thể tin ba phần.
Cốc Lương:
Bảy phần thì sao?
Trường
Thiên: Không thể tin.
Cốc
Lương: Vì sao?
Trường
Thiên: Ngài tiền sự bất lương.
Cốc
Lương: Ngươi lặp lại lần nữa.
Trường
Thiên: Ta nói lời của ngài có thể tin bảy phần, còn lại ba phần là lời vô
ích...
Tác giả:
Trường Thiên, cốt khí của ngươi đâu?
Trường
Thiên: Cốt khí là cái gì? Có thể ăn sao?
Tác giả:
Không cốt khí thôi, tiết tháo của ngươi đâu?
Trường
Thiên: Ngươi cũng không tiết tháo rồi, ta còn muốn tiết tháo làm gì.
Tác giả:
Bệ hạ, ngài không quản chút?
Cốc Lương:
Tiểu nữ rất tốt!
Tác giả:
Bỏ đi, bệ hạ xuất hành, phỏng chừng đem mặt bỏ ở đế kinh rồi, ta trở lại lấy
giúp ngài.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét