Giang Sơn Một Màu - Chương 33
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 33: Yêu bài.
Cả một ngày tiếp theo, Trường Thiên
đều là tâm thần không yên, ở Hộ Bộ làm cái gì chính mình cũng không rõ ràng lắm,
rất sớm trở về tiểu viện của mình, thay đổi quan phục, mặc vào một thân xiêm y
việc nhà, nhìn lan hồ điệp tinh xảo một bên ống tay áo đờ ra, kỳ thực nàng biết
Cốc Lương cho dù biết là nàng gây nên cũng sẽ không làm gì nàng, còn nữa thế tử
Hoài An vương phóng ngựa trên phố trước, nàng làm như vậy cũng không thể chỉ
trích nặng.
Chỉ là lâm triều ánh mắt Cốc Lương
nhìn nàng, trước sau làm cho nàng trong lòng bất an. Tâm tư hoảng hốt, cả trong
phòng đi vào người đều chưa phát hiện, đợi đến khi lúc nàng ngẩng đầu, người
đến đã ngồi ở trên bàn đối diện.
Viên Tử Thần tự nhiên rót chén nước
trà, một hơi cạn sạch, sóng mắt lưu chuyển, nghiêm mặt nói: "Bệ hạ muốn
triệu kiến ngươi!"
Mặt trời lặn về tây, chim mệt mỏi về
tổ.
Bên ngoài tẩm cung tiếng gió rền
vang, hàn khí sinh lên, mà trong điện hương khói lượn lờ, đèn lồng đốt cháy.
Trường Thiên hơi khép mắt, trước mắt
đã là toàn cảnh màu đen, dùng sức che lấy môi phát run. Cốc Lương là đang cố ý
lãnh nhạt nàng, rõ ràng để nàng tiến cung rồi lại không gặp nàng, ngoài điện
quỳ gần hai canh giờ, gạch cứng rắn lạnh lẽo dưới thân dường như đều bị che
nóng rồi, đầu gối dường như đao cắt đau đớn khó nhịn.
Ngoài điện cực tĩnh, cung nhân canh
giữ ở ngoài cung đều là cúi đầu, cũng không dám thở mạnh, vô cớ đè nén trái tim
thấp thỏm bất an của Trường Thiên, nàng ngước mắt liếc nhìn trong điện sáng sủa
như ban ngày, giữa trán mồ hôi rơi vào cần cổ, bỗng dưng mát lạnh, để nàng
không khỏi rùng mình.
Cửa điện nhẹ nhàng mở ra, bóng người
uyển chuyển từ bên trong đi ra, trong con ngươi tuôn ra vẻ buồn bã luyến tiếc,
tự bên trong váy dài duỗi ra hai tay đem người trước mắt kéo lên.
Trường Thiên tất nhiên là cả kinh,
vội mở mắt ra, cong cong khóe môi, kêu: "Bạch di, ngươi vậy mà ở bên
trong."
Bạch Hân thấy nàng còn có tâm tư
vui cười, lòng lo lắng không khỏi thoáng thả lỏng một chút, đỡ nàng đứng lên,
lấy ra khăn lau đi mồ hôi lạnh trên trán, kì lạ nói: "Xem ra canh giờ vẫn
là quỳ ít rồi, còn có thể vui cười như vậy. Bệ hạ hôm nay nhất định muốn kéo ta
chơi cờ, ta đang kỳ quái cớ gì, ra ngoài rồi mới biết ngươi quỳ ở bên ngoài."
Trường Thiên đứng lên, đầu gối nhất
thời nóng như lửa đốt, nàng cắn cắn môi dưới, hãy còn khom lưng vò vò đầu gối,
cười khổ nói: "Ta cũng vẫn buồn bực, bệ hạ triệu ta đến lại không gặp ta,
vô cớ phạt ta quỳ ở đây, hai người ngươi cũng ở bên trong thoải thoải mái mái
đánh cờ, coi là thật không công bằng."
Bạch Hân thu hồi khăn, than thở:
"Vô cớ? Chỉ sợ trong lòng ngươi hiểu rõ, nếu không sẽ ngoan thuận như vậy
quỳ ở đây hơn hai canh giờ."
"Bạch di, ta cũng không biết
chỗ nào chọc bệ hạ không cao hứng, nàng đều mấy ngày chưa từng gặp ta, mỗi lần
đều là đem ta ngăn ở ngoài điện."
Bạch Hân thay nàng sửa lại một
chút xiêm y rối loạn, thuận thế nhích sát bên tai của nàng, nhẹ giọng lại nói:
"Yêu bài của ngươi đâu?"
Yêu Bài... Trường Thiên hơi run run,
chần chờ ở trong tay áo cùng trong lồng ngực móc nửa ngày, kết quả cũng không
tìm tới, do dự một lát mới lắp bắp nói: "Có lẽ là thời điểm thay thường
phục bỏ ở nhà rồi, Bạch di, ngươi muốn yêu bài của ta làm cái gì?"
Thân thể Bạch Hân đã thẳng rồi, từ
trước đến giờ nàng ôn hòa như nước cũng không khỏi nghiêm nghị mấy phần,
"Rốt cuộc là ném ở trong nhà hay là mất ở trên phố?" Sắc mặt nàng bất
đắc dĩ tiếc hận, khóa định tầm mắt kinh ngạc của Trường Thiên, ngữ khí lại là
vô cùng nghiêm nghị, vỗ vỗ bờ vai của nàng, nói: "Bệ hạ để ngươi vào, ta về
phủ trước."
Bước chân phù phiếm bước vào trong
điện, ở cuối tầm mắt, Cốc Lương nghiêng dựa vào trên giường mềm, nghe tiếng bước
chân nhỏ vụn, lông mi hơi chấn động một chút, ngoài ra không còn phản ứng khác.
Cũng làm cho Trường Thiên trong lúc nhất thời tay chân luống cuống, đứng đó một
lát, thấy cô còn chưa có dấu hiệu tỉnh, ngẫm lại vẫn là đi lùi tới ngoài điện,
miễn cho làm ầm ĩ, đến thời điểm đó lại phải thêm tội cho nàng.
Nhưng mà tay vừa đụng cạnh cửa,
phía sau cách đó không xa xuất hiện tiếng vang, nàng nghe được vang động xoay
người nhìn lại, Cốc Lương xoa mặt mày ngồi dậy, nàng chỉ đành lại đi trở về, một
lần nữa quỳ xuống đất hành lễ, đau đớn trên đầu gối trong nháy mắt bị kêu tỉnh,
không nhịn xuống lông mày vặn chặt.
Mấy ngày chưa từng khoảng cách gần
thấy qua, màu ngươi Cốc Lương khẽ nhúc nhích, đứng dậy từ trên giường nhỏ đi
xuống, đi tới bên cạnh bàn chạm chạm mép cốc, nước trà đã nguội, thấy nàng quỳ
đến loạng choà loạng choạng, lòng đến cùng mềm nhũn dần một chút, "Trong
điện trà lạnh rồi, ngươi đi gọi người dâng trà."
Đợi đã lâu càng đợi tới một câu
như vậy, nàng mờ mịt quay đầu nhìn sang, lẳng lặng mà dán mắt vào Cốc Lương một
lát, sắc mặt so đêm kia tốt hơn một chút, chí ít không phải loại trắng bệch vô
lực không lưu loát kia, nàng gật gù, đứng dậy đi ngoài điện gọi người.
Cung nhân đi vào thả xuống chén
trà lại lặng lẽ lùi ra, nếu không phải nước trà tràn đầy nhiệt khí trước mắt,
thật sẽ để người cho rằng vừa rồi là cảnh tượng hư huyễn. Nàng ổn định tâm thần
lộn xộn, tụ tập dũng khí, mở miệng hỏi: "Bệ hạ, thương thế ngài thế nào rồi?
Khá hơn chút nào không?"
Hỏi lời này là có thành tâm không,
Cốc Lương từ âm phát run của nàng nghe được ra, không khỏi mà xoay người lại liếc
mắt nhìn, mềm âm thanh: "Tốt rồi, không cần lo lắng."
Hết thảy mấy ngày qua nghe lời
không còn gì khác câu này để nàng an lòng nhất, ý cười khó nén, mặt mày cong
thành mặt trăng một vòng trong sáng trong bầu trời ngoài điện, nhưng không qua
giây lát, Cốc Lương bất thình lình hỏi nàng: "Yêu bài của ngươi đâu?"
Lời tương đồng lần nữa ở bên tai
tái hiện, ý cười của Trường Thiên lại ở khóe môi ngưng tụ, mông lung tầm mắt
nhìn chằm chằm Cốc Lương hồi lâu, rõ ràng đã nghĩ xong từ qua loa, nhưng bây giờ
lại không muốn lừa dối cô, cúi đầu nói: "Yêu bài ở nơi nào ta cũng không
biết, chỉ là người hôm qua trên phố đánh thế tử, là ta cùng Thanh Loan."
Cốc Lương đều làm xong chuẩn bị bức
bách nàng trả lời, nhưng không ngờ đứa trẻ trước mắt càng dễ dàng như vậy nói
ra, điều này cũng làm cho cô không biết nên làm sao tiếp theo, suy tư giây lát,
mới khiển trách: "Ngươi nên biết thân phận của hắn, trước khi đánh người
có từng kiêng kỵ hậu quả, ngươi khi nào trở nên lỗ mãng như vậy."
"Là hắn động thủ trước, ta chẳng
qua đánh trả thôi," Trường Thiên bị răn dạy, không nhịn được trả lời.
"Đó cũng là ngươi để người làm
bị thương ngựa của hắn trước, làm hại hắn từ trên ngựa té xuống."
Trường Thiên mặt mày nhíu lên, cảnh
tượng thê thảm trên phố hôm qua còn thỉnh thoảng hiện lên ở trước mắt, bỗng
dưng ép không được phẫn ý trong lòng, cơ hồ bật thốt lên: "Bệ hạ, vậy ngài
có biết hắn ở trên phố phóng ngựa, đạp lên tính mạng bách tính, phá huỷ đồ ăn của
bách tính, đầy đất tàn tạ, khắp nơi tiếng kêu rên, thế tử lẽ nào là có thể vô
pháp vô thiên sao? Phụ thân hắn xác thực chiến công đầy rẫy, tuy nhiên không thể
lấy tính mạng bách tính để làm trò đùa cho chính mình như vậy."
"Vậy có liên quan gì tới
ngươi? Ngươi là Kinh Triệu Duẫn sao? Hắn có thương tích đến ngươi sao? Ngươi có
tư cách gì quản việc không đâu ?" Cốc Lương đứng chắp tay, mặt mày hiện
lên ác liệt không thường thấy trong mắt Trường Thiên, khôi phục uy nghi ngày
xưa.
Trường Thiên cơ hồ ngừng lại ở đó,
không thể tin nhìn Cốc Lương hờ hững đứng ở nơi đó, nàng nhìn thấy hoàng đế bễ
nghễ người trong thiên hạ lại thờ ơ lạnh nhạt sướng vui đau buồn của bọn họ,
nàng không hề che giấu chút nào tức giận trong lòng, nhiều tiếng chất vấn:
"Bệ hạ, đó là con dân của ngài, lẽ nào tính mạng của tất cả mọi người bọn họ không sánh được một chút vui vẻ nho nhỏ
của thế tử, hay là nói ngươi xem mạng người như cỏ rác, căn bản là..."
Lời chưa dứt, trước mặt một bạt tai
vung ở trên gương mặt của nàng, dừng lại lời chưa xong trong miệng nàng, thân
thể đột nhiên cứng ngắc, ánh mắt kinh ngạc chăm chú, hai chân vô lực lui về
phía sau nửa bước, trên gương mặt cảm giác đau nóng rát nhắc nhở trước mắt nàng
là chân thật, lẩm bẩm nói: "Bệ hạ..."
Trong điện vắng lặng, đồng hồ nước
nhiều tiếng chưa từng ngừng lại, ngọn đèn sáng phía trước, lại là mang đến
'bóng tối' không đồng dạng như vậy.
"Ngươi quá làm càn, những câu
nói này ngươi là người thứ nhất dám nói ở trước mặt của ta." Cốc Lương hơi
nghiêng người, tránh ra ánh mắt thiêu đốt người của Trường Thiên, cặp mắt kia
cũng nhiễm sầu bi nhàn nhạt, tâm trạng ngổn ngang, rồi lại không mở miệng
không được, "Trường Thiên, hắn chưa thương tổn được ngươi, đây là sự thực,
xác thực cũng là ngươi ra tay trước, dân chúng chịu tổn thương ngươi đều có thể
trực tiếp lên tấu chương, vì sao lựa chọn phương thức như thế, hay là nói ngươi
không tin trẫm sẽ trả bách tính một công đạo."
Bóng lưng cao ngạo của Cốc Lương
chiếu vào bên trong ánh mắt nhẹ nhàng, Trường Thiên lại là cười lạnh, "Ngài
hiện tại biết rồi, nhưng cũng chưa từng thay bách tính nói câu nào."
"Thế tử đã bị thương rồi,
ngươi để trẫm làm sao lại xử trí hắn, Hoài An vương phủ đã giọng khách át giọng
chủ, xử trí nữa, Hoài An vương chắc chắn bám vào hung thủ không tha, lẽ nào
ngươi để trẫm đưa ngươi giao ra?" Cốc Lương quay người lại, ngữ điệu không
nhẹ không chậm, ba phần răn dạy lại ngậm lấy bảy phần ý tứ giải thích, bóng
người thon dài ở dưới ánh đèn nhợt nhạt kéo lại khá dài.
Trường Thiên không lời ngưng trệ,
càng là không dám ngẩng đầu nhìn Cốc Lương, dường như cảm xúc mênh mang nhào
vào trong lòng, một vết ưu sầu lại tới giữa lông mày, nàng nắm lấy hoa văn ống
tay áo, sốt sắng nói: "Ta... Chỉ muốn cho hắn một giáo huấn, chưa từng
kiêng kỵ thân phận hiển hách của hắn."
"Cho hắn giáo huấn? Trường
Thiên, ngươi hình như nợ ta một ít gì?" Cốc Lương thanh âm bay bổng quay về
trong tẩm điện trống rỗng, Trường Thiên trầm ngâm chốc lát, nhăn lông mày tựa
như giãn ra, ngữ khí mềm nhũn, "Yêu bài của ta ở chỗ của ngài, hẳn là ngài
thiếu ta mới phải."
Nói tới nơi này, Trường Thiên cũng
không ngốc, trong con ngươi lưu quang uyển chuyển sinh khiếp ý, hai chân không
được tự nhiên di động phía sau. Cốc Lương cũng ở giờ khắc này tiến lên, nắm
chặt tay nàng, đầu ngón tay ấm áp xoa gò má của nàng, nhu ý nhợt nhạt choáng
váng nhàn nhạt, "Lần sau nói chuyện chú ý chừng mực, trẫm khi nào xem mạng
người như cỏ rác, trẫm đem ngươi giao cho Hoài An vương, lại giữ gìn lẽ phải
cho những bách tính kia, như vậy ngươi có sẽ cho rằng trẫm là một quân vương hợp
lệ hay không."
Trường Thiên thoáng do dự, không biết
nên trả lời như thế nào vấn đề này, đến gần ngửi được vị thơm trên người Cốc
Lương, say lòng người mềm nhẹ để nàng lắc đầu, không tên mất tâm trí, "Kỳ
thực Trường Thiên biết ngài vì sao không gặp ta, chuyện ngài cũng không tin, ta
lại hãm sâu vùi lấp trong đó mà không thể thoát khỏi. Nói cho cùng, đều là lỗi
của Trường Thiên."
"Cho nên hôm nay ta mới tìm
ngươi tới," Cốc Lương cười cười, lưu quang óng ánh.
Có kinh nghiệm lần trước, Trường
Thiên từ trong lúc vui vẻ của Cốc Lương nhìn thấu một chút lí lẽ, véo lấy vạt
áo của mình, ấp úng nỗ lực có thể đi trở về, "Bệ hạ, ta.. Ta còn chưa ăn
cơm tối, ta... Vừa rồi đã quỳ hai canh giờ rồi, ngài nên bớt giận rồi."
"Ta chưa từng tức giận,"
Cốc Lương lạnh nhạt nói, đưa tay muốn nắm chặt tay nàng, ai ngờ bị nàng nhẹ
nhàng tránh ra, tay cứ như vậy cô quạnh ngừng ở giữa không trung, gió lặng lẽ lẻn
vào, xao động qua đáy mắt thâm hắc vô ngần của cô.
Hết chương 33.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét