Giang Sơn Một Màu - Chương 54
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 54: Tiền kỳ.
"Thanh Quân Trắc?" Hai
con mắt nhu hòa như nước của Trường Thiên dần dần che kín một tầng sương lạnh,
từ trên nét mặt muốn nói lại thôi của Cốc Lương dò xét ra hàm nghĩa bên trong,
tất cả những thứ này có quan hệ cùng nàng, ngữ khí nửa là do dự nửa là khẳng định:
"Thanh Quân Trắc... Bọn họ cho là ta... Có lỗi? Muốn giết ta?"
Cốc Lương hít một hơi dài, gật đầu thay
thế muôn ngàn lời nói.
Trường Thiên ngàn vạn suy nghĩ qua
vô số loại khả năng, nhưng chưa từng nghĩ qua nàng sẽ trở thành người họa nước
thương dân, hai tay đặt ở trên hai tay sau khi hơi rung động chăm chú nắm lấy,
cật lực đè nén xuống, cũng không khỏi âm thanh mang theo một chút phát run:
"Tại sao cho là ta sẽ? Bởi vì thân phận không may mắn song sinh của ta
sao...Hay là Lý Tương vì ta mà chết, Hoài An Vương muốn mượn cơ hội... Mượn cơ
hội giết ta, thay con trai của hắn...."
Cốc Lương nhìn nàng, dưới ánh nến
sáng sủa nhẹ nhàng trong mắt, sóng gió liên tục, ngưng lông mày nói: "Để
ngươi từ trong miệng cung nhân biết được, không bằng hiện tại ta cho ngươi biết,
Hoài An Vương xác thực bởi vì cái chết của Lý Tương mà giận chó đánh mèo với
ngươi, mà Tuần Tiêu chẳng qua tìm một cơ hội đến mưu phản, hai người họ một phế
thái tử nhìn như danh chính ngôn thuận, một phiên vương tay nắm trọng binh, bổ
sung lẫn nhau, mới có cục diện bây giờ."
Tuy là một thân trang phục trắng
thuần thanh đạm, lại không che giấu được uy nghi của cô, va vào trong mắt Trường
Thiên, lệ quang ngưng kết thành sương, ngay cả lưu động trong mắt cô cũng là
quang sắc phiền muộn, "Kỳ thực ngươi không cần để ở trong lòng, Lý Tương vừa
chết, Hoài An Vương tất phản, đây cũng là chuyện trong dự liệu của ta, mà
Thanh Quân Trắc chẳng qua là một cái cớ thôi, không quan hệ với thân phận của
ngươi."
"Mẫu thân, ngài làm sao
làm?" Trường Thiên tuy là nhíu mày không khỏi giãn ra, nhưng ánh mắt tức
thì ngưng tụ ở trên dung nhan vẫn thanh nhã thong dong của Cốc Lương, cắn chặt
đôi môi, "Ngài cũng biết Triều Thác*?"
(*) Triều Thác: (Tiều Thố hay Trào Thố) là chính trị
gia thời Tây Hán trong lịch sử Trung Quốc. Tiều Thố làm quan dưới hai triều Hán
Văn Đế, Hán Cảnh Đế, đến chức Ngự sử đại phu, đề xuất chính sách tước phiên,
khiến các vua chư hầu nổi loạn. Cuối cùng Tiều Thố bị Cảnh Đế phản bội, giết chết
để lấy lòng chư hầu.
Màu ngươi của Trường Thiên càng cuồng
loạn, có lẽ bị thế nhân từ bỏ là để người thống khổ nhất.
Cốc Lương đem sách vở nhẹ nhàng thả
xuống, cô đã từ trong suy nghĩ kinh ngạc hoàn hồn lạnh nhạt nói: "Triều
Thác có sai không, trẫm cũng không biết, nhưng mà bên trong tên có chứa một chữ
Thác (Edit: Thác này trong tiếng trung có nhiều nghĩa, cũng có nghĩa là sai),
cũng thực sự là kỳ quái. Nếu ngươi hỏi ta làm sao làm, ta ngược lại thật biết
trả lời ngươi, lại không nói ngươi là thân phận công chúa, cho dù ngươi là Bách
Lý Trường Thiên trước kia, trẫm cũng sẽ không thỏa hiệp," Lông mày cao gầy
như ngọn núi, trong tròng mắt sáng sủa dị thường ép người, "Chỉ có quân
vương mềm yếu mới sẽ muốn nghịch thần cúi đầu, có sai hay không, không phải bọn
họ nói thì định đoạt."
Trường Thiên đáy lòng khiếp sợ cũng
là giãy dụa, 'Thanh Quân Trắc, giết Triều Thác' trên sách sử trải qua nàng biết
được rõ rõ ràng ràng, nàng mặc dù không phải đế vương lúc đó, cũng không phải
thần dân lúc đó, nàng biết được sai không ở Triều Thác, nhưng đế vương vẫn cứ
giết hắn, bởi vì đế vương không cho phép một tia uy hiếp.
Ánh nến thăm thẳm, nhảy múa rực rỡ,
Cốc Lương nhìn trên mặt thanh tú của nàng, trắng bệch một mảnh, trong lòng
trăm mối cảm xúc ngổn ngang, tất cả tới quá nhanh, nhanh đến cô còn chưa chuẩn
bị chu toàn, cô tiến lên vỗ vỗ bờ vai của nàng, "Trường Thiên, ngươi không
phải nữ quan ngự tiền trước kia, hôm nay ngươi là công chúa của Đại Tề, không
phải đơn giản mấy câu nói là có thể phai mờ thân phận của ngươi, đây không phải
hai nước liên hôn, cần hi sinh ngươi tới đổi lấy bình an của Đại Tề. Đừng nghĩ
quá nhiều, nghỉ ngơi đi, thường ngày làm sao làm vẫn là như cũ, nếu ngươi mất
đi tự tin, triều thần phía dưới lại nên nghĩ ra sao làm thế nào. Nhớ kĩ, không
thể tự loạn trận cước."
Trường Thiên nhẹ nhàng giãn ra bả
vai, lẳng lặng ngoái đầu nhìn lại, lạnh nhạt nói: "Trường Thiên đi về trước."
Tuyết mới dừng, bóng đêm từ từ hóa
thành nước sương mù mông lung, bóng lưng của Trường Thiên bỗng cảm thấy có chút
thê lương, ánh mắt Cốc Lương thâm trầm, đứa trẻ như vậy, vốn nên là thế gian hiếm
có, nhưng mà tài năng của nàng quá mức, khiến nàng từ lúc sinh ra đã mang theo
ánh sáng và tài năng mới có thể đột nhiên phai màu, thế nhân nhớ kỹ chỉ có nàng
mang đến không thể tả cho người ta, mà không phải ánh sáng.
Hoài An Vương lĩnh binh, mà những
người lãnh đạo khác lại là Tuần Tiêu bị giáng thành quận vương, liên hợp một ít
cựu thần Tuần thị, một đường đi tới lại không người dám phản kháng mãi đến tận
binh gần mấy dặm ngoài thành đế kinh, binh quý ở thần tốc, mà Hoài An Vương
mang binh nhiều năm, cũng là biết điểm này, mới có thể liều lĩnh đi cả ngày lẫn
đêm chạy tới đế kinh. Mà khi Cốc Lương phát hiện, lại điều viện binh đã không
còn kịp rồi.
Khi tảo triều, Hàm Nguyên điện luôn
luôn yên tĩnh có thứ tự như dầu lăn tăn vỡ tổ, sau tranh luận một hồi cũng
không có ai có phương pháp lui binh, cũng là khóng dám có người đề xuất thật sự
đem Bách Lý Trường Thiên giết rồi để ngừng lại lửa giận này, nếu dám nhắc, sợ
là sẽ phải bị đế vương bắt lấy giết gà dọa khỉ.
Vây mà không động, lòng dân sẽ dần
dần li tán, mà nhân cơ hội chưa phòng phản công, binh đội vây thành chặn hết thảy
đường đi về lối thoát đế kinh.
Mấy ngày qua, Trường Thiên đứng ở đầu
thành mấy lần, lẳng lặng nhìn, dường như có thể thấy được địch binh ở ngoài mấy
dặm, gió bắc xào xạc, biển mây cuồn cuộn, quần sơn mênh mang, mà dân chúng
trong thành cũng là hoảng sợ không chịu nổi một ngày, nếu là ngày đó cửa thành
phá rồi, không biết sẽ liên lụy bao nhiêu bách tính vô tội.
"A Thần, nếu như là ngươi,
ngươi sẽ làm thế nào?" Thanh âm của Trường Thiên thanh đạm, lại là ngậm u
buồn rất nặng.
Viên Tử Thần dựa lưng vào trên tường
thành, thu lại ý cười ở bên môi, "Bất luận ngươi chết hay là không chết, bọn
họ cũng sẽ không buông tay, mẫu thân ta nói đây chỉ là một cái cớ bọn họ tạo phản
thôi, Tuần Tiêu cùng cựu thần của Tuần thị ngoan cố, muốn là ngôi vị hoàng đế của
bệ hạ."
Ánh mắt Trường Thiên hơi rầu rĩ, phủi
đi bụi mịn li ti gió mang đến giữa lông mày, “Nhưng mà nếu ta chết rồi, bọn họ
liền không có cớ xuất binh, sai không ở bệ hạ, vạn dân cũng sẽ không có oán
trách lòng của đế vương, có lẽ cũng sẽ lui binh" Theo đó mà nhìn phía mây
một phương, mây trời thấp bé, khi quay người lại thấy được thần thái thất sắc của
Viên Tử Thần, cong cong môi, "Ta phân tích một hồi thế cuộc mà thôi, là
người đều rất sợ chết, huống chi là kim chi ngọc diệp ta đây trong mắt thế nhân."
Ánh mắt Viên Tử Thần hơi động, giữa
lông mày ưu sầu phai nhạt rất nhiều, yên tâm nói: "Ngươi làm ta sợ muốn chết,
đang yên lành nói những lời muốn chết muốn sống
này, ngươi vẫn là nghĩ nhiều rồi, ngày mai chính là ngày mùng tám tháng
chạp, sắp tết rồi, bọn họ chắc không kiên trì được bao lâu."
Ban đêm, khi Cốc Lương trở lại tẩm
cung, Trường Thiên đã chống quai hàm ngồi ở bên cạnh bàn, ngày gần đây bởi vì
thân phận của nàng có chút lúng túng, vì vậy Cốc Lương để nàng ngoại trừ mỗi
ngày theo lệ tảo triều ra, đều miễn đi hết thảy sự vụ của nàng, đúng là nàng
nhàn nhã mấy ngày.
Tóc dài bởi vì nghiêng của thân thể
nàng mà che kín tầm mắt của nàng, nhưng nghe tiếng bước chân quen thuộc, vội
vàng đứng dậy, cười nói: "Ngài trở về rồi."
Mắt sáng nhấp nháy có ánh sáng, bên
môi mang nụ cười, không giống thâm trầm mấy ngày nay, ánh mắt kinh ngạc của Cốc
Lương rơi vào trên người nàng, thật lâu không có rời đi. Trường Thiên thấy cô
liên tục nhìn chằm chằm vào chính mình, cúi mắt liếc mắt nhìn xiêm y bên người
chính mình, thấy là chỉnh tề sạch sẽ, mới hỏi: "Ta làm sao vậy? Ngài nhìn
chằm chằm ta như vậy?"
Cốc Lương tiến lên, giơ tay dùng ba
phần khí lực, nặn nặn gò má của nàng, âm điệu nặng nề than thở: "Ngươi lại
muốn làm cái gì? Chuyện ra bình thường trái lại là quái lạ, chiêu số này của
ngươi dùng qua liền mất linh rồi."
"Ngài nhẹ chút..." Trường
Thiên xoa xoa gò má bị dằn vặt, theo thói quen lui về sau một bước, nhíu mày
nói: "Hôm nay vô sự liền tới nơi này đợi ngài, ngài lại muốn đi đến nơi
nào, nếu ngài ghét bỏ ta, ta trở lại là được rồi."
Nhấc chân đi lướt qua Cốc Lương, khi
đi ngang qua bên cạnh bàn, không quên đem một đĩa món tráng miệng duy nhất trên
bàn cũng bưng lên mang đi.
Cốc Lương thất vọng nở nụ cười,
nhìn phía bầu trời đêm mênh mông, đen đến nồng nặc, dường như nước mực muốn nhỏ
xuống, ở khi mũi chân đang muốn vượt qua ngưỡng cửa, cười như có như không vẫn
cứ ngưng ở bên môi, "Trở lại, trẫm có nói ngươi có thể rời khỏi sao?"
Trường Thiên xa vời quay người,
nhìn cô một cái, mới nói: "Ngài chê ta chướng mắt, lại lưu ta làm cái
gì."
"Món tráng miệng lưu lại, người
có thể đi."
Cửa điện mở ra, trong không khí
tăng thêm mấy phần hơi lạnh.
Trường Thiên chậm rãi đi trở về,
đem món tráng miệng đặt ở tại chỗ, mắt chưa nhấc: "Ta bỏ đường ít, chắc hợp
khẩu vị của ngài."
Cốc Lương gật đầu, vẫn chưa coi là
thật để nàng đi, ăn một khối món tráng miệng, giống như không hợp lý nói:
"Hôm nay ngươi đi thành lầu?"
Hạ thấp mắt xuống lại là lông mày
run lên, ngơ ngác nói một tiếng: "Ừm, không chuyện gì đi xem một chút, ở
chốc lát thì xuống."
"Hiện tại không giống lúc trước,
ngươi vẫn là ít đi cho thỏa đáng."
Lời nói xong, liền có cung nhân chu
đáo đem cửa điện khép lại, lại là hoàn cảnh hai người một chỗ, chỉ là Trường
Thiên đã không có tâm tư cười đùa vừa rồi, không tên cảm thấy có chút lạnh,
không khỏi nắm chặt hai tay lạnh đến có chút cứng ngắc, "Được, nghe ngài,
lần sau không đi."
"Coi là thật nghe ta? Nếunhư
thật sự nghe ta, liền nói một chút nguyên nhân tối nay ngươi tới chỗ này của ta?"
Trường Thiên cảm thấy có chút lạnh,
ngược lại Cốc Lương lại cảm thấy không khí ngạt thở khô nóng, thấy nàng không
nói lời nào, lại nói: "Món tráng miệng ăn rồi, ngươi lẽ nào thật sự không
nói?" Ngước mắt nhìn về phía Trường Thiên, ánh mắt vừa giao nhau với nàng,
nàng lại cúi đầu, cục xúc bất an, giả vờ trấn tĩnh.
"Ngài nghĩ nhiều rồi, không
chuyện gì liền làm món tráng miệng, đưa tới cho ngài, không còn sớm ta đi về
trước," Cúi người thi lễ, vội bước ra bước chân muốn rời đi.
"Trường Thiên," Cốc Lương
đứng lên kêu lấy nàng, thấy nàng xoay người lại mê hoặc mà nhìn mình, không khỏi
cười nói: "Bên ngoài càng là nửa đêm, nghỉ ở nơi này đi."
Không biết ngủ bao lâu, bên trong
ngơ ngơ ngác ngác, trước mắt xuất hiện tường thành giữa ban ngày, nhưng ngoài cửa
thành lại là quân đội dồn dập, đao thương kiếm kích, Tuần Tiêu nhìn như trên
gương mặt như ngọc lại hiện đầy vẻ âm u, đồng thời khóe miệng lại hiện lên ý cười
không nhứt thiết, theo tầm mắt của hắn nhìn sang, cửa thành đã bị mở ra rồi, mà
cửa thành kiên cố như huyền thiết lại là nhiễm máu tươi, nằm phía dưới mấy cổ
xác chết.
Cửa thành đế kinh phá rồi....
Mấy tia ngọn lửa hơi yếu ở trong
thành dấy lên các nơi, cấp tốc lan tràn, trong khoảnh khắc, như tà dương quỷ dị,
giống như toàn bộ bầu trời nhiễm đỏ của đế kinh. Loại vẻ đỏ là màu đỏ tươi kia,
cực kỳ giống máu tươi bên trong thân thể người, mà bên trong đại hỏa này vô số
khuôn mặt dữ tợn bách tính ở bên trong ánh lửa màu máu giãy dụa xin tha.
Biển lửa huyết trì, cũng là chỉ đến
như thế.
Nàng bỗng nhiên ngồi dậy, nắm lấy
áo ngủ bằng gấm dưới thân gấp gáp thở dốc, trái tim muốn chui ra cuống họng. Bốn
phía lặng yên không một tiếng động, tối tăm nặng nề, bỗng dưng có hai tay mang
theo một tia ấm áp chạm vào cái trán tràn đầy mồ hôi lạnh của chính mình, mà ấm
áp tí xíu này tựa như nước chảy đá mòn xuyên thấu trái tim của chính mình, đau
đến nghẹt thở, đó là một loại đau đớn không cách nào nói.
"Ác mộng rồi? " Cốc Lương
một tiếng nói khẽ, đầu ngón tay một mảnh ướt át, nhưng thật lâu không có được
đáp lại, liền thử đem nàng kéo nằm xuống, đem chăn một lần nữa đắp ở trên người
nàng, nắm chặt tay nàng, tuy không để nàng trong mộng, lại trầm giọng nói:
"Nằm mơ không phải thật nhắm mắt lại thử hô hấp khí tức lúc này, cảm thụ
hoàn cảnh ở đây, liền biết thoát ly mộng cảnh."
Trong bóng tối, hô hấp hỗn độn dần
dần vững vàng, sau một hồi, ánh mắt sáng ngời đóng lại, cuối cùng một tia hào
quang cũng biến mất. Trường Thiên xoay người, mặt hướng về Cốc Lương, áy náy
nói: "Xin lỗi, quấy nhiễu đến ngài rồi."
Sau khi trầm tĩnh lại, liền chưa có
thêm người nói chuyện nữa, Cốc Lương chỉ là nắm chặt tay nàng, cho nàng một
chút an ủi không tiếng động.
Trời đã sáng, trong điện yên tĩnh
không hề có một tiếng động.
Trường Thiên chậm rãi mở mắt ra, trong
não một mảng trống rỗng, ý thức được cái gì, cuống quít vén chăn lên, kêu:
"Người đâu."
Cung nhân đi vào, thấy nàng trên mặt
mang theo hoang mang, vội giải thích: "Điện hạ, bệ hạ khi tảo triều nói rồi,
ngài hôm nay không thoải mái không cần đi."
Thần kinh đột nhiên căng thẳng lại ở
trong nháy mắt lỏng lẻo, có loại cảm giác sau khó khăn, nàng xoa xoa đầu phình
ra của mình, cho lui nàng. Chính mình lại ngã xuống ngủ trên giường nhỏ, tối
hôm qua mộng cảnh ở trong đầu tái hiện, nằm giây lát, vẫn là thức dậy ra tẩm
cung.
Buồn bực ngán ngẩm đi tới ở trong
cung, mai đỏ nở trông rất đẹp mắt, bóng cây lưa thưa hương thơm ngạt ngào, Trường
Thiên không tự giác xoa cánh hoa, lại cảm thấy mai đỏ quá mức diễm lệ, vừa giống
như máu tươi bách tính trong đầu vung không đi.
Trong không trung tản ra khí tức
mùa đông khiến người ta mục nát, mà loại khí tức này, làm nàng bỗng nhiên thanh
tỉnh.
Thị vệ cấm vệ quân sắc mặt hoang
mang, đi lại vội vàng, hướng về phương hướng Hàm Nguyên điện mà đi, nàng không
kìm nén được sợ hãi không lí do trong lòng, bỗng nhiên quát lên: "Đứng lại,
ngươi đây là đi làm gì, hoảng loạn như vậy, Phạm Điền có từng dạy các ngươi xử
sự không sợ hãi không."
Thị vệ nhìn thấy Trường Thiên, dị
thường căng thẳng cũng không hành lễ, chỉ là ôm quyền nói: "Phản quân bắt
đầu công thành rồi.."
Nên đến, vẫn là đến rồi.
Hết chương 54.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét