Giang Sơn Một Màu - Chương 59
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 59: Chơi cờ.
Ban đêm, đế kinh tuy giới nghiêm,
nhưng trên đường vẫn cứ người đi đường đến thưa thớt trống vắng, Trường Thiên tựa
ở trong xe ngựa, tiếng vó ngựa cộc cộc ngoài xe có thể nghe rõ ràng, lúc nào
cũng truyền vào trong tai.
Đèn lồng nơi xa, chập chờn ở nơi
đó, mơ hồ dao động trong mắt người, long lanh như ánh mặt trời ngày xuân.
Con mắt mông lung bị ánh sáng đèn lồng
chiếu lên rạng ngời rực rỡ, bản thân nàng chọn vén màn xuống xe ngựa, người say
rượu thấy gió thì mềm, con đường đá xanh lát thành dưới ánh trăng sáng mênh
mông có vẻ càng lạnh giá, đi mấy bước đường phát hiện hàn khí càng nặng, quay đầu
nhìn lại phía sau một khối băng đứng ở phía sau, không oán được lạnh như vậy.
Mà loại ý lạnh này cắm rễ với trong
huyết mạch cốt tủy, khó có thể tiêu diệt.
Thanh Loan trước sau đứng bên người
nàng, ánh mắt lo lắng, cũng không biết ưu sầu này vì ai, trước mắt chỉ có ban
đêm âm trầm chán chường người mê, nàng thực sự bất đắc dĩ nói: "Tướng
quân, ta đã đến trong cung, ngươi không cần tiễn nữa, ngươi vẫn là trở lại bồi..."
Lời chưa xong, Cốc Lương đã đi qua
rồi, ánh mắt phập phù rơi vào trên người Trường Thiên, vừa liếc nhìn Cốc Lương
Uyên không nói lời nào, lạnh nhạt nói: "Uyên nhi, nàng đã hồi cung rồi,
ngươi đi về trước đi."'
Tuy là không tình nguyện nữa, cũng
nhất định phải rời khỏi.
Cốc Lương Uyên đi rồi, Trường Thiên
híp mắt nhìn bóng người ở gần, khí lực từ lâu không dư thừa để suy nghĩ những
chuyện khác, dùng tay bưng kín cái trán, trầm thấp kêu: "Đầu đau."
Quả nhiên, Cốc Lương Du Chi đi tới,
đem tay nàng lấy xuống, tiếp lấy đèn lồng liếc mắt nhìn, trên da thịt trắng nõn
trên trán xanh tím một mảnh, ban đêm không thấy rõ, chỉ cảm thấy có chút nhìn
thấy mà giật mình, lông mày cau lại, trong miệng vẫn là nói: "Đau đầu
cũng là ngươi tự làm tự chịu."
Trường Thiên nghe có chút mùi thơm
ngát quen thuộc, không tự chủ đem thân thể tới gần, đầu khoát lên trên bả vai
người đối diện, bộ tóc đẹp đen nhánh màu mực theo thân thể khuynh đảo mà tán ở
trên vai, ánh mắt dần dần thất thần, ngơ ngác mà nói một câu: "Thất Nhật
Túy thật là lợi hại, Cốc Lương Tín quả nhiên là người có tiền, đem rượu này
dùng ở trên người ta, thực lãng phí."
Cốc Lương ôm thân thể gần như vô lực
của nàng, nghe nàng tự lẩm bẩm ánh mắt lại khôi phục được sắc bén thường ngày,
hỏi: "Cái gì là Thất Nhật Túy?"'
Mấy người đứng trên đường cung khoảng
không, tường sâu ngói đỏ, tránh không được gió lạnh, Trường Thiên hãy còn chìm
đắm ở bên trong suy nghĩ của mình, làm như không nghe thấy tất cả bốn phía, bảo
lưu lại một phần yên tĩnh độc lập thuộc về mình, nàng có chút không biết chính
mình tựa ở trong lòng ai, chỉ là quá mức ấm áp, ánh mặt trời bên trong trời
đông giá rét, không để cho nàng nguyện buông tay.
Cốc Lương nghiêng mắt nhìn chăm
chú đứa trẻ say đến bất tỉnh nhân sự trong lòng mình, bỗng cảm thấy thẫn thờ,
hàn phong cắt tới trên mặt người có chút đau đớn, nghe lời nói vô ý thức của đứa
trẻ: "Lạnh quá."
"Còn có thể đi về không?"
Đêm, màu lạnh như băng. Một câu nhẹ
giọng muốn hỏi đang gào thét nhấn chìm bên trong gió bắc, lại trêu đến trong
lòng bản thân cô hiện lên một loại chua xót không cách nào nói, trước mắt bị
gió thổi đến đèn lồng đung đưa đến lòng người thần mê, cúi người đem người bồng
lên, bước chân trầm ổn rơi vào trên gạch xanh.
Đem người đưa về Vân Tiêu Các, sai
người lấy nước nóng, sắc mặt Trường Thiên hiện ra hồng hào dị thường, trong
miệng cũng trầm thấp nói mớ, Cốc Lương biết được tửu lượng của nàng, cũng biết
sau khi nàng say rượu sẽ không quấn người, nhưng cảnh tượng trước mắt để cô có
chút ngơ ngác, giãy dụa nhiều lần, vẫn là mời người đi truyền thái y.
Trường Thiên ở trên giường nhỏ trở
mình, mặt hướng bên ngoài, con mắt híp mở, ngón tay quấn lấy cổ tay của Cốc
Lương, làm như cáo trạng nói rằng: "Mẫu thân, Cốc Lương Uyên... Hắn yêu
thích nam tử."
"Cái gì..." Một câu nói ở
trong điện yên tĩnh có vẻ dị thường trong sáng, chỉ là có ý tứ kinh động thiên
hạ. Lặng lẽ một lát, làm như quá mức khiếp sợ, cô không muốn tin tưởng chuyện
này, cảm thấy nàng là lời say, "Ngươi thừa dịp say rượu thì dám nói lung
tung."
Nghe được lời nghi vấn, Trường
Thiên cực kỳ thật lòng phản bác, "Không phải, ta.... Thấy được rồi... Một
người thiếu niên đi vào, còn có... Thấy được, Cốc Lương Tín cũng ở..."
Dòng suy nghĩ đã rối loạn, nói chuyện có chút rải rác nhưng khôn khéo như Cốc
Lương vẫn là nghe hiểu.
Lại nhớ tới hôm qua ý cười khóe miệng
Cốc Lương Uyên của sáng sớm, không tên thấy lạnh cả người.
Cô xem thấy Trường Thiên nhợt nhạt
nở nụ cười, chỉ là cười đến rõ ràng, bình tĩnh tâm tình của chính mình, vỗ vỗ sống
lưng nàng, làm như dỗ nàng: "Được, ta tin ngươi, nếu ngươi ghét hắn, liền
cách xa hắn một chút, chỉ là việc này vẫn là chấm dứt ở đây, không thể nhắc nữa."
"Không nhắc....Không nhắc...."
Không biết thật sự nghe lời hay là tùy ý qua loa, lầm bầm hai câu liền thật
không nói nữa.
Đúng lúc, thái y ở dưới thúc giục của
cung nhân khoan thai đến chậm.
Cốc Lương nhường ra vị trí trước
giường, vươn tay ra bắt lên mạch đập lộ ở bên ngoài của Trường Thiên, một lát
sau thu hồi, xoay người lại cẩn thận bẩm: "Điện hạ chắc là uống vào Thất
Nhật Túy."
Cốc Lương rất là không rõ: "Thất
Nhật Túy? Thật là sẽ say bảy ngày hay sao?"
Thái y chắp tay nói: "Cái này
ngược lại sẽ không, tùy theo từng người, xưa nay nghe nói điện hạ tửu lượng
không giống người bình thường, cũng không cần lâu như vậy, ước chừng ngủ lấy
hai ngày sẽ tỉnh lại, bệ hạ nếu ngài gấp, thần có thể kê chút thuốc để điện hạ
dùng, phân tán chút rượu."
Có chút không kiên nhẫn, vung vung
tay ra hiệu cho ngươi lui ra, thoáng nhìn Thanh Loan đứng nơi góc tối, cô giơ
tay chống cái trán, lông mày sâu sắc khóa lại, hỏi Thanh Loan: "Thất Nhật
Túy là ai để nàng uống?"
Bị đế vương điểm danh, Thanh Loan
chỉ đành tiến lên, ước chừng ngẫm nghĩ chút, mới không quá khẳng định trả lời:
"Hình như là tam công tử."
Nghe thế, dường như đáp án trong dự
liệu, Cốc Lương châm chọc nở nụ cười, ý vị sâu xa, dặn dò Phương Nghi một bên,
bình tĩnh rồi lại ngậm lấy một chút âm thanh âm lãnh: "Ngày mai, ngươi tự
mình đi Hữu Tướng phủ một chuyến, nói thế nào, chính ngươi cân nhắc, mặt khác,
phong tỏa Thanh Vận Các, để hắn thanh tỉnh một chút, chơi náo cũng phải có
giới hạn cuối cùng."
Tiếng nói không cho nghi vấn,
Phương Nghi nuốt vào trong bụng khuyên bảo, gật đầu tán thành.
Một chén canh thuốc đút xuống, đã
là giờ tý.
Người trên giường nhỏ ngủ đến thoải
mái an nhàn, người ngồi ở một bên lại là hoảng hốt khó nhịn, ánh nến ở trong
con ngươi dao động, bốn phía tĩnh lặng, bao phủ một luồng bầu không khí ngưng
trọng, sau một hồi yên tĩnh, Cốc Lương tự mình đứng dậy thổi tắt đèn đuốc nơi
xa, cởi áo khoác nằm xuống ở một bên.
Nghiêng người dừng ở mặt ngủ ngoan
ngoãn của Bách Lý Trường Thiên, đem chăn xê chỉnh xong, làm sao cũng không ngủ
được, ở thời khắc tảng sáng, mới ngơ ngơ ngác ngác ngủ thiếp đi.
Mây trôi loạn bầu trời, ở dưới mặt
trời nắng gắt bị đánh rách, dư lại trời xanh giống như gương sáng.
Ngày mùng ba, không cần tảo triều,
thâm cung bởi vì chủ nhân ít ỏi, vĩnh viễn chìm đắm ở trong yên tĩnh, chỉ là phần
yên tĩnh này chắc là mặt ngoài.
Cốc Lương mở mắt ra, lại bị sáng rỡ
như lửa bên ngoài kinh sợ đến mức ánh mắt run lên, chuyển mắt nhìn người vẫn mê
man, khẽ cười một tiếng, tự nói: "Nếu ngươi thật sự ngủ bảy ngày, sau khi
tỉnh lại chắc động roi đối với ngươi."
"Ngài ngủ ngon rồi thì hù dọa
người sao?" Một tiếng nói nhỏ, Trường Thiên cũng là mở mắt ra, ánh mắt lấp
lánh mà nhìn người hết sức nguy hiểm.
Cốc Lương ý tứ phong phú mà nhìn
người xa mấy tấc, không nghĩ tới tỉnh đến còn sớm hơn cô, giơ tay chỉ trỏ vết
thương trên trán nàng, "Không đau? Hôm qua làm sao té đến mạnh như vậy, nặng
hơn một chút sẽ phải phá tướng rồi, con gái người ta vẫn là rất quan tâm dung
mạo của chính mình."
Chạm đến vết thương. Trường Thiên
không tự chủ lui về phía sau nửa phần, trong đầu tìm tòi ký ức liên quan với té
ngã, nhưng mà cuối cùng không hề manh mối, lúng túng trả lời: "Không nhớ
rõ, phỏng chừng té ở tướng phủ đó."
Chuyện say rượu quên đến không còn
một mống, ở ngoài bất ngờ của Cốc Lương, giống như vô ý nhắc: "Ngươi rất
căm ghét Uyên nhi? Đêm qua nhìn thái độ ngươi đối với hắn, mới lạ như vậy,
không giống ngươi cùng Tín nhi."
Lại là Cốc Lương Uyên... Trường
Thiên cùng hắn một ngày tiếp xúc ít, đã đàm luận không rõ là có chán ghét hay
không, nên nói đối với hắn một tiếng tướng quân hiển hách lại là đồng tính mà
không cách lý giải, mà điểm ấy chung quy sẽ bị thế nhân vứt bỏ.
"Không quen thôi, mẫu thân,
ngài tại sao nhắc lên việc này."
"Xem ra chuyện đêm qua ngươi
quên đến không còn một mống, như vậy, cũng tốt." Cốc Lương ngồi dậy, xốc
lên màn tơ, liếc mắt nhìn sắc trời bên ngoài, nói: "Trong cung Ngươi tồn đọng
thiệp chúc mừng cao mấy thước, thừa dịp chưa khai triều vô sự đi gặp một chút,
đừng luôn muốn tránh né, trẫm đều tránh không được, ngươi còn muốn làm sao lười
biếng."
"Ngày mai gặp là được rồi,
dáng vẻ ta đây cũng không tiện đi gặp người," Trường Thiên từ chối nhất thời
chính là nhất thời, thấy Cốc Lương đứng dậy tựa ở nơi đó, ngửa đầu nói: "Mẫu
thân, mợ vì sao không biết nói chuyện?"
Cốc Lương cúi mắt nhìn nàng, ngẫm
nghĩ hồi lâu, mới lặng yên thở dài một hơi, ánh mắt ngậm lấy do dự cùng mập mờ
của chuyện cũ, "Nàng trước đây biết nói chuyện, ăn nhầm chút thuốc liền
trở nên như vậy."
Nói tránh khởi đầu, Trường Thiên
cũng không kiêng dè, đơn giản đem nghi vấn trong lòng đều hỏi lên mấy lần, nói:
"Bên trong đế kinh chỉ nghe đại công tử cùng tam công tử Cốc Lương gia, vì
sao không thấy nhị công tử, hơn nữa quý phủ Cốc Lương cũng không có người thảo
luận, đây là vì sao?"
Truy tìm nguồn gốc, không gì bằng nha
đầu quấn người trước mắt. Thấy đề tài vĩnh viễn nhắc lại tiếp, cô lại nằm trở về
bên trong chăn, nghiêng người nhìn nàng, ánh mắt ngưng tụ một vệt đau xót,
tinh tế nói: "Năm ấy mợ ngươi chết bệnh trước, nửa năm sau cậu ngươi cưới
người mới, mà ba huynh đệ bọn họ không đồng ý, Cốc Lương Doanh chính là nhị
công tử trong miệng ngươi, đến van cầu ta, hi vọng ta ngăn cản đám cưới
này."
Trường Thiên ngẩn ra, đoán được
tình hình bên dưới, "Ngài cự tuyệt?"
"Đúng," Cốc Lương gật đầu,
chuyện xưa lúc trẻ, ngậm lấy hối hận nhàn nhạt, âm thanh mang theo chút trầm thấp,
"Ta tuy không phải đế vương, nhưng mà đó là việc nhà, ta không cách nào
dùng quyền lợi đế vương đến ngăn cản việc nhà, cho nên ngày thứ hai sau khi kết
hôn, hắn liền rời đi, đến nay không về, cậu ngươi phái người từng tìm, nhưng mà
không hề tung tích."
Trường Thiên cực lực không đồng ý
cách làm của Cốc Lương Doanh, nhớ tới lần kia nàng trốn đi, mang theo một chút
thê lương trả lời: "Nếu hắn cố tình ẩn núp, sao dễ dàng tìm tới, bất quá
tính tình hắn quá chưa kiên cường, dù cho thay mẫu thân hắn không đáng, lẽ nào
rời nhà liền có thể giải quyết hay sao, rời khỏi rồi cậu không phải vẫn là cùng
người cứu mạng này vợ chồng hòa hợp.”
"Ngươi đúng là nghĩ thoáng ra,
vậy ngươi tối hôm qua biết rõ là Thất Nhật Túy, vì sao còn muốn uống vào?"
Hô hấp tiến gần, trên trán nhiệt
khí nhàn nhạt, để Trường Thiên không dám ngẩng đầu đi nhìn, đế vương luôn là
khiến người ta áp bức như vậy, nàng tựa đầu trầm xuống, tách ra ánh mắt tìm
tòi nghiên cứu của Cốc Lương, không tự nhiên trả lời: "Thất Nhật Túy đến từ
quan ngoại, ở bên trong Đại Tề hiếm thấy, ta uống rồi mới biết đó là Thất Nhật
Túy, nếu biết được trước đó, ta cũng tất nhiên sẽ không uống, tìm kiếm phiền
phức cho mình."
Cốc Lương lại là không muốn buông
tha nàng, đầu ngón tay trắng thuần nâng lên cằm của nàng, nhìm nàng chằm chằm,
màu ngươi tất cả đều là nghi vấn, "Ngươi đối với rượu dường như hiểu rất
rõ, trước đây thường thường uống rượu?"
Vốn là đầu ngón tay ấm áp, chạm vào
trên da thịt của chính mình trái lại lạnh, Trường Thiên đưa tay nắm chặt đầu
ngón tay của Cốc Lương, giải phóng cằm dưới chính mình, vấn đề giống như vậy,
thái độ trả lời không giống, không hề như đối phó Cốc Lương Tín qua loa như vậy,
chăm chú trả lời: "Kỳ thực lên sáu tuổi ta liền học xong uống rượu, mặc kệ
có người hoặc là không người, ta đều sẽ uống một ít, thói quen này có lẽ ngài
không biết, nhưng ta chưa bao giờ từng thay đổi, nhưng đến nay ta ngoại trừ đêm
qua ra chưa bao giờ thật sự say qua."
Tửu lượng không phải say tới ra, mà
là từng điểm từng điểm dự trữ nuôi dưỡng mà đến.
Bỗng dưng một đôi tay đặt ở eo nhỏ,
nàng mờ mịt ngẩng đầu lại nhìn thấy ý cười nhàn nhạt khóe môi Cốc Lương, vẻ mặt
lại thường ngày như xưa, không vui không giận, cười nói: "Cái này lời nói
thật, ta thích nghe, thế nhưng không yêu nghe, ngươi cả Thất Nhật Túy đều có thể
nếm ra, xem ra tửu lượng của ngươi quả thật không tệ."
"Thích cùng yêu khác nhau ở chỗ
nào sao? Ngài nói chuyện không cảm thấy mâu thuẫn sao?" Lời nói này như có
như không, khiến người ta đoán không ra rốt cuộc là ý gì, như một đoàn rối
tung tồn tại trong lòng Trường Thiên.
Cốc Lương không hề giải thích cũng
không nói nữa, chỉ là trên cổ tay di dời mấy tấc rơi vào trên sống lưng, nhẹ
nhàng đem người ôm vào lòng, đáy mắt hàn băng vỡ tan thấp giọng khẽ gọi:
"Trường Thiên, sau này vẫn là uống ít rượu chút, nếu như không tất yếu, con
gái uống rượu ít cho thỏa đáng, còn về Cốc Lương Tín, sau này sẽ không vô cớ chọc
ngươi nữa."
"Ngài làm cái gì?"
"Chớ quản những thứ này, giải
quyết thiệp chúc mừng trong cung ngươi là chuyện chủ yếu của ngươi, giải quyết
trước khi khai triều, sau khai triều ngươi sẽ không có thời gian," Sợi tóc
giống như thác nước màu đen ở đầu ngón tay qua lại, ôn nhu phân tán.
Trước khai triều, Trường Thiên coi
là thật tinh tế nghiên cứu những thiệp chúc mừng kia, dựa vào nhãn lực những năm này ở bên
trong đế kinh, phân ra người nào vật đặc thù, cần tự mình tiếp kiến; Cái nào
không quan hệ, ban thưởng chút quà. Những cái này làm ra, coi là thật để nàng bận
rộn mấy ngày, cảm thán những hoàng gia này xử sự người, có thể so với quan trường
mưu lược.
Ngày thứ nhất sau khi khai triều, đế
vương hạ chỉ ban chết Tuần Tiêu.
Mà Viên Tử Thần không biết sao, chạy
tới Vân Tiêu Các, lôi kéo Trường Thiên đánh cờ, xưa nay người đánh cờ, chú ý lực
lượng ngang nhau, nếu thực lực chênh lệch cách xa, thì lại trong chốc lát bị giết
không còn manh giáp, bị thua.
Nhưng Viên Tử Thần thuộc về người
sau, vẫn cứ lôi Trường Thiên bị bại đến không còn biết trời đâu đất đâu, lúc bắt
đầu Trường Thiên mỗi lần đều là nhường nàng ba con, nhưng kết quả chưa từng thay
đổi, Viên Tử Thần nói một câu: "Biết xẩu hổ là gần với dũng cảm."
Nhưng sau giờ ngọ Phương Nghi đến
Vân Tiêu Các, thấy hai người đang đánh cờ, liền cúi người thi lễ đối với Trường Thiên, thả nhẹ âm thanh: "Trường
Thiên, bệ hạ tuyên ngươi đi Trường Nhạc Cung."
Lời nói nhỏ nhẹ , lại giống như gió
mạnh mưa to mùa xuân, Trường Thiên nắm cờ trắng không biết nên rơi vào nơi nào,
ánh mắt kinh hãi nhìn về phía Phương Nghi, hỏi nàng: "Hiện tại sao?"
Phương Nghi gật gật đầu.
Trường Thiên ném đi con cờ, nhìn
Viên Tử Thần mím môi cười nhạt nói: "AThần, ngày khác sẽ dạy ngươi, ta gặp
bệ hạ trước."
Hết chương 59.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét