Giang Sơn Một Màu - Chương 80
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 80: Vết tích cũ.
Trong điện, Trường Thiên vẫn là nửa
quỳ ở nơi đó, chân phải quỳ đến có chút tê dại, muốn dậy lại không cách dậy,
hai tay lại không cách cong, chỉ đành dùng đầu ngón tay xoa cẳng chân tê dại,
thong thả chút, chỉ là lông mày nhỏ nhắn nheo lại, sắc mặt có chút đau đớn
không thể tả. Nghe được tiếng bước chân, chốc lát lại ngơ ngác nhấc mắt, Cốc
Lương đi mà quay lại, không phải là bị cấp báo kêu đi rồi?
Bộ tóc đẹp hất lên bả vai, rơi vào
trước ngực, sắc mặt trắng bệch, tóc mai lại ướt đẫm, Cốc Lương đi tới, thấy
nàng dáng dấp khó nhịn, muốn đỡ nàng dậy lại bị đẩy ra, cho rằng nàng lại nháo
tính khí, "Ngươi làm sao vậy?"
Trường Thiên nghiêng dựa vào nơi
đó, hỏi xen vào những chuyện khác, "Chân tê rồi, ngài để tự ta chờ chút,
không phải có cấp báo, ngài làm sao nhanh như vậy sẽ trở lại rồi.”
"Chuyện biên cương, chuyện cũ
rồi, giống như năm ngoái, không thể biến hóa," Cốc Lương hạ thấp thân thể
ngồi chồm hỗm xuống, chú ý tới đầu ngón tay Trường Thiên rơi vào nơi chân phải,
đưa tay xoa xoa thay nàng, thử dò xét nói: "Chân này tê sao?"
Đầu ngón tay lạnh lẽo cách vải vóc
cũng cảm nhận được một chút hàn ý, chỉ là sức mạnh nhu hòa, cảm giác tê dại trên
chân dần dần biến mất, yên lặng nhìn chằm chằm nữa bên mặt cũa mẫu thân, yên lặng
chốc lát như vậy, dung nhan băng lạnh, dường như mỹ ngọc tính chất cứng rắn,
điêu khắc tinh xảo, màu ngươi tựa như rõ ràng tựa như mông lung, dường như tầng
mây mỏng manh che ở ánh sao.
Khi nàng biểu hiện chăm chú, thời
gian phảng phất giống như dừng lại, Trường Thiên không khỏi mà nhìn thêm chút,
lòng nóng nảy liền an ổn xuống, nhích lên phía trước chút, dáng người cao hoa lỗi
lạc lại có chút cao quý thiên nhiên, đế vương hai mươi năm, từ trong ra ngoài tản
ra khí chất khác bất đồng cùng người.
Ở khi Cốc Lương quay đầu đúng lúc
thu hồi ánh mắt của chính mình, biết vâng lời thu lại mắt, "Biên cương lại
có chuyện gì? Khai chiến sao?"
"Không phải, lại cầu hoà, đưa
tới con tin," Đang khi nói chuyện thu tay về, đem người trên mặt đất nâng
dậy, thuận thế nằm sấp trên giường, cầm chăn mỏng một bên trùm lên trên người
nàng.
Trường Thiên nghe vậy, dùng ánh mắt
khó có thể tin nhìn cô, không lo được thống khổ phía sau, lật ngồi dậy,
"Năm ngoái cầu hoà là chiến loạn hai nước nhiều năm liên tục, không chịu nổi
gánh nặng, nhưng năm nay còn chưa khai chiến lại vì sao cầu hoà? Còn nữa cầu
hoà lại không tới phiên đưa tới con tin, củ khoai nóng bỏng tay ngài vẫn là
không nhận thỏa đáng."
Cốc Lương sâu sắc đưa mắt nhìn
nàng một lát, sau khi hít một hơi dài, chỉ trỏ chóp mũi của nàng, cười nói:
"Ngươi mới là củ khoai nóng bỏng tay, cả ngày làm cho ta không được an
bình, lần sau làm ầm ĩ nữa, liền đem ngươi đưa đi biên cương làm con tin, ta
thanh tịnh một chút."
Lần này đổi lại Trường Thiên liếc cô
một chút, ánh mắt âm u, "Ngài nỡ sao? Còn nữa nước khác cầu hòa trước,
không cần thiết Đại Tề cũng đưa đi con tin."
Cốc Lương ấn lại bờ vai của Trường
Thiên, để nàng nằm xuống, trêu ghẹo nói: "Kỳ An điện hạ, vậy ngươi kích động
cái gì."
"Con tin đều là người bị quốc
gia vứt bỏ, nếu hai nước muốn khai chiến thật, chỉ cần một con tin là không có
bất kỳ tác dụng gì. Nếu ở Đại Tề xảy ra chuyện, đến thời điểm đó biên cương
khai chiến danh chính ngôn thuận, lại là sinh linh đồ thán," Trong con
ngươi Trường Thiên tia sáng lóe lên, lặng lẽ giây lát, lại nói tiếp: "Biên
cương phát sinh nội loạn rồi? Ta hiếu kỳ quốc chủ biên cương dưới gối năm người
vương tử, ai bị đưa tới?"
Cốc Lương gật đầu, đối với kiến giải
của nàng biểu thị tán thành, chỉ là dung mao nhan sắc nhàn nhạt, dường như không
phải rất lưu ý, "Xác thực đã xảy ra nội loạn, A Na Phi chết rồi, đại vương
tử chiếm ngôi vị hoàng đế, cho nên không ngừng không nghỉ đưa con tin qua cầu
hoà, còn về là ai, lấy sự hiểu biết của ngươi, nên là ai?"
A Na Phi thích con thứ năm A Na Đan
nhất, nếu hắn không có được ngôi vị hoàng đế, vậy đưa đến nhất định là hắn.
Con rơi, từ xưa giờ đã như vậy."
"Không ngốc, trước đó vài ngày
suýt nữa cho là ngươi ngốc rồi," Cốc Lương vỗ vỗ đầu nàng lộ ở phía ngoài
chăn, nở nụ cười phát ra từ nội tâm, trong lòng cũng dấy lên mấy phần vui sướng,
ngoài miệng bình tĩnh nói: "Trường Thiên, mặc kệ sau này là đồ vật ai đưa
tới, có độc cũng đừng dùng, lần này biết rõ ràng trà an thần có độc còn uống
vào, chẳng lẽ trong đầu của ngươi thì nhớ tới những đồ vật cổ hủ kia."
"Ta biết rồi," Bất kể như
thế nào, Trường Thiên đáp một tiếng, chỉ là câu nói này nhớ kỹ lại là đối với
ngày sau có nơi tác dụng lớn.
Phương Nghi ngắt lấy thời gian đưa
vào nước nóng cùng thuốc trị thương, chỉ là trong điện quá mức yên tĩnh, hai
người cũng không nói chuyện, nàng thả đồ xuống sau đó lại vội vàng rời khỏi.
Cốc Lương vắt khô khăn mặt, từ bên
trong chăn lấy ra tay sưng đỏ của nàng, nhẹ nhàng đắp lên, lạnh nhạt nói:
"Ăn trưa muốn ăn cái gì?"
"Tùy tiện, ta không kén
ăn," Trường Thiên nhíu mày trả lời câu này, khí lực của mẫu thân dường như
hơi lớn, đau đến nàng muốn thu hồi tay, thử một chút, có được một câu giáo
huấn, "Đừng nhúc nhích."
Nhịn một chút, nhắm mắt lại, lại
nghe được Cốc Lương mở miệng, "Cũng không có cái gì thích ăn?"
Sau khi cảm giác đau nóng bỏng, một
mảnh cảm giác mát mẻ, rất là thoải mái. Trường Thiên hơi hí mắt, nhìn lên hai
tay thon nhỏ tú lệ nhẵn nhụi của Cốc Lương, lay động ở trước mắt, "Ta
thích ăn món tráng miệng, ngài lại không thích ăn."
"Ngươi hình như thích ăn thức
ăn ngọt?"
"Coi như thế đi, khi còn bé
thích ăn, cảm thấy hiếm lạ, hiện tại đã thấy rất nhiều trái ngược bình thường,
mọi người là như thế này, vật lấy hiếm làm quý. Vào lúc ấy ta yêu thích lén lút
chạy vào phòng bếp, nhìn những sư phụ làm
mì kia làm món tráng miệng, lâu dần, ta cũng sẽ biết. Nhưng mà chính mình làm,
luôn cảm giác không sánh được bếp trưởng làm."
Thoa xong thuốc, Cốc Lương cuối
cùng buông ra tay nàng, hòa nhã nói: "Muốn ăn để ngự thiện phòng làm là được
rồi."
Trường Thiên lắc đầu, cực kỳ ghét bỏ,
"Ngài quên rồi, ngài không thích ăn món tráng miệng, cho nên trong ngự thiện
phòng của ngài lâu rồi thì không người biết am hiểu làm món tráng miệng, lần
trước để làm món tráng miệng cũng không bằng ta làm."
"Còn nói không kén ăn, lời
ghét bỏ một đống."
"Ngài hỏi ta mới nói."
Hai người một lời một câu, cũng
không nhường nhau. Cốc Lương đem khăn tay thả lại trong nước, quay đầu lại liếc
nhìn nàng một chút, cũng không giận, cười nói: "Ngươi nói càng ngày nhiều
rồi, so với Kỳ Hoan, đúng là rộng rãi chút, bất quá hôm nay thì nên để ngươi ăn
bánh màn thầu."
Trường Thiên mi tâm nhíu lại, ý cười
hơi thu, chớp chớp mắt, "Ngài đây là nhớ nàng rồi?"
Cốc Lương buồn cười nói:
"Không phải ta nhớ nàng, mà là bình dấm chua này của ngươi lại đổ rồi, muốn
ăn món tráng miệng, ta để người đi ngoài cung mua."
"Được," Trường Thiên hờ hững
đáp một tiếng, rủ xuống mi mắt, trong con ngươi biểu hiện có chút phức tạp,
trong đầu nghĩ tới lại là bánh màn thầu Cốc Lương đề cập, vật này hình như có rất
nhiều năm cũng không dám đụng vào. Phía sau bỗng dưng đau xót, hoàn mỹ lại nghĩ
chuyện cũ, ngưng thần ngăn cản thống khổ.
Không đi chạm liền thôi, bây giờ
bôi thuốc, Bách Lý Trường Thiên chỉ cảm thấy thần kinh tê dại lại bị đốt, da thịt
quanh thân căng thẳng, lại không nhịn được rên vài tiếng, lông mi dày đặc cũng
vô lực buông xuống, theo thói quen nhắm hai mắt lại.
Cốc Lương liếc mắt một cái phía chỗ
nàng, thấy nàng lại đóng lại hai con mắt, kì lạ nói "Đau liền nói, nhắm mắt
làm cái gì, tâm thái trốn tránh sao?"
"Quen rồi...Hí..." Bách
Lý Trường Thiên mở miệng nói chuyện, cảm thấy vết thương đau nhức, hít vào ngụm
khí lạnh, liền lại không lên tiếng trả lời nữa, vẫn là đàng hoàng nhắm mắt nhẫn
nhịn mới phải.
Ngữ khí Cốc Lương hờ hững, "Trốn
tránh quen thuộc, tật xấu," Chỉ là động tác thả nhẹ rất nhiều, một lát
sau, thấy nàng không nói lời nào cũng không tính toán, chỉ là dặn dò người đem
nước đưa ra ngoài, chính mình đi ra ngoài đứng chút, thấy thời gian ăn trưa còn
sớm, về Hàm Nguyên điện thời gian qua lại cũng không đủ, liền lại trở về tẩm điện.
Cởi áo khoác, cũng ở rìa ngoài nằm
xuống, thấy trên lông mi Bách Lý Trường Thiên mang theo giọt nước mắt, suy đoán
nàng vẫn chưa ngủ, đưa tay chọt chọt khuôn mặt của nàng, cười nói: "Ăn
trưa còn sớm, kể với ta chuyện khi còn bé của ngươi."
Bách Lý Trường Thiên mở mắt ra, nơi
cổ họng giật giật, so với quá khứ, trong lúc không cảm giác lại đã xảy ra một
chút biến hóa tế nhị, đặt ở trước đây, hai người cảm thấy sẽ không thân cận như
vậy. Nàng nằm nhoài trên cái gối, nghiêng đầu đi, không vui: "Trước mắt,
không phải là ngài kể chuyện cho ta sao?"
Để lại một cái ót cho cô, Cốc Lương
cũng không nghĩ cái khác, nhích gần, nắm chặt lấy tay một bên gối của Trường
Thiên, nụ cười ẩn giữa môi, giọng điệu thương lượng, "Ngươi cũng không phải
đứa trẻ ba tuổi trước khi ngủ kể chuyện, nếu ngươi đã cũng ngủ không được, coi
như kể chuyện cho ta nghe."
Trường Thiên không cho đáp lại, vẫn
đưa lưng về phía nàng, "Khi còn bé có cái gì có thể nói, mỗi ngày cùng
người khác đánh nhau, lần trước ngài không phải đều biết rồi."
Cốc Lương cong cong khóe môi, hỏi: "Vậy
ngươi vì sao mỗi ngày cùng người đánh nhau?"
"Rất đơn giản a, người khác mắng
ta, dĩ nhiên là đánh nhau."
Thực sự nhiều lý do, Cốc Lương
không muốn đối mặt tóc đen đầy đầu của nàng, lấy tay từ dưới thân nàng xuyên
qua, đưa cả người nàng xoay chuyển qua, mặt quay về phía mình. Đáng tiếc Bách
Lý Trường Thiên không muốn thân cận như vậy, vùng vẫy ra, "Ngài thả ta ra,
đau..."
Cốc Lương Du Chi dù sao người tập
võ, từng lưu lạc sa trường, võ công đều thắng rất nhiều so với nam tử bình thường,
đối mặt nha đầu không biết võ, tất nhiên là không phải việc khó. Giữa hai người
chỉ cách khoảng tấc, Cốc Lương một cái tay cuốn lại eo của nàng, một tay chỉ trỏ
trên vai nàng, cười cười: "Vết thương này dài mấy tấc, tuy không nguy hiểm
đến tính mạng tuy nhiên có chút nghiêm trọng, sẽ không dễ như chơi như vậy để ngươi
ném ra sau đầu, nói thử?"
Bị cô ôm nằm nghiêng, hô hấp thư
thái rất nhiều, chỉ là cái đề tài này khiến người ta không thoải mái, Trường
Thiên hơi co lại về phía trong chăn, "Cùng người đánh nhau lưu lại, ta buồn
ngủ rồi, ngài để ta ngủ chút trước, ăn trưa lại gọi ta."
Ngoài điện tiếng mưa rơi tí tách lớn
lên, mưa rào xối xả bàng bạc mà tới. Trường Thiên nghe tiếng mưa rơi chưa che
giấu thêm ngoài điện, không tự chủ nhích nhích về trong lòng Cốc Lương. Ngoài
điện có người đúng lúc đi vào đóng lại cửa sổ, tiếng mưa rơi cũng thành âm
thanh lúc ẩn lúc hiện, không cẩn thận cũng không cảm giác được mưa xuân gấp gáp
gian ngoài.
Sấm mùa xuân từng trận, có úa khắp
đất càng trông mục nát, lá xanh chưa vàng rơi trước tiên. Trong điện lại là ấm
áp như lúc ban đầu, một tia mưa gió chưa từng lẻn vào, hai tay cùng với phía
sau đều mang theo đau đớn, giữa lúc mơ mơ màng màng nửa tỉnh nửa ngủ, các loại chuyện
hôm nay lại để nàng nhớ tới ngày mưa xuân thời trẻ con kia.
Quan ngoại cùng quan nội ngăn trở
không gì bằng một đạo cửa thành, ngoài cửa thành hoàng sa đầy trời, cây cối
tiêu điều, trong cửa thành cũng là như vậy. Trong thành khí hậu không sánh được
Giang Nam cùng đế kinh ướt át như vậy, nơi này không khí khô ráo, nước mưa cũng
là không có bao nhiêu.
Từ hai năm trước khi những dân chăn
nuôi quan ngoại kia thường xuyên ở biên cảnh vào nhà cướp của, cô cô liền mang
theo Trường Thiên đem đến trong thành, có tòa thành bảo vệ kia, chí ít có thêm
chút cảm giác an toàn. Chỉ là cô cô chuyển tới không bao lâu thì bệnh chết, bỏ
lại tiểu Trường Thiên một mình ở trong thôn lang thang.
Đứa trẻ bảy tuổi tuy nhỏ, nhưng
thuở nhỏ theo cô cô hối hả ngược xuôi cũng biết thái độ những người này, huống
chi ở thôn này đều là người tới từ bốn phương tám hướng, quay về tiểu Trường Thiên
cơ khổ một mình, có lúc lòng sinh đáng thương, thấy cũng sẽ giúp một chút, nhà
đông pha lẫn nhà tây. Nhưng mấy người sẽ không như vậy, cảm thấy một mình nàng
dễ bắt nạt, thường xuyên gặp được chửi một
câu đứa trẻ không có giáo dục, Trường Thiên nháy mắt mấy cái, cũng không biết
những câu nói kia là ý gì, cũng làm bộ không nghe.
Chỉ là đứa trẻ trong thôn không muốn
dẫn nàng chơi, nàng tuy nói là một cô nương, nhưng cô cô từ nhỏ cho nàng trang
phục thành con trai. Thêm nữa trên người thường xuyên bẩn thỉu, trên khuôn mặt
nhỏ nhắn trắng nõn tro bụi sẽ không từng đứt đoạn, cũng thật sự không nhận rõ
rốt cuộc là con trai hay là con gái. Những hài tử kia có thêm vây quanh ở cùng
nhau, thường thường sẽ bắt nạt nàng. Thời gian lâu dài, Trường Thiên thấy được
rất nhiều người vây quanh ở cùng nhau, nàng cũng là đi vòng, nếu là người khác
ở một mình, cũng sẽ không sợ.
Nàng không quên được ngày đó từ
trên trấn trở về, dùng tiền mua mấy cái bánh màn thầu, dùng bao giấy dầu. Cao hứng
trở về trong thôn, ở cửa thôn lại gặp mấy người đứa trẻ kia, vây quanh ở dưới một
thân cây, ống quần tuốt đến chỗ đầu gối, dường như từ trong sông mò cá mới vừa
lên, thấy được nàng cùng nhau quay người sang.
Tháng ngày xui xẻo, Trường Thiên lập
tức nhường họ bên cạnh người đi qua, chạy đi phía nhà mình, đóng cửa lại còn sợ
phá cửa không được. Đáng tiếc nàng chưa chạy vài bước đã bị bọn họ đuổi kịp,
hai tay nhỏ bảo vệ chặt túi giấy trong lòng.
Con trai mười tuổi khí lực luôn là
rất lớn, nhìn trúng đồ vật trong lòng nàng, mở miệng liền muốn, Trường Thiên lắc
đầu không cho. Đứa trẻ trong thôn thấy nàng một mình cũng là không chịu thua, không nói
hai lời trực tiếp thì cướp, hai người lôi kéo lên, đồ vật trong tay ôm chặt bị
người khác kéo thì kéo đi rồi, người cũng bị té lăn trên đất. Còn nhỏ tính khí
quật cường, những bánh màn thầu này là nàng dùng tiền của cô cô lưu lại mua,
muốn tặng cho những đại thẩm trong thôn giúp nàng kia.
Trường Thiên khẽ cắn răng từ dưới đất bò dậy đuổi theo
muốn đoạt lại, đáng tiếc bị người ta hất tung ở trên mặt đất, bò lên lại đuổi tới.
Có một đứa trẻ nhỏ tuổi chút trong tay gặm bánh màn thầu, trực tiếp bị Trường
Thiên đuổi theo, đoạt trở lại. Thẹn quá thành giận, đẩy Trường Thiên một cái,
hai người trên đất đánh nhau.
Những hài tử khác có được bánh màn
thầu đã sớm chạy trốn không thấy hình bóng, hai cái đứa trẻ choai choai trên đất
giằng co cùng nhau, tro bụi hiện lên, đánh rất lâu, hài tử kia không trung trên
đất bị Trường Thiên ép tới không dậy nổi, Từ trên người sờ tới một cây dao
trúc, trực tiếp đâm về bờ vai của Trường Thiên, đao làm từ trúc, cũng rất là sắc
bén, một đao đâm vào, huyết dịch thì dâng lên.
Trường Thiên bị đau, trong tay khí
lực cũng nhỏ rất nhiều, bị người trực tiếp lật đổ trên mặt đất, che lấy bờ vai
bị thương ở trên đất bò không dậy nổi, sau sấm sét chính là mưa to mùa xuân, ba
mẹ đều đi ra ngoài tìm đứa trẻ. Ba mẹ đứa trẻ kia hoảng hoảng loạn loạn đến tìm
người, thấy đứa con nhà mình nằm ở bên trong lầy lội, đau lòng mà đem người kéo
lên.
Đứa trẻ đánh nhau sau khi nhìn thấy
mẫu thân, oa một tiếng khóc lên, trốn ở trong lòng mẫu thân khóc lớn kêu to,
"Nương, ta đau, trên người rất đau."
Mẹ đứa bé đem người kéo về nhà, trước
khi đi không quên thóa mạ về phía Trường Thiên, mắng: "Đứa trẻ không mẹ dạy..."
Mưa rơi tầm tã, bờ vai nóng không
ngừng, tầm mắt trước mắt cũng có chút mơ hồ, Trường Thiên nhìn bóng người đi
xa, bĩu môi cũng kêu một câu: "Nương... Ta cũng đau..." Kêu xong
cũng không ai phản ứng nàng, dòng máu lẫn vào nước mưa rơi trên mặt đất chảy
vào bên trong đất trũng, nàng muốn về nhà, nhưng mà bò mấy lần đều bò không dậy
nổi.
Ở khi muốn từ bỏ, mưa hình như dừng
rồi, trong cơn mông lung xuất hiện một nhân vật giống như tiên hạ phàm, nàng
hình như quen biết, là nữ tiên sinh dạy học
trên trấn, nàng há miệng: "Tiên sinh... Cứu ta...Cứu ta...."
Người ngủ cạn bị từng tiếng nói mớ
đánh thức, Cốc Lương cảnh giác nhấc mắt, màu ngươi thoáng chốc ảm đạm đi, người
ác mộng luôn là không nhận rõ tình huống, Cốc Lương nghe đứa trẻ bên gối nhiều
tiếng nói mớ, ngủ đến không yên ổn, lông mi cong thon dài nhiễm hơi nước. Giơ
tay lên vỗ vỗ sống lưng nàng, làm như an ủi, chỉ là động tác quá mức đông cứng,
chưa lên hiệu quả gì.
"Tiên sinh... Cứu ta..."
Cốc Lương nghe không rõ ràng lắm xưng hô nhướng mày, trong điện lúc này truyền
đến tiếng bước chân, âm thanh Phương Nghi ở màn tơ truyền ra ngoài, "Bệ hạ,
Hoàng Phủ phu nhân cầu kiến ngài."
Hết chương 80.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét