Giang Sơn Một Màu - Chương 86
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 86: Thay quyền.
Ôn Lương đưa lưng về phía nàng,
trong mắt chỉ có cuốn sách đầy rương đầy tủ của nàng, có là sách quý sách hay,
lạnh nhạt nói: "Chắc là trở về rồi, ngươi làm xong rồi muốn ở lại nơi này ăn
trưa không? Nếu không ở lại, đi nhanh vài bước cũng vẫn là có thể đuổi theo kịp
mẹ của ngươi."
Trường Thiên liếc mắt một cái phía
ngoài, Cốc Lương thói quen sẽ không bỏ lại một mình nàng, không khỏi yên lặng
nhìn về phía Ôn Lương, ngữ điệu hơi chuyển đổi nghiêm nghị, "Nàng vì sao
đột nhiên rời khỏi, ngài nói cái gì rồi?"
"Ngươi đây là hưng binh vấn tội?"
Ôn Lương nghe vậy lập tức dừng lại, chuyển mắt nhìn nàng, sắc mặt vẫn lạnh
lùng, nhìn thiếu nữ có chút lạ mắt, "Ngươi cùng nàng ở chung rất tốt? Chỉ
là đạo lý gần vua như gần cọp, ngươi nên so với bất cứ người nào đều hiểu, huống
chi ngươi cùng nàng biệt ly mười mấy năm, có lẽ giờ khắc này đối tốt với
ngươi, nhớ chẳng qua là hổ thẹn trong lòng nàng thôi."
"Mới không phải, tiên sinh
ngài cả nghĩ quá rồi, ta cùng với nàng ở chung năm năm, nàng đối với thái tử
ngày xưa đều ghi nhớ tình cũ, ta cùng với nàng càng có chút cốt nhục tình thân
cắt không đứt, nàng chắc sẽ không phải trong lòng ngài nghĩ tới như vậy,"
Trường Thiên tính toán người đã đi rồi, đuổi theo nữa cũng không đuổi kịp, liền
từ bên trong góc ném ra một cái ghế ở bên hòm sách ngồi xuống, mò lên sách tơ tằm
hàng dệt viết thành muốn giúp thu dọn.
Nhưng Ôn Lương không nhận tình ý
này, đưa tay đoạt lại sách tơ tằm, "Từ phòng bếp ra ngoài, một tay thấm dầu,
rửa sạch rồi chưa thì chạm sách."
Quen thuộc nhiều năm như vậy còn
chưa đổi, Trường Thiên liếc mắt một cái, thuận tay bưng lên chén trà một bên,
phát hiện chỉ có nửa chén trà, phỏng chừng uống còn dư lại, lại từ bỏ uống nước.
Ôn Lương bận mấy rương sách kia của nàng, tính toán không vài canh giờ cũng sẽ
không có rãnh trả lời với nàng, đứng lên nói: "Tiên sinh, ngài đây là ở
lâu dài đế kinh sao?"
"Không, ở một thời gian ngắn,
A cẩn đã xuất giá, ta cũng được rãnh rồi, muốn nhìn thử khắp nơi, đế kinh ở
không lâu."
A Cẩn tên đầy đủ là Ôn Diệc Cẩn,
con gái của Ôn Lương. Trường Thiên hồi tưởng một chút, nhớ tới nàng mới vừa
vào lớp học, Ôn Diệc Cẩn cũng đã hơn mười tuổi, bây giờ chắc hai mươi mấy tuổi,
chắc xuất giá rồi, chỉ là đáng tiếc Ôn tiên sinh một thân một mình. Thoáng suy
nghĩ, Trường Thiên cười mời: "Tiên sinh, không bằng ngài ở đế kinh lâu dài,
ta cũng có thể chăm sóc ngươi."
Ôn Lương nhướn mày, "Chăm sóc
ta? Điện hạ vẫn là chăm sóc tốt chính mình trước, ta còn có thể tay làm hàm
nhai."
Dầu muối không vào, mềm không được
cứng không xong. Trường Thiên thở dài, lại tiếp tục ngồi ở trên cái ghế, trả lời:
"Tiên sinh, Trường Thiên mười chín rồi, năm nay qua sinh nhật thì hai mươi
rồi, ta có năng lực hồi báo ngài."
Khóe miệng Ôn Lương hiện lên một vệt
ý cười lành lạnh cực kì nhạt, "Ngươi và ta không thể nói là hồi báo, khi
đó ngươi chưa vào cửa nhà ta ăn một bữa cơm ngủ một đêm, bây giờ vì sao lại muốn
chịu tình của ngươi."
Nguội lạnh như vậy đáp lời, Trường
Thiên thật muốn đá mấy rương trước mắt này, đứng lên mới vừa duỗi ra chân đã bị
Ôn Lương ngăn lại, "Vừa rồi còn nói lớn rồi, tại sao giờ khắc này thì
muốn giẫm lên vết xe đổ đá sách của ta, chẳng lẽ còn muốn như khi đó chép đầy
rương sách."
Trường Thiên bị Ôn Lương kéo đến
thân thể lung lay một hồi, một mặt u oán, lại biết tính tình Ôn Lương yêu sách
như mạng, liền cười nói: "Đùa giỡn mà thôi, ngài cần gì phải coi là thật,
bất quá ta nơi đó có chút tàng thư, ngài có muốn không?"
Ôn Lương sâu sắc liếc nhìn nàng một
chút, chầm chậm nói: "Đó là của ngươi sao? Chắc là của bệ hạ mới phải!"
Phá đám số một không còn gì khác
ngoài Ôn Lương, Trường Thiên dừng một chút ánh mắt lấp loé, lời cũ nhắc lại:
"Ngươi vừa cùng bệ hạ nói cái gì. Nàng vì sao đi trước rồi, để ta làm
không công một hồi."
"Thế nào, mấy năm không gặp, vì
tiên sinh xuống bếp một lần cũng không được?"
Bách Lý Trường Thiên vội xua tay,
giải thích: "Không phải, ngài hiểu lầm rồi, Trường Thiên không phải ý này,
ngài không ăn cá băng kia, ta bỏ ra rất nhiều công phu, lần này ngược lại
tốt trái lại không người ăn, ta là ý này."
Vẻ mặt Ôn Lương như thường, tay
trắng nắm cuốn sách, cười nói: "Không cần giải thích, trời không còn sớm,
ngươi nên về rồi, hàn xá không giữ được vị phật ngươi đây, ta cũng không giữ
ngài ăn cơm, xin mời."
Tính khí quái lạ, vì sao sáu, bảy
năm còn chưa thay đổi. Trường Thiên đúng là quen thuộc cũng không quá kỳ quái,
trái lại dùng chân đá đá rương dưới chân, kì lạ nói: "Hẳn là A Cẩn tỷ tỷ
xuất giá tiên sinh cô độc, liền chạy đến đế kinh tới bắt ta trút giận, chọn
xương bên trong trứng gà, cũng quá oan uổng ta rồi."
Ôn Lương đau lòng cái rương, đó là
gỗ lê làm, theo nàng khá nhiều năm rồi có chút không vui: "Vậy thì như thế
nào, là bản thân ngươi chạy lên cửa tìm trút giận.”
"Tiên sinh ngài a, khi nào chỉnh
xong những cuốn sách này, Trường Thiên khi đó lại đến, ta hồi cung dùng bữa, muộn
rồi thì không có cơm ăn." Trường Thiên sửa lại một chút quần áo trên người,
không cần lời Ôn Lương đuổi người, chính mình đã đi ra ngoài, vẫn may Cốc Lương
phái người để lại xe ngựa cho nàng.
Chỉ là người đi rồi, Ôn Lương hơi
kinh ngạc, người đạm bạc trầm mặc như vậy khi nào trở nên hoạt bát như vậy, lẽ
nào thật sự bởi vì tìm được mẫu thân thân sinh rồi, thay đổi tính cách?
Tường đỏ đường sâu, một đường nhìn
không tới phần cuối, đắm chìm trong dưới ánh mặt trời, thêm một tầng giấy thếp
vàng, tăng thêm thái độ phú quý uy nghiêm. Trường Thiên đi gấp hai bước, bóng
cây loang lổ ở trên người nàng lắc lư nhảy lên, bước tiến lập tức dừng ở ngoài
Hàm Nguyên điện.
Ngoài điện như cũ là Phương Nghi,
thường ngày tiến lên đón, cười nói: "Bệ hạ ở tẩm cung, vừa rồi dặn dò một
đạo khẩu dụ, hôm nay lệnh ngươi ở trong Hàm Nguyên điện chủ sự, nàng nói có việc
có thể tìm hữu tướng hoặc là Cốc Lương đại tướng quân thương lượng."
Trường Thiên không khỏi lại hỏi một
câu, "Tại sao có đạo khẩu dụ này?"
Biết được nghi vấn trong lòng Trường
Thiên, Phương Nghi nói thêm vài câu, "Không rõ ràng, dù sao khi đến tâm
tình còn tốt, phỏng chừng bệ hạ muốn nghỉ ngơi mấy ngày, lần này ngươi giải quyết
việc con tin, đè xuống văn võ cả triều, có lẽ bệ hạ có lòng để ngài thăm dò sâu
cạn."
Trường Thiên ngẫm nghĩ một lát, biết
việc này không có chỗ trống quay về, cũng không tiếp tục tranh chấp, vừa mới
nửa ngày mà thôi, vài canh giờ, việc khó khẩn cấp lại đi Hàm Nguyên điện tìm cô
thì được.
Vốn việc thuận buồm xuôi gió, nhưng
Cốc Lương chưa báo cho nàng một chuyện, Tuần Kỳ Hoan ngày gần đây liền muốn trở
về.
Phương Nghi vốn là muốn ngăn lại Tuần
Kỳ Hoan, lại báo cho nàng biết bệ hạ ở tẩm cung, nhưng Tuần Kỳ Hoan nhìn thấy cung
nhân ra vào trong điện, liền nhấc chân bước vào, tỷ muội hai người chưa bao giờ
nghĩ đến một mình gặp lại lại ở Hàm Nguyên điện.
Trường Thiên nghe âm thanh, giơ tay
mà nhìn, thành bút trong tay không tự giác nắm chặt, chốc lát thả xuống, đứng
dậy đi xuống, cười nói: "Mẫu thân ở tẩm cung, ngươi có thể đi tìm
nàng."
Tuần Kỳ Hoan sau khi hồi kinh cũng
không về phủ trưởng công chúa, liền trực tiếp tiến vào cung, vẻ phong trần mệt
mỏi, mặt mày mang theo chút ủ rũ, phấn trang điểm hồng nhan, môi mỏng nhếch một
hồi, âm thanh thanh đạm: "Được, ta đi tẩm cung bệ hạ, không quấy nhiễu
ngài xử lý chính vụ."
Nhẹ nhàng quay người, bước ra Hàm
Nguyên điện.
Trường Thiên lặng lẽ trong lúc vô
tình vuốt lên gò má của chính mình, hỏi Phương Nghi một bên, "Song sinh đại
thể dung mạo giống nhau, nhưng ta cùng nàng vì sao một chút cũng không giống
nhau."
Phương Nghi phủ quyết nói: "Đại
Tề kiêng kỵ song sinh, nô tỳ cũng không biết, nhưng mà thân phận hai người
ngươi đã xác định được, sẽ không có sai."
Tuần Kỳ Hoan ra Hàm Nguyên điện sắc
mặt hòa hoãn, dung nhan xinh đẹp, quay về cung nhân dẫn đường cười an lạc, hoa
đào rơi vào vai, xinh đẹp quyến rũ lòng, mơ hồ tăng thêm vẻ đẹp tươi tắn, nàng
thuận tay hái được một mảnh hoa đào, cười hỏi cung nhân: "Kỳ An Điện hạ ở
tại Vân Tiêu Các bên trong Hoa Thanh Cung sao? Bệ hạ vì sao không xây một toà
cung điện khác, dù sao công chúa của một nước oan uổng ở Thiên Điện cũng không
tốt."
Cung nhân ngoái đầu nhìn lại thấy
được, công chúa băng thanh ngọc khiết, thái độ không hề cao cao tại thượng, liền
cũng cười, "Bên trong Vân Tiêu Các hình như xảy ra chuyện kì quái, Kỳ An điện
hạ dọn đến Thiên Điện sát vách tẩm điện của bệ hạ, đã có mười ngày rồi."
Tuần Kỳ Hoan ngưng lông mày, giải
thích sai ý của nàng rồi, "Hai người nàng ở chung một điện?"
"Không phải, Kỳ An Điện hạ ở
Thiên Điện, nhưng mà có lúc điện hạ cũng sẽ cùng bệ hạ ngủ chung một giường."
Hai tay nhẵn nhụi nhỏ dài ở bên
trong váy dài lặng lẽ nắm chặt, Tuần Kỳ Hoan giật nhẹ môi, cười không tiếp tục
nói nữa. Cung nhân dẫn nàng tiến vào tẩm điện, lúc này, Cốc Lương tựa vào một tấm
trên giường mềm bên cửa sổ nghỉ ngơi, thấu qua cửa sổ nhìn ra ngoài, dưới trời
xanh biếc màu xanh biếc dạt dào, tiếng
hót chim hoang oanh trên dương liễu, lại nhìn xa có thể thấy được mấy cái bia
tên đứng ở đó, cô yên lặng nhìn nơi đó ngơ ngẩn. Nghe được tiếng kêu của Tuần Kỳ
Hoan mới quay đầu, rộng mở giương mắt, con mắt lóe qua một tia kinh hỉ, nhoẻn
miệng cười: "Trong thư không phải nói còn có hai, ba ngày mới đến, tại sao
nhanh như vậy, trên đường chạy gấp rồi?"
"Cũng còn tốt, nỗi nhớ nhà tựa
như tiễn, liền chạy nhanh chút” Tuần Kỳ Hoan đứng cách xa mấy bước, dư quang
nhìn lướt qua khí sắc Cốc Lương mạnh khỏe, vẫn chưa thấy màu bệnh, đè xuống
nghi hoặc trong lòng, cười ân cần nói: "Bệ hạ ngài hôm nay không thoải mái
sao?"
"Hôm nay ta có chút mệt mỏi,"
Cốc Lương dường như có thể đọc ra tâm tư của Tuần Kỳ An, lại nói: "Trong
điện một ít việc vặt liền giao cho Kỳ An, lại đây ngồi chút, Giang Nam dò xét
còn thuận lợi không?"
Tuần Kỳ Hoan từ trong tay áo đưa
lên một phần tấu chương, mặt mày hoà thuận, "Đây là nhi thần lần này dò
xét Giang Nam viết quá trình, người xem liền biết."
Cốc Lương nhận lấy vẫn chưa mở ra,
chỉ là đặt ở một bên trên bàn trà, thấy nàng ý không thân cận cũng không miễn
cưỡng, dựa ở nơi đó cười nói: "Ngươi trở về lâu như vậy cũng không từng hỏi
chuyện trước đó của ngươi, nhiều năm như vậy cô cô ngươi đối với ngươi tốt
không? Áo cơm có thiếu không?"
Tuần Kỳ Hoan có chút ngạc nhiên,
chưa nghĩ tới cô hỏi đến những vấn đề này, chẳng lẽ không yên lòng cô cô hay là
không yên lòng nàng? Ngước mắt, ánh mắt nhẹ nhàng, thản nhiên nói: "Cô cô
đối với ta như con ruột, lúc đó mang ta đi cũng là bất đắc dĩ, mong ngài chớ
trách nàng."
"Giống như con ruột...Guống
như con ruột." Cốc Lương tới lui đọc hai lần, trong mắt chảy qua một tia
bi ai nhợt nhạt, mặt mày đông lạnh, bỗng nhiên nở ra một vệt ý cười, càng tựa
như tự giễu, trong lòng cô tựa như ghìm một hơi, thật lâu không cách nào thở
ra, nắm chặt chăn mỏng che kín trên người, nhìn phía trưởng nữ đứng trước mắt,
"Ngươi mấy tuổi bắt đầu đi học?"
Ý cười của Cốc Lương cùng thường
ngày không giống nhau, Tuần Kỳ Hoan không dám lười biếng, lại càng không biết cô
ý gì, thành thực trả lời: "Bốn tuổi bắt đầu đi học, cô cô mời gia sư trở
về, kỳ nghệ thư họa, nên học nhi thần đều học, chưa từng bỏ xót."
Ánh mắt Cốc Lương hơi ngưng lại,
trong lòng dây dưa trong nháy mắt mà qua, lại cười nói: "Tốt, học rồi thì
tốt, ngươi cũng mệt rồi, trở lại nghỉ ngơi đi, trẫm cũng muốn ngủ chút."
Tuần Kỳ Hoan có chút mồ hôi lạnh, đối
với loại cách hỏi tràng giang đại hải này, có chút không chịu nổi, nàng cũng
biết Bách Lý Trường Thiên là lớn lên ở hương dã, nàng học vấn kiến thức là cách
nàng mấy con phố, có gì có thể e ngại. Ghi nhớ những thứ này, nàng cũng có
chút thoải mái, nhẹ nhõm trở về phủ trưởng công chúa.
Sáng sớm hôm sau, bên trong Hàm
Nguyên điện Phương Nghi lưu loát tuyên đọc một phần thánh chỉ càng sâu xa, Trường
Thiên nói ngắn gọn một chút, chính là bệ hạ đêm mộng tiên đế, trong lòng càng
nhớ nhung, đi thái miếu Kinh Giao dâng hương cho tiên đế, không cho phép triều
thần đi theo, một đống hỗn loạn ném cho nàng. Trước thì có hữu tướng Cốc Lương
Chỉ, sau lại có đại công chúa Tuần Kỳ Hoan, làm sao thì đến phiên nàng rồi?
Hết chương 86.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét