Giang Sơn Một Màu - Chương 94
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 94: Giết người.
Hai người vẫn chưa ở bao lâu, Cốc
Lương tìm Trường Thiên tất nhiên có việc, rơi xuống mái hiên lại đi tới Hàm
Nguyên điện. Phòng vệ biên thành, xưa nay là trọng điểm to lớn nhất thủ thành,
mà Cốc Lương Uyên ở tây nam giữ mười năm, đối với phòng vệ giới biên cương cũng
không quen biết. Xưa nay cũng biết cường long ép đầu rắn.
Bách Lý Trường Thiên ở biên thành
mười hai năm, người bên trong đế kinh chắc không người càng hiểu rõ hơn nàng, Cốc
Lương hỏi ý kiến của nàng, hai người thương lượng hồi lâu, quy hoạch bảng đồ bố
phòng của biên thành.
Khi trở ra, Trường Thiên thấy được
Phạm Điền đứng thẳng như chuông một bên, nghĩ đến suy đoán của Cốc Lương Uyên,
sắc mặt như thường, cười nói vài câu thăm hỏi, lại liếc mắt nhìn Hàm Nguyên điện
khí phái nguy nga, thế nhân tranh cướp rất hi vọng ngồi ở trên chỗ ngồi đó,
nhưng mục tiêu công kích, lại sẽ thoải mái đi nơi nào!
Ngày mùa hè ánh sáng chói chang, lầu
các ảnh ngược.
Sau khi Cốc Lương Uyên suất lĩnh
quân đội đi nửa tháng, Ôn Lương mới thu thập xong tất cả sự vật, theo thường lệ
viết thư mời người đưa cho Bách Lý Trường Thiên. Ngày sau, Trường Thiên đem Ôn
Lương đến chòi nghỉ mát ngoài thành mười dặm, nơi này nàng đưa đi Trương Tín Kiệt, nhận được Trường Sinh, lần
này tống biệt Ôn Lương, nhưng trong lòng thì cực kỳ không nỡ.
Một đêm trăng có đầy vơi mờ tỏ, một
triều bi quan ly hợp.
Ôn Lương vẫn không vui không buồn,
đứng ở ngoài chòi nghỉ mát, nhìn thiếu nữ như mây nói cười an nhàn, vừa li biệt
bảy năm, tương phùng không quá một tháng, nhếch môi cười cười: "Trong bảy
năm qua, ngươi từ trong bụi trần tôi luyện thành minh châu, dĩ nhiên đáng mừng,
nhưng mà minh châu lại để cho thế nhân đỏ mắt, ghi nhớ kỹ chớ kiêu ngạo chớ
nóng, chớ quên chớ tham. Lòng người quan trọng, nhưng người mưu quyền nên có
quyết đoán mới phải."
Trường Thiên ý cười đuôi lông mày
nhíu lên biến mất, một đôi mắt trong suốt bắn ra tia sáng, gật đầu nói: “Tiên
sinh, Trường Thiên tất nhiên là ghi khắc, chỉ là đường xá xa xôi, mong ngài đi
đường cẩn thận, chỉ là tân chủ biên cương mắt nhìn chằm chằm, cùng Đại Tề cuối
cùng cũng có một trận chiến, biên thành chung quy không phải nơi bình an, ngài
sau khi trở về phải sớm ngày dự định mới được.”
Ôn Lương ngoái đầu lại nhìn nàng,
"Ta rõ ràng, quân chủ Đại Tề không phải người ham chiến, nhưng lòng dạ từ
lâu qua biên thành rồi, nàng đối với biên cương có tâm nguyện tình thế bắt buộc,
điểm ấy ta đã sớm rõ ràng, chậm chạp không muốn đi là bởi vì nơi đó là nơi sinh
ta nuôi ta, có chút không nỡ, ngươi đã nhắc nhở, sau khi ta trở về thì rời khỏi
biên thành."
Hai vị quân vương đều muốn mở mang
bờ cõi, hai hổ tranh nhau, tất có một thua. Nhưng mà khổ cuối cùng là bách tính
giao giới hai nước.
Ôn Lương
đến kinh, như nước không dấu vết, rời đi như gió mát lướt qua mặt nước, kinh động
không nổi sóng gợn.
Lúc trở lại, Trường Thiên núp ở
trong xe ngựa, gương mặt đó nàng ở bên trong đế kinh quá quen thuộc rồi, cưỡi
ngựa có chút rêu rao rồi. Nhưng xe ngựa không đi qua được một phút liền gặp Tuần
Thế Nguyên ruổi ngựa mà đến, nàng làm trưởng, đương nhiên xuống xe ngựa, mặt
trời chói chang phủ đầu, thời tiết nóng khó nhịn. Tuần Thế Nguyên cưỡi ngựa
không biết từ chỗ nào mà đến, nhịn không được nắng nóng, nhìn thấy xe ngựa liền
chui vào, Trường Thiên cũng lên xe ngựa sau đó.
Bên trong xe ngựa, Trường Thiên hơi
nhắm mắt lại, làm như lắng đọng ở bên trong tâm tư không hề có một tiếng động của
chính mình, ngược lại Tuần Thế Nguyên nhìn nàng chăm chăm, lấy ra quạt trong ngực
chính mình nhẹ nhàng quạt một hồi, cười nói: "Ngươi đây là đi tiễn người rồi?"
"Ừm, một người bạn rời kinh đi
du ngoạn," Trường Thiên mở mắt ra cười khe khẽ, vẻ mặt an ninh, mới lập tức
nhìn lên, nơi mặt mày có mấy phần giống Cốc Lương.
Tuần Thế Nguyên có chút căm ghét,
liền nghiêng đầu, trong miệng vẫn cứ nói qua một chút lời khách sáo, "Ta rất
ít tiến cung, ngươi gần đây khỏe không?"
"Ừm, trong cung ở lâu tất
nhiên là như thế, làm phiền ngài quan tâm rồi."
"Bệ hạ bởi vì áy náy đối với
ngươi, có lẽ đối với ngươi cũng sẽ không quá kém, chờ bệ hạ hạ xuống ý chỉ cho
làm con thừa tự, ta chuẩn bị mang Hoan nhi ra chung quanh du lịch," Tuần
Thế Nguyên ánh mắt hơi rầu rĩ, có lẽ là nóng đến có chút không chịu được, cái quạt
cũng không từng dừng, lại cười khổ nói: "Bây giờ Hoan nhi về dưới gối ta,
cũng là một cái chuyện vui."'
Đề tài có chút mẫn cảm, Trường
Thiên cũng ngậm miệng không nói, nhìn quạt tròn trong tay nàng, có chút mơ hồ,
có lẽ là tối hôm qua nghĩ cùng tiên sinh chia tay sắp tới, lăn lộn khó ngủ. Hiện
nay trái lại muốn ngủ, tựa ở bên trong xe, mí mắt có chút nặng nề, ngay cả trưởng
công chúa trước mắt đều có chút không rõ ràng, dần dần mà trước mắt chỉ còn dư
lại một đoàn khói đen.
Con ve ở bên, nhiều tiếng đinh tai
nhức óc.
Bách Lý Trường Thiên không biết ngủ
bao lâu, cũng không biết ở nơi nào, mơ mơ màng màng bò dậy, đầu vẫn có chút trầm
trọng, nàng nhìn một chút gian nhà nhỏ hẹp, chậm rãi đi về phía trước mấy bước,
cũng không biết bị cái gì vấp phải, toàn bộ thân thể té ngã về trước, cảm giác
long trời lở đất. Nàng theo bản năng mà quay đầu nhìn lại đồ vật vướng chân
nàng, mồ hôi lạnh mơ hồ mi mắt, bên cạnh thình lình nằm một người.
Trên đất rõ ràng là một vũng máu, vừa
rồi thời điểm té ngã, vết máu nhiễm phải quần áo trên người, ngay cả trên tay đều
có, người kia bị nàng va vào một phát còn chưa tỉnh lại, nàng trợn to hai mắt
đến xem, mới nhìn rõ tướng mạo của người kia, là Tuần Thế Nguyên vừa rồi nói
chuyện cùng nàng, chẳng lẽ chết rồi?
Bị cảnh tượng máu tanh trước mắt
khiếp sợ, nàng đã không có cách suy nghĩ chính mình tại sao lại ở đây, chỉ là
cực nóng đưa tay đi thăm dò hơi thở của nàng, nhưng còn chưa tìm được, cửa đã bị
mãnh liệt va chạm mở ra, mấy người vọt vào. Ánh mặt trời mê hoặc con mắt của
nàng, nàng duỗi ra năm ngón tay che lại con mắt, bên tai hiện lên tiếng khóc,
"Cô cô... Cô cô... Ngài tỉnh lại đi..."
Trưởng công chúa Tuần Thế Nguyên cứ
như vậy chết rồi... Trường Thiên phản ứng đầu tiên, nàng bị người tính kế rồi,
nàng xem thấy Tuần Kỳ Hoan ôm thi thể trưởng công chúa gào khóc, không cho phép
bất cứ người nào tới gần, lại tự mình ôm thi thể của nàng trở về phủ trưởng
công chúa.
Ra cửa phòng mới biết, nơi nàng ở
là miếu tự, mà gian phòng vừa rồi kia chẳng qua là một gian thiện phòng bình
thường. Nàng tại sao lại xuất hiện ở đây, Tuần Thế Nguyên lại vì sao chết rồi,
chuyện bản thân nàng cũng không rõ ràng làm sao giải thích với người ngoài,
nàng trăm miệng cũng không thể bào chữa!
Nếu như nàng bị Tuần Thế Nguyên
tính toán, tại sao nàng ta lại chết, nàng hôn mê trong mấy cái canh giờ đến
cùng xảy ra chuyện gì? Dưới sương mù dày đặc, nàng làm sao chứng minh với thế
nhân nàng vẫn chưa giết người.
Ngồi ở trên bậc thang trước thiện
phòng, chán nản thỏng xuống hai con mắt, nhìn máu tươi nhuộm hết hai tay của
mình, mười ngón như hang băng ở bên trong ngày mùa hè mãnh liệt, cứng ngắc khó
có thể uốn lượn. Bên tai sinh lên tiếng bước chân mềm mại, nàng giương mắt
nhìn người đến, nhúc nhích khóe môi: "A Thần, ta không có giết người,
ngươi sẽ tin ta không?"
“Tin," Viên Tử Thần khẽ thở
dài một cái, thấy nàng cụp mắt che giấu bi ai trong con ngươi, thân thể cũng
theo ánh mắt của nàng mà chìm vào trong nước đá, nàng ngồi chồm hỗm xuống, nắm
hai tay của nàng, "Ta tin ngươi, chỉ là trong phòng chỉ có hai người
ngươi, cửa là khóa trái, sẽ không có người thứ ba ở bên trong, Trường Thiên đến
cùng chuyện xảy ra chuyện gì?"
Trường Thiên ở bên trong giãy giụa
ngẩng đầu, ánh mắt bên trong băng hỏa giao chiến, nàng lắc đầu, tiếp đó nói: “Ta
không biết, ta bị Tuần Thế Nguyên làm hôn mê, khi tỉnh lại thì đã như vậy, ta
ngay cả làm sao tới miếu tự cũng không biết."
Viên Tử Thần lông mày vừa nhấc,
trong lời nói có khiếp sợ khó có thể tin, "Nếu như là nàng làm hôn mê
ngươi, nàng vì sao lại chết."
Vụ án lớn như vậy, không cần Cốc
Lương lên tiếng, ba ty Hình Bộ đem Bách Lý Trường Thiên mời đến thiên lao thẩm
vấn.
Thời gian Tuần Thế Nguyên vào kinh
đến qua đời không quá nửa năm, nhiều năm trước hăng hái hăm hở, công chúa tướng
mạo trong sáng nhu mì, ấn tượng của người già đối với nàng vẫn cứ dừng lại ở
trên thân ảnh năm đó trước cửa thành giao chiến tranh đấu một trận với Phạm Điền,
biến mất nhiều năm chỉ vì bảo vệ cốt nhục tiên đế, hiện nay lại đột nhiên qua đời,
khiến người ta thổn thức không ngớt.
Lần nữa khi tiến vào thiên lao,
tâm tình tuyệt nhiên không giống, Trường Thiên đã tiếp nhận sự thực trước mắt,
ánh nến chập chờn, hoặc sáng hoặc tối, lòng của nàng cũng nhảy lên theo, nàng
muốn gặp Cốc Lương, A Thần tin nàng chưa giết người, vậy cô có tin?
Không khí bốn phía ngưng tụ, không
khí ngột ngạt khiến người ta thở không nổi. Trường Thiên đứng dưới cửa sổ nhỏ hẹp,
lộ ra bốn góc đất trời cực nhỏ này ngắm nhìn đêm tối không trăng không sao, tứ
chi cứng ngắc, cũng không hề động đậy!
Ở ngoài song sắt có người ngừng lại
bước chân, tiếng hít thở nhẹ nhàng cũng truyền vào trong tai Trường Thiên, nàng
xoay người lại, con mắt co rút lại, đi về phía trước vài bước, lại nghĩ tới cái
gì, ở tại chỗ dừng lại.
Nhìn chằm chằm không chớp mắt người
bên ngoài mở cửa, đi vào, cởi áo choàng màu đen, lộ ra một thân lụa mỏng màu
tím nhạt, ở sau khi ngục tốt đi rồi, người đến lại đi mấy bước về phía trước,
nhẹ nhàng nói: "Trẫm khi đến vội vàng, không kịp mang roi, cần phải đi
hình phòng mượn một cái không?"
Gò má hồng nhạt dưới ánh nến trở nên
trắng bệch, nghe xong lời này nàng trái lại có chút an tâm, nếu Cốc Lương tin
tưởng nàng giết người, giờ khắc này thì sẽ không xuất hiện ở đây, càng sẽ
không dùng lời hù dọa nàng. Tinh tế thở ra một hơi, dọc theo vách tường ngồi xuống,
tựa ở nơi đó, "Đi mượn là được rồi, đánh xong có thể mang ta trở về
không?"
"Ngươi còn muốn trở về?" Cốc Lương đi về phía trước mấy bước nhỏ, nhìn
từ trên cao xuống mà nhìn nàng, ngữ khí nguội lạnh, "Trước mặt mọi người giết
trưởng công chúa đương triều, ý tưởng này của ngươi càng khiến người ta cân nhắc
không ra."
Bóng đen trước mắt, có một loại gấp
gáp ngột ngạt!
Trường Thiên chỉ đem tình hình đại
thể nói một lần, ánh mắt lờ mờ, lại đuổi theo nói một câu: "Ta cho dù muốn
giết nàng, cũng không cần thiết tự mình ra tay, còn nữa võ công nàng đều có
thể bằng Phạm Điền, ta giết được sao."
Cốc Lương do dự chốc lát, nói: "Trên
bàn bên trong thiện phòng đặt hai chén trà, bên trong nửa chén bỏ thuốc
mê."
Tính toán thực sự là đầy đủ, Trường
Thiên có chút không xác thực tin, dòng suy nghĩ trong đầu như thổ địa hoang vu
cằn cỗi, hỏi: "Thật đã chết rồi sao?"
Cốc Lương gật đầu, sự tình phát triển
nằm ngoài dự liệu của cô, người đã chết, tranh cãi nữa đoạt nữa cũng là vô dụng.
Chỉ là tất cả những thứ này rốt cuộc là ai mưu tính, người có năng lực giết Tuần
Thế Nguyên không có mấy người. Đột nhiên nhớ tới vị mưu tính ở thái miếu kia,
ánh mắt trầm định, không có khả năng lắm, cho dù là nàng, vì sao sẽ giá họa cho
Trường Thiên, nói không thông.
"Còn có một điểm, người đi
theo trưởng công chúa đều nói hai người ngươi gặp mặt ở mười dặm Thập Lý Đình,
sau đó đi tới."
"Thập Lý Đình... Ta tiễn đi
tiên sinh, vẫn chưa gặp trưởng công chúa, khi trở về một khắc mới nhìn thấy
nàng, khi tiên sinh đi, chỉ một mình ta tiễn nàng, cũng không có trưởng công
chúa ở đó."
Cốc Lương cũng nghĩ không thông, dứt
khoác để người đi tra trước, tìm về Ôn Lương cũng có thể. Cúi mắt nhìn đứa trẻ
trước mắt, ánh mắt mong chờ, nàng nhìn trái phải một chút, sợ đến Bách Lý Trường
Thiên rụt lại, hai mắt như nước lóe qua một tia khủng hoảng, "Ngài có thể
đừng ở chỗ này hay không...."
Cốc Lương liếc nàng một chút,
"Hiện tại trẫm không có tinh lực như vậy, ba ti thẩm qua, như thế nào nói
chuyện, chính ngươi nắm chắc, ta không cần dạy cho ngươi, còn có đồ ăn nơi này
không nên động, ta sẽ phái người đưa tới."
Phân phó xong nhấc chân liền đi, Bách Lý Trường Thiên không ngờ cô như vậy thì đi rồi, không kìm lòng được lại kêu lấy cô, Cốc Lương phủ lên áo choàng khi đến tháo xuống, ngoái đầu nhìn lại liếc nhìn nàng một cái, "Làm sao, không muốn để cho ta đi? Ở lại chỗ này nữa, không chắc thì muốn đánh ngươi."
Hết chương 94.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét