Lồng Giam - Chương 21
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 21: Cầu tình.
Trong lúc nói chuyện, tay Thẩm
Quân Ninh đã đặt lên cổ tay của thiếu nữ, nhưng khoảnh khắc tiếp xúc, cô lại bị
làn da lạnh lẽo của Khương Vu kích thích.
Đối diện với ánh mắt ngỡ ngàng
của Nữ Đế, Khương Vu theo bản năng rụt tay về. Nàng không ngờ Thẩm Quân Ninh
lại có hành động đột ngột như vậy, muốn lên tiếng nhưng không biết nói gì.
Nàng rất rõ tình trạng cơ thể
hiện tại. Tối qua trúng độc, lại vào lúc nguy cấp sử dụng Ngưng Khí Quyết gây
tổn hại lớn cho cơ thể. Tuy có người giúp nàng trấn ổn tâm mạch, nhưng độc trên
tay trái vẫn chưa tiêu tan, mạch lạc bị tắc nghẽn, ước chừng phải một thời gian
nữa mới hồi phục.
“Chuyện gì vậy, tay trái của
ngươi?” Rõ ràng nhận thấy sự bất thường, vết cắt trên lòng bàn tay đã được xử
lý, dù mất máu nhiều cũng không thể lạnh như vậy… Hôm qua sự việc đột ngột,
Thẩm Quân Ninh không để ý nhiều. Hôm nay vốn chỉ muốn bắt mạch cho Khương Vu,
không ngờ hành động vô tình này lại giúp cô nhìn ra vài manh mối.
“Hôm qua bị ám khí làm bị
thương, không có gì đáng ngại.” Khương Vu không thổ lộ suy đoán của mình. Lòng
người phức tạp, khắp nơi đều có những dòng chảy ngầm. Trước khi nhìn rõ cục
diện, nàng không muốn liên lụy vào.
Nhìn thấy ánh mắt rõ ràng né
tránh của đối phương, trong lòng Thẩm Quân Ninh càng thêm nghi ngờ. Cô thu tay
về, định tiếp tục dò xét, nói: “Nếu đã như vậy, đợi ngươi hồi phục rồi đến tìm
ta.” Nói xong, cô quay người rời đi mà không ngoảnh lại.
Ngày hôm sau, Khương Vu tỉnh
dậy mới biết Nữ Đế đã sắp xếp cho nàng một chỗ ở mới. Đó là một điện phụ không
xa Càn Nguyên Điện, so với căn phòng nhỏ trước đây thì rộng rãi hơn một chút, còn
có thêm một sân nhỏ.
Ở đây không có ai khác, sau này
sư phụ đến thăm sẽ thuận tiện hơn nhiều. Ban ngày có thể luyện công trong sân.
Đúng là muốn có được giàu sang, phú quý thì phải chấp nhận rủi ro và
hiểm nguy, Khương Vu thầm mừng rỡ trong lòng.
Bên kia, Càn Nguyên Điện
“Quả nhiên trên đó có độc. Chỉ
là loại độc này không phổ biến, có thể làm tê liệt thần kinh, người nặng có thể
dẫn đến tắc nghẽn kinh mạch, khí huyết nghịch lưu.” nữ tử áo đen quỳ trên mặt
đất, tay cầm phi tiêu đã làm Khương Vu bị thương đêm qua.
“Bên Tống Khải Thần có tiến
triển gì không?” Thẩm Quân Ninh khẽ xoay chuỗi hạt Phật giáo, nhàn nhạt hỏi.
“Thằng nhóc đó miệng rất cứng.
Dù có dùng hình cũng kiên trì nói đó là do hắn tính toán để giành chiến thắng.”
Nữ tử lắc đầu, giọng nói có chút bất lực.
“Thôi được rồi. May mắn lần này
không làm bị thương A Trăn và Ninh An… tạm thời cứ giam giữ đi, đợi qua cơn bão
rồi nói.” Lúc này Thẩm Quân Ninh cũng không nghĩ ra cách nào tốt hơn. Nghĩ đến
A Trăn, cuối cùng cô vẫn mềm lòng. Cô không hiểu tại sao đứa con gái cưng nhất
của mình lại đặc biệt yêu thích kẻ dùng mọi thủ đoạn để đạt mục đích như vậy.
Nhưng xúc cảm lạnh lẽo ngày hôm nay đã giải thích được phần nào.
“Vâng.” Nữ tử gật đầu ôm quyền,
vừa định lui xuống, lại bị Thẩm Quân Ninh gọi lại: “Bằng mọi giá, phải đưa
thuốc giải cho nàng.”
Không cần nghĩ cũng biết Nữ Đế
đang ám chỉ ai. Theo Thẩm Quân Ninh nhiều năm như vậy, nàng cũng không ngờ vị
quân vương có phần lạnh lùng này lại đột nhiên quan tâm đến một công chúa ngoại
quốc
Vài ngày sau
Thẩm Trăn đội nắng quỳ trước
cửa Càn Nguyên Điện. Nữ Đế trong điện rất bất đắc dĩ. Tuy cô đau lòng, nhưng
hành vi của Tống Khải Thần đã làm mất đi phong thái của một cường quốc, thậm
chí còn suýt phá hoại bang giao hai nước. Việc đày đi quân ngũ đã là sự nhượng
bộ lớn nhất mà cô có thể làm.
“Để nàng về đi.” Thấy con gái
kiên quyết muốn gặp, Thẩm Quân Ninh đành đặt tập tấu chương xuống, sai người
bên cạnh là Đại Nhược.
“Mẫu hoàng muốn gặp ta sao?”
Thấy Đại Nhược đi ra, Thẩm Trăn nhất thời mắt sáng rỡ. Nàng không biết tại sao
mẫu thân luôn yêu thương mình như vậy hôm nay lại không muốn gặp mình.
Nghĩ đến đêm đó mẫu thân lại
đích thân giúp người kia trị thương, Thẩm Trăn tức đến nghiến răng, nhưng vẫn
cố nén sự không vui, mấy ngày trước đã tự hạ mình đến cảm ơn Khương Vu đã liều mình
cứu giúp. Việc này không chỉ giúp nàng giữ được danh tiếng hòa nhã, mà còn để
mẫu hoàng nguôi giận, tiện thể xin cho Tống Khải Thần.
Thế nhưng hôm nay vừa nghe tin
Định Viễn Hầu tam công tử bị chỉ dụ đày đi biên ải, nghe tin nàng không hề nghỉ
ngơi mà vội vã chạy đến. Thế nhưng Nữ Đế lại không có ý định gặp nàng. Cứ như
vậy, Thẩm Trăn chỉ có thể quỳ bên ngoài, hy vọng Thẩm Quân Ninh sẽ mềm lòng
thỏa hiệp như thường lệ.
“Điện hạ, bên ngoài nắng gắt,
Bệ hạ cho phép người không cần quỳ ở đây nữa, xin người về đi.” Thấy Thẩm Trăn
quá cố chấp, Đại Nhược chỉ có thể khuyên giải.
“Ngươi đi nói với mẫu hoàng,
nếu người không gặp, ta sẽ đợi ở đây mãi.” Thẩm Trăn cắn răng. Nàng không ngờ
Nữ Đế lại có thể tàn nhẫn đến lạ thường. Nếu là ngày thường, người đã sớm cho
mình vào rồi… Chẳng lẽ chỉ vì làm bị thương Khương Vu? Nàng ta chỉ là một a
hoàn hèn mọn, sao mẫu hoàng lại…
Hết chương 21.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét