Vật Chơi - Chương 151
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 151: Lê Sơ… lại quên mất mình rồi sao?
Lục Nguyên Hề không ngờ, sau hơn một năm, cô
lại quay về Tú Xuyên, trong một tình huống khẩn cấp đến vậy. Rời sân bay, cô
bắt xe taxi thẳng về căn hộ mà cô đã từng thuê.
Cô đã trả tiền thuê nhà một năm, và giờ chỉ
còn hơn một tháng nữa là hết hạn. Lục Nguyên Hề quyết định gia hạn hợp đồng,
tiếp tục ở lại đây.
Căn phòng đã được người dọn dẹp sạch sẽ. Lục
Nguyên Hề ngồi trong phòng khách trống trải, chiếc sofa vẫn quen thuộc, cách
bài trí cũng y hệt như lúc cô rời đi một năm trước. Chỉ có điều… hơi thở của Nhậm
Lê Sơ trong căn phòng này đã hoàn toàn tan biến, không còn sót lại chút nào.
Chỉ có hai chiếc cốc sứ mà cả hai từng mua
chung, hai chiếc khăn tắm và gói khoai tây chiên chưa mở trong tủ, minh chứng
cho một thời gian họ đã từng ở đây, đã từng gắn bó khăng khít.
Sau khi bình tĩnh lại, Lục Nguyên Hề mới nhận
ra, việc cô đột ngột quay về như thế này dường như không hề có một kế hoạch cụ
thể nào.
Trên máy bay, Lục Nguyên Hề luôn nghĩ về Nhậm
Lê Sơ, có lẽ vì những hình ảnh trong giấc mơ quá chân thực. Đến mức trong đầu
cô chỉ có một ý nghĩ duy nhất là muốn gặp Nhậm Lê Sơ, nhưng gặp rồi thì sao?
Lục Nguyên Hề thực ra chưa từng nghĩ tới.
Hành động này không hề lý trí, Lục Nguyên Hề
đã lâu rồi không còn bốc đồng như vậy. Cô không biết Nhậm Lê Sơ có còn thích
mình không, cũng không biết mối quan hệ giữa nàng và người vệ sĩ kia rốt cuộc
là gì.
Nếu họ thật sự đã ở bên nhau, vậy cô phải làm
sao đây?
Nhưng gạt bỏ những yếu tố không chắc chắn ấy,
Lục Nguyên Hề chỉ biết một điều duy nhất: cô muốn gặp Nhậm Lê Sơ, một cách mãnh
liệt hơn bao giờ hết. Nỗi nhớ da diết suốt một năm cuối cùng đã trào dâng,
giống như một cái chai đã đổ đầy nước, nỗi nhớ nhung và khao khát đối với Nhậm
Lê Sơ đã tràn ra ngoài.
Từng có lúc, Lục Nguyên Hề sợ rằng nếu ở bên
Nhậm Lê Sơ, cô sẽ trở lại con người như xưa. Cô sợ bị tước đoạt tự do, sợ mất
đi tất cả những gì cô đã khó khăn lắm mới giành được.
Nhưng bây giờ thì sao? Lục Nguyên Hề nhận ra,
nỗi nhớ nhung Nhậm Lê Sơ còn khó chịu hơn cả những điều cô từng sợ hãi. Cô muốn
có nàng, muốn ôm nàng, muốn nhìn thấy nàng. Những điều này cô đều không thể làm
được nữa, vậy thì còn nói gì đến những nỗi sợ hãi viển vông kia chứ?
Lục Nguyên Hề chợt thấy, việc cô kiên quyết
rời đi trước đây thật là nực cười. Sống lại một lần nữa, cô đã thay đổi, vậy
thì Nhậm Lê Sơ sao lại không có sự thay đổi chứ?
Vì cô đã quay về, nên không nên do dự nữa,
hãy chủ động hơn…
Lục Nguyên Hề miên man suy nghĩ, lại gửi tin
nhắn cho Nhậm Lê Sơ, nhưng vẫn không nhận được hồi âm. Gọi điện thoại, cũng
không có ai nghe máy. Lục Nguyên Hề cau mày, suy nghĩ một lát, quyết định ngày
mai sẽ đến thẳng công ty Nhậm thị để tìm người.
Nhưng… không thể đi tay không được nhỉ?
Lục Nguyên Hề không có kinh nghiệm trong
chuyện này. Cô hỏi Mạnh Thập Duyệt và Tống Vũ Triết thì cũng chỉ nhận được
những câu trả lời vô thưởng vô phạt. Lục Nguyên Hề đành lên mạng tìm kiếm.
Lần đầu gặp bạn gái thì nên tặng gì? Không,
không phải lần đầu gặp, mặc dù đã lâu không gặp.
Lâu ngày gặp lại, nên tặng gì cho bạn gái?
Nhưng… cô và Nhậm Lê Sơ, cũng không hẳn là
bạn gái của nhau nhỉ?
Còn bạn gái cũ thì lại càng không.
Lục Nguyên Hề cảm thấy băn khoăn, càng không
biết nên tặng gì mới phải. Với số tiền cô đang có, cô có thể mua không ít thứ,
nhưng những thứ mua bằng tiền, Nhậm Lê Sơ chắc chắn không thiếu.
Lục Nguyên Hề nhớ lại ngày sinh nhật Nhậm Lê
Sơ trước đây, cô chỉ tặng vài món đặc sản một cách qua loa, Lê Sơ cũng chưa bao
giờ nói rõ nàng thích gì, và cô cũng chưa từng cố gắng tìm hiểu.
Suy đi nghĩ lại, Lục Nguyên Hề quyết định tự
làm một ít bánh ngọt để mang đi. Những món quà mua sẵn chưa chắc đã khiến Nhậm
Lê Sơ thích, nhưng đồ ăn thì Lê Sơ chắc sẽ không từ chối.
Sáng sớm hôm sau, Lục Nguyên Hề đến siêu thị
mà cô từng đi cùng Nhậm Lê Sơ, mua một ít nguyên liệu làm bánh. Vì trong lúc
làm có chút sai sót nhỏ nên khi làm xong đã là buổi chiều, đến công ty Nhậm thị
có lẽ vừa lúc tan ca.
Lục Nguyên Hề gọi xe, xách hộp bánh mình tự
làm đến công ty Nhậm thị. Trên xe, Lục Nguyên Hề hiếm khi cảm thấy lo lắng. Cô
và Lê Sơ đã lâu không gặp, hơn nữa, có quá nhiều yếu tố không chắc chắn đang
tồn tại giữa họ.
Gặp nhau rồi sẽ nói gì đây? Mở lời bằng câu
“Lâu rồi không gặp” có vẻ hơi ngốc, nhưng… họ quả thật đã rất rất lâu rồi không
gặp nhau.
Bốn năm, một năm, cộng lại là cả năm năm. Đó
không phải là khoảng thời gian có thể lướt qua một cách nhẹ nhàng. Và người đã
tạo ra những khoảng trống này, chính là cô.
Lòng Lục Nguyên Hề thấp thỏm, cô siết chặt
chiếc hộp bánh trong tay. Tài xế đưa cô đến cổng công ty Nhậm thị. Lục Nguyên
Hề đang nghĩ xem phải nói gì với lễ tân. Gặp Nhậm Lê Sơ cần phải có cuộc hẹn
trước, nhưng cô đã từng đến đây, chắc lễ tân sẽ cho cô vào thôi.
Thế nhưng, Lục Nguyên Hề không gặp phải vấn
đề như cô đã nghĩ. Cô vừa đi được vài bước, đã nhìn thấy bóng dáng quen thuộc ở
bãi đậu xe bên ngoài tòa nhà Nhậm thị.
Nhậm Lê Sơ không phải là người dễ bị lu mờ.
Ngược lại, dù đã từng gặp hay chưa, hầu hết mọi người đều sẽ nhận ra nàng ngay
giữa đám đông. Một người quá đỗi xinh đẹp, ngay cả ánh nắng cũng ưu ái nàng.
Nàng tan làm sớm, đang tựa vào cửa xe, như
đang đợi ai đó, trên tay cầm một cốc cà phê vẫn còn uống dở. Ánh nắng chiều
xiên xiên chiếu lên đỉnh đầu, chiếu lên khuôn mặt trắng nõn của nàng.
Hôm nay nàng trang điểm nhẹ nhàng, nhưng ngay
cả lớp trang điểm đơn giản ấy, trên gương mặt tươi tắn và quý phái của nàng,
vẫn toát lên vẻ lộng lẫy. Nàng khẽ nhấp cà phê, đôi mắt màu hổ phách nheo lại,
giống như một chú mèo nhỏ đang tắm nắng, bất cứ lúc nào cũng có thể giơ hai tay
lên và vươn vai.
Nhìn nàng ở khoảng cách này, Lục Nguyên Hề
cảm thấy trạng thái của Nhậm Lê Sơ dường như tốt hơn nhiều so với một năm
trước, má không còn gầy gò đến nỗi không còn thịt, sắc mặt cũng hồng hào hơn,
không còn vẻ xanh xao ốm yếu nữa.
Lục Nguyên Hề rất vui khi thấy một Nhậm Lê Sơ
như thế này nàng sống động hơn, tốt hơn nhiều so với Nhậm Lê Sơ trong giấc mơ
của cô.
Cô bước về phía Nhậm Lê Sơ, tiến lại gần, rồi
lại gần hơn nữa.
Vượt qua những cành liễu rủ, bước qua những
chiếc lá khô trên mặt đất. Ánh nắng xuyên qua bóng cây chiếu lên người, càng
đến gần, tim Lục Nguyên Hề càng đập nhanh hơn.
Cho đến khi, đối phương nhận ra cô, cũng
ngước mắt lên nhìn cô. Khoảnh khắc này, hơn 400 ngày dài đằng đẵng, nỗi nhớ
chân thật đều từ trong lòng trào dâng. Những nỗi nhớ về Nhậm Lê Sơ cuộn tròn
trong mắt, khiến Lục Nguyên Hề cảm thấy đôi mắt mình cay xè.
Trước khi gặp lại Nhậm Lê Sơ, cô chưa từng
nghĩ rằng mình lại nhớ nàng đến vậy.
“Ư…”
Cuối cùng cũng đến được bên cạnh Nhậm Lê Sơ,
Lục Nguyên Hề chỉ ấp úng được một tiếng “ư”, cổ họng như bị nghẹn lại, không
thể thốt ra thêm bất kỳ âm tiết nào. Rõ ràng trước khi đến, cô đã diễn tập rất
nhiều lần cảnh gặp nhau rồi nói chuyện một cách thản nhiên, nhưng khi thật sự
đối mặt với Nhậm Lê Sơ, Lục Nguyên Hề mới phát hiện mình không thể nói trôi
chảy một câu nào.
Một màn mở đầu thật lúng túng.
Nhậm Lê Sơ cũng đang nhìn cô, trong đôi mắt
màu hổ phách đó ánh lên một tia sáng màu cam, cùng với một chút hoang mang.
Đôi mắt nàng là mắt hoa đào, khi nhìn từ dưới
lên sẽ tạo cảm giác rất quyến rũ. Có lẽ chính Nhậm Lê Sơ cũng không nhận ra
điều này, đường kẻ mắt được kẻ rất đẹp, càng khiến nàng thêm phần thu hút.
Lục Nguyên Hề biết rằng việc mình đột nhiên
quay về là không thích hợp, càng không nói đến việc xuất hiện một cách bất ngờ
như thế này. Cô hiếm khi lúng túng như vậy, đối mặt với Nhậm Lê Sơ khó khăn hơn
cô tưởng tượng rất nhiều.
Tai Lục Nguyên Hề hơi ửng đỏ, cô nắm chặt
chiếc váy trắng, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi vì căng thẳng, tay run đến nỗi gần
như không cầm nổi hộp bánh.
“Tôi… xin lỗi, tôi không liên lạc được với chị,
nên mới mạo muội đến tìm.” Lục Nguyên Hề nói khẽ, cố gắng tỏ ra tự nhiên nhất
có thể, nhưng giọng nói khàn khàn và cổ họng gần như vỡ ra đã phản bội cô.
“Ừ.”
So với sự lo lắng của Lục Nguyên Hề, phản ứng
của Nhậm Lê Sơ lại lạnh nhạt hơn rất nhiều. Nàng khẽ đáp, giọng nói hơi trầm.
Lục Nguyên Hề tinh ý nhận ra, Nhậm Lê Sơ vốn đang ở trạng thái rất thoải mái,
nhưng sau khi nhìn thấy cô, cả người trở nên căng thẳng. Lục Nguyên Hề lần đầu
tiên thấy phản ứng này ở Nhậm Lê Sơ.
Có phải vì sự xuất hiện của cô quá đột ngột
không? Có lẽ vậy, dù sao cũng đã một năm không liên lạc, đột nhiên quay về rồi
mạo muội đến tìm, việc Nhậm Lê Sơ không thích ứng được cũng là điều bình
thường.
Điều này khiến Lục Nguyên Hề cảm thấy áy náy
và xấu hổ, tự trách mình vì sự liều lĩnh. Cô đưa tay ra sau lưng, giấu đi hộp
bánh mà đáng lẽ cô phải đưa ra.
“Chị… chị xong việc rồi à? Định về sao?”
Lục Nguyên Hề tìm một chủ đề để nói, nhẹ
nhàng hỏi, ánh mắt ngập trong nắng ấm rồi nhìn về phía Nhậm Lê Sơ.
Cô quay về rất vội vàng, nhưng không phải
không suy nghĩ kỹ về mối quan hệ giữa hai người. Có thể nói, suốt một năm qua,
Lục Nguyên Hề luôn “sắp xếp” lại những vướng mắc giữa cô và Nhậm Lê Sơ.
Cô thích Lê Sơ, nên cô phải vượt qua rào cản
của chính mình trước, rồi mới nghĩ đến việc sẽ ở bên Nhậm Lê Sơ như thế nào.
Xóa nhòa những tổn thương mà họ đã gây ra cho nhau, ghi nhớ nhưng không quên.
Sau đó, cô sẽ tìm một thời điểm, nói thật với Lê Sơ về chuyện mình đã sống lại.
Dù kiếp trước ra sao, thì đó cũng là quá khứ,
Lục Nguyên Hề không muốn dùng “quá khứ đó” để đánh giá tương lai của cô và Nhậm
Lê Sơ.
Không khí quá yên lặng, Nhậm Lê Sơ cũng không
trả lời câu hỏi vừa rồi của cô. Lục Nguyên Hề cúi đầu, nhìn bóng hai người giao
nhau trên mặt đất, rồi lại lên tiếng.
“Tôi quay về đột ngột quá, có thể khiến chị
không quen. Tôi đã thử liên lạc với chị, nhưng điện thoại không gọi được, tin
nhắn cũng không trả lời, nên tôi mới trực tiếp đến tìm chị. Lê Sơ, xin lỗi.”
Giọng Lục Nguyên Hề ấm áp, ngữ điệu mang theo
chút dỗ dành và lấy lòng. Cô biết Nhậm Lê Sơ thích cô gọi tên bằng giọng nói
như thế này, bất kể Nhậm Lê Sơ còn muốn giận dỗi thế nào đi nữa, Lục Nguyên Hề
vẫn muốn nói chuyện đàng hoàng với nàng.
Nhưng sau khi cô nói xong, Nhậm Lê Sơ vẫn
không có phản ứng gì. Từ đầu đến cuối, nàng chỉ im lặng nhìn cô, hành động vẫn
mang theo chút xa lánh, im lặng đến mức không giống Nhậm Lê Sơ.
Lục Nguyên Hề cuối cùng cũng nhận ra có điều
gì đó không đúng. Cô ngẩng đầu lên, đối diện với đôi mắt màu hổ phách của Nhậm
Lê Sơ, trong đó… không còn chỉ có mình cô nữa, thậm chí, hình bóng của cô trong
mắt nàng rất mờ ảo, không thể nhận ra rõ ràng.
Lục Nguyên Hề không hiểu chuyện gì đang xảy
ra, tại sao, Lê Sơ… lại quên mất mình rồi sao?
“Cô nói xong chưa? Xong rồi thì tôi đi đây,
tạm biệt.” Nhậm Lê Sơ nhíu mày nhìn Lục Nguyên Hề vài lần, khi quay lưng đi, nàng
lén lút đưa tay che ngực.
Nàng mím môi chuẩn bị lên xe, cổ tay lúc này
bị Lục Nguyên Hề nắm lấy. Đối phương không dùng lực, nhưng tay trái của Nhậm Lê
Sơ lại không có sức, càng không thể hất tay Lục Nguyên Hề ra.
Nhậm Lê Sơ có chút bực mình, bị Lục Nguyên Hề
làm phiền, theo phản xạ nàng giơ tay phải lên, như có một sự ghi nhớ của cơ
bắp, hất toàn bộ chỗ cà phê đá còn lại vào mặt Lục Nguyên Hề. Nhìn bộ quần áo
trắng của đối phương ngay lập tức có một vệt bẩn màu nâu lớn, không hiểu sao, Nhậm
Lê Sơ lại có chút vui vẻ…
Bị hất cà phê, nhưng Lục Nguyên Hề dường như
không hề tức giận. Cô thất thần, vẫn muốn nói gì đó với Nhậm Lê Sơ, thì lúc
này, một bóng người đột nhiên xuất hiện, chắn giữa cô và Nhậm Lê Sơ.
Bóng người đó rất cao, nắm lấy bàn tay Lục
Nguyên Hề đang giữ Nhậm Lê Sơ. Không biết cô ấy đã bóp vào đâu, Lục Nguyên Hề
lập tức buông lỏng.
Cô ngẩng đầu lên, nhìn người vừa đến, gương
mặt người phụ nữ này không xa lạ, chính là người phụ nữ đã xuất hiện rất nhiều
lần trên tin tức, hình như là… vệ sĩ của Nhậm Lê Sơ?
“Cô không sao chứ?” Kì Khê lo lắng nhìn Nhậm
Lê Sơ, không ngờ chỉ mấy phút cô ấy đi mua đồ giúp Nhậm Lê Sơ mà lại có người
đến.
“Không sao, đi thôi.”
Nhậm Lê Sơ liếc nhìn Lục Nguyên Hề, vốn định
nói gì đó, nhưng cuối cùng, nàng lại không mở lời, chỉ quay người lên xe.
Kì Khê quan sát Lục Nguyên Hề vài lần, thấy
cô đang ngẩn ra ngồi trên mặt đất, không có ý định gây rắc rối nữa, cô ấy cũng
bỏ qua.
Chiếc xe từ từ lăn bánh đi xa. Lục Nguyên Hề
ngồi trên mặt đất, thẫn thờ một lúc. Có không ít người qua đường nhìn thấy cô,
thì thầm bàn tán với người bên cạnh.
Đột nhiên, Lục Nguyên Hề cười. Cô khàn giọng,
cười rất khẽ, cười đến mức đôi mắt đỏ hoe, khóe mắt ửng hồng.
Cô không đứng dậy, cứ thế ngồi trên mặt đất.
Rất lâu sau, Lục Nguyên Hề nghe thấy tiếng bước chân, tưởng Nhậm Lê Sơ đã quay
lại. Cô ngẩng đầu lên, nhưng phát hiện người đến không phải là Nhậm Lê Sơ, ánh
sáng trong mắt cô vụt tắt ngay lập tức.
Lục Nguyên Hề, cô làm gì có vẻ mặt thất vọng
đó chứ, đừng tưởng tôi rất muốn quan tâm cô nhé? Triệu Huyên Dụ thầm đảo mắt
trong lòng, bất lực nhìn cô, rất lâu sau mới lấy từ trong túi ra một hộp khăn
giấy, ném cho Lục Nguyên Hề.
“Cô Lục, tôi nói này, cô cứ ngồi ở cổng Nhậm
thị như thế này, ít nhiều cũng ảnh hưởng đến hình ảnh công ty chúng tôi đấy.”
Hết chương 151.

Nhận xét
Đăng nhận xét