Kim Chủ Nan Vi - Chương 101
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 101: Cậu đến cùng còn do dự cái gì?
"Kiều
Mạn Tích, đêm nay muốn ăn cái gì?" Ở phòng làm việc trước khi tan sở, Trầm
Thư Đường lấy điện thoại di động ra gọi cho Kiều Mạn Tích, âm thanh bên kia
của cô có chút ồn, như là đang xem phim truyền hình gì, nghe được vấn đề của
chính mình cô trầm mặc một hồi, sau đó nói một chữ canh, Trầm Thư Đường cũng
đại khái biết rồi.
"A
Thư, em phải trở về rồi sao?" bàn xong bữa ăn tối hôm nay, Kiều Mạn
Tích bỗng nhiên mở miệng, cô nằm trên ghế sofa, mặc áo ngủ và quần ngủ bằng
bông , bộ y phục này là Trầm Thư Đường mua cho cô, bởi vì không khí dần dần trở
nên lạnh, thân thể Kiều Mạn Tích không bằng trước đây lại vẫn luôn mặc váy
ngủ mát mẻ ở nhà lắc lư, Trầm Thư Đường thực sự nhìn không được thì mua cho cô
bộ quần áo ở nhà giữ ấm này.
Ban
đầu Kiều Mạn Tích ghét bỏ kiểu dáng quá xấu, vẫn là thích mặc váy mát mẻ của
cô, nhưng sau đó sau khi bị cảm, thì ngoan ngoãn mặc quần áo vào, sau khi mặc
vào Kiều Mạn Tích bỗng nhiên thì thích loại đồ ngủ giữ ấm bằng bông này, dù
sao cô lười, bình thường tựa ở nơi nào thì khe khẽ ngủ thiếp đi, mặc váy ngủ
thường thường sẽ bị lạnh tĩnh, nhưng bộ quần áo này lại cho đến tỉnh đều
là ấm.
"Ừm,
mua món ăn liền trở về, cô rất đói?" Nghe ra trong giọng nói Kiều Mạn Tích
có chút gấp gáp, Trầm Thư Đường nhẹ giọng hỏi, trong lời nói mang theo ôn nhu
và ung dung cả bản thân nàng cũng không phát hiện. "Nha, không đói bụng,
chính là... Đột nhiên cảm giác thấy, một mình thật nhàm chán" Kiều Mạn
Tích nói xong không đợi Trầm Thư Đường trả lời thì cúp điện thoại, cô nhìn
màn hình đen của điện thoại, có chút rối rắm cau mày, đem mặt chôn ở trên
gối ôm của sofa.
Trong
nháy mắt cô ở nơi này của Trầm Thư Đường cũng có một hai tháng, tựa hồ từ lần
trước sau khi xuất viện, quan hệ của mình và Trầm Thư Đường thì trở nên tốt
một cách không ngờ. Đặc biệt là khoảng thời gian này, Kiều Mạn Tích luôn xem là
bảo bảo ngoan, không hút thuốc lá không uống rượu, mà Trầm Thư Đường cũng dần
dần biết đánh điện thoại hỏi mình muốn ăn cái gì, nàng trở về làm cho mình.
Tất
cả của tấ cả rất quen thuộc, giống như là trở về lúc hai người tốt nhất
trước kia, nhưng có chút cảm giác, lại là hoàn toàn khác nhau. Kiều Mạn Tích
không nói được cách nghĩ bây giờ của chính mình đối với Trầm Thư Đường, cô
biết mình đối với nàng càng ngày càng ỷ lại, bên trong ỷ lại còn có quyến luyến
và mê luyến. Ban đầu Kiều Mạn Tích coi chính mình chỉ muốn lên giường với Trầm
Thư Đường, nhưng bây giờ khi nàng làm việc chính mình không nhìn thấy nàng,
cả người đều mệt mỏi, thì ngóng trông thời gian mau mau tới, Trầm Thư Đường sẽ
trở về.
Kiều
Mạn Tích không cho là chính mình sẽ thích ai, nhưng cô không phải đứa ngốc,
cũng biết tình cảm bây giờ của chính mình đối với Trầm Thư Đường phức tạp
lại nguy hiểm. Một người nếu như đối với một người khác sinh ra ỷ lại và quyến
luyến, vậy thì tuyệt đối không chỉ là muốn cùng nàng lên giường đơn giản như vậy.
Rõ ràng giường cũng từng lên không biết bao nhiêu lần, nhưng mối tình đầu vẫn
còn ở, Kiều Mạn Tích bất đắc dĩ cười, buồn bực cuộn tròn ngón chân, nức nở
một tiếng, xoay người nằm sấp trên sofa.
Trầm
Thư Đường đương nhiên sẽ không biết rối rắm của Kiều Mạn Tích, nàng siêu thị
siêu thị mua xong món ăn, đang trên đường về nhà nhận được điện thoại của Đái
Cảnh Văn, người này bởi vì đi nước ngoài công tác, đã rất lâu không cùng chính
mình liên hệ, chợt thấy cô điện thoại tới, Trầm Thư Đường đem xe dừng ở ven
đường, nhấn phím nhận.
"Cảnh
Văn, cậu về nước rồi?"
"Đúng
vậy a, A Đường có nhớ mình hay không? Mình bây giờ đang ở dưới lầu nhà cậu,
mang theo thật nhiều quà cho cậu, còn không mời mình lên ngồi chút?"
Thanh âm của Đái Cảnh Văn rất vui vẻ, có thể nghe ra tâm tình của cô rất tốt,
nhưng nghe được cô ở dưới lầu nhà mình, Trầm Thư Đường lại không lý do có chút
bối rối.
Xác thực, ở trước đây Đái Cảnh Văn
thường xuyên đến nhà mình, nhưng lúc đó, nhà mình không có Kiều Mạn Tích, tuy nàng và Đái Cảnh
Văn còn không có ở cùng nhau, mà quan hệ của mình và Kiều Mạn Tích cũng
không có gì không thể bày ra, nhưng Trầm Thư Đường chính là cảm thấy, để họ
chạm mặt cũng không phải chuyện tốt. Nếu Đái Cảnh Văn đều đến dưới lầu rồi,
xuất phát từ vấn đề lễ tiết, Trầm Thư Đường không thể để người rời khỏi,
nàng chỉ đành nói mình lập tức trở lại, hai người cùng lên lầu. Đến dưới lầu,
Trầm Thư Đường thật xa thì thấy được Đái Cảnh Văn đứng ở cửa tiểu khu, nàng
xuống xe để cảnh vệ đem xe lái đi, một cách tự nhiên đưa tay tiếp nhận đồ của
Đái Cảnh Văn mang theo.
"Tại
sao trở về cũng không nói trước một tiếng." Trầm Thư Đường nhẹ giọng nói,
cũng không phải oán giận, mà là cảm thấy Đái Cảnh Văn tới quá đột nhiên.
"Có
quan hệ gì, dù sao mình cũng không phải lần đầu tiên tới chỗ này của cậu,
A Đường có nhớ mình hay không?" Đái Cảnh Văn dựa đến trên bả vai của
Trầm Thư Đường, theo nàng tiến vào thang máy, Trầm Thư Đường không trả lời,
mà là cùng Đái Cảnh Văn nói chuyện Kiều Mạn Tích ở nhà mình.
"Đúng
rồi, Cảnh Văn, mình có một người bạn, trước mắt gặp phải một chút phiền
toái, nàng ở tạm chỗ này của mình, một hồi mình sẽ giới thiệu cho hai
người một chút." Trầm Thư Đường nói qua, Đái Cảnh Văn hiển nhiên cũng
không nghĩ tới Trầm Thư Đường sẽ cho phép người khác ở nhà nàng, trực giác của
phụ nữ để Đái Cảnh Văn nổi lên cảnh giác, lại không nói thêm cái gì, chỉ gật gù
nói được.
Hai
người mở cửa đi vào, Trầm Thư Đường đi vào trước, lập tức thì thấy được Kiều Mạn
Tích ngồi ở trên ghế sofa, cô nhìn thấy chính mình bỗng nhiên đứng lên, ánh mắt
lóe lên một tia vui sướng dễ dàng dễ dàng nhận ra được, nhưng phần vui sướng
này đang nhìn đến người phía sau mình dần dần tiêu tan. Kiều Mạn Tích cũng
không có bày sắc mặt gì, trái lại rất nhanh đổi công thức hóa nụ cười.
"Cảnh
Văn, đây là bạn bè của mình, Kiều Mạn Tích. Kiều Mạn Tích, đây là Đái Cảnh
Văn." Trầm Thư Đường cho các nàng giới thiệu lẫn nhau, hai người cùng ra
hiệu gật đầu lẫn nhau. Chỉ có điều khi nghe đến tên của Kiều Mạn Tích, Đái Cảnh
Văn lại không khỏi nhíu mày. Cái tên Kiều Mạn Tích này, thân là người của
trấn Gia Hải cũng không xa lạ gì, dù sao đã từng là tổng tài của tập đoàn
Kiều thị, nhân vật có máu mặt nhất của trấn Gia Hải, cũng là tên Kiều
Mạn Tích.
Đái
Cảnh Văn ở trong lòng suy nghĩ, không khỏi bắt đầu quan sát Kiều Mạn Tích, nếu
như nói ở trước khi vào cửa, Đái Cảnh Văn cũng đã lấy thân phận bạn gái của Trầm
Thư Đường dự định tiến hành chiến đấu, mà đi sau khi vào thấy được Kiều Mạn
Tích, dục vọng chiến đấu lại biến mất hoàn toàn không có, cũng không phải cô
cho rằng Kiều Mạn Tích không nguy hiểm, mà là quá mức nguy hiểm, còn chưa khai
đánh chính mình sẽ không chiến mà bại.
Đái
Cảnh Văn tự nhận chính mình vóc người không tệ, tuy cùng Trầm Thư Đường so
ra kém một chút, nhưng cô cũng cảm thấy mình là xinh đẹp, nhưng bây giờ nhìn
thấy Kiều Mạn Tích, Đái Cảnh Văn không thể không thừa nhận, vừa rồi chính
mình trong nháy mắt đó là sửng sốt. Đó là một nữ nhân ngũ quan tinh xảo đến cực
điểm, tìm tỳ vết loại chuyện đó đã không cần đối với cô đi làm. Cô lưu mái tóc
dài màu đen, rõ ràng là màu tóc không nổi bật nhất, nhưng ở trên người cô, lại
không dễ dàng khiến người ta bỏ qua như vậy.
Cô
hóa trang nhạt, mặt mày đẹp đẽ khiến để người muốn đến gần mà nhìn, đuôi
mắt của cô rất vểnh, mang theo chút ủ rũ và cũng yêu dã, con mắt màu xanh lam
sẫm có thể thấy được cô không tính là người Trung Quốc thuần túy, mà giờ khắc
này, coi như là đối mặt đánh giá của chính mình, cô vẫn lười biếng ngồi ở trên
ghế sofa, rõ ràng ăn mặc đồ ngủ nhìn qua rất lôi thôi, nhưng ở trên người cô
thì có loại quý khí không nói ra được không tên, Đái Cảnh Văn hiểu được đó là
khí chất tan ra ở trong xương, cô cũng rõ ràng, chính mình bất luận từ một
phương diện nào, đều hoàn toàn không thể so qua nữ nhân tên Kiều Mạn Tích
này.
Nhưng
mà cô cũng không cho rằng nữ nhân này chính là tổng tài Kiều Mạn Tích của
tập đoàn Kiều thị, dù sao người Trầm Thư Đường giao du, hẳn là sẽ không quen
biết nhân vật lớn như vậy. Đái Cảnh Văn ở trong lòng suy nghĩ kỹ một hồi, mà
Trầm Thư Đường đã sớm đến nhà bếp nấu ăn rồi. Đái Cảnh Văn cũng chỉ có thể ngồi
vào bên sofa, an tĩnh trên xem ti vi chiếu phim hoạt hình. Cô không biết Kiều
Mạn Tích có phải là đang xem, nhưng đối phương xác thực là rất nghiêm túc
đang xem TV. Nhưng nếu như Kiều Mạn Tích nghĩ cái gì có thể để cô nhìn ra,
cũng sẽ không là Kiều Mạn Tích rồi.
Vốn
dĩ Trầm Thư Đường trở về cô rất vui vẻ, lại không nghĩ rằng phía sau còn theo
một nữ nhân khác, nữ nhân này cô nhớ tới, chính là người trước đó ở dưới lầu
hôn môi Trầm Thư Đường. Trong lòng Kiều Mạn Tích không vui, đặc biệt là chính
mình hôm nay mặc không có chút nào gợi cảm, để cô cảm thấy rất không hài lòng.
Nếu như cô biết nữ nhân này sẽ tới, nhất định sẽ lấy ra một mặt chính mình đẹp
nhất để nữ nhân này tự ti mặc cảm.
Kiều
Mạn Tích nghĩ như thế, trên mặt vẫn như cũ không có phản ứng đặc biệt gì, thậm
chí thỉnh thoảng sẽ còn có thể phối hợp phim hoạt hình một hồi một chút. Một
lát sau, như là không chịu được cái bầu không khí này, Đái Cảnh Văn chủ động
cởi áo khoác, nói là giúp Trầm Thư Đường cùng xuống bếp, Kiều Mạn Tích ngồi ở
trong phòng khách, nhìn hai người ở nhà bếp hỗ trợ lẫn nhau, một người cắt
rau một người đưa rau hiểu ngầm mười phần, tức giận trong lòng đã vô cùng
xông lên, cơ hồ muốn thiêu đốt cổ họng của cô.
Đến
lúc ăn cơm, toàn bộ quá trình, Kiều Mạn Tích trước sau không lên tiếng, vẫn
luôn là Đái Cảnh Văn đang cùng Trầm Thư Đường tán gẫu. Nghe cô từng tiếng kêu A
Đường, mà Trầm Thư Đường cũng gọi là cô ta Cảnh Văn. Kiều Mạn Tích không làm
sao nuốt xuống, toàn bộ hành trình cơ hồ đều đang nghe đối thoại của hai
người. Trầm Thư Đường kếu người kia Cảnh Văn, lại cả tên mang họ kêu mình
Kiều Mạn Tích.
Trong
lòng không vui để Kiều Mạn Tích căn bản ăn không trôi, cô thấp giọng nói câu
tôi ăn xong trở về phòng. Nhìn cô rời khỏi, Trầm Thư Đường không nhiều lời
gì, Đái Cảnh Văn đã sớm đem phản ứng vừa rồi của cô nhìn ở trong mắt, cô cố ý
cùng Trầm Thư Đường tiếp lời, bởi vì cô biết, Trầm Thư Đường tuyệt đối sẽ
không thất lễ không trả lời lời của người khác, cô chính là muốn ở trước mặt Kiều
Mạn Tích tỏ ra cọ và Trầm Thư Đường thân mật.
"A
Đường, bạn của cậu tựa hồ không thế nào yêu thích mình, nàng rốt cuộc là
lai lịch gì?" Đái Cảnh Văn nhỏ giọng nói qua, kỳ thực cô là muốn nghe được
càng nhiều chuyện của Kiều Mạn Tích, nhưng Trầm Thư Đường sau khi nghe lắc đầu
một cái, hiển nhiên không muốn nói chuyện nhiều.
"Nàng
bình thường cũng là như vậy, không chỉ là đối với cậu."
"Nga...
A Đường, mình đi đây."
"Được,
mình tiễn cậu."
Trầm
Thư Đường tiễn Đái Cảnh Văn xuống lầu, hai người ở trong sân dưới lầu đi dạo một
chút, giữa lúc thời khắc Trầm Thư Đường phải đi về, Đái Cảnh Văn bỗng nhiên ôm
nàng, đem đầu nhẹ nhàng tựa ở trên bả vai nàng, "A Đường, giữa chúng ta,
còn kém một bước nào chứ? Mình yêu thích cậu, mình cũng biết rõ cậu không
phải không cảm giác, cậu đến cùng còn do dự cái gì?"
Lời
nói này kỳ thực Đái Cảnh Văn cũng không muốn nhanh như vậy thì nói ra, nhưng
đêm nay xuất hiện Kiều Mạn Tích lại làm cho cô có cảm giác nguy hiểm. Cô cảm
giác mình không nên kéo lâu như vậy, mới sẽ để những người khác có cơ hội để
lợi dụng được. Cùng với chờ đợi, chẳng bằng thừa dịp hiện tại, nhanh chóng để
Trầm Thư Đường ở chung với chính mình.
"Cảnh
Văn, mình không do dự, mình chỉ là... Tạm thời còn không biết, chúng
ta...ngô!" Trầm Thư Đường chưa nói xong, Đái Cảnh Văn lại không thể chờ đợi
được nữa hôn lên, đây là cô lần đầu tiên hôn môi mình, Trầm Thư Đường theo bản
năng muốn đẩy ra, cuối cùng lại ngừng lại. Nàng biết lý do mình chấp nhận
Đái Cảnh Văn có rất nhiều, mà lý do từ chối cô, có lẽ từ đầu tới cuối cũng chỉ
có một, đó là quá khứ nàng muốn bỏ qua nhất, chán ghét nhất chính mình của
trước kia. Trầm Thư Đường ôm Đái Cảnh Văn, dần dần bắt đầu đáp lại cô, cũng từ
trong mắt của đối phương, thấy được một tia kinh hỉ.
Như
vậy... Đại khái là được rồi chứ.
Hết
chương 101.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét