Kim Chủ Nan Vi - Chương 103
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 103: Cô như vậy, nơi nào xứng với Trầm Thư Đường.
Đêm
nay, Kiều Mạn Tích trằn trọc trở mình, một đêm chưa ngủ, cơ hồ trong óc, trong
lòng, tất cả đều là có liên quan với Trầm Thư Đường. Cô qua lâu rồi không biết
chuyện yêu là niên kỉ gì, chính là bởi vì hiểu, Kiều Mạn Tích trước đây mới có
thể tự cho là cho rằng chính mình sẽ không thích bất cứ người nào. Phóng
đãng ngang ngạnh, nóng lòng hưởng lạc, xưa nay đều là nguyên tắc số một
cuộc sống cô.
Nhưng
bây giờ, cô yêu thích Trầm Thư Đường, đây là chuyện không thể phủ nhận. Lưu ý
nàng, ỷ lại nàng, ở khi nàng đi làm nhớ nàng, cam tâm tình nguyện nghe lời
nàng, đem biểu hiện gần nhất của mình tổng kết một hồi, bản thân Kiều Mạn
Tích cũng không gạt được chính mình, cô rõ rõ ràng ràng, chính là yêu thích Trầm
Thư Đường. Nhưng chính mình bây giờ, có tư cách gì, hoặc là nói có năng lực gì
đi yêu thích đây?
Nếu
như mình bây giờ đối với Trầm Thư Đường nói thích nàng, phỏng chừng Trầm Thư Đường
đại khái sẽ cho rằng lại là mình nói đùa, hoặc là cảm giác mình đang cố ý đùa
bỡn nàng, càng nghiêm trọng, đại khái sẽ cảm thấy chính mình cái gì cũng không
có, muốn ỷ lại nàng, mới có thể nói như vậy chứ? Kiều Mạn Tích tự giễu suy
nghĩ, liên tục nhiều lần khẳng định mình thích Trầm Thư Đường, rồi lại không
tìm được khả năng dù cho một chút xíu Trầm Thư Đường sẽ thích chính mình.
Kiều
Mạn Tích ủy khuất lại khổ sở khóc một đêm, cho tới hiện tại choáng váng đầu
hoa mắt, hai con mắt sưng như là hạch đào. Cô trong chăn nằm hồi lâu, lại bởi
vì quá khát, vẫn là đi đến phòng khách, dự định rót cốc nước uống. Kiều Mạn
Tích cho rằng thời gian này Trầm Thư Đường đã đi rồi, nhưng đẩy cửa đi ra
ngoài, lại phát hiện người kia ngồi ở trên ghế sofa xem tin tức, nghe được
thanh âm của mình vừa vặn quay đầu lại.
Kết
quả là, chính mình tóc tai bù xù, đầy mặt tiều tụy, con mắt sưng như hạch đào cứ
như vậy bị Trầm Thư Đường thấy được. Kiều Mạn Tích cảm thấy lúng túng cực kỳ,
cô không muốn để cho Trầm Thư Đường biết mình khóc, nhưng đây rõ ràng như vậy,
trừ phi Trầm Thư Đường là người ngu mới nhìn không ra chứ?
"Chào
buổi sáng, tôi làm bữa sáng, cô ăn một ít?" Trầm Thư Đường đem dáng vẻ
của Kiều Mạn Tích nhìn ở trong mắt, tự nhiên cũng chú ý tới con mắt sưng lên
thật cao của cô, nàng tối hôm qua mơ hồ có thể đoán được Kiều Mạn Tích khóc,
nhưng từ đầu đến cuối không hiểu nguyên nhân cô khóc, còn có ngày hôm qua
vấn đề cô hỏi mình, cũng đều rất kỳ quái. Đối với những thứ này, Trầm Thư Đường
không muốn đi sâu tìm hiểu, nàng thời khắc nhắc nhở chính mình, hiện tại
nàng Kiều Mạn Tích Kiều Mạn Tích chỉ là bạn bè, chính mình phải bảo vệ đường
tuyến kia, đừng có ngốc nghếch rơi vào trong hố.
"Không
cần, chính tôi có chút khát, muốn uống nước." Kiều Mạn Tích mở miệng mới
phát hiện thanh âm của mình khàn khàn đến không ra dáng, cô cúi đầu đi tới nhà
bếp, rót chén nước chuẩn bị uống, thấy được cô trực tiếp thì đổ một ly
nước lạnh, Trầm Thư Đường khẽ cau mày, do dự một chút, vẫn là đi tới đem chén
nước kia lấy đi, thay đổi một ly sữa bò nóng cho Kiều Mạn Tích.
"Dạ
dày cô không tốt lắm, đừng uống nước lạnh, uống ly sữa nóng đi?" Trầm
Thư Đường đem sữa ấm đưa tới, Kiều Mạn Tích nghe xong sững sờ, sau đó lập tức
nghe lời nhận lấy. Thấy được phản ứng của cô, Trầm Thư Đường không nhịn
được cười ra, thấy được nụ cười của nàng, Kiều Mạn Tích chỉ cảm thấy tim
đều sắp muốn ngừng. Cô làm sao trước đây không cảm thấy... A Thư cười lên, ôn
nhu đẹp đẽ như thế chứ.
"Cám
ơn em." Kiều Mạn Tích nói xong, ngồi đàng hoàng đến trên ghế sofa, từng
miệng nhỏ uống sữa. Ngồi ở bên cạnh cô, thấy được con mắt sưng đỏ của cô,
Trầm Thư Đường không nhịn được đi nhà bếp cầm hai cái trứng gà luộc nóng đặt ở
trong khăn mặt. "Mắt cô sưng quá lợi hại, tôi giúp cô xoa một
chút" Trầm Thư Đường cầm trứng gà nóng chuẩn bị xong, nhẹ giọng nói qua,
Kiều Mạn Tích vốn đang loạn, kỳ thực cũng không muốn cùng Trầm Thư Đường gần
gũi quá, nhưng làm sao thanh âm của đối phương quá êm tai, mà vẻ mặt của nàng lại
quá ôn nhu, Kiều Mạn Tích chỉ là nhìn thì cảm thấy trái tim đều mềm nhũn, chỉ
đành ngây ngốc gật đầu.
"Em
hôm nay không đi làm sao?"
"Ừm,
hôm nay có chuyện, chút nữa buổi trưa có thể phải đi ra ngoài một chuyến."
"Nga...
Cám ơn em... Giúp tôi...Xoa mắt."
Kiều
Mạn Tích tựa ở trên ghế sofa, mà Trầm Thư Đường một cái chân chống ở bên cạnh
sofa, toàn bộ thân thể đều nhích đến rất gần. Cảm thấy nàng dùng trứng gà
luộc ấm áp cách khăn mặt ấn lấy con mắt của chính mình, Kiều Mạn Tích mở to một
con mắt, ngơ ngác nhìn mặt Trầm Thư Đường gần trong gang tấc, dần dần phát si.
Vẻ mặt của Trầm Thư Đường quá ôn nhu cũng quá chăm chú, Kiều Mạn Tích nhớ tới ở
trước đây, mỗi lần mình bị nàng muốn đến kiệt sức, nàng đều sẽ dùng thần
thái như vậy vì chính mình lau chùi thân thể.
Kiều
Mạn Tích nhìn theo, không nhịn được đưa tay ra nắm chặt sofa dưới thân, Trầm
Thư Đường tự nhiên không phát hiện sự khác lạ của cô, mà là lại đoan chính
giúp Kiều Mạn Tích ấn xoa mắt. Cảm thấy nhiệt khí nàng thở ra ở một bên, gò
má chính mình, mang theo vị thơm bạc hà nhàn nhạt, còn có mộc hương luôn
quanh quẩn trên người nàng. Mặt của Kiều Mạn Tích một hồi thì đỏ, cô bỗng
nhiên có chút ngại ngùng nhìn Trầm Thư Đường, toàn bộ thân thể đều cuộn mình
đến cùng một chỗ, căng thẳng đến như con nhỏ.
"Làm
sao vậy? Quá nóng sao?" Động tác của Kiều Mạn Tích quá lớn, để Trầm Thư
Đường dừng lại động tác, nàng cúi đầu thấy được Kiều Mạn Tích cuộn lấy thân
thể tựa ở trên ghế sofa, đỏ cả mặt nhìn mình. Hai mắt của cô đã so với trước tốt
hơn một chút, bởi vì trứng gà ấn xoa ngưng tụ một tầng nước, giờ khắc này
đang ẩm ướt nhìn chính mình, Trầm Thư Đường rất ít thấy được dáng vẻ Kiều Mạn
Tích mềm mại lại đáng thương như thế, không nhịn được đưa tay xoa xoa tóc của
cô.
"Kiều
Mạn Tích, cô hôm nay rất kỳ quái, là nơi nào không thoải mái?" Trầm Thư Đường
cau mày, trời vừa sáng liền cảm thấy người này có chút khác thường, không chỉ
có cả mấy lần nói cám ơn với mình, bây giờ còn như vậy.
"Không...
Không có, tôi chỉ là... Chỉ là đói bụng."
"Vậy
tôi đi hâm nóng bữa sáng, cô ít nhiều ăn một ít đi."
Trầm
Thư Đường lại cho Kiều Mạn Tích ấn con mắt một chút, lúc này mới đi nhà bếp
hâm bữa ăn sáng, Kiều Mạn Tích vì bầu không khí không lúng túng như vậy, tùy
tiện mở ti vi chọn một kênh, để tự nó chiếu. Lúc này, Trầm Thư Đường bưng điểm
tâm lại đây, Kiều Mạn Tích an tĩnh ngồi ở chỗ đó ăn, mà Trầm Thư Đường thì là
cúi đầu đọc sách, tựa hồ dáng dấp rất chăm chú.
Kiều
Mạn Tích ngơ ngác nhìn TV, trên TV truyền ra đại khái là nội dung thô tục của
quốc sản gì, nói chính là một người vợ bởi vì phát hiện chồng lạc lối mà
lựa chọn ly hôn, nam nhân không ngừng mà xin lỗi cầu xin nàng tha thứ, nhưng nữ
nhân cuối cùng vẫn là dứt khoát kiên quyết rời khỏi, không có lưu lại nửa điểm
khả năng cứu vãn. Kiều Mạn Tích sững sờ nhìn theo, bỗng nhiên nghĩ đến mình và
Trầm Thư Đường trước kia.
Vào
lúc ấy... Chính mình chỉ là đem Trầm Thư Đường cho rằng một sủng vật được bao
nuôi, cô không chỉ có ngay ở trước mặt Trầm Thư Đường cùng những nữ nhân khác
làm loại chuyện đó, còn... Còn bị Trầm Thư Đường thấy được hình ảnh của cô
và hai nữ nhân khác. Nghĩ đến chính mình trước đây làm những chuyện kia, Kiều
Mạn Tích khó chịu nhăn nheo lông mày. Trước đây cô cảm thấy những cái này
không có gì không đúng, nhưng bây giờ, tất cả của tất cả đều trở nên
không giống với lúc trước.
Cô
còn nhớ tối hôm qua bắt bí Trầm Thư Đường chính mồm cùng mình nói nàng yêu
thích Đái Cảnh Văn, nữ nhân kia... Kiều Mạn Tích là có ấn tượng, cảm giác của
người kia như là một người khá là chu đáo, nhìn qua cũng sẽ không quan hệ làm
loạn, nói không chừng... Nói không chừng còn là một xử nữ. Nhưng chính mình
thì sao? Kiều Mạn Tích căn bản đếm không hết cô và bao nhiêu thiếu nữ lên
giường, mà tình cảnh cô cùng những người khác làm tình, cũng bị Trầm Thư Đường
tận mắt thấy qua.
Kiều
Mạn Tích đột nhiên cảm giác thấy chính mình rất bẩn, cô như vậy, nơi nào xứng với
Trầm Thư Đường, không trách Trầm Thư Đường nói nàng sẽ không chọn người như
chính mình làm người yêu. Kiều Mạn Tích khó chịu đến ăn không trôi bất luận
là đồ vật gì, cô cảm giác mình lại muốn khóc. Liền ở trước khi nước mắt rơi xuống,
Kiều Mạn Tích đi tới phòng tắm, không muốn để cho Trầm Thư Đường phát hiện
Cô
thả một bồn nước nóng, không thể chờ đợi được nữa ngồi vào, để nước nóng ngâm
toàn thân, Kiều Mạn Tích chưa bao giờ dùng sức rửa qua thân thể như thế, giống
như là muốn đem những việc trước đây cô cho rằng không tốt toàn bộ rửa đi
như thế. Vào lúc này, cô nghe được Trầm Thư Đường nhận điện thoại, câu thứ nhất
chính là kêu tên của Đái Cảnh Văn.
"Cảnh
Văn, cậu đã đến dưới lầu? Được, vậy mình đây liền xuống." Trầm Thư Đường
nói xong, Kiều Mạn Tích nghe được tiếng bước chân nàng đi tới. "Kiều Mạn
Tích, tôi đi ra ngoài một chuyến, đêm nay không biết mấy giờ trở về, nếu như
tôi trở về muộn tự cô gọi ít đồ ăn" Trầm Thư Đường nói xong, đã quay người
ra phòng.Nhưng Kiều Mạn Tích lại không động tác, chỉ là ngơ ngác ngồi ở trong
bồn tắm, hai con mắt thất thần.
Thì
ra... A Thư hôm nay xin nghỉ, là muốn cùng người kia đi ra ngoài. Ngày này,
chính mình cũng không nhìn thấy nàng rồi chứ.
Hết chương 103.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét