Sau Khi Thay Huynh Cưới Bạch Nguyệt Quang - Chương 125

Chương 125: Lập cục. Thính giác của Thẩm An Ninh rất nhạy bén, dựa vào tiếng bước chân, nàng đoán được Nhạn Nam không đi xa mà dừng lại. Nhạn Nam muốn nghe cái gì? Thẩm An Ninh thắc mắc: "Ngươi vừa nãy cố ý tiết lộ tin thái phó chết cho Nhạn Nam sao?" "Vậy sao?" Trịnh Nhiễm cúi đầu, "Triều đình liên tiếp tổn thất mấy vị đại thần, đều là những tài năng dự bị, cứ thế mà mất đi, ngươi có cam tâm không?" Trong thù ngoài tạc, kinh thành trong nháy mắt sẽ tan rã, Nhạn Nam đến kinh thành lúc này là có ý gì? Trịnh Nhiễm nói tiếp: "Ta đã xem bản đồ, từ phương bắc đến kinh thành hàng ngàn dặm, qua bao nhiêu cửa ải, trong đó còn có chiến hỏa giữa quân phản loạn và triều ta, một mình Sơn Nương làm sao mà tới được?" Câu hỏi này đến nay vẫn chưa ai nhận ra. Thẩm An Ninh thích xem bản đồ, Trịnh Nhiễm cũng xem theo. Cô nhìn thấy các cửa ải, và cả những thành trì đang chìm trong khói lửa. Từ phương bắc đến kinh thành phải đi qua nhiều châu phủ, ...

Kim Chủ Nan Vi - Chương 108

Chương 108: A Thư hôm nay cứ như vậy yêu thích làm đau tôi sao?

Kiều Mạn Tích nói lời độc, đây còn là sau khi Trầm Thư Đường cùng cô gặp lại mới cảm nhận được. Nghĩ đến cũng phải, Kiều Mạn Tích lúc trước có quyền có thế, tiền càng là nhiều đến tiêu không xong, cô rất ít sẽ tức giận, bởi vì căn bản sẽ không tiếp xúc được những người dám chọc giận cô, tự nhiên cũng sẽ không nói những lời khẩu xà kia. Nhưng bây giờ Kiều Mạn Tích tâm tư mẫn cảm, cô thỉnh thoảng sẽ rất ngây thơ, như đứa bé, tỷ như hiện tại, cô cố ý nói câu nói như thế này, cũng chẳng qua là hi vọng mình có thể tiếp tục cùng cô làm tiếp.

Trầm Thư Đường hiểu rõ, cho nên cũng không có nhiều lời, nàng cúi đầu, chậm rãi hôn lên cái cổ thon dài trắng nõn của Kiều Mạn Tích, sau khi cảm thấy thân thể của đối phương không bị khống chế run rẩy, lúc này mới lần nữa ra vào ngón tay. Chỉ là khô ráp so với vừa rồi, cái lối đi này giờ khắc này dường như ống nước không còn van, luồng nhiệt vỡ tung.

"Kiều Mạn Tích, nếu như đau thì nói với tôi." Trầm Thư Đường biết mình vừa rồi làm đau Kiều Mạn Tích, nhưng nàng hiện tại không có cách nào kiểm tra nơi đó có phải có thương tích hay không, cũng đặc biệt cẩn thận từng li từng tí một. Nàng câu lấy ngón tay, dùng tiết tấu Kiều Mạn Tích thích nhất, khi thì tiến vào cạn, khi thì vào sâu, nhìn như ngổn ngang, kỳ thực lại quy luật vô cùng. Kiều Mạn Tích yêu thích kinh hỉ, không thích tiết tấu tiến vào và chiều sâu của nhất thành bất biến, thói quen này, đến bây giờ vẫn không có từng thay đổ. Chỉ có điều mấy lần ra vào, cô đã ở trong lồng ngực của mình run rẫy.

"Ân...Không đau, Trầm Thư Đường, nhanh chút...Ân...Nhanh chút nữa...Em chưa ăn cơm sao? Đêm nay... Dùng khí lực lớn nhất của em muốn tôi." Kiều Mạn Tích nơi cấm khiếm khuyết quá lâu, mà một khi mở ra khẩu vị, như vậy không ăn được một bữa cơm chống đỡ, là tuyệt đối sẽ không bỏ qua. Thân thể của bản thân cô cô rất rõ ràng, cô có thể cảm giác được, dù cho trải qua một lần không vui như vậy, thân thể của cô đối với tiến vào và đụng chạm của Trầm Thư Đường, đạt đến độ nhạy cảm trước nay chưa có.

Trình độ mẫn cảm như vậy, là Kiều Mạn Tích trước đây chưa bao giờ trãi qua, cô quen biết quá nhiều người kỹ thuật tốt, cơ hồ đại đa số bạn tình đều có thể để cô ở trên giường thoải mái tê cả da đầu, nhưng mà không có bất cứ người nào có thể như Trầm Thư Đường để cho mình cả người đều mềm xốp nhũn ra theo như vậy. Cho dù là Trầm Thư Đường trước đây chạm chính mình, cô cũng cảm thấy cô gái đơn thuần sạch sẽ này dùng loại phương thức không hề kỹ xảo kia chạm chính mình để cho mình rất thoải mái. Nhưng lần này Trầm Thư Đường đụng chính mình nữa, lại rõ ràng không giống nhau.

So với thân thể thỏa mãn, nhiều hơn là trong lòng thỏa mãn. Rõ ràng không nhìn thấy vẻ mặt của nàng, chỉ là nghe hơi thở của nàng, cảm thấy thân thể của nàng đặt ở trên người mình, thì có loại cảm giác an tâm và yên ổn không nói ra được. Nụ hôn của nàng rõ ràng rất khắc chế mềm nhẹ, lại từng cái từng cái đều in dấu ở trên da, nóng đến muốn phỏng. Kỹ xảo của nàng so với trước đây tốt hơn rất nhiều, không phải cấp cao nhất, lại mỗi một lần đều để chính mình cảm nhận được một loại điên cuồng tan tác. Chỉ là mấy phút mà thôi, Kiều Mạn Tích liền cảm thấy thân thể của chính mình muốn tơi bời, sắp bị Trầm Thư Đường ném lên đỉnh điểm.

"A... A Thư... Không được...Ân... Quá nhạy cảm rồi...Tôi muốn ôm em." Kiều Mạn Tích cũng không biết mình là làm sao vậy, quanh năm tình sắc tràn trề, độ nhạy cảm của thân thể cô tuyệt đối sẽ không đến trình độ như thế này, quá khứ đối phương có kỹ thuật tốt nữa, cô đều có thể chống được chí ít 15 đến 20 phút mới mất đi phòng tuyến, nhưng bây giờ, không có giường mềm, thân thể còn cọ lấy vách tường thô ráp, mới vừa rồi còn từng đau như vậy, nhưng chỉ là mấy phút mà thôi, Kiều Mạn Tích nhìn chằm chằm đồng hồ hai mắt đờ đẫn, thật sự chỉ là mấy phút như vậy, chính mình liền sắp không chịu nổi.

"Vậy tôi trước tiên rút ra ngoài, cô quay qua đây." Trầm Thư Đường từ đầu đến cuối là chu đáo, nàng không có tùy tiện rút khỏi, mà là lễ phép hỏi. Cảm thấy tốc độ của nàng đang trở nên chậm, vì chút nữa rút khỏi làm chuẩn bị, Kiều Mạn Tích như là thú con không nỡ đồ ăn, bỗng nhiên kéo chặt cánh mông, chặt chẽ mang theo ngón tay của Trầm Thư Đường.

"Đừng... Đừng rút ra ngoài...Phải đến rồi...Đến rồi...Rồi ôm em... Đừng dừng" Tuy Kiều Mạn Tích cảm thấy mấy phút thì bị đánh tơi bời chuyện như vậy có chút mất mặt, nhưng cô vẫn không nỡ bỏ lần cao trào này.

Dù sao đây là Trầm Thư Đường ba năm sau lần đầu tiên cho mình, Kiều Mạn Tích càng là quý trọng. Cô vặn vẹo eo, thể hiện ra tất cả quyến rũ yêu dã, Trầm Thư Đường nhìn đầu cô giương cao, cảm thấy cuống họng đã sớm ở chẳng biết lúc nào khát đến muốn chết. Tròng mắt của nàng nhu hòa cực kỳ, ôn nhu nhìn Kiều Mạn Tích, đáp một tiếng được.

Tay của Trầm Thư Đường rất đẹp, có lẽ người yêu thích nữ nhân, đều sẽ ý thức đi nhìn tay của nữ nhân khác, Kiều Mạn Tích cũng là như thế. Tay của Trầm Thư Đường rất thẳng, trắng nõn sạch sẽ, tự nhiên cũng là thon dài. Rõ ràng chỉ là hai ngón tay nhìn lên yếu đuối, lại ở giờ khắc này đem chính mình làm đến muốn sống muốn chết. Khi thân thể có thể thừa nhận vui thích đạt đến điểm giới hạn, Kiều Mạn Tích dùng tay chặt chẽ nắm lấy mặt tường, dùng bộ ngực đầy đặn ở phía trên dùng sức mà ma sát, cô lần đầu tiên nghĩ như vậy muốn rít gào ra, bởi vì Trầm Thư Đường làm đến cô thật sự quá mức thoải mái.

"A Thư...Ân...Tôi...A..." Kiều Mạn Tích cảm thấy đầu óc trống rỗng, nói nhiều cũng không có cách nào nói ra, cứ như vậy hoảng hốt, bị Trầm Thư Đường đưa lên đỉnh điểm. Nơi cấm của thân thể thiếu dài đến một năm, cuối cùng vào lúc này nếm trải một chút ngon ngọt, dùng hạn hán đã lâu gặp cam lộ để hình dung cũng tuyệt không quá. Kiều Mạn Tích nằm sấp ở trên tường, nhắm mắt lại hưởng thụ lấy dư vị của thân thể, cô có thể cảm giác được Trầm Thư Đường còn đè ở trên người mình, người này thở dốc cũng rất nặng, mộc hương nhàn nhạt càng thêm rõ ràng.

"Có thể quay lại rồi không?" Trầm Thư Đường vuốt phía sau lưng phát run của Kiều Mạn Tích, nghẹ giọng hỏi, nếu đã làm đều đã làm rồi, vặn vẹo nữa cũng không có ý gì. Trầm Thư Đường thấy Kiều Mạn Tích gật đầu, nàng đem ngón tay rút ra ngoài, cảm thấy lúc rời đi thân thể của Kiều Mạn Tích run rẩy, Trầm Thư Đường không nói gì, quay thân thể của cô qua cùng Kiều Mạn Tích bốn mắt nhìn nhau.

Hai người cũng không phải tiểu hài tử gì, từng làm loại chuyện đó cũng sớm thì không còn cái gọi là thẹn thùng. Trên mặt của Kiều Mạn Tích còn mang theo một ít nước mắt, viền mắt có chút hồng, bờ môi cũng bị cô cắn ra rất nhiều dấu ấn. Thấy được dáng vẻ của cô, Trầm Thư Đường không biết có phải nên như thế coi như thôi hay không, nhưng nàng ý nghĩ này mới ra, Kiều Mạn Tích tựa hồ là nhìn ra, bỗng nhiên nhấc lên một cái chân câu lấy eo của nàng, hai tay cũng dùng sức mà ôm nàng, không chịu để cho nàng rời khỏi.

"A Thư đừng đi...Tôi từng nói, nếu như em hôm nay không đút no tôi, tôi thì đi tìm những nữ nhân khác. Nếu như em không làm được tôi không có khí lực xuống giường, tôi vẫn là sẽ đi tìm những nữ nhân khác. Em muốn tôi và người khác làm loại chuyện như vậy sao? Em hi vọng tôi nằm ở trên giường của nữ nhân khác, kêu tên của nữ nhân khác sao?" Kiều Mạn Tích không phủ nhận cô bây giờ nói đều là cố ý đang kích thích Trầm Thư Đường, cô chính là muốn càng nhiều, muốn Trầm Thư Đường cho cô càng nhiều.

Tuy nghe xong lời của mình, trên mặt Trầm Thư Đường vẫn là nhẹ như mây gió trước sau như một, nhưng Kiều Mạn Tích chú ý tới, màu con ngươi của nàng trở nên sâu hơn chút vừa rồi, lông mày cũng nhăn, tựa hồ khá là bất đắc dĩ. Sau một khắc, thân thể lần nữa bị đặt ở trên tường, Kiều Mạn Tích không kịp nói cái gì, Trầm Thư Đường đã cúi đầu cắn vào đỉnh ngực cô, dùng sức mà gặm nhắm kéo lên.

"Ân...Đau...A Thư hôm nay cứ như vậy yêu thích làm đau tôi sao? Nếu như em thích, vậy thì tùy em." Kiều Mạn Tích nghiện ở trên giường kỳ thực không hề ít, nhưng đối với mẫn cảm đau đớn cô tuyệt đối sẽ không thích bị bạn tình làm đau. Trước đây lúc lên giường, Kiều Mạn Tích yêu cầu cơ bản nhất chính là đối phương nhất định phải ôn nhu, ai dám làm đau cô, phỏng chừng không cần nói bò lên trên giường cô nữa, sợ là cả trấn Thị Hải đều ở không nổi nữa.

Nhưng bây giờ, sức mạnh của Trầm Thư Đường không tính là nhẹ, có lẽ là vì trả thù lời nói vừa rồi của chính mình, nàng cắn đến mức rất dùng sức, nhưng phần hơi đau nhói kia lại pha thêm sản khoái ép thẳng tới đại não. Kiều Mạn Tích ngước đầu, dồn dập thở dốc lên. Càng là cùng Trầm Thư Đường làm, cô lại càng phát hiện mình thích nàng, thậm chí đã thích đến mức độ nàng làm đau chính mình, cũng cam tâm tình nguyện tiếp nhận.

"A Thư... Đi vào... Dạo đầu đủ rồi, đã rất ướt rồi." Kiều Mạn Tích kéo lấy tay của Trầm Thư Đường, hi vọng nàng chạm chân tâm dinh dính của chính mình chút, nhưng Trầm Thư Đường chỉ là lấy tay đặt ở đó, không nhúc nhích, nàng hôn hít lấy xương quai xanh của chính mình, lưu lại dấu ấn màu đỏ. Kiều Mạn Tích còn nhớ, Trầm Thư Đường trước đây chỉ là ở trên người mình lưu lại một dấu đỏ đều sẽ mặt đỏ, nhưng bây giờ, nàng lại sắc mặt bình tĩnh ở trên người mình lưu lại một cái vết hôn, ngay cả ánh mắt đều có thể giữ vững bình tĩnh.

Bình tĩnh của Trầm Thư Đường, làm nổi bật lên đói khát của chính mình, nhưng cho dù là như thế, Kiều Mạn Tích cũng đối với nàng không hề sức đề kháng. Có lẽ nói, Trầm Thư Đường càng như vậy, cô lại càng phấn khởi càng mẫn cảm.

"Kiều Mạn Tích, cô từng nói, đêm nay do tôi làm chủ." Trầm Thư Đường vươn tay ra, nhẹ nhàng sờ lên gương mặt mang theo ửng hồng của Kiều Mạn Tích, ôn nhu thay cô đem sợi tóc chỉnh lý tốt. Nàng còn mặc về quần áo trên người, áo sơmi màu trắng, áo gió màu xám, trang điểm như vậy lộ ra cấm dục và gợi cảm.

Thấy được dáng vẻ nàng không nhanh không chấm, Kiều Mạn Tích hít sâu một hơi, cô buông ra tay kéo lấy Trầm Thư Đường, gật gật đầu. Thấy được cô thỏa hiệp, Trầm Thư Đường cúi đầu, dọc theo cằm của cô bắt đầu hôn, luôn kéo dài xuống, cho đến bụng dưới.

Kiều Mạn Tích chưa bao giờ cảm thấy thân thể sẽ đói khát thành như vậy, Trầm Thư Đường tùy tùy tiện tiện một nụ hôn cô đều sẽ cảm thấy bụng dưới co rút đến giống như muốn tiết ra. Kiều Mạn Tích siết thật chặt vạt áo khoác của Trầm Thư Đường, cô cảm thấy góc đùi rất ngứa, hình như ... Đồ vật giữa chân chảy ra, đã theo đùi trượt xuống rồi

"A Thư, phải như thế nào em mới chịu bắt đầu?" Kiều Mạn Tích khó chịu, cô tội nghiệp mà nhìn Trầm Thư Đường, hai chân đều đang không ngừng mà run lên. Nhìn ra cô là thật sự khó chịu, Trầm Thư Đường vốn là khó có được hạ quyết tâm muốn trừng phạt Kiều Mạn Tích để cô thu liễm một chút, nhưng quay đầu lại, vẫn là mềm lòng rồi.

"Kiều Mạn Tích, tôi a, thật sự không biết nên bắt cô làm sao mới tốt." Trầm Thư Đường thở dài một hơi, nàng dò tay ra, vuốt góc đùi của Kiều Mạn Tích, nơi ngón tay tiếp xúc là dinh dính ướt át đầy tay. Trầm Thư Đường vuốt những vệt nước kia, khó có thể tưởng tượng Kiều Mạn Tích làm sao có thể trong thời gian ngắn như vậy thì có nhiều như vậy.

Trầm Thư Đường có chút ngại ngùng, lỗ tai cũng nhiễm chút hồng. Nàng không biết nên nói như thế nào Kiều Mạn Tích mới tốt, người sau hiển nhiên cũng đã nhận ra lời cấm dục của Trầm Thư Đường lại dừng, nhưng Kiều Mạn Tích chưa bao giờ sẽ ở trên chuyện như vậy thẹn thùng, ai để cô chính là thích Trầm Thư Đường như vậy, thích đến bị nàng đụng vào mấy lần thì mẫn cảm vô cùng.

"A Thư cảm thấy tôi rất phóng đãng sao? Rõ ràng chỉ là dạo đầu mà thôi, cư nhiên thì ướt thành như vậy. Kỳ thực... Chỉ có đối với em, tôi mới có thể như vậy, chỉ có em mới có thể để tôi ướt như vậy. Cho nên, em thì muốn để tôi đợi bao lâu?"

Hết chương 108.



Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Bạch Lộ Vi Sương - Chương 12

Thanh Lãnh Gặp Kẻ Điên - Chương 1

Phất Tinh - Chương 45