Kim Chủ Nan Vi - Chương 110
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 110: Cô không thể đụng vào tôi.
Trên
phần bụng là nhột nhột của di chuyển lẳng lơ, dường như cầm lấy một cái
lông chim ở phía trên quét tới quét lui, loại nhột kia xuyên thấu qua lớp da
thẩm thấu đến trong da thịt, vẩy tới lòng người đều dâng lên cảm giác ngứa
nhột. Trầm Thư Đường không ngừng mà hít sâu, nhìn Kiều Mạn Tích nằm sấp ở
trên người mình, dùng bộ ngực đầy đặn của cô ma sát lấy bụng dưới của
chính mình. Trầm Thư Đường lúc trước còn không rõ tại sao Kiều Mạn Tích đều
là thích sờ bụng của nàng, đến bây giờ cuối cùng đã hiểu rồi.
Ma
sát của Kiều Mạn Tích cũng không phải trực tiếp đè xuống, mà là treo ở trên
người mình, chỉ dùng hai viên đỉnh núi cứng ngắc kia ở trên bụng quét qua
trêu chọc. Hai viên đậu đỏ trở nên rất cứng, bởi vì mới bị Kiều Mạn Tích
liếm cắn qua, phía trên còn lưu lại một ít vệt nước ướt át.
Trầm
Thư Đường không phải lòng lạnh nhạt, đặc biệt là thấy được một màn cực kỳ mê
người như thế, hô hấp của nàng cũng càng ngày càng nặng, nhưng nàng biết, so
với chính mình, phản ứng của Kiều Mạn Tích càng to lớn hơn.
Địa
phương cô kẹp lấy nơi đó của đùi mình đã ướt át nóng bỏng đến cơ hồ muốn
tan đi, hạt nhân chính giữa no đủ sưng to, như là ở giữa chân mình nhảy qua
lại. Trầm Thư Đường biết chân của chính mình cũng bị làm ướt rồi, nàng
chưa từng nghĩ tới thời điểm nữ nhân động tình lại sẽ ướt thành như vậy,
thấy ánh mắt của Kiều Mạn Tích cũng nhiều chút ý tứ tìm tòi nghiên cứu.
"A
Thư, có thể không?" Kiều Mạn Tích dùng tay nắm lấy vật mềm no đủ của bản
thân cô, chậm rãi di chuyển tới, đem chân tách ra, treo ở trên bụng của chính
mình. Trầm Thư Đường hiểu được, cô là đang hỏi vấn đề vừa rồi, điều này làm
cho Trầm Thư Đường phạm vào khó. Kỳ thực, nàng ngược lại không để ý, nhưng
tư thế bây giờ của Kiều Mạn Tích quá mức lỗ mãng, cũng quá mức tình dục.
Nàng
lơ lửng thân thể, hai chân mở lớn ra, cứ như vậy hướng về phía chính mình. Trầm
Thư Đường có thể rõ ràng nhìn thấy khu vực tư mật nơi đó của giữa chân
cô, bởi vì trước đó mấy lần tiến vào, nơi đó có chút sưng đỏ, lại vẫn là không
ngừng mà đang tràn ra dòng suối óng ánh long lanh.
Những
nước trong suốt kia ở góc đùi cô lưu lại một vòng vệt nước, đem một mảnh rừng
rậm màu đen cũng làm ướt. Trầm Thư Đường nghiêng đầu đi, không biết như thế
nào hồi đáp, mà Kiều Mạn Tích đem trốn tránh không đáp của nàng ngầm thừa
nhận, liền không thể chờ đợi được nữa từ từ ngồi xuống.
Mã
giáp tuyến của Trầm Thư Đường rất đẹp, hai bên đường viền rìa ngoài nhất lồi
ra, bên trong một bên lại lõm sâu xuống, đến gần vị trí cái rốn lại là cơ
thịt lồi ra, mà ở giữa cái rốn, là một đường thẳng tắp mà thâm thúy.
Nhấp
nhô như vậy tạo thành chữ xuyên hoàn mỹ, ở trong mộng của Kiều Mạn Tích từng
xuất hiện vô số lần, cô đã ở trong mộng liếm qua vô số lần. Tuy lần này thấy
được cô vẫn là muốn liếm nhưng so với dùng đầu lưỡi liếm nơi này, cô càng
muốn dùng vị trí mềm mại nhất của chính mình đụng vào.
"A
Thư...Tôi đến đây." Kiều Mạn Tích khơi lấy khóe miệng, sau đó không thể
chờ đợi được nữa lại hưởng thụ từ từ ngồi xuống, dọc theo cơ thịt ở giữa nhất
phần bụng của Trầm Thư Đường, bắt đầu từ từ trên dưới ma sát. Vì có thể để
cơ bụng cứng rắn ma sát đến hạt đậu mẫn cảm của chân tâm, Kiều Mạn Tích
đem chân tách đến rất lớn, cô biết mình hiện tại lẳng lơ muốn chết,
lòng không hề liêm sỉ, nhưng mà vậy thì như thế nào? Cô ở trước mặt của Trầm
Thư Đường, có thể cái gì cũng không muốn.
"Kiều
Mạn Tích." Trầm Thư Đường tuy đã sớm đã làm xong chuẩn bị tâm lý, nhưng
dáng vẻ của Kiều Mạn Tích giờ khắc này quá mức lỗ mãng, lại cũng...đẹp
đến kinh tâm động phách. Cô dạng chân ở trên người chính mình, mái tóc dài
màu đen ngổn ngang tản ra, một ít rơi vào trên lưng, một ít thì là tản ở trước
ngực. Bởi vì cô không ngừng lên xuống, hai viên vật mềm no đủ trước ngực kia
cũng đang không ngừng mà lay động, lúc lưu động vòng eo, eo thon của nàng
dường như muốn đứt rời, bụng dưới siết chặt tới lui co rút.
Chỉ
là so với thân thể mê người, vẻ mặt của Kiều Mạn Tích giờ khắc này lại càng
thêm mê người. Mi mắt của cô đẹp đẽ quá mức nửa khép, lộ ra một tia lười biếng
thường ngày, con mắt màu xanh lam ngưng tụ hơi nước, bên trong chiếu ra chính
mình, pha thêm dục vọng nóng rực cháy bỏng.
Trán
và chóp mũi của cô đều mang theo chút mồ hôi mỏng, môi đỏ đẹp đẽ mở ra khép
lại, phát ra ngâm khẽ trêu người. Khi thì yếu đuối, dường như mèo con nỉ
non. Khi thì lại sẽ trở nên trầm thấp, mang theo gợi cảm thành thục của nữ
nhân.
Trầm
Thư Đường không cách nào phủ nhận, Kiều Mạn Tích như vậy mang theo mị lực trí mạng,
đủ khiến bất kỳ người nam nhân hoặc nữ nhân nào vì đó phát rồ. Muốn đem cô đặt
ở trên giường, tiến vào cô, chiếm hữu cô, để cô thuộc về bạn, để cô vì
bạn thút thít, những nhớ nhung này ở trong lòng điên cuồng lóe qua, Trầm
Thư Đường không nhịn được hít sâu, siết chặt phần bụng, cũng làm cho da của
Kiều Mạn Tích ma sát trở nên so với trước còn cứng rắn hơn mấy phần.
"A...
A Thư... Muốn cọ hư rồi... Nơi đó... Thật là nóng...Em cảm thấy rồi
chưa?" Kiều Mạn Tích đỡ lấy bờ vai của Trầm Thư Đường, nhẹ giọng hỏi.
Viên hạt nhân của chân tâm này chính là địa phương mẫn cảm nhất của cô, mà dưới
thân chính là mã giáp tuyến xuất hiện nhiều lần nhất trong mộng của cô. Kiều
Mạn Tích thoải mái nhắm mắt lại, rồi lại không nhịn được mở ra, đi nhìn dáng vẻ
của Trầm Thư Đường.
Mặt
của nàng cũng cuối cùng nổi lên ửng hồng, con mắt màu đen ôn nhu mà chuyên
chú nhìn mình, tựa hồ hoàn toàn không thèm để ý chính mình đem nàng cơ bụng
của nàng dùng để làm công cụ an ủi thân thể. Da thịt trắng nõn của nàng
cũng ra mồ hôi, đỉnh núi của bộ ngực không biết vào lúc nào nở ra. Kiều Mạn
Tích cảm thấy ngực của Trầm Thư Đường tựa hồ hơi lớn so với trước đây, cô rất
muốn sờ một chút, rồi lại sợ Trầm Thư Đường không vui, thế là Kiều Mạn Tích
chỉ có thể lùi lại mà cầu việc khác, duỗi ra hai tay dùng sức mà xoa lấy thịt
mềm no trường đến phát đau của chính mình, lại nhìn chằm chằm hai viên trắng
nõn đầy đặn kia của Trầm Thư Đường, tưởng tượng thành mình đang xoa ngực của
Trầm Thư Đường đi xoa chính mình.
Hạt
đậu đỏ mẫn cảm ở cơ bụng dưới ma sát điên cuồng nhảy nhót, khoái ý tê dại
từng chút một ở trên người nó tích lũy chồng chất, để Kiều Mạn Tích cơ hồ
muốn phát rồ. Cô càng thêm dùng sức mà đi nắm ngực của chính mình, không ngừng
mà lưu động vòng eo đi ma sát. Cô cảm thấy sắp đến rồi, lại sắp đến
rồi. Nhưng mà lần này chính mình kiên trì rất lâu, A Thư chắc sẽ không cảm
giác mình là một người rất phóng đãng chứ?
Kiều
Mạn Tích nghĩ như thế, đặc biệt không biết ở trong lòng của Trầm Thư Đường,
phóng đãng cũng sớm đã không cách nào hình dung cô rồi. Cảm thấy địa phương
nơi chân tâm kia của Kiều Mạn Tích càng ngày càng nóng, viên đồ vật nhỏ mẫn
cảm chính giữa kia đang phát run, thậm chí ngay cả chính mình cũng có thể cảm
giác được. Hiểu được Kiều Mạn Tích sắp đến rồi, Trầm Thư Đường nhấc lên
thân thể, cố ý nhấc lên phần bụng nghênh hợp cô, cũng chính là một hồi như thế,
thân thể của Kiều Mạn Tích bỗng nhiên mềm xuống, ỉu xìu ở trong lồng ngực của
mình.
Cảm
thấy trên phần bụng nóng lên, Trầm Thư Đường biết đó là một ít dòng dịch
trong thân thể Kiều Mạn Tích tràn ra tới. Nàng cũng không có cảm thấy khó
chịu, chỉ là xoa xoa tóc dài của Kiều Mạn Tích, để cô vượt qua dư vị lần này.
"A
Thư, tôi còn muốn em." Nghỉ ngơi một hồi lâu, Kiều Mạn Tích nhẹ giọng
nói, cô nằm sấp ở bên tai mình, ngậm lấy vành tai của chính mình, Trầm Thư
Đường cảm giác cô thở dốc rất nặng, thân thể cũng mềm đến không ra dáng. Nếu
như vào lúc này muốn đẩy ra Kiều Mạn Tích là chuyện dễ dàng, chỉ là Trầm Thư
Đường lại do dự. Cũng chính là do dự một hồi như thế, Kiều Mạn Tích bỗng nhiên
kéo lấy ngón tay của nàng, nắm thật chặt.
"Kiều
Mạn Tích, đã đủ rồi chứ?" Sắc mặt của Trầm Thư Đường còn có chút hồng,
dù sao vừa rồi lần đó, đối với nàng mà nói là cảnh rất chấn động. Nhưng Kiều
Mạn Tích lại cảm thấy không có gì, rõ ràng người làm chuyện lỗ mãng như vậy
là cô, nhưng chỉ cần là làm ở trước mặt Trầm Thư Đường, bất luận là cái gì, cô
nàng đều không cảm thấy mất mặt, bởi vì cô thích nàng.
"Không
đủ, tôi còn có sức, như thế nào đủ đây? A Thư, chỉ cần tôi còn có ý thức,
ngón tay của em tiến vào trong thân thể của tôi, tôi sẽ vì em nở rộ." Kiều
Mạn Tích ở trên chuyện giường chiếu nói lung tung sớm thì không phải chuyện
kỳ quái, chỉ là bỗng nhiên nói ra loại lời tương tự tỏ tình kia, Trầm Thư Đường
lại có chút không thích ứng. Chưa kịp nàng phản ứng lại, Kiều Mạn Tích đã
há mồm ngậm tay của nàng.
"Kiều
Mạn Tích, đừng làm rộn." Trầm Thư Đường cảm thấy ướt át giữa ngón tay,
theo bản năng muốn rút tay về, nhưng Kiều Mạn Tích chợt nhìn về phía nàng,
ủy khuất đầy mắt, lần này Trầm Thư Đường không có cách nào rút về, cũng chỉ
có thể tùy ý Kiều Mạn Tích như mèo con liếm lấy ngón tay của chính mình.
"A Thư không thích sao? Kỳ thực, tôi hết mấy ngày lúc trước, đã muốn
làm như vậy rồi." Kiều Mạn Tích nhẹ giọng nói qua, nâng lấy ngón tay của
Trầm Thư Đường, con rắn nhỏ vòng quanh ngón tay của nàng đảo quanh.
Ngón
tay của Trầm Thư Đường rất dài, thậm chí so với mình còn nhiều hơn một chút.
Nghĩ tới đây hai ngón tay ở vừa rồi tiến vào chính mình, một hồi cũng sẽ
tiến vào, Kiều Mạn Tích chậm rãi ngậm lấy, cố ý ở trước mặt Trầm Thư Đường
liếm lòng bàn tay của nàng một chút. Đem hành động của Kiều Mạn Tích nhìn
ở trong mắt, Trầm Thư Đường cau mày, thực sự không chịu được cảnh tượng như vậy.
Ở trước đây, Kiều Mạn Tích xưa nay sẽ không có từng làm chuyện như vậy, thời
điểm cô muốn chính mình hầu hạ cô trước sau đều là cao cao tại thượng, nhưng
lần này lại...Liếm ngón tay của nàng, rõ ràng tay này trước đó còn đã tiến
vào cái loại địa phương đó.
"Kiều
Mạn Tích, cô như vậy rất kỳ quái." Trầm Thư Đường cảm thấy trên mặt có
chút nóng, tâm tình của chính mình về tới thời điểm trước đây bị Kiều Mạn Tích
đùa giỡn thì mặt đỏ. Rõ ràng ba năm qua, nàng đã trở nên có thể khống chế
tâm tình của chính mình rồi, nhưng đối mặt Kiều Mạn Tích thời điểm như thế này
quá mức phóng đãng, nàng vẫn còn có chút khó có thể chống cự. "Kỳ quái
sao? Đó là bởi vì, tôi đối với A Thư cảm giác cũng biến thành không giống với
lúc trước. Tôi muốn đến gần em, muốn làm chuyện em thích, cũng so với trước
đây càng khát vọng em. Tôi muốn em tiến vào thân thể của tôi, đi vào địa
phương rất sâu. Cũng muốn em, muốn liếm khắp cả thân thể của em, bao gồm nơi
này của em, đáng tiếc A Thư không cho tôi cơ hội." Kiều Mạn Tích nói
qua, dùng đầu gối đội lấy chân tâm của chính mình, Trầm Thư Đường run lên,
nàng biết Kiều Mạn Tích đang nói cái gì, nhưng vạn vạn không nghĩ tới cô lại
có loại ý nghĩ này. Trầm Thư Đường còn nhớ được lúc ban đầu nhất của hai
người, đều là chính mình dùng môi lưỡi hầu hạ Kiều Mạn Tích.
Mới
bắt đầu nàng cảm giác được chính là xấu hổ và khuất nhục, nhưng sau đó sau khi
yêu người này, lại cam tâm tình nguyện muốn vì cô làm loại chuyện đó. Trầm Thư
Đường vẫn cảm thấy chính mình là một người thích sạch sẽ, nhưng mỗi lần
dùng miệng với Kiều Mạn Tích, nàng có thể cảm nhận được cũng chỉ có thỏa
mãn.
Chỉ có đối với người thích, mới có
thể giúp cô dùng miệng, đây là chuyện Trầm
Thư Đường nhận định. Nhưng lúc này đây, lại nói cô muốn vì chính mình làm loại
chuyện đó. Trầm Thư Đường không biết cô nói có thật hay không, nhưng Kiều Mạn
Tích cư nhiên nói ra để Trầm Thư Đường cảm thấy khó mà tin nổi. Kiều Mạn Tích
loại người như vậy, làm sao có khả năng sẽ...
"Kiều
Mạn Tích, đừng nói đùa." Trầm Thư Đường hiển nhiên không tin, Kiều Mạn Tích
cũng nhìn ra nàng chống cự. Nhưng bản thân cô biết, lời vừa rồi đều là thật
sự. Lúc trước cô xác thực chưa bao giờ sẽ cho bất luận một bạn tình nào
dùng miệng, nhưng bây giờ không giống, cô yêu thích Trầm Thư Đường, cho nên muốn
đem tất cả của chính mình đều cho nàng, cô muốn để Trầm Thư Đường ngậm
lấy cô, cũng muốn chính mình hôn nơi đó của Trầm Thư Đường.
"A
Thư không tin sao? Nếu như không tin, tôi đều có thể làm cho em xem, tôi nguyện
ý làm." Kiều Mạn Tích nói qua, thì
muốn đi cởi quần lót của Trầm Thư Đường, nhìn cô thật sự muốn làm, Trầm
Thư Đường vội ngồi dậy, lần này, Kiều Mạn Tích cũng ngồi xuống trên đùi
nàng theo. Trầm Thư Đường ngăn lại tay của Kiều Mạn Tích, thuận thế đem hai
ngón tay vừa rồi cô liếm qua đưa đến trong thân thể của ngồi xuống
Đột
nhiên xuất hiện tiến vào để Kiều Mạn Tích siết chặt bụng dưới, cô không nghĩ
tới Trầm Thư Đường dùng tư thế đòi mạng như thế trực tiếp đi vào, thân thể lập
tức bị lấp đến rất đầy, để toàn thân Kiều Mạn Tích phát run.
"A
Thư? Tại sao... Đột nhiên tiến vào. Ân... Chậm một chút, quá sâu rồi."
Kiều Mạn Tích thích cái tư thế này, bởi vì mỗi một lần đều có thể tiến vào
đến mức rất sâu, nhưng lần này đổi thành Trầm Thư Đường, cô lại có chút
sợ sệt, bởi vì cô không biết độ nhạy cảm của mình đối với Trầm Thư Đường bây
giờ có bao nhiêu cao, dùng cái tư thế này chính mình còn có thể chịu được
hay không. Nếu như không có mấy phút lại không xong rồi, chẳng phải là rất mất
mặt?
"Kiều
Mạn Tích, tôi từng nói, không thể đụng vào giới hạn cuối cùng của tôi,
cô không thể đụng vào tôi." Trầm Thư Đường cau mày, hiển nhiên là còn
không có từ trong cử động vừa rồi của Kiều Mạn Tích bình phục lại, nghe được
nàng nói như vậy, Kiều Mạn Tích cười cười, bỗng nhiên ôm chặt nàng.
"Được,
A Thư nói cái gì chính là cái đó, em đè tôi, làm sao đè đều được."
Hết
chương 110.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét