Kim Chủ Nan Vi - Chương 117
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 117: (Cp phụ)Tình yêu của cậu mãi mãi cũng sẽ không cho mình.
"Tiểu
An, hôm nay làm sao dậy sớm như thế?" Trầm Vân để người làm làm điểm tâm,
liếc nhìn thời gian, nàng cho rằng Hạ Úc An phải hơn 8 giờ mới dậy, lúc
này mới 7 giờ, người này thì thay xong quần áo đi xuống. Nàng hôm nay hóa
trang tinh xảo, trên mặt mang nụ cười nhợt nhạt, thấy được con gái mình dáng vẻ
đẹp đẽ, Trầm Vân không nhịn được nhìn thêm vài lần, càng nhìn càng hài lòng.
"Ân,
hôm nay công ty có một hội nghị phải mở, mẹ con không ăn, con đi trước đây,
đến công ty tồi ăn." Hạ Úc An nhẹ giọng nói xong, đã đẩy cửa rời khỏi Hạ
gia, nàng để tài xế đem mình đưa đến công ty, dọc theo đường đi thậm chí đều
đang hát lên, nhìn qua dáng vẻ tâm tình rất tốt. Vương thúc từ nhỏ trông Hạ Úc
An đến lớn, cũng rất ít thấy nàng vui vẻ như vậy.
"Vương
thúc, cám ơn ngươi." Sau khi đến công ty, Hạ Úc An nói một tiếng, quay
người đi rồi. Nàng hôm nay tới rất sớm, công ty khổng lồ ngoại trừ bảo an cơ hồ
không có mấy người, nàng một đường đến phòng làm việc của mình, lại tiến vào
bên trong phòng nghỉ ngơi, đóng cửa, khóa lại. Mà vào lúc này, nụ cười trên mặt
Hạ Úc An cũng cuối cùng tiêu tan, dần dần đổ nát.
Trang
điểm tinh xảo, chỉ là vì che lấp tiều tụy và uể oải trên mặt, trên thực tế, Hạ
Úc An cả một buổi tối đều không có chợp mắt. Chỉ cần nhắm mắt lại, bên trong
đầu của nàng toàn bộ đều là đối thoại của ba mẹ tối hôm qua, dễ dàng
cực kỳ, đem mộng đẹp ròng rã ba năm của nàng, hết mức đánh nát.
Thì
ra, A Tầm là thật không yêu chính mình, ngay cả lựa chọn ở cùng với chính
mình, cũng là bởi vì cha mẹ chính mình yêu cầu cậu ấy làm như thế, cậu ấy
mới có thể bị bất đắc dĩ cùng mình trãi qua ba năm nay. Thích là giả, hôn môi
là giả, hoặc là nói, ba năm qua tất cả của tất cả bên cạnh mình, đều là
giả.
Không
trách A Tầm bỗng nhiên chấp nhận chính mình, cả hôn môi cũng không nguyện
cho, ôm ấp cũng là miễn cưỡng như vậy. Hạ Úc An cảm giác mình lại như kẻ ngu
si, tất cả mọi người, bao gồm người thân nhất của nàng đều đang lừa nàng.
Giang Tầm Y không yêu chính mình, mãi mãi cũng không thể nào biết yêu nàng, thậm
chí sẽ bởi vì cưỡng cầu của chính mình mà chán ghét chính mình. Ba năm qua, A
Tầm phối hợp chính mình diễn kịch, nhất định rất khó chịu chứ? Thời điểm
chính mình buộc cậu ấy hôn chính mình, muốn chính mình, cậu ấy cũng nhất định...
Rất buồn nôn chứ?
Nghĩ
tới những thứ này, Hạ Úc An bỗng nhiên cười lên, hốc mắt của nàng bởi vì tích
tụ quá nhiều nước mắt trở nên hồng, nàng từ đầu đến cuối cố nén không
chịu chảy xuống. Thân thể một đêm không ngủ để đại não nàng trở nên mơ màng,
trước mắt đều là mơ hồ. Liếc nhìn thời gian, nàng biết thư ký của mình thì
phải đến rồi, Hạ Úc An lau khô viền mắt, chống thân thể ngồi trở lại đến trước
bàn làm việc, cũng không lâu lắm, Trần Phương đã cầm văn kiện đi vào, thấy được
thấy được mình ở, nàng hơi sững sờ.
"Hạ
tổng, cô hôm nay tới thật là rất sớm."
"Ân,
không có chuyện gì thì đến sớm."
"Hạ
tổng, đây là báo cáo của tháng này. Mặt khác, lúc trước cô để tôi giúp cô hẹn
kiểm tra, cô luôn không đi, hôm nay bác sĩ kia có lịch trình, có giúp cô
hẹn trước một hồi nữa không" Trần Phương nhìn sắc mặt của Hạ Úc An, luôn
cảm thấy Hạ Úc An có chút thay đổi rất nhỏ, rồi lại không thể nói được là nơi
nào không đúng.
"Không
cần, thân thể ta không có tình huống gì, cuộc hẹn hủy đi."
"Nhưng
mà, Hạ tổng cô..." Trần Phương nghe được Hạ Úc An để cho mình hủy cuộc
hẹn, có chút do dự, dù sao thân thể Hạ Úc An vẫn không tốt đây là chuyện toàn
bộ công ty đều biết.
"Không
sao, ta không có vấn đề gì." Thấy Trần Phương nghi hoặc, Hạ Úc An ngẩng đầu
nở nụ cười đối với nàng. Người sau biết mình không có quyền lợi gì nói thêm nữa,
chỉ có thể cầm báo cáo Hạ Úc An ký tên xong mà đi.
Sắp
tới giờ tan việc, Giang Tầm Y gửi tin nhắn cho chính mình, nói là tới đón
chính mình, Hạ Úc An nhìn tin tức kia, tay run run, trả lời một chữ được. Đợi
đến giờ tan việc, nàng ngồi trên xe của Giang Tầm Y, hai người một đêm lại một
ngày không gặp, nhìn kỹ Hạ Úc An, sau khi phát hiện nàng cũng không có cái gì
không ổn mới yên tâm.
Ở
một đêm Hạ Úc An rời đi này, bản thân cô cũng nghĩ rất nhiều, cô biết chuyện
này là chính mình không đúng, cô không nên còn tồn tại ý nghĩ đem Hạ Úc An đẩy
ra ngoài. Hoặc là nói, trên đời này bất cứ người nào cũng có thể có ý nghĩ
như thế, chỉ có cô không thể. Cô nên rõ ràng nhất yêu thích của Hạ Úc An đối
với cô, mà cô đối với Hạ Úc An, chung quy cũng không phải không có tình cảm.
Ở
thời điểm Hạ Úc An bị người khác hôn môi, trong lòng cô là phát cáu tức giận,
thậm chí muốn xông qua đem người hôn Hạ Úc An kia đẩy ra. Nhưng mà, chính mình
không có thể nói ra miệng, mới sẽ để Hạ Úc An hiểu lầm. Nghĩ tới con người
này lại tức giận một ngày cũng không trở về, Giang Tầm Y do dự một hồi, vẫn
là mở miệng.
"Úc
An, kỳ thực chuyện ngày đó, là mình không tốt. Mình không phải không lưu ý
cậu, chỉ là không biết nên làm sao biểu đạt. Mình không thích người kia hôn
cậu, thời điểm thấy được mình rất không thoải mái, rất muốn đem nàng đẩy ra.
Mình chính là đang ghen, mình thích cậu, mình..."
"A
Tầm, cậu không cần giải thích, mình đều biết được, mình không giận cậu
rồi."
Hạ
Úc An nghe được giải thích của Giang Tầm Y, đối với cô nở nụ cười, thấy được Hạ
Úc An bỗng nhiên không tức giận, Giang Tầm Y càng thêm kỳ quái. Ở đêm nay Hạ Úc
An không trở về, Giang Tầm Y nghĩ đến rất nhiều, cô xác định mình thích Hạ Úc
An, nếu không hiện tại cũng sẽ không gấp như vậy đem ý nghĩ của mình nói ra.
Cô còn có rất nhiều lời muốn nói, nhưng Hạ Úc An lại chống cự đem thân thể
chuyển tới một bên, Giang Tầm Y cắn cắn môi dưới, bỏ đi ý nghĩ tiếp tục nói.
Hai
người sau khi về đến nhà, Giang Tầm Y làm rất nhiều món ăn Hạ Úc An thích, Hạ
Úc An cũng vui vẻ ăn cả một chén cơm. Ở khi Giang Tầm Y rửa chén, Hạ Úc An
ngồi ở trong phòng khách, xa xa nhìn cô.
Nàng
xác thực không trách Giang Tầm Y, nàng có tư cách gì trách A Tầm đây? Quan hệ
của họ, từ trước đến này đều không phải người yêu thực sự. A Tầm chỉ
là vì giúp mình chữa bệnh, không muốn để cho chính mình bệnh chết, mới có
thể lựa chọn ở cùng với nàng. A Tầm đã vì chính mình hy sinh rất nhiều
rồi, nàng còn có thể đòi hỏi cái gì đây?
"Úc
An, hôm nay nghỉ sớm một chút đi?" Giang Tầm Y tối hôm qua một đêm không
ngủ, hôm nay thấy Hạ Úc An trở về, trong lòng cũng buông lỏng. Hai người trước
sau tắm rửa sạch sẽ, Giang Tầm Y nằm ở trên giường, dự định cho Hạ Úc An một
nụ hôn ngủ ngon, lại bị người sau không có dấu vết né tránh. Giang Tầm Y sửng
sốt một chút, cô cảm giác được Hạ Úc An tựa hồ cũng không có tiêu tan, cô còn
muốn giải thích, nhưng Hạ Úc An lại đưa lưng về phía chính mình, dường như ngủ
thiếp đi. Giang Tầm Y hết cách rồi, chỉ có thể xoay người lại ôm lấy nàng, suy
sáng mai lại tiếp tục giải thích.
Sau
một lát, nghe được tiếng hít thở vững vàng của Giang Tầm Y, Hạ Úc An lúc này mới
cẩn thận từng li từng tí một chống lấy thân thể dậy nhìn cô. Giang Tầm Y khi
ngủ rất yên tĩnh, so với dáng vẻ bình thường của cô còn muốn ấm áp hơn. Mái
tóc dài màu đen của cô tản ra, mái tóc lệch che ở trên đầu, rất đẹp. Nhìn
chăm chú như thế một lúc lâu, Hạ Úc An chậm rãi đến gần, muốn hôn Giang Tầm
Y một cái, nhưng cuối cùng, cũng chỉ là nhích đến gần, lại không thể hôn
xuống.
Hạ
Úc An mắt đỏ, chậm rãi xuống giường đi tới trong phòng tắm, buổi tối cố nén ăn
cơm đi cuối cùng đến bây giờ không nhịn được nôn ra. Nàng đè nén tiếng, nằm
nhoài trước bồn cầu, cơ hồ đem có thể nôn, không thể nôn đều nôn ra ngoài. Dạ
dày quặn đau để toàn thân Hạ Úc An phát lạnh, sau khi nàng súc miệng, rồi lại
không nhịn được nôn ra một trận.
Chỉ
là lần này, tia máu đỏ tươi tinh mịn theo khóe miệng lướt xuống, Hạ Úc An dùng
giấy khăn đem khóe miệng lau khô, nàng ngẩng đầu lên, nhìn chính mình sắc mặt
tái nhợt trong gương như là người chết, bỗng nhiên cười lên. Hạ Úc An một lần nữa
đánh răng, đem mùi máu tanh trong miệng giội rửa đi. Nàng lấy một cây kéo trở lại bên giường, cũng không dám đi tới,
cũng chỉ là quỳ gối một lần, nhìn mặt ngủ của Giang Tầm Y đờ ra.
A
Tầm, hình như tất cả nỗ lực đều vô dụng rồi, tất cả đều về tới điểm ban
đấu. Thật xin lỗi a, lãng phí nhiều thời gian như vậy của cậu, nếu như
mình có thể không ích kỷ như thế, đem cậu buông ra, cậu nhất định sẽ rất hạnh
phúc chứ? Nhưng mà mình không có cách nào rời khỏi cậu, chỉ có thể ích kỷ để
cậu lưu lại bên cạnh mình, để cậu và người không thích ở cùng nhau, rất
khó chịu chứ?
Hạ
Úc An suy nghĩ, đưa tay ra dùng cây kéo nhẹ nhàng lướt qua mặt và cổ của
Giang Tầm Y, trên mặt nàng mang theo nụ cười ngây dại, bỗng nhiên đem tóc
dài màu đen của Giang Tầm Y cắt đi một ít, đặt ở trong tay nhẹ nhàng ma
sát. Tiếng cười của Hạ Úc An rất thấp, trong đêm đen nghe qua có chút doạ người.
Khi ngẩng đầu lên nữa, nét cười của nàng cũng dần dần tản đi.
Mình
sẽ không yêu cầu cậu cái gì nữa, tình yêu của cậu mãi mãi cũng sẽ không
cho mình. Như vậy, thì chỉ có người của cậu ở lại bên cạnh mình cũng tốt.
Để
mình bá chiếm cậu, cho đến chết.
Hết
chương 117.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét