Kim Chủ Nan Vi - Chương 126
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 126: Tôi làm món ăn em thích ăn.
"Kiều
Mạn Tích, cô đang làm cái gì?" Sáng sớm thức dậy, Trầm Thư Đường đã bị
tiếng vang trong nhà hấp dẫn sự chú ý, nàng ra ngoài phòng vừa nhìn, phát hiện
Kiều Mạn Tích đang khom người dùng cây lau nhà lau sàn. Sau khi không khí trở
nên ấm áp, Kiều Mạn Tích ở nhà mặc cũng càng ngày càng ít, hơn nữa Trầm Thư Đường
có cảm giác được, ăn mặc của cô, rõ ràng cho thấy đang cố ý câu dẫn chính
mình.
Thì
giống hiện tại, cô chỉ mặc một cái áo sơ mi trắng rộng lớn, dưới thân là một
cái quần lót nhỏ màu đen. Vải vóc mỏng manh bao bọc lấy cái mông trắng mịn
của cô, phía dưới chính là hai cái đùi xinh không hề che đậy. Vóc người của
Kiều Mạn Tích tự nhiên không thể chê, chân cũng là cực kỳ đẹp. Chân của cô
rất thẳng cũng rất trắng, huyết quản bên trong đều nhìn rõ rõ ràng ràng. Qua
khớp xương nhỏ bé để đầu gối của cô nhìn qua xinh xắn mượn mà, trên bắp
chân không có nửa điểm sẹo lồi dư thừa hoặc là cơ bắp.
Mái
tóc dài màu đen của cô tản ra, thỉnh thoảng được cô vén lên, khóe miệng hơi
cong lên, là nụ cười xấu xa mang tính biểu trưng của cô. Một thân như vậy
tuy lộ cũng không tính nhiều, so với thường ngày đều rất đẹp. Rõ ràng ăn mặc
quần áo câu người như thế, cô lại ở sáng sớm lau sàn. Tuy mỗi một nơi đều
lau đến, nhưng Trầm Thư Đường rõ ràng phát hiện, cái gọi là lau sàn của cô
thì vẻn vẹn chỉ là dùng cây lau nhà lướt qua mảnh trên sàn kia, không có
dùng sức, tự nhiên cũng không có hiệu quả lau.
Từ
sau khi sinh nhật, có lẽ nói sau khi Kiều Mạn Tích tỏ tình với mình, Trầm
Thư Đường liền phát hiện thay đổi của người này. Cô chủ động đem rượu trong
tủ rượu đều ném đi, cũng ném những điếu thuốc cô giữ trong ngăn kéo
kia. Tuy những rượu kia đều là Đái Cảnh Văn để ở chỗ này, mà giá cả cũng
không thấp, nhưng thấy được Kiều Mạn Tích ném đi, Trầm Thư Đường lại không có
chút nào cảm thấy đau lòng, chí ít ném rồi cũng so với bị Kiều Mạn Tích uống
sạch sành sanh còn tốt hơn.
Ngoài
ra, Kiều Mạn Tích còn đang học việc nhà, lúc trước quần áo cô cởi đi đều là
chính mình giúp cô giặt, nhưng cô hiện tại lại trái lại chủ động yêu cầu tự
mình giặt, mà thỉnh thoảng còn có thể đem của Trầm Thư Đường cũng cùng nhau
giặt, nhưng mỗi lần Kiều Mạn Tích giặt xong, Trầm Thư Đường lại vẫn là sẽ giặt
lại một lần, bởi vì Kiều Mạn Tích không chỉ không có giặt sạch, thậm chí
ngay cả nước giặt quần áo đều đọng lại ở trên quần áo.
Trầm
Thư Đường đã từng nói với Kiều Mạn Tích những việc nhà này thì để bản thân
nàng làm thì được rồi, dù sao Kiều Mạn Tích mỗi lần làm xong cũng giống
như chưa làm, có lúc trái lại còn sẽ giúp qua loa. Nhưng mỗi lần chính
mình nói như vậy, Kiều Mạn Tích thì sẽ cầm đồ lau nhà đứng ở đó ủy khuất
nhìn mình, dường như chính mình làm chuyện quá đáng gì. Lâu dần, Trầm Thư
Đường không nỡ lòng nói, Kiều Mạn Tích nếu đã muốn làm, vậy thì để cô làm
đi, chẳng qua nơi cô lau xong chính mình lại lau một lần, quần áo cô giặc qua
chính mình giặc một lần nữa thì được rồi
"A
Thư, đêm nay em sẽ về sớm một chút không?" Kiều Mạn Tích lau xong sàn, ngồi
ở bên cạnh Trầm Thư Đường hỏi nàng. Tuy không có dùng khí lực gì, nhưng Kiều
Mạn Tích rất ít làm việc vẫn là ra chút mồ hôi, thấy được cô ngồi ở bên cạnh
mình, hai chân khép lại vén ở trước ngực, Trầm Thư Đường nhìn mấy lần, sau đó
vội vàng dời đi con mắt.
"Ân,
nếu như không có chuyện gì thì như thường tan ca, làm sao sao?"
"Không
có gì." Kiều Mạn Tích hỏi xong, ngước đầu cao trở về phòng ngủ, ở chung lâu
rồi, Trầm Thư Đường biết cô một khi có thời điểm quẫn bách, sẽ dùng cao ngạo
quá độ làm che giấu. Trở về trong phòng, Kiều Mạn Tích nằm sấp trước cửa,
nghe được tiếng đóng cửa của Trầm Thư Đường rời đi, lúc này mới vội vàng mở ra
điện thoại, đem sách dạy nấu ăn chính mình mấy ngày trước thì tra xong lật
ra.
Trận
này cô học chút thu thập việc nhà, tuy còn không có quá thông thạo, nhưng cô
biết A Thư cũng không chán ghét chính mình làm như vậy. Chỉ là so với quét
dọn phòng, Kiều Mạn Tích càng thêm muốn làm chính là làm cơm cho Trầm Thư Đường.
Nghĩ đến tình cảnh ngày đó Đái Cảnh Văn và Trầm Thư Đường ở trong phòng bếp, Kiều
Mạn Tích khinh thường cười cười. Chẳng qua là làm cơm loại chuyện đơn giản này,
chính mình muốn làm, rất nhanh sẽ có thể học được.
Kiều
Mạn Tích xưa nay đều là có tự tin quá mức, đặc biệt là khi chuyện không
dính đến Trầm Thư Đường, phần tự tin này cũng là được cô vô hạn phóng to. Ở
trong lòng Kiều Mạn Tích, cô vẫn cứ là người cái gì cũng có thể làm được
kia, ở trước khi tiến vào nhà bếp, cô là nghĩ như vậy.
Trầm
Thư Đường ở bên trong phòng làm việc, nhưng hôm nay nàng lại luôn có loại cảm
giác tâm thần không yên. Nàng nhìn theo đơn hàng gần đây mới nhận, đây là một
đơn hàng lớn, cũng là phòng làm việc thành lập tới nay lần đầu tiên gặp phải
chuyện làm ăn quy mô lớn như vậy. Nếu như làm tốt, không chỉ là lợi nhuận,
danh tiếng của phòng làm việc cũng sẽ càng vang dội.
Rõ
ràng Trầm Thư Đường bình thường làm việc cũng sẽ không thất thần, nhưng hôm
nay ý thức của nàng lại luôn đang bay xa. Nghĩ đến nhiều nhất chính là dáng dấp
sáng nay lau sàn của Kiều Mạn Tích, còn có hai cái chân trắng như tuyết kia.
Giật mình chính mình đang nghĩ cái gì, Trầm Thư Đường có chút khổ não bưng
lấy đầu, vừa vặn điện thoại có người gọi điện thoại đến, nàng nhìn người
gọi đến, tiếp nhận.
"A
Đường, đang bận sao?" Người gọi điện tới là Đái Cảnh Văn, Trầm Thư Đường
phát hiện, cô gần đây luôn là tới tấp liên lạc với mình, mục đích cũng là
vì hẹn mình đi ra ngoài. Lúc trước là bởi vì chăm sóc Kiều Mạn Tích, Trầm Thư
Đường không có thời gian, hiện tại thân thể của Kiều Mạn Tích tốt rồi, chính
mình xác thực nên cùng Đái Cảnh Văn gặp mặt, nàng biết đối phương có chuyện
nói với chính mình, mà mình cũng có chuyện nói với cô.
"Vẫn
tốt, cậu thì sao?"
"Mình
có thời gian gọi điện thoại cho cậu, đương nhiên là không bận như cậu. A
Đường, đêm nay tan tầm ăn một bữa cơm thế nào?" Đúng như dự đoán, Đái Cảnh
Văn gọi điện vẫn là hẹn mình ăn cơm, Trầm Thư Đường nghĩ một hồi, gật đầu đáp
ứng.
Trầm
Thư Đường cảm thấy cùng Đái Cảnh Văn sẽ không làm lỡ bao lâu, cho nên giờ tan
việc cũng không có gọi điện thoại cho Kiều Mạn Tích, nàng và Đái Cảnh Văn đi tới
một quán cơm gần công ty. Trầm Thư Đường chú ý được, Đái Cảnh Văn hôm nay tựa
hồ dụng tâm trang điểm, có thể thấy được tâm tình của cô rất tốt.
"A
Đường, lâu như vậy cuối cùng gặp mặt rồi. Kỳ thực, mình hôm nay hẹn cậu ra
ngoài, có chuyện quan trọng muốn nói với cậu." Sau khi ăn cơm xong,
Đái Cảnh Văn cuối cùng đã mở miệng, Trầm Thư Đường đại khái có thể đoán được cô
muốn nói cái gì. "Hai chúng ta quen biết thời gian không ngắn, cậu cũng
biết, mình vẫn yêu thích cậu, lúc trước cậu nói cho chúng ta một ít thời
gian hai bên, mình cảm thấy bây giờ là lúc rồi, làm bạn gái của mình, được
không?"
Đái
Cảnh Văn nói tới rất thành khẩn, trên mặt cũng có loại cảm giác tình thế bắt buộc,
mấy ngày trước cô tìm người tra một chút thân phận của Kiều Mạn Tích, chuyện
khiến cô kinh ngạc, Kiều Mạn Tích ở trong nhà Trầm Thư Đường này, xác xác
thực thực chính là tổng tài tiền nhiệm của tập đoàn Kiều thị. Không trách
tướng mạo của nữ nhân kia xuất chúng như vậy, cũng không trách khí chất trên
người bất phàm như vậy.
Nhưng
sau khi biết thân phận của Kiều Mạn Tích, Đái Cảnh Văn trái lại thở phào nhẹ
nhõm, thứ nhất là cô cảm thấy Trầm Thư Đường và Kiều Mạn Tích cũng không thích
hợp, thứ hai chính là, Kiều Mạn Tích hiện tại không còn gì cả, mà mình có thể
cho Trầm Thư Đường, cô lại cho không được. Nghĩ đến điểm này, Đái Cảnh Văn có
hơi đắc ý, hoàn toàn đã quên một câu nói, lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa béo. Cô
hôm nay hẹn Trầm Thư Đường ra ngoài chính là muốn xác định quan hệ của hai
người, mà cô cũng cảm thấy, Trầm Thư Đường tất nhiên sẽ đồng ý.
"Cảnh
Văn, mình rất xin lỗi" Giữa lúc Đái Cảnh Văn chờ Trầm Thư Đường đồng ý,
đối phương lại nói câu nói này, Đái Cảnh Văn hơi sửng sốt, tay run bưng cốc tay
run run.
"A
Đường, cậu đây là ý gì?"
"Cảnh
Văn, mình biết cậu yêu thích mình, mình cũng xác thực từng nói cân nhắc
quan hệ của chúng ta. Tuy rất xin lỗi, nhưng chuyện qua lại, hay là thôi đi."
Trầm
Thư Đường áy náy nói, đã từng nàng muốn dùng Đái Cảnh Văn để giúp chính mình
quên đi Kiều Mạn Tích, cũng thật sự từng nếm thử đi yêu thích Đái Cảnh Văn,
tiếp nhận cô tới gần thậm chí hôn môi. Nhưng mà... Trầm Thư Đường biết rõ,
làm như vậy không chỉ có đối với Đái Cảnh Văn không công bằng, đối với mình
cũng là một loại biểu hiện không phụ trách. Đương nhiên, Trầm Thư Đường mà đã
thừa nhận, nguyên nhân nàng từ chối Đái Cảnh Văn, còn có một bộ phận, xác thực
bởi vì Kiều Mạn Tích...
"A
Đường, cậu không cảm thấy như vậy rất buồn cười sao? Nếu như đây là lý do cậu
cho mình, mình cũng không chấp nhận, hay là nói, cậu đối với Kiều tiểu
thư có tâm tư khác? Mình nghĩ lý do cậu từ chối mình quá nửa là bởi vì
nàng chứ?" Đái Cảnh Văn giận dữ cười, cô đã sớm cảm thấy Trầm Thư Đường và
Kiều Mạn Tích không đơn giản, nhưng điều tra nhiều tư liệu như vậy, lại vẫn là
không thể tìm được hai người có bất kỳ tiếp xúc. Cũng có thể là chuyện quá mức
lén lút chính mình căn bản không tra được, nhưng Kiều Mạn Tích yêu thích nữ
nhân là chuyện đa số người biết, cái này không cần tra, vừa hỏi liền biết.
"Cảnh
Văn, phần lớn là nguyên nhân của bản thân mình, cùng nàng không có quan hệ
gì. Nếu như không có chuyện gì, mình đi trước." Trầm Thư Đường nhìn ra
Đái Cảnh Văn không cam lòng, nhưng cũng không muốn nói tiếp với cô nữa. Nàng
một mình rời khỏi quán cơm, vội vã về nhà, mà là một mình đến bên cầu,
nhìn mặt biển đờ ra.
Ở
nhà, Kiều Mạn Tích bận rộn hồi lâu, cuối cùng mới đem bữa tối cô làm xong bưng
đến trên bàn. Cô biết Trầm Thư Đường thích ăn món chay, không thích ăn thịt,
cho nên đêm nay cô làm cũng đều là món ăn lấy thanh đạm làm chủ. Nhưng mà, Kiều
Mạn Tích nhìn đồ vật đen thùi lùi một bàn, biểu tình trên mặt cũng từ chờ
mong dần dần chuyển thành mất mác.
Hôm
nay là cô lần đầu tiên làm cơm cho Trầm Thư Đường, cô biết mình làm tựa hồ
không làm sao ngon, Kiều Mạn Tích nhìn một chút cái tay chính mình còn đang
chảy máu, đao pháp của cô rất không thành thục, vì cắt đồ vật không cẩn thận
cắt rách nhiều lần. Một chỗ vết thương sâu nhất bây giờ còn đang chảy máu,
nhưng Kiều Mạn Tích cũng không cảm thấy đau, trái lại có loại cảm giác thỏa mãn
nhàn nhạt. Cô cuối cùng làm một bữa tối cho Trầm Thư Đường, A Thư trở về thấy
được, nhất định sẽ rất vui vẻ chứ?
Kiều
Mạn Tích ngồi ở trên ghế salông chờ, nhưng qua giờ tan tầm của Trầm Thư Đường,
người kia lại vẫn là chưa có trở về. Mắt thấy thức ăn trên bàn từ ấm chuyển
thành lạnh lẽo, vết thương trên tay của Kiều Mạn Tích dần dần đọng lại, không
chảy máu nữa. Cô sững sờ ở trên sofa chờ, thời gian ăn cơm tối đều qua rồi,
nhưng Trầm Thư Đường vẫn là không trở về.
Nhìn
những món ăn kia trên bàn, Kiều Mạn Tích cay đắng cười, lại không có gọi điện
thoại cho Trầm Thư Đường, dù cho trong lòng cô đã hận không thể đi ra ngoài tìm
Trầm Thư Đường, nhưng thân thể vẫn là cứng ngắc ngoan cố ngồi ở đó. Cô biết A
Thư không thích người khác hạn chế nàng cái gì, cũng biết mình bây giờ cần phải
làm là chờ đợi. Cho nên nàng không có gọi cho Trầm Thư Đường, nàng đi nơi nào
đều là tự do của nàng.
Kiều
Mạn Tích tựa ở trên ghế salông, dần dần ngủ thiếp đi, buổi tối khi hơn 9 giờ cửa
phòng mới bị người đẩy ra, cảm thấy bên trong bỗng nhiên sáng lên, Kiều Mạn
Tích hơi mở mắt ra, thấy được Trầm Thư Đường đứng ở đó, vội cười lên.
"A
Thư, em trở về rồi. Tôi...Tôi làm món ăn em thích ăn, tôi lần đầu tiên làm,
làm không ngon, em có muốn nếm thử xem hay không?" Kiều Mạn Tích là lần đầu
tiên trong đời cảm thấy hoảng loạn như vậy, cái cảm giác này coi như là lúc trước
cô lần đầu tiên đi tập đoàn Kiều thị đi làm đều chưa từng có. Mắt thấy Trầm
Thư Đường đi tới trước bàn cơm, hỏi mình những thứ này là cái gì, Kiều Mạn Tích
đem tên món ăn từng cái từng cái báo ra, nhưng nói đến phía sau, ngay cả bản
thân cô đều đã quên những món cháy đến đen thùi lùi kia là cái gì rồi.
Trầm
Thư Đường không nghĩ tới Kiều Mạn Tích sẽ làm cơm tối cho mình, sau khi kinh ngạc
chính là sững sờ. Trên bàn những món ăn kia vẻ ngoài cũng không tốt, đặc biệt
là sau khi nguội, tất cả đều mềm oặt quấn lấy nhau, tản ra mùi vị kỳ quái,
nhìn qua cũng không phải là có thể vào miệng. Nhưng Trầm Thư Đường biết, Kiều Mạn
Tích có thể làm những thứ này, đã dùng nổ lực lớn nhất của cô. Tuy cũng
không đói bụng, nhưng Trầm Thư Đường vẫn là có ý định ăn một ít, rồi lại không
biết nên ăn cái nào trước.
Ngay
ở mấu chốt nàng do dự, Kiều Mạn Tích lại bởi vì nàng không muốn vào miệng,
lòng tự ái bị thương tổn, Kiều Mạn Tích cắn môi dưới, vươn tay liền đem hai đạo
món ăn cháy đến khét nhất bưng lên đổ vào trong thùng rác, sau đó nhìn
dáng dấp kinh ngạc của Trầm Thư Đường, không nói tiếng nào tiến vào phòng tắm.
Sau khi đến phòng tắm, ủy khuất trong lòng của Kiều Mạn Tích cũng dâng lên.
Cô
nhìn thấy cái tay tràn đầy vết thương của chính mình, khổ sở ngồi xổm ở
bên trong góc của phòng tắm. Cô không phải giận Trầm Thư Đường, mà là giận
chính mình. Kiều Mạn Tích biết rõ cô căn bản không làm tốt những chuyện này,
thu thập gian phòng cũng tốt, nấu ăn cũng được, cô mỗi cái đều làm đến rối
tinh rối mù. Rõ ràng trên sách hướng dẫn viết đơn giản như vậy, nhưng đồ vật
mình làm ra lại làm cho người cả khẩu vị ăn đều không có, Kiều Mạn Tích, ngươi
làm sao có thể vô dụng như vậy chứ.
Ủy
khuất và buồn bực trong lòng để Kiều Mạn Tích khổ sở, cô cắn tay thật chặt,
dù cho vết dao không chảy máu lần nữa nứt ra cũng không dừng lại. Trầm Thư
Đường không yên lòng cô, không nghĩ tới đi vào thấy được chính là một màn như
vậy. Mắt thấy Kiều Mạn Tích ngồi xổm ở bên trong góc, sống lưng gầy gò của
cô run rẩy, như tiểu hài tử bị vứt bỏ bất lực như thế. Trầm Thư Đường có chút
đau lòng, đặc biệt là ở sau khi nhìn thấy trên tay cô nhiều vết dao như vậy,
trong lòng cũng là càng khó chịu rồi.
"Kiều
Mạn Tích, tôi không có ghét bỏ món ăn cô làm ăn không ngon, cũng không có ý
không muốn ăn. Rất xin lỗi, tôi không biết cô đêm nay sẽ làm bữa tối cho tôi,
vừa rồi tôi nếm thử, kỳ thực ăn rất ngon." Trầm Thư Đường cũng không
có nói dối, mà là đồ Kiều Mạn Tích làm tuy nhìn qua vẻ ngoài không đẹp,
nhưng mùi vị cũng không phải quá kém.
Nghĩ
tới con người này xưa nay đều sẽ không xuống bếp lại cố ý làm đồ vật cho
mình ăn, trong lòng Trầm Thư Đường nói không cảm động là giả. Lúc này thấy được
Kiều Mạn Tích vùi ở bên trong góc, nàng không nhịn được đi tới, từ phía sau
nàng ôm lấy cô.
"Kiều
Mạn Tích, cám ơn cô."
Hết
chương 126.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét