Kim Chủ Nan Vi - Chương 129
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 129: Là một con thỏ nhỏ tên Kiều Mạn Tích.
Đối
với món quà Kiều Mạn Tích muốn bồi thường cho mình, kỳ thực Trầm Thư Đường ít
nhiều là có chút chờ mong, nhưng mà so với chờ mong, nàng càng thêm hiếu kỳ
người này sẽ chuẩn bị cái gì. Nếu như là trước đây, Trầm Thư Đường đại khái có
thể nghĩ đến chẳng qua chính là nhà xe, đồ trang sức quý báu hoặc là các loại
quần áo. Trầm Thư Đường còn nhớ chính mình trải qua một lần sinh nhật mộng ảo
nhất, chính là Kiều Mạn Tích cùng chính mình trải qua, mà buổi tối hôm đó... Cô
lần đầu tiên cho phép chính mình tiến vào thân thể của cô, cũng là chính mình lần
đầu tiên rõ ràng, cái gì gọi là cảm giác bị người đầu độc.
Mà
bây giờ, Kiều Mạn Tích tự nhiên không thể lại ra tay xa hoa như vậy, nhưng nàng
biết người này nếu đã biết nói như vậy, nhất định là tỉ mỉ chuẩn bị qua. Trầm
Thư Đường tan làm sớm, vòng tới nơi ở của mẹ Trầm và Trầm Ức, định đem quà sinh
nhật Kiều Mạn Tích làm rơi ở đó lấy đi. Nàng đi qua muốn món quà, từ hộp có thể
nhìn ra đại khái là đồ vật loại trang sức.
Đúng
như dự đoán, sau khi mở ra, nàng phát hiện trong hộp hình vuông nằm một sợi
dây chuyền, dây chuyền cùng loại Kiều Mạn Tích tặng chính mình có chút giống,
cũng tuyệt đối không phải củng kiểu, chỉ là ngoại hình tương tự mà thôi. Đó là
một dây chuyền bạch kim hình dáng chiếc lá, tương tự vết bớt trên xương quai
xanh của mình. Không khỏi để Trầm Thư Đường nhớ tới dây chuyền lá cây Kiều Mạn
Tích đã từng tặng cho chính mình, nàng nói với Kiều Mạn Tích chính mình ném đi
rồi, kỳ thực chẳng qua là ở trong lòng ném đi, mà hiện vật bị nàng giấu ở nơi
bản thân nàng rất ít sẽ thấy.
Trầm
Thư Đường thừa nhận mình đang còn giữ đồ vật Kiều Mạn Tích tặng cho nàng, sợi
dây trên cổ tay và mắt cá chân, bao gồm dây chuyền chiếc lá kia đều là chứng
minh tốt nhất. Nhưng những thứ này chỉ có thể đại biểu sự nhớ nhung của chính
mình, không có nghĩa là nàng tưởng nhớ đối với Kiều Mạn Tích. Trầm Thư Đường cố
chấp chính mình vì chính mình giải thích, nàng nhìn dây chuyền trong tay một
chút, khẽ động miếng xốp dưới dây chuyền, một tấm giấy viết thư màu trắng cứ
như vậy rơi ra ngoài.
Trầm
Thư Đường nghi hoặc nhặt lên, mở ra xem, phát hiện phía trên kia rõ ràng là chữ
viết của Kiều Mạn Tích. Trầm Thư Đường đã từng thấy Kiều Mạn Tích ký tên, đối với
chữ viết của cô rất là quen thuộc, cùng cảm giác nàng cho người ta không giống,
chữ viết của Kiều Mạn Tích rất cường tráng, sạch sẽ đơn giản, sẽ không có phác
hoạ dư thừa, kiểu chữ hơi nghiêng, hào phóng đẹp đẽ.
Chỉ
là, tuy viết ra chữ đẹp, nhưng lời phía trên này lại có chút ấu trĩ. Đó là một
đoạn văn rất ngắn, có chút giống thư tình của học sinh cấp 2 3, rõ ràng thời đại
này đã sẽ không có người làm chuyện quê mùa như vậy nữa, nhưng Kiều Mạn Tích lại
vẫn là viết rồi. Mấy bút rất ít, tạo thành một chuỗi ký tự.
"Tôi
không biết nên làm sao nói ra, mà tôi nói em có thể sẽ không tin. Trầm Thư Đường,
tôi thích em, nếu như em cũng đồng ý tin tưởng tôi, thì ôm lấy tôi."
Nhìn
theo đoạn văn này, Trầm Thư Đường không nhịn được cười lên, nàng nghĩ, Kiều Mạn
Tích lúc đó khẳng định cho rằng bản thân cô có thể tự tay đem quà cho mình, đồng
thời mình có thể ở trước mặt cô mở ra. Nhưng sự thực lại là, chính mình không
thể thấy được, cho nên tất cả chuyện tiếp theo cũng là uổng công vô ích. Trầm
Thư Đường khó có thể tưởng tượng Kiều Mạn Tích là thế nào viết xuống câu nói
kia, người kia lúc đó sẽ cảm thấy ngại ngùng không? Có lẽ còn sẽ đỏ mặt chứ?
Giữa
lúc khi Trầm Thư Đường có vẻ nhập thần, giấy trước mặt nàng bỗng nhiên bị người
rút đi, nàng ngẩng đầu lên, phát hiện Trầm Ức đang ngồi ở đối diện cau mày
nhìn chính mình, Trầm Thư Đường đem nụ cười biến mất, kinh hãi chính mình lại nở
nụ cười lâu như vậy, có chút lúng túng ho khan một chút.
"Tỷ,
Cảnh Văn tỷ nói với em chị từ chối nàng?" Trầm Ức liếc nhìn nội dung trên
thư, khẽ cau mày, lại còn nguyên trả lại Trầm Thư Đường.
"Ừm,
chị và Cảnh Văn không quá thích hợp, cho nên chị cảm thấy vẫn là sớm dứt khoác
cắt đi."
"Tỷ,
là chị cảm thấy các người không thích hợp, hay là bởi vì nguyên nhân của Kiều Mạn
Tích chứ?"
Trầm
Thư Đường nghe thấy lời của Trầm Ức cũng không kinh ngạc, em gái nhà mình xưa
nay đều là tâm tư nhẵn nhụi, cũng quá rõ ràng tâm tư của chính mình, Trầm Thư
Đường biết mình ở trước mặt em ấy không cần thiết nói dối.
"Tiểu
Ức, chị thừa nhận xác thực có một phần nguyên nhân của Kiều Mạn Tích, nhưng cuối
cùng không phải là bởi vì cô ấy. Chị và Cảnh Văn tuy tính cách hợp, nhưng chị
chung quy không có cách nào đối với nàng sản sinh tình cảm gì, chị..."
"Tỷ,
em biết rõ cách nghĩ của chị, em cũng biết rõ em nói quá nhiều chị sẽ phản cảm.
Em chỉ là lo lắng chị, sợ chị lại một lần nữa bị Kiều Mạn Tích thương tổn. Huống
chi, cô ấy hiện tại cũng không có gì đáng giá người thích không phải sao? Trước
đây cô ấy chí ít còn là một tổng tài, hiện tại chẳng qua chỉ là người nhờ vào
chị ăn no chờ chết thôi. Ngoại trừ gương mặt đó, cô ấy không có chỗ hơn người
gì, tỷ chị lại không phải người xem mặt."
Trầm
Ức không thể chờ đợi được nữa đánh gãy lời của Trầm Thư Đường, nàng cảm thấy
Kiều Mạn Tích bây giờ căn bản càng không đáng giá tỷ tỷ đi thích, nhưng ai biết,
sau khi chình mình nói xong, Trầm Thư Đường lại cúi đầu, giống như đang suy tư
cái gì, thật lâu không hề trả lời. Trầm Thư Đường đích thật là thất thần, hơn nữa
nghĩ đến cũng là chút đồ vật không thích hợp thiếu nhi.
Xác
thực, nàng cũng không phải người xem mặt, nhưng mặt của Kiều Mạn Tích, tuyệt đối
là để người không cách lờ đi. Trầm Thư Đường không thể phủ nhận, nàng hiện tại
mỗi một ngày đều bị người kia đầu độc, hơi bất cẩn một chút thì sẽ phòng tuyến
đổ nát. Trầm Thư Đường biết hiểu lầm của Trầm Ức đối với Kiều Mạn Tích rất nhiều,
có lẽ ở trong lòng em gái mình, Kiều Mạn Tích thì cùng những con cháu nhà giàu
ăn chơi lêu lỏng không khác nhau gì. Nhưng chính mình biết, Kiều Mạn Tích có thể
chưởng quản Kiều thị, năng lực của cô tuyệt đối không thể nghi ngờ.
"Tiểu
Ức, em đừng nghĩ cô ấy như vậy, kỳ thực cô ấy rất lợi hại, so với chị thậm chí
rất nhiều người đều phải lợi hại hơn. Cô ấy hiện tại chỉ là một lúc thất ý, cô ấy
sớm muộn cũng sẽ trở lại vị trí thuộc về cô ấy, mà vào lúc ấy, cũng là thời điểm
chị bứt ra. Em yên tâm, lo lắng của em sẽ không phát sinh, chị cũng sẽ không từ
trên người cô ấy té ngã nữa." Trầm Thư Đường lần nữa bảo đảm với Trầm Ức,
thấy đối phương hơi yên lòng, nàng thu xong đồ vật chuẩn bị rời khỏi, chỉ là
trước khi đi, lại không nhịn được dừng lại.
"Tiểu
Ức... Kỳ thực...Mặt và thân thể của cô ấy, đích xác rất khiến người ta muốn ngừng
mà không được" Trầm Thư Đường cũng không biết mình tại sao nói với em gái
còn chưa đủ 18 tuổi của mình cái này, nhưng sự thật xác thực như vậy. Kiều Mạn
Tích là kịch độc, quá dễ dàng khiến người ta nghiện. Trầm Ức nào có thể nghĩ đến
tỷ tỷ luôn luôn nghiêm chỉnh nói với mình cái này, hơn nữa, không chỉ là mặt,
còn có thân thể?
"Tỷ,
chị lại cùng cô ấy lên giường sao?" Trầm Ức tuy còn chưa trưởng thành,
nhưng ở nước ngoài du học, đã sớm mưa dầm thấm đất biết những chuyện kia, lúc
này nghe lời của Trầm Thư Đường, không nhịn được trực tiếp mở miệng, phát hiện
tỷ tỷ đỏ mặt, đoán chừng là việc ấy thật
sự.
"Tiểu
Ức, chị sẽ nắm chắc tốt chính mình." Trầm Thư Đường để lại một câu nói
quay người thì đi, nhưng Trầm Ức lại phiền muộn ở trong phòng đi mấy bước, ngồi
trở lại đến trên ghế salông.
"Chị
đều cùng cô ấy lên giường rồi, còn làm sao nắm chắc chính mình a." Trầm Ức
tự mình lẩm bẩm, hai người hoàn toàn không phát hiện, mẹ Trầm luôn đứng ở trên
cầu thàng, đem toàn bộ quá trình đối thoại của họ đều nghe, sau đó lại như
không có chuyện gì xảy ra xuống lầu đi tới nhà bếp, rót tách trà từ từ uống đi.
Trầm
Thư Đường về nhà, mới vừa mở cửa đã bị mùi thơm của cơm nước trong phòng hấp dẫn,
nàng nhìn theo cơm tây trên bàn, ít nhiều có thể nghĩ tới đây chắc không phải bản
thân Kiều. Mạn Tích làm, mà là mua bên ngoài. Nàng ở phòng khách trống rỗng
quét mắt, phát hiện Kiều Mạn Tích không có ở, nhưng không qua bao lâu, giày cao
gót lộp cộp lộp cộp vang lên giòn giã từ phòng ngủ truyền đến, Trầm Thư Đường đổi
giày vừa nhìn, chính là vừa nhìn như thế, để nàng như là bị rút đi hồn phách sững
sờ ở đó.
Kiều
Mạn Tích đặc biệt trang điểm, mà trang phục đặc thù lần này, tuyệt đối là Trầm
Thư Đường không nghĩ tới. Cô mặc một thân quần áo chỉ có thể gọi là trang phục
tình thú, cẩn thận nói, chắc chính là trang phục loại cô nàng thỏ. Trên đầu cô
đeo một đôi tai thỏ màu trắng tinh, cái cổ và trên cánh tay là khóa da đỏ đen
đan xen, cảm xúc kim loại lại bởi vì hai loại màu sắc đỏ đen lộ ra dâm đãng
không nói ra được.
Áo
bó sát người màu đỏ phác hoạ ra eo thon của cô, đem bộ ngực no đủ đến cơ hồ
muốn tràn ra của cô xiết đến mức tận cùng. Mà hạ thân của cô thì chỉ có một cái
quần chữ đinh nhỏ đến có thể hoàn toàn không chú ý đến, quần lót khiêu gợi chỉ
che khuất một ít bộ lông phía trước, đường tuyến nhỏ mặt sau kia ẩn giấu đi lộ
ra hai cánh mông trắng mịn xinh xắn. Ở bên trên khe mông lại còn có một cái
đuôi thỏ hình tròn vo xù lông.
Hình
dáng của đuôi thỏ so với con thỏ nhỏ bình thường lớn hơn rất nhiều, nhìn qua phồng ra mềm
mại, giống như một cục kẹo bông rủ xuống trên khe
mông của Kiều Mạn Tích. Rõ ràng rất đáng yêu, rồi lại bởi vì Kiều Mạn Tích toàn
bộ một thân phối hợp mà lộ ra mê hoặc đáng yêu không phù hợp.
Tất
sợi tơ tằm lưới bao lấy đùi đẹp dài nhỏ của cô, loại tất sợi tơ tằm này không
sánh được tất sợi tơ tằm khác, là nhất thử thách hình chân và độ lớn của nữ nhân,
nhưng Kiều Mạn Tích lại cứ có một đôi chân trắng mà thẳng tắp, mà thon dài vô
cùng. Thêm vào giày cao gót màu đỏ trên cặp chân kia, y phục như thế, người như
vậy, nhìn qua giống như là cô nàng thỏ từ bên trong tranh châm biếm đi ra,
không như nười thật, mà là cô từ nhỏ mọc ra mọc ra tai thỏ và đuôi lông tròn, để
Trầm Thư Đường nhìn sửng sốt.
"A
Thư, em trở về rồi." Kiều Mạn Tích rất hài lòng ánh mắt bây giờ của Trầm
Thư Đường, đặc biệt là thời điểm nàng nhìn chính mình, tràn đầy tính chiếm hữu.
Cảm giác như vậy để Kiều Mạn Tích mừng rỡ như điên, cô liền biết, bộ y phục này
không phải vô dụng.
"Ừm,
Kiều Mạn Tích, cô..."
"A
Thư, đến đây, em đi rửa tay trước chúng ta ăn cơm."
Kiều
Mạn Tích giúp Trầm Thư Đường cởi áo khoác, chờ nàng rửa mặt xong đi ra, dẫn lấy
nàng đến trên bàn cơm. Kiều Mạn Tích lại không ngồi vào đối diện, mà là trực tiếp
tách ra chân, ngồi ở trên đùi Trầm Thư Đường. Cảm thấy con người này ở lúc ngồi
xuống nhẹ nhàng kẹp lấy chân của mình, lại thoải mái hừ một tiếng. Trầm Thư Đường
đại khái có thể đoán được, tối hôm nay, có lẽ sẽ không bình yên rồi.
"A
Thư, quà bù của tôi hôm nay cho em, là một con thỏ nhỏ tên Kiều Mạn Tích.
Nàng hiện tại thì ngồi ở trên chân em, em muốn làm gì với nàng, đều có thể đó."
Hết chương 129.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét