Kim Chủ Nan Vi - Chương 13
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 13:Tôi bị người khác khi dễ
rồi.
Không biết tại sao, rõ ràng thời gian chỉ là cùng Kiều Mạn Tích
quen biết không đến nữa tháng, nhưng ở thời điểm này nghe được cô nói câu này,
đơn giản như vậy lại để chính mình có loại cảm giác hoàn toàn tin tưởng. Sự
khẩn trương của Trầm Thư Đường biến mất không thấy, thay thế là sự tự tin không
thua bất cứ ai. Nếu Kiều Mạn Tích đã dẫn mình đến vũ hội, thì nói rõ chính mình
ở trình độ nhất định cũng đại diện cho Kiều Mạn Tích, chính vì như thế, chính
mình mới không thể mất mặt.
Đem chuyển hóa của Trầm Thư Dường nhìn ở trong mắt, Kiều Mạn
Tích trong lòng đa phần tán thưởng, xem ra người chính mình chọn trúng quả
nhiên không tệ, vừa đáng yêu vừa có năng lực. Đương nhiên, có năng lực là chỉ
nhiều phương diện.
Sau khi Kiều Mạn Tích đến hiện trường, không ít người muốn nịnh
bợ cô đều đến tìm cô bắt chuyện, Trầm Thư Đường ở một bên được cô ôm lấy, nghe
thấy Kiều Mạn Tích thành thạo cùng mấy người kia nói chuyện, kính trọng ở trong
lòng đối với kiều Mạn Tích lại thăng lên một phần. Kiều Mạn Tích ở bên ngoài và
Kiều Mạn Tích kia mình thấy được như hai người khác, không làm nũng, không lười
nhác, trên mặt không phải loại nụ cười câu người, trái lại là nụ cười nhạt có
chút xa vời.
Nhìn Kiều Mạn Tích như vậy, Trầm Thư Dường trong lòng cư nhiên
sản sinh ra loại cảm giác hài lòng, chỉ bởi vì một mặt khác của Kiều Mạn Tích,
chỉ có chính mình mới có thể thấy được.
“Kiều tổng, em muốn nghỉ ngơi một chút” qua một lúc, thấy Kiều
Mạn Tích bên đó cuối cùng không có người đến làm phiền, Trầm Thư Đường nhẹ
giọng nói ra. Hôm nay nàng mang giày cao gót Kiều Mạn Tích chọn,là cao gót vừa
nhỏ vừa dài, trước giờ cũng chưa mang qua loại độ cao này Trầm Thư Đường tự
nhiên không thích ứng. Thấy được hai chân nàng đang phát run, Kiều Mạn Tích sờ
sờ tóc dài của nàng, đưa cho nàng một ly rượu trái cây.
“Ân, em đến sofa bên kia ngồi một chút, chút nữa chúng ta còn
phải khai vũ (mở màng khiêu vũ đầu tiên), thế nhưng tiểu Đường Đường phải nhớ
kĩ không cho phép câu người, ai tìm em đều phải bày mặt xấu, em là của tôi,
biết không?” Kiều Mạn Tích không hề tự giác nói ra, Trầm Thư Đường nghe xong
gật gật đầu, nàng cảm thấy mới sẽ không có người bắt chuyện với mình, ngược lại
là Kiều Mạn Tích, nàng vừa rồi có thấy được, một đám nam nhân ở hiện trường
này, cơ hồ đều đang nhìn chằm chằm Kiều Mạn Tích.
“Kiều tổng, em đi đây.”
“Đợi đã, em kêu tôi cái gì?” nghe được Trầm Thư Đường lại quên
xưng hô đối với mình, Kiều Mạn Tích chịu không được mở miệng nhắc nhở.
“Kiều Mạn Tích, em đi đây.” Trầm Thư Đường cảm thấy chính mình
vẫn là có chút ngượng ngùng kêu thẳng đại danh của Kiều Mạn Tích, nàng cảm thấy
như vậy quái quái.
“Ân, đi đi.”
Mắt thấy Trầm Thư Đường ngồi trên sofa, Kiều Mạn Tích lúc này
mới thu lại tầm mắt, cô bưng một ly champagne (sâmpanh) đứng trong góc, cũng là
muốn nghỉ ngơi một chút, suy cho cùng nói chuyện với mấy người kia cũng là phí
giọng nói và đầu óc, thì ở lúc này, Kiều Mạn Tích chú ý được, ở một góc khác
cũng đứng một nữ nhân. Nữ nhân dáng người rất tốt, là thuộc về trước lồi sau
vểnh, loại hình đầy đặn có hứng. Nàng mặc váy dài màu đen, tóc dài màu nâu nhạt
tản ở trên vai, đang lăng lăng phát ngẩng.
Kiều Mạn Tích tuy không quen nàng, lại biết nàng tên gì, Hạ Úc
An, con gái của tổng tài Hạ Trà công ty giải trí Giang Thành. Nghe nói Hạ gia
thì chỉ có một nữ nhi này, vì lúc nhỏ từng xảy ra tai nạn xe thân thể không
tốt, bình thường đều là cục cưng không ra ngoài, thế giới bên ngoài rất ít
người biết nàng, nhưng Kiều Mạn Tích là ai? Tin tức đối với cô mà nói, chính là
người khác không biết mà cô biết mới là đáng giá.
Hôm nay xem Hạ Úc An cư nhiên tham dự vũ hội này, nghĩ chắc là
được cha nàng dẫn đến. Kiều Mạn Tích thích đùa, cái gì nữ nhân muôn hình muôn
vẻ đều nếm thử. Cô liếc nhìn Trầm Thư Đường không có chú ý, từ từ xê dịch bước
chân đến bên cạnh Hạ Úc An. Đối phương hiển nhiên xuất thần suy nghĩ cái gì,
cho đến khi Kiều Mạn Tích qua mới chú ý được, ngẩng đầu nhìn hướng Kiều Mạn
Tích.
Suy nghĩ không giống với trong lòng, Kiều Mạn Tích cho rằng tiểu
thư Hạ gia ru rú trong nhà chắc là một loại hướng nội yếu đuối hơn, nhưng thật
sự nhìn đến chính mặt, trái lại có loại cảm giác chênh lệch rất lớn. Diện mạo
của Hạ Úc An cũng không yếu ớt, trái lại là phô trương yêu dã hơn. Hốc mắt của
nàng rất sâu, con mắt rất lớn, trong đồng tử che giấu một chút thâm ý dò xét
nói không ra, thấy được chính mình, nàng bổng nhiên cười lên, không lùi bước
cũng là không chào đón, trái lại là như một loại ánh mắt đánh giá nhìn theo
mình.
Đồng loại và đồng loại luôn có loại ăn ý nói không ra, đặc biệt
là sau khinhìn vào nhau, Kiều Mạn Tích thì biết, Hạ Úc An này, chắc cũng là
thích nữ nhân. Cứ như thế, tựa hồ đúng lúc hợp với tâm ý của chính mình. Diện
mạo Hạ Úc An không tệ, nếu như 10 điểm là điểm tối đa, nữ nhân này chí ít chín
điểm, mà một điểm thiếu, là vì cảm giác u uất chả hiểu vì sao. Nếu như hai
người họ ăn nhịp, ngược lại cũng không phải không thể…
“Hạ tiểu thư, một mình ở đây, không vô vị sao?” Kiều Mạn Tích
dựa ở bên tường, bày ra một tư thế mình cho là quyến rũ, trên mặt treo nụ cười
bình thường câu dẫn người đến vừa câu vừa chuẩn, nhưng Hạ Úc An nhìn thấy cô,
trên mặt lại toàn nhiên không có biến hóa, chỉ là nhíu nhíu mày, cũng cười lên
theo.
“Kiều tổng, ta biết ngươi tìm ta muốn làm cái gì. Ta xác thực
rất vô vị, nhưng sẽ không vô vị chạy lên giường ngươi. Ta đã có người yêu rồi,
cho dù không có, hai chúng ta cũng không phải rất hợp.”
“Nếu đã có người yêu, vậy thì bỏ đi, ta trước giờ cũng không
thích áp đặt người khác. Thế nhưng, ta ngược lại là cảm thấy được chúng ta hợp
nhau.”
Kiều Mạn Tích vẫn là lần đầu bị cự tuyệt rõ ràng và chính xác
như vậy, cô nhìn Hạ Úc An một cái, phong cách của con người này tương tự như
mình, đều là loại nữ nhân nhìn ra thì bất an vu thất(*), chỉ là sự quyến rũ yêu
mị của Kiều Mạn Tích trầm tích ở trong xương, từ trong đến ngoài, khuếch tán
đến mỗi một lỗ chân lông, câu người bẩm sinh. Cô trước giờ không áp chế cảm
giác phóng đãng trên người, cũng sẽ không cố ý giả vờ lương thiện.
(*) Bất an vu thất: chỉ phụ nữ đã kết hôn còn quan hệ lăng
nhăng.
Hạ Úc An ngược lại, rõ ràng cũng là loại diện mạo quyến rũ,
nhưng hành động của nàng lại rõ ràng đang áp chế cái gì, trên người nàng có
loại cảm giác nói không ra, chí ít không phải loại để người thoải mái, cũng có
thể nói quanh người nàng đều quanh quẩn một cổ trầm cảm u uất, rõ ràng con
người không nên là loại cảm giác này, nhưng chính là rất khó tiếp cận.
“Kiều tổng thật sự cảm thấy chúng ta hợp sao? Ta làở phía dưới,
ngươi cũng vậy thôi.” Hạ Úc An nói xong, bổng nhiên cười lên, nghe nàng nói nói
thẳng như vậy rồi, Kiều Mạn Tích hơi sửng sốt, chính mình biểu hiện thì giống ở
phía dưới như vậy sao? Tuy cô thích hưởng thụ, nhưng cô cũng không phải không
thể ở phía tên đâu. Kiều Mạn Tích cảm thấy năng lực của mình bị Hạ Úc An hiểu
lầm rồi, cô lười biếng giải thích, xoay người tránh ra đi tìm Trầm Thư Đường.
Cô cảm thấy chính mình hôm nay bị từ chối rất không vui, cô cần tiểu Đường
Đường an ủi.
“Tiểu Đường Đường, ôm tôi.”Kiều Mạn Tích nhận thua, đạp giày cao
gót đi đến bên cạnh Trầm Thư Đường đòi ôm, thấy gương mặt quen thuộc như vậy
làm chuyện trẻ con như thế, Trầm Thư Đường nhịn không được cười ra. “Còn có
người nhìn đó” Trầm Thư Đường không muốn để chính mình tạo thành ảnh hưởng gì
cho Kiều Mạn Tích, đặc biệt không biết, chỉ cần là người nghe qua Kiều Mạn
Tích, sớm thì biết cô đùa nữ nhân không phải bí mật gì rồi.
“Mặc kệ, tôi bị người khác khi dễ rồi, muốn tiểu Đường Đường ôm
tôi.” Kiều Mạn Tích một khichơi xấu làm nũng lên, thực sự để người ta đau đầu
chống cự không được. Trầm Thư Đường chỉ đành giang hai tay ôm lấy cô, để cô dựa
ở trong lòng mình. Kỳ thực nàng không cần nghĩ cũng biết Kiều Mạn Tích đang nói
dối, suy cho cùng ở đây người nào không biết Kiều Mạn Tích, càng không dám khi
dễ cô.
“Kiều Mạn Tích, bụng chị có đói không?” ôm người trong ngực,
Trầm Thư Đường thử trực tiếp kêu tên của cô, cũng dần dần quen rồi. Trầm Thư
Đường vừa rồi đã ăn một chút đồ rồi, nhưng nàng nhớ được Kiều Mạn Tích ngược
lại là cái gì cũng chưa ăn. “Không đói, giận no rồi. Tiểu Đường Đường, em nói
tôi nhìn thật sự rất giống thụ sao?” Kiều Mạn Tíchchúm môi nói, cô cảm thấy
chính mình không phải, cô cao như vậy, ngón tay cùng không ngắn, tại sao sẽ bị
nói là ở phía dưới chứ, tuy cô xác thực là ở phía dưới.
“Ách…em không biết.” Trầm Thư Đường sao có thể nghĩ đến Kiều Mạn
Tích hỏi như vậy, thực ra nàng đối với chuyện nữ nhân và nữ nhân căn bản không
hiểu, càng không biết cái gì công thụ là làm gì. Thì ở thời điểm này, cả đèn
của hội trường tối xuống, vẫn chưa đợi Trầm Thư Đường mở miệng, nguồn sáng duy
nhất chiếu ở trên hai người họ, mà họ còn đang ôm nhau.
Kiều Mạn Tích hoàn toàn không có nữa điểm bối rối, mà là cười
chỉnh chỉnh tóc, đứng lên đối với Trầm Thư Đường làm một tư thế mời. Trầm Thư
Đường biết là phải khai vũ, nàng đáp lên tay của Kiều Mạn Tích, hai người từ từ
đi về đến chính giữa. Cùng với âm nhạc vang lên, mượn nguồn sáng duy nhất, Trầm
Thư Đường nhìn theo gương mặt của Kiều Mạn Tích, cách chính mình càng ngày càng
gần, thân thể giống như là không chịu khống chế nhảy lên, rõ ràng không có suy
nghĩ mấy tư thế kia, lại vẫn là theo thói quen làm ra.
Kiều Mạn Tích là bạn nhảy tốt, cô nhảy cũng không có bất cứthiếu
xót gì. Chỉ là Trầm Thư Đường lúc này lại suy nghĩ cũng không phải như vậy,
khoảng cách gần nhìn gương mặt Kiều Mạn Tích, cô nhích đến rất gần, gần đến
chính mình có thể ngửi được từng trận mùi hương trên người cô. Hai đồng tử màu
lam đậm nhìn theo mình, ảnh ngược của mình cũng toàn bộ xuất hiện trong mắt cô.
Thời khắc này, Trầm Thư Đường bổng nhiên có loại cảm giác thời gian thì dừng
lại, nàng không biết chính mình tại sao có cách nghĩ này, chỉ là đơn thuần…hy
vọng chính mình có thể cùng Kiều Mạn Tích luôn nhảy tiếp.
“A Thư, thích tôi sao? Thích cảm giác hiện tại sao?” nhìn ra
Trầm Thư Đường thất thần, Kiều Mạn Tích cười hỏi, cô vươn tay sờ mặt của Trầm
Thư Đường, rồi từ từ sờ hướng chiếc cổ. Lực đạo này rất nhẹ, tốc độ rất chậm,
Trầm Thư Đường bị cô sờ thoải mái, nhịn không được ôm chặt ở eo cô.
“Kiều Mạn Tích, em thích.”
Người đứng ở xung quanh nghe không được đối thoại của Kiều Mạn
Tích và Trầm Thư Đường, chỉ có thể thấy được vũ đạo xinh đẹp và gương mặt người
mê. Đứng ở trên ban công, Hạ Úc An nhìn theo họ, chỉ nhìn mấy cái thì thu lại
tầm mắt. Nàng lấy ra điện thoại, cuối cùng nhịn không được gọi ra điện tới lui
nhìn rồi lại nhìn, điện thoại vang rất lâu mới kết nối, mà kết nối trong nháy
mắt, trên mặt Hạ Úc An cũng nở ra nụ cười.
“A Tầm, có nhớ mình không a?” thanh điệu của Hạ Úc An lúc này so
với lúc trước đề cao rất nhiều, nụ cười trên mặt cũng không bộ dạng công thức
hóa nữa, mà là nụ cười phát ra từ nội tâm. “Cậu không phải cùng bác trai tham
gia vũ hội sao?” người của điện thoại bên kia nghe được thanh âm của Hạ Úc An
ngưng lại, tiếp đó vòng qua vấn đề của nàng, xoay chuyển câu chuyện.
“Vũ hội rất vô vị, so với vũ hội, mình càng muốn ỳ ra cùng với
cậu, chút nữa sau khi kết thúc mình đến nhà cậu tìm cậu có được không?” Hạ Úc An
nói đến rất vui, trong mắt tràn đầy kì vọng. Cùng vừa rồi khi nói chuyện với
Kiều Mạn Tích hoàn toàn không giống một người, chỉ là trả lời của bên kia điện
thoại, lại để con ngươi của nàng trầm xuống, khí lực cả người cũng giống như vị
rút đi.
“Tôi ở bệnh viện tăng ca, không ở nhà.”
“Nga, tăng ca a, vậy mình đến đưa bữa khuya cho cậu được không?
Cậu muộn như vậy còn tăng ca, nhất định…”
“Không cần, nếu như không có chuyện tôi gác máy, chỗ này có bệnh
nhân, tôi rất bận.”
Thanh âm của điện thoại bên kia có chút không kiên nhẫn, cơ hồ
không cần nhìn, Hạ Úc An thì có thể nghĩ đến biểu tình của Giang Tầm Y lúc này
là gì. Không biết làm sao, áp lực, lại chịu không nổi. Nàng miễn cưỡng nặn ra
một nụ cười, cho dù ai cũng nhìn không thấy, nhưng Hạ Úc An vẫn là cười.
“Vậy mình không đi làm phiền cậu, A Tầm, mình yêu cậu.” thanh âm
đột ngột dừng lại, không có trả lời, không có ngôn ngữ khác. Nhìn màn hình điện
thoại tối đi, trong đó là một gương mặt miễn cưỡng giả vờ tươi cười, nụ cười đó
cứng ngắc lại khó coi, toàn là lộ ra sự bối rối và đáng thương của chính mình.
Lại là như vậy sao…
Hết chương 13.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét