Kim Chủ Nan Vi - Chương 132
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương
132: Tôi cũng không phải người gì của cô.
Kiều
Mạn Tích không nghĩ tới Kiều lão thái thái đều tuổi cao 80 tuổi làm việc vẫn là
mạnh mẽ vang dội như vậy, ngày hôm qua mới vừa gọi xong điện thoại, sáng sớm
hôm nay cũng đã ngồi máy bay đến trấn Gia Hải. Khi Sai'er liên lạc chính mình
đi đón báy may Kiều Mạn Tích còn nằm ở trong lồng ngực Trầm Thư Đường không muốn
dậy, quan hệ của hai người bây giờ nghiêm chỉnh mà nói xem như là thời kỳ ám muội.
Trầm Thư Đường tuy còn không nguyện chạm chính mình, cũng không để cho mình chạm,
nhưng đã không hề từ chối mình và nàng ngủ chung với nhau.
Mỗi
đêm được Trầm Thư Đường ôm, Kiều Mạn Tích cảm thấy trong lòng và thân thể đều
là ấm. Cô từ trong chăn bò ra ngoài, tự nhiên đã kinh động Trầm Thư Đường còn
đang ngủ, người sau nghe được cô muốn đi sân bay đón người, biết Kiều Mạn Tích
không xe, cũng cố ý cho phòng công tác nghỉ một ngày, đích thân đưa Kiều Mạn
Tích qua đó. Trên đường lái xe, Trầm Thư Đường thấy Kiều Mạn Tích ngồi ở vị trí
kế bên tài xế động một chút là nhìn chính mình một chút, nhìn rồi còn xoay người
cười trộm, Trầm Thư Đường không hiểu Kiều Mạn Tích lại làm sao, nhưng người này
sau một lát, chợt nhích qua.
"A
Thư, hôm qua trong điện thoại của bà nội, tôi cùng nàng tôi thích em, nàng để
tôi dẫn em tới gặp gỡ, chút nữa chính là gặp gia trường rồi." Kiều Mạn
Tích vừa nói như thế, để Trầm Thư Đường suýt chút nữa đem phanh xe coi là chân
ga đạp ra, may mà nàng phản ứng đúng lúc, mới tránh khỏi đại họa một hồi. Trầm
Thư Đường không giải thích được nhìn Kiều Mạn Tích, căn bản không nào ngờ cô giới
thiệu cho người nhà của cô.
Càng
huống hồ, quan hệ bây giờ của hai người cũng chỉ là ám muội, hơn nữa chính mình
chưa từng dự định chấp nhận Kiều Mạn Tích. Trận này Đái Cảnh Văn gọi điện thoại
cho mình, ban đầu vẫn là hẹn chính mình ra, sau đó đã biến thành chào hỏi thông
thường, hiện tại thì sao, Trầm Thư Đường biết Đái Cảnh Văn xóa wechat của mình
rồi, điện thoại cũng thay đổi, nghe người khác nói Đái Cảnh Văn xuất ngoại rồi.
Kỳ
thực Trầm Thư Đường đối với Đái Cảnh Văn ít nhiều còn có chút hổ thẹn, chỉ là
chuyện cảm tình, nàng không có cách nào dùng hổ thẹn để ép buộc. Trầm Thư Đường
cuối cùng gửi cho Đái Cảnh Văn một câu xin lỗi, sau đó cũng loại bỏ phương thức
liên lạc của Đái Cảnh Văn. Chỉ là cho dù nàng cắt đứt quan hệ của Đái Cảnh
Văn, cũng không đại biểu nàng chấp nhận Kiều Mạn Tích, lúc này nghe được cô
đem chính mình giới thiệu cho Kiều nãi nãi, Trầm Thư Đường liền cảm thấy cả người
không dễ chịu.
"Kiều
Mạn Tích, cô làm như vậy rất thất lễ, tôi cũng không phải người gì của cô."
Trầm Thư Đường thấp giọng nói qua, nhưng Kiều Mạn Tích nghe xong lại ủy khuất
nhìn mình, lông mày xinh đẹp nhíu chung một chỗ.
"A
Thư làm sao có thể nói như vậy chứ, tôi thừa nhận không nên tự chủ trương,
nhưng mà chuyện tôi thích em, tôi sẽ không che giấu với bất kỳ ai bao gồm người
nhà và bạn bè của tôi, tôi hận không thể nói cho người của toàn thế giới biết
tôi thích em. Nếu như em không thể tiếp thu, một chút nữa tôi sẽ giải thích với
bà nội."
Kiều
Mạn Tích nói xong, cũng an tĩnh không nói chuyện, thấy được cô nghiêng đầu
nhìn ngoài cửa sổ, ngay cả gò má đều mang theo ủy khuất. Trầm Thư Đường biết lời
nói mới rồi của mình nói nặng rồi, nàng biết rõ chính mình nên xin lỗi, nhưng
nghĩ tới nghĩ lui, vẫn không thể nào nói ra khỏi miệng. Hai người đến sân bay.
Kiều lão thái thái và ba mẹ của Sai'er chùng nhau đến, ba người xuất hiện cũng
rất dễ dàng bị thấy được.
Thấy
các nàng ra ngoài, Kiều Mạn Tích dẫn Trầm Thư Đường đi qua, Trầm Thư Đường đứng
ở phía sau, nhìn thấy Kiều nãi nãi chống cây nạng, lại không có chút nào lưng gù
khom eo. Nàng sớm thì nghe nói bà nội của Kiều Mạn Tích ở lúc tuổi còn trẻ là
nhân vật rất lợi hại, đúng như dự đoán, rõ ràng đã 80 tuổi, con mắt của lão
thái thái vẫn là có thần như vậy, đi đường càng là có nề nếp.
Kiều
lão thái thái đã lâu không gặp Kiều Mạn Tích, lúc này thấy Kiều Mạn Tích gầy rồi,
đau lòng khủng khiếp, Kiều Mạn Tích nói mình không sao, hiện tại đều là gầy
chút đẹp đẽ. Cô vốn định dẫn Kiều nãi nãi đi khách sạn nghỉ ngơi, nhưng Kiều
nãi nãi lại không chịu, ngay lập tức liền muốn đi tập đoàn Kiều thị. Kiều Mạn
Tích suy nghĩ một chút, cuối cùng cũng coi như biết nguyên nhân của Kiều nãi
nãi đến gấp như vậy, hôm nay là đầu tháng, cũng là một lần cuối cùng đại hội cổ
đông trước khi ăn tết của tập đoàn Kiều thị.
"Bà
nội, ngươi thì đi như vậy sao? Ta và Sai'er còn không có chuẩn bị kỹ càng."
Kiều Mạn Tích có chút sợ hãi nói, trận này cô và Sai'er chặt chẽ mới chỉ nhận
được 11% cổ phần, so với 37% của Kiều Bắc và Kiều Bằng quả thực khác nhau một
trời một vực. Nhưng nhiều hơn, Kiều Mạn Tích và Sai'er lại căn bản không tìm được
ở trên tay người nào, cô đã làm xong quyết định, nếu như cần thiết, cô không ngại
không nể mặt mũi, đem những chuyện kia của hai cha con Kiều Bắc và Kiều Bằng lộ
ra ngoài. Nghe được lời của cô, Kiều nãi nãi hừ lạnh một tiếng, cây nạng chống
trên mặt đất, phát ra một tiếng vang trầm thấp.
"Tích
Nhi, bà nội biết ngươi và cha ngươi tính tình như thế, mọi việc đều thật mạnh,
làm việc hoặc là không ra tay, hoặc là sẽ không lưu đường lui. Bà nội nếu đã đến,
tự nhiên là chuẩn bị xong rồi. Tiểu Vương, đem đồ vật cho nàng." Kiều nãi
nãi nói qua, một trợ lý đi theo phía sau bọn họ bỗng nhiên đi ra, đem văn kiện
trên tay đưa cho Kiều Mạn Tích. Cô mở ra xem, chỗ này chứa không phải cái khác,
cư nhiên cả 30% cổ phần của tập đoàn Kiều thị. Mà có cổ phần này, thêm vào 11%
cô và Sai'er thu mua, tập đoàn Kiều thị dễ như chơi sẽ trở lại trong tay Kiều Mạn
Tích.
Ai
cũng không nghĩ tới sự tình xoay chuyển tình thế nhanh như vậy, Kiều Mạn Tích
cũng không nghĩ tới trong tay bà nội mình có cổ phần lớn như vậy, không trách
được mình và Sai'er không thu được càng nhiều. Cô mờ mịt nhìn Kiều nãi nãi, chỉ
thấy lão nhân gia không nhịn được đánh cô một cái.
"Đây
là phụ thân ngươi trước khi qua đời cho ta, chính là sợ thúc thúc ngươi làm
chuyện gì hại ngươi, những thứ này vốn là đều nên là của ngươi, Tích Nhi a,
ngươi nếu như sớm đi qua nói với bà nội, cũng không đến nỗi chịu khổ một năm.
Bà nội biết thúc thúc ngươi và em họ ngươi không thành thật, cũng biết ngươi
không phải tính tình dễ dàng chịu thua. Chỉ chẳng qua họ vô liêm sỉ thế nào nữa,
cũng là con của ta, thúc thúc của ngươi, là người Kiều gia. Nếu như ngươi còn
có cái gì bất mãn, lão thái thái ta tự mình giáo huấn bọn họ."
Kiều
nãi nãi không có nói thẳng, nhưng Kiều Mạn Tích cũng hiểu được ý tứ trong giọng
nói của nàng, lão thái thái gấp như vậy tới, một là muốn giúp chính mình, thứ
hai cũng là giúp hai cha con này một chút. Nói vậy bà nội là biết trong tay
mình có nhược điểm lớn của hai người họ, cũng không hi vọng chính mình lấy ra.
Lúc trước Kiều Mạn Tích cũng là bận tâm một chút tình thân cuối cùng, mới
không đem chuyện làm quyết tuyệt như vậy, bằng không cô căn bản cũng sẽ không
im lặng một năm mới dự định động thủ.
Thời
gian mấy người nói chuyện, Sai'er cũng chạy tới, sau khi nàng đến trước tiên
lên tiếng chào hỏi với Kiều nãi nãi, sau đó ánh mắt kia thì dừng ở trên người
Trầm Thư Đường, nháy mắt cho Kiều Mạn Tích. Nàng đối với Trầm Thư Đường là có ấn
tượng, chỉ là cùng ấn tượng trong lòng lại hoàn toàn khác nhau. Nàng là nhớ được
Trầm Thư Đường lúc trước là dạng gì, nàng lúc đó được Kiều Mạn Tích che chở,
giống như là tiểu sủng vật nuôi dưỡng ở trong lồng, dù cho mặc lễ phục đắt đỏ
Kiều Mạn Tích làm riêng cho nàng, vẫn là mang theo chút khiếp đảm và không tự
tin.
Nhưng
bây giờ, Sai'er sững sờ nhìn nữ nhân bên người Kiều Mạn Tích, mặc áo gió, mang giày cao gót, trang điểm
tinh xảo, trên mặt không có chút rung động nào, khí chất tốt đến kỳ cục, căn bản
không tin đây là tiểu xử nữ trước đây đi theo phía sau Kiều Mạn Tích kia. Mẹ của
ta ư, Sai'er ở trong lòng đều nói tiếng Trung rồi, con mắt của kẻ trộm dùng sức
nhìn Trầm Thư Đường, Kiều Mạn Tích ghen, dùng tay nắm lấy Trầm Thư Đường không
cho nàng xem, Sai'er dùng ánh mắt nói hẹp hòi, rồi lại bỗng nhiên rõ ràng, tại
sao Kiều Mạn Tích muốn quay đầu ăn cỏ cũ rồi, đổi là chính mình... Đại khái
cũng sẽ ăn thôi.
Ở
trên đường đi tập đoàn Kiều thị, Kiều nãi nãi đúng là không nói chuyện với Kiều
Mạn Tích nữa, trái lại kéo lấy Trầm Thư Đường ngồi vào bên cạnh mình, hỏi hết
đông tới tây. Trầm Thư Đường vốn là muốn giải thích quan hệ của mình và Kiều Mạn
Tích, lại không chịu được dáng vẻ cười híp mắt của lão nhân. Trầm Thư Đường đối
xử trưởng bối là hết cách nhất, nàng có thể nói lời dữ với Kiều Mạn Tích,
nhưng đối với Kiều lão thái thái là không có cách nào.
"Tiểu
Đường a, Tích Nhi nhà ta trước đây có rất nhiều chuyện không tốt, phỏng chừng
ngươi sớm đã có nghe nói, nhưng mà nàng a, bản chất không phải người xấu gì,
chính là quá thích chơi, một khi thu tâm rồi, là rất nghe lời. Ngươi xem nàng
tư thái hình dạng như vậy, rất xứng với ngươi đó." Kiều lão thái thái tâm
tư tỉ mỉ, tự nhiên phát hiện chuyện của Kiều Mạn Tích và Trầm Thư Đường là cháu
gái nhà mình mong muốn đơn phương, ở trên xe liền bắt đầu làm thuyết khách cho
Kiều Mạn Tích.
Đầu
tiên là đem Kiều Mạn Tích chê bỏ một phen, rồi lại bắt đầu nói tới lời hay cho
cô, Kiều Mạn Tích ở một bên nghe, một chút xù lông một chút ngại ngùng, cuối
cùng cũng chỉ có thể cầm lấy tay của Trầm Thư Đường cúi đầu không nói lời nào.
Sai'er ngồi ở một bên khác, đem dáng vẻ Kiều Mạn Tích làm nũng với Trầm Thư Đường
nhìn ở trong mắt, da gà đều nổi lên rồi.
"Bà
nội, đến rồi, những việc này sau này hãy nói đi." Kiều Mạn Tích thấy được
Kiều thị, vội vàng mở miệng. Kỳ thực cô rất cảm tạ bà nội chính mình cùng A Thư
nói nhiều như vậy, đặc biệt là nói chuyện lúc còn bé của mình, cô có thể nhìn
ra Trầm Thư Đường rất có hứng thú. Vậy thì nói rõ, A Thư không phải đối với
mình không thèm để ý, biết điểm ấy, Kiều Mạn Tích cũng càng thêm vui vẻ.
Các
nàng một đám người mênh mông cuồn cuộn muốn vào Kiều thị, tự nhiên sẽ bị vệ sĩ
cản lại, Kiều nãi nãi cổ họng thét ra, nói ra tên của chính mình, lại không có
một bảo vệ dám động nàng. Trận chiến lớn như vậy đã kinh động hai cha con Kiều
Bắc và Kiều Bằng, hai người thấy được lão thái thái dẫn Kiều Mạn Tích đến, còn
có Sai'er cùng với ba mẹ của Sai'er đều có chút há hốc mồm.
Vốn
là lão thái thái chính là không dễ chọc, hơn nữa ba mẹ của Sai'er cũng là nhân
vật hung ác, hai người lúc trước vốn là dựa vào chút khôn vặt kia hại Kiều Mạn
Tích, cũng giấu diếm Kiều nãi nãi một năm. Bọn họ biết gần đây có người đang
thu mua cổ phần tập đoàn Kiều thị, làm thế nào cũng không nghĩ đến, Kiều nãi
nãi trên tay lại có 30% nhiều như vậy. Lần này, Kiều Bắc và Kiều Bằng trực tiếp
ở đại hội cổ đông bị thay thế vị trí, Kiều Mạn Tích một lần nữa trở lại tập
đoàn Kiều thị, tài sản giải tỏa đóng băng, trước đó chuyện bị Kiều Bắc hãm hại
cũng trực tiếp bị Kiều nãi nãi uy hiếp Kiều Bắc rút đi án.
Tất
cả chuyện ở thời gian ngắn ngủi giải quyết rồi, Kiều Mạn Tích cũng cuối cùng
biến trở về Kiều tổng đã từng cao cao tại thượng. Trầm Thư Đường và Kiều Mạn
Tích lên tiếng chào hỏi rồi rời đi, Kiều nãi nãi cũng cùng ba mẹ của Sai'er
cùng đi khách sạn nghỉ ngơi. Kiều Mạn Tích cũng không vội xử lý những chuyện vụn
vặt kia, mà là an tĩnh hút thuốc, ở trong phòng làm việc đã từng thuộc về mình.
"Tất
cả trở về cảm giác thế nào?" Sai'er khắp nơi không thấy được Kiều Mạn
Tích, đại khái đoán được cô ở đây, lúc này thấy Kiều Mạn Tích hơi híp mắt đứng ở
một bên cửa sổ sát đất, hơi thở của cô vẫn là giống như trước, mạnh mẽ, tự tin,
cũng không có bởi vì một năm này mài giũa đem sắc bén của cô mài sáng, trái lại
đánh bóng đến càng thêm đặc sắc.
"Cảm
giác cũng không tệ lắm, chỉ là sau khi xử lý lên có chút phiền phức." Kiều
Mạn Tích cười cười, Sai'er cũng biết là cái gì. Đầu tiên Kiều Mạn Tích khẳng định
là phải tuyên bố buổi họp báo, sau đó chính là đem người của Kiều Bắc và Kiều Bằng
xử lý đi, tập đoàn Kiều thị một năm qua bị hai cha con vô dụng làm cho hỏng
bét, chuyện Kiều Mạn Tích phải bận nhiều hơn.
"Ầy,
chờ ngươi bận xong trận này, làm party? Người trong giới rất nhớ ngươi."
Sai'er cười nói, nhưng nghe được kiến nghị của nàng, Kiều Mạn Tích không tỏ rõ
ý kiến, điều này cũng làm cho Sai'er hơi kinh ngạc, theo lý thuyết, Kiều Mạn
Tích một năm này phỏng chừng không làm sao chơi, trước đây tính cách cô quen ăn
chơi chè chén và phóng túng, Sai'er phỏng chừng cô một năm này đều ngột ngạt đến
quá chừng rồi.
"Sai'er,
ta bây giờ là người có vợ, tìm bạn bè thì được, trước đây cùng ta lăn qua thì đừng
mời, còn nữa những thứ đối với ta có ý đồ kia, cũng đều miễn đi." Kiều Mạn
Tích suy nghĩ Trầm Thư Đường, nhẹ giọng nói qua, Sai'er nghe xong suýt chút nữa
cả cằm đều phải rớt xuống. Nàng lúc trước luôn cho rằng cái gọi là thích của
Kiều Mạn Tích chỉ là vui đùa một chút, nhưng hôm nay đem Trầm Thư Đường đều dẫn
tới chỗ Kiều nãi nãi rồi, bây giờ còn nói như vậy, thật sự định tâm rồi.
"Kiều,
ngươi..."
"Ừm,
ta yêu em ấy, cho nên ta sẽ không tìm người khác nữa. Sai'er, ta bây giờ là người
thuộc riêng của A Thư." Kiều Mạn Tích nói qua, còn đắc ý nở nụ cười. Đem
dáng vẻ phụ nữ đàng hoàng kia của cô nhìn ở trong mắt, Sai'er lui lại mấy bước,
vội vàng thì đi. Ừm, loại bí mật lớn động trời này nếu như nàng tung đến trong
giới, phỏng chừng so với Kiều Mạn Tích khôi phục thân phận còn nóng bỏng hơn.
Kiều
Mạn Tích cả buổi chiều đều ở tập đoàn Kiều thị bận rộn, sau khi cô rời đi cũng
không có lái xe, càng không có quay về trong hào trạch kia của mình, vẫn là đến
nhà Trầm Thư Đường. Trầm Thư Đường buổi trưa này đều ở nhà đờ ra, bản thân nàng
cũng không biết chính mình nghĩ như thế nào, nàng cho rằng Kiều Mạn Tích hôm
nay thì sẽ không trở về, nhưng mà, khi chuông cửa bị nhấn, Trầm Thư Đường nhìn
Kiều Mạn Tích nhào tới, trong nháy mắt sững sờ ở đó.
"A
Thư, tôi nhớ em." Kiều Mạn Tích bây giờ trở nên rất dính người, thấy được
Trầm Thư Đường thì muốn ôm qua. Rõ ràng chiều hôm nay cô đã khôi phục thân phận
địa vị, tại sao còn muốn trở về chứ? Trầm Thư Đường không rõ, nhưng mà nàng vẫn
làm món ăn phong phú tràn đầy một bàn. Nói là giúp Kiều Mạn Tích đón gió tẩy trần,
người sau cũng vui vẻ, kéo ống tay áo đi giúp Trầm Thư Đường rửa rau, Kiều Mạn
Tích tâm tình rất tốt, còn hát lên, Trầm Thư Đường nhìn dáng vẻ của cô ngồi
chồm hỗm trên mặt đất gọt khoai tây, không nhịn được cong miệng lên.
Buổi
tối, Kiều Mạn Tích đề nghị uống chút rượu, Trầm Thư Đường cũng không ngăn cản,
đây có lẽ là một đêm hai người không kiêng kị gì nhất, Kiều Mạn Tích đưa ra bất
kỳ yêu cầu gì Trầm Thư Đường cũng không ngăn cản. Mà cuối cùng, khi Kiều Mạn
Tích buổi tối cởi sạch nằm ở bên người nàng, khi kéo lấy tay của chính mình xoa
xoa cô, Trầm Thư Đường cũng không có chống cự. Nàng đè ở trên người Kiều Mạn
Tích, nhìn người kia ở dưới thân chính mình hiện ra yêu mỹ vô hạn. Trầm Thư Đường
không nhịn được hôn lên môi ngâm khẽ của Kiều Mạn Tích, thật sâu tiến vào cô.
Kiều
Mạn Tích, một lần cuối cùng rồi.
Hết chương 132.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét