Kim Chủ Nan Vi - Chương 134
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 134: (Cp phụ) Nỗ lực cười, mà tim như bị đao cắt.
"A
Tầm, chào buổi sáng." Sáng sớm, Giang Tầm Y đã bị nụ hôn buổi sáng nóng bỏng
làm tỉnh lại, cô nhìn theo Hạ Úc An từ trong chăn đứng dậy, lộ ra khoảng ngực
trắng nõn, hơi sửng sốt một chút. Người này giờ khắc này đang cong khóe miệng
nhìn chính mình, con mắt híp lại, có quyến rũ yêu dã không nói ra được. Bởi vì
Hạ Úc An cái gì cũng không mặc, cũng chỉ có một cái quần lót nhỏ, Giang Tầm Y đỏ
mặt không biết nên nhìn nơi nào, ngay sau đó liền nghe được tiếng cười rất nhẹ
của đối phương.
"A
Tầm thực sự là đáng yêu, rõ ràng đều nhìn nhiều lần như vậy rồi, còn thẹn thùng
sao? Nếu như nhớ không lầm, tối hôm qua có lẽ là cậu giúp mình tắm chứ, toàn
thân trên dưới cậu đều sờ qua rồi, ngay cả nơi đó cũng..." Hạ Úc An bỗng
nhiên đến gần, nhỏ giọng nói qua, cảm thấy nhiệt khí nàng thở ra thổi ở bên
tai mình, cuối cùng còn không quên ở trên lỗ tai chính mình liếm xuống, Giang Tầm
Y thẹn đến vội vàng đứng dậy chạy đi phòng tắm, ở trước gương nhìn mặt đỏ bừng
của mình, vội vàng dùng nước lạnh vỗ vỗ.
Kỳ
thực chuyện bị đùa giỡn đến chạy trối chết như vậy, khoảng thời gian gần đây thường thường phát sinh, Giang Tầm Y cũng không biết Hạ Úc
An làm sao vậy, lại là cùng ai học những thứ này. Nàng bắt đầu buổi tối không
mặc quần áo vùi đến trong lồng ngực của mình, thỉnh thoảng sẽ làm chút chuyện rất
câu người, ngay cả thần thái cũng so với trước đây mê hoặc quá nhiều. Nếu như
nói Hạ Úc An trước đây chỉ là bề ngoài lớn đến quyến rũ, mà hôm nay chính là mọi
cử động đều lộ hết trạng thái quyến rũ.
Nhiệt
tình của Hạ Úc An để Giang Tầm Y có chút không chống đỡ được, nhưng thật ra là
bị Hạ Úc An say mê đến không biết nên làm như thế nào mới tốt. Giang Tầm Y
phát hiện mình là thật sự đã chấp nhận Hạ Úc An rồi, thời điểm đối phương câu dẫn
mình, cô có thể cảm giác được chỉ có động lòng và khát vọng, đã hoàn toàn không
còn phần do dự kia của trước đây. Đây là chuyện tốt, Giang Tầm Y ở trong lòng
nhắc đi nhắc lại.
Cô
từ phòng tắm đi ra, thấy được Hạ Úc An chỉ khoác một cái áo ngủ đứng ở ban
công, như là đang cùng ai gọi điện thoại, vẻ mặt của nàng nhìn qua rất thả lỏng,
tóc dài rối tung, gương mặt màu trắng nhìn qua lười biếng mà ôn nhu. Khóe miệng
nàng cong lên mà cười, thỉnh thoảng đưa tay ra đem mái tóc vén lên, đắm chìm ở
trong ánh nắng, thì giống như nữ thần. Giang Tầm Y ngơ ngác nhìn, cuối cùng vẫn
là không nhịn được đi tới, từ phía sau ôm chặt Hạ Úc An.
Hạ
Úc An không nghĩ tới Giang Tầm Y sẽ bỗng nhiên ôm tới, liền thở nhẹ một tiếng,
Trầm Vân nghe xong hỏi nàng làm sao vậy, nàng vội nói không có chuyện gì.
"Nga, Tiểu An a, không có chuyện gì là tốt rồi, cái kia, đúng rồi, ba ba
con để ta hỏi con một chút, con gần đây cùng Tiểu Y sống đến thế nào? Ba mẹ muốn
đơn độc dẫn con và Dụ Lâm đi du lịch, con có nỡ cùng Tiểu Y tách ra một trận
không?"
Trầm
Vân hàm súc hỏi, nếu như Hạ Úc An không biết chân tướng của sự việc, có lẽ chỉ
cảm thấy là ba mẹ nhớ nhung chính mình, mới sẽ đưa ra loại yêu cầu này.
"Được, công việc cậu ấy quá bận, khẳng định không có thời gian xin nghỉ
lâu như vậy, lần này coi như nhà của chúng ta du lịch được rồi." Hạ Úc An
cười nói, nhưng lòng cũng dần dần nguội đi. Nàng tham lam tựa ở trong lồng ngực
của Giang Tầm Y, nỗ lực cười, mà tim như bị đao cắt.
Có
lẽ, giấc mộng đẹp của chính mình, thì phải chấm dứt thôi.
Sau
khi cúp điện thoại, Hạ Úc An tất cả như thường, hai người ăn bữa sáng, Giang Tầm
Y đưa nàng đi làm, chỉ là ở trước khi xuống xe, Hạ Úc An bỗng nhiên ôm tới.
"A Tầm, đêm nay bản thân mình xuống bếp làm bữa tối cho cậu ăn có được hay
không? Mặt khác, mình còn có một phần quà đêm nay muốn tặng cậu." Hạ Úc An
nhẹ giọng nói qua, phần lễ vật này nàng chuẩn bị đã lâu, có lẽ mười năm dài
như vậy, đêm nay, là thời điểm giao cho Giang Tầm Y rồi..
"Huh?
Hôm nay là ngày đặc biệt gì sao?" Giang Tầm Y ở trong đầu suy nghĩ một
phen ngày kỷ niệm có liên quan của cô và Hạ Úc An, nhưng những ngày đó cũng
không phải hôm nay, điều này làm cho có chút ngạc nhiên.
"Không
phải ngày đặc biệt gì, chỉ là mình có chút không kịp đợi muốn đem lễ vật cho A
Tầm. Đêm nay cậu có thể hơi chậm chút trở về, cho mình một chút thời gian chuẩn
bị."
"Ân...Được."
Mặc
dù hiếu kỳ quà của Hạ Úc An rốt cuộc là cái gì, nhưng Giang Tầm Y vẫn là nghe lời
đi làm. Hạ Úc An đưa đi Giang Tầm Y lại không đi công ty, mà là gọi xe đi tới Hạ
gia. Nàng dự định thăm ba mẹ và đệ đệ chút, rõ ràng vừa mới gọi điện thoại,
nhưng hôm nay chính là đặc biệt nhớ họ. Hạ Minh và Trầm Vân thấy được Hạ Úc An
bỗng nhiên đến đều rất vui vẻ, cũng là quên hỏi nàng làm sao không đi làm,
vội đem nàng dẫn vào.
"Ba
mẹ, con chính là bỗng nhiên muốn đến xem thử, đi du lịch của các người sáng nay
nói với con, Dụ Lâm cũng đi sao?"
"Đúng
vậy a, chúng ta một nhà bốn người, cùng nhau đi, con muốn đi đâu ba mẹ đều bồi
con." Trầm Vân nghe được Hạ Úc An hỏi như vậy cảm thấy nàng quá nửa là
đáp ứng rồi, hai người mang theo Hạ Úc An đi tới hoa viên, quả nhiên thấy Hạ Dụ
Lâm ngồi ở trên cỏ, đang ôm lấy sủng vật thỏ trước đó hắn thích.
Thấy
được Hạ Úc An đến rồi, Hạ Dụ Lâm vui vẻ đi qua kêu tỷ tỷ, để Hạ Úc An cùng hắn
chơi, Trầm Vân và Hạ Minh sợ Hạ Úc An mệt, chủ động đề xuất theo Hạ Dụ Lâm, để
Hạ Úc An ở một bên nghỉ ngơi. Ngồi ở trên ghế, Hạ Úc An cười nhìn theo ba mẹ
và đệ đệ. Ba người họ vui cười, nhìn thế nào đều là một nhà ba người hạnh phúc.
Hình ảnh như vậy rất tốt đẹp, lại tốt đẹp để Hạ Úc An có loại kích động muốn
khóc.
Nàng
an tĩnh rời khỏi Hạ gia, nói với quản gia công ty bỗng nhiên có việc đi trước,
để hắn nói giúp ba mẹ của mình một tiếng. Hạ Úc An trực tiếp trở về nhà của
Giang Tầm Y, nàng chuẩn bị đêm nay tự mình làm một phần bữa tối ánh nến cho
Giang Tầm Y, rõ ràng chính mình lúc trước cũng vì Giang Tầm Y học làm cơm,
nhưng hai người sau khi ở cùng nhau, tựa hồ vẫn luôn là Giang Tầm Y làm cho
mình.
Giang
Tầm Y tan tầm trở về, thấy được chính là bữa tối ánh nến lãng mạn, Hạ Úc An mặc
váy dài lễ phục màu đỏ đứng bên cạnh bàn, nàng đêm nay rõ ràng cho thấy cố ý
trang điểm đi. Tóc dài màu nâu bới lên, lộ ra cái cổ thon dài mà trắng nõn. Ở
phía trên đó là một sợi dây chuyền kim cương, ăn khớp với hai cái xương quai
xanh xinh đẹp hiện ra ánh sáng.
Váy
dài khoét sâu chữ V màu đỏ lộ ra đầy đặn tròn trịa no đủ trước ngực, tụ lại
cùng nhau, hình thành một đạo khe rãnh khiến người ta không dời mắt nổi. Nàng
mang giày cao gót chậm rãi đi tới phía mình, Giang Tầm Y giống như là bị đầu độc,
cả giày đều đã quên cởi đi thì đi vào trong, lại bị Hạ Úc An cản lại.
"A
Tầm, giày còn không có cởi đó." Bị Hạ Úc An nhắc nhở như thế, Giang Tầm Y
có chút quẫn bách, cô cởi giày đi, đến phòng tắm thu thập một phen, cũng đổi
bộ váy dài ra ngoài. Hai người ngồi ở phòng ăn an tĩnh ăn bữa tối, Hạ Úc An hôm
nay chuẩn bị rượu, ở dưới bầu không khí như vậy, Giang Tầm Y cũng sẽ không ngăn
cản nàng uống, hai người cơ hồ đem cả một chai rượu đỏ đều uống sạch.
Sau
khi ăn qua, Hạ Úc An kéo lấy Giang Tầm Y, nàng mở ra âm nhạc đã sớm chuẩn bị
xong, mang theo cô ôm lấy eo của mình, chậm rãi vặn vẹo lên. Âm nhạc du dương
nghe vào khiến người ta có loại cảm giác thả lỏng, mà quanh thân là mùi vị dễ
ngửi trên người của Hạ Úc An, càng làm cho lý trí của Giang Tầm Y dần dần bay
xa. Cô cảm thấy Hạ Úc An đêm nay thật sự quá đẹp rồi, nàng như là một đám lửa,
không thể chờ đợi được nữa muốn ở trước mặt mình thể hiện ra tất cả nhiệt tình.
Dung
mạo mê hoặc ôn nhu nhìn mình, câu hoặc mà nặng tình, còn cất giấu một ít ngột
ngạt không nói ra được. Giang Tầm Y không kịp suy nghĩ rõ ràng phần ngột ngạt
này đến từ chính nơi nào, Hạ Úc An đã kéo lấy cô trở về trong phòng, hai người
nằm ở trên giường. Nụ hôn nhiệt liệt không hề có điềm báo trước bắt đầu, lần
này cuối cùng không còn là Hạ Úc An chủ động, mà là Giang Tầm Y không thể chờ đợi
được nữa hôn lên Hạ Úc An. Cô chưa bao giờ cảm giác mình là người thấy sắc nảy
lòng tham, nhưng Hạ Úc An đêm nay, thật sự khiến người ta có loại cảm giác muốn
ngừng mà không được.
"A
Tầm, còn nhớ được quà mình muốn tặng cậu không? Đêm nay, mình chính là quà của
cậu, muốn mình, bất luận nguyên nhân gì, đêm nay cũng đừng dừng lại." Hạ
Úc An giơ tay ôm lấy Giang Tầm Y, nàng ở trước bữa tối đã uống thuốc giảm đau,
để thân thể của nàng ở đêm nay có thể duy trì trạng thái cao nhất, không đến nỗi
có chuyện khác quấy nhiễu.
Hạ
Úc An giờ khắc này không còn là bản thân nàng, mà là hóa thân làm yêu tinh
mang thuốc độc câu người. Nàng chậm rãi kéo đi dây váy trên vai, lộ ra bờ vai
trắng nõn mượt mà, lại đưa tay đem đầu bới hoàn chỉnh tháo ra, trong nháy mắt,
không khí chung quanh đều nhiễm lấy vị thơm của Hạ Úc An. Nàng duỗi ra chân
móc lấy eo của Giang Tầm Y, từng chút ma sát, rồi lại như là không vừa lòng, dứt
khoác trực tiếp kéo lấy Giang Tầm Y đặt ở trên người mình, nhấc eo lên, dùng
chân tâm cọ lấy bụng dưới của Giang Tầm Y.
Hạ
Úc An như vậy so với mỗi một lần trước đây đều phải yêu dã mê người hơn, Giang
Tầm Y tự nhận là cô hiểu rõ Hạ Úc An nhất, cũng là người thấy qua tất cả dáng dấp
của Hạ Úc An, nhưng thời điểm này, cô lại có loại cảm giác lần đầu gặp nhau.
Giang Tầm Y thừa nhận chính mình bị đầu độc, nụ hôn của cô nóng bỏng như vậy,
trong đôi mắt mang theo dục vọng chưa từng thấy. Nếu như là trước đây thấy được,
Hạ Úc An đại khái sẽ hài lòng khóc lên, nhưng nàng biết, tất cả mọi thứ ở hiện
tại, cũng chỉ là mộng đẹp trước khi chấp hành tử hình thôi.
"Úc
An, mình yêu cậu." Giang Tầm Y ngẩng đầu lên, trịnh trọng tỏ tình với Hạ
Úc An, cô biết bây giờ là thời điểm tốt nhất, cô muốn Hạ Úc An biết tâm ý của
mình, cô đồng ý triệt để muốn Hạ Úc An, cũng là đại biểu cô đồng ý chịu trách
nhiệm, sau này hai người họ, chính là người yêu chân chính.
"A
Tầm, nói thêm vài câu nữa, mình muốn nghe." Hạ Úc An thỏa mãn nói qua,
nàng cảm thấy rất thỏa mãn, dù cho Giang Tầm Y là lừa gạt mình, nàng cũng
vui vẻ muốn chết đi.
"Úc
An, mình yêu cậu. Mình sẽ không do dự nữa, mình muốn cậu."
Ánh
mắt của Giang Tầm Y rất chăm chú, nhưng Hạ Úc An cũng không dám mở mắt đi nhìn
tất cả những thứ này, bởi vì nàng sợ mở mắt ra, tất cả mộng đẹp đều sẽ biến mất,
cho nên cũng bỏ lỡ tình cảm nồng nặc nóng rực trong mắt của Giang Tầm Y. Giang
Tầm Y không chịu được hôn lên đôi môi tô son của Hạ Úc An, hai tay cởi đi váy của
Hạ Úc An, để thân thể của nàng bại lộ ở trước mặt mình.
Bởi
vì là lễ phục, Hạ Úc An không có mặc nội y, hai viên cầu trắng tròn trịa kia mất
đi ràng buộc liền đàn hồi nhảy ra ngoài, Giang Tầm Y nhìn theo chỉ cảm thấy đầu
óc nóng lên, không chút suy nghĩ trực tiếp cắn lên. Hạ Úc An đối với tiếp của của
Giang Tầm Y xưa nay đều là mẫn cảm đến mức tận cùng, đã sớm ở khi nụ hôn vừa rồi
nàng thì đã sắp không chịu đựng được, huống chi là loại kích thích này.
Hạ
Úc An mở mắt ra, nửa khép con mắt nhìn về phía Giang Tầm Y chôn ở trước ngực
mình, không nhịn được vươn tay ra, dịu dàng vuốt lấy đầu của cô.
"A
Tầm, kỳ thực có thể trực tiếp tiến vào, đã rất ướt rồi."
Hết
chương 134.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét