Kim Chủ Nan Vi - Chương 145
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 145: Chị là của em.
Kiều
Mạn Tích sau khi ngất xỉu vệ sĩ và xe cứu thương của cô rất nhanh chạy tới, mà Kiều
nãi nãi ở khi nghe nói Kiều Mạn Tích bị tên lưu manh của Kiều Bằng dùng dao găm đâm lấy, tức giận đem cây nạng đều ném ở trên đất, suýt
chút nữa té xỉu, nhưng cũng vội vàng ổn định thân thể chạy tới bệnh viện. Bao gồm
Sai'er còn có một chút bạn bè quen biết với Kiều Mạn Tích nghe được tin tức
cũng đều chạy tới.
Đứng
ở trước cửa của phòng cấp cứu, trên người Trầm Thư Đường còn dính máu của Kiều
Mạn Tích, Sai'er đi tới đưa cho nàng một bộ quần áo mới để nàng đi thu thập một
chút, Trầm Thư Đường nói với cô ấy tiếng cám ơn, vẫn cứ đi tới phòng tắm bệnh
viện chuyên môn chuẩn bị cho người nhà làm sạch một chút, lúc này mới đổi quần
áo mới. Trên người tuy mùi máu tanh khó ngửi kia, nhưng dáng vẻ của nửa người
Kiều Mạn Tích đều bị nhuộm đỏ vẫn tụ ở trong lòng Trầm Thư Đường.
Nàng
đến bây giờ đều không có từ bên trong kích thích Kiều Mạn Tích vì chính mình cản
lấy khôi phục như cũ, dù cho đổi lại là mình cũng sẽ không chút do dự làm như vậy,
nhưng mà... Kiều Mạn Tích người sợ đau như vậy, vết thương sâu như vậy chị ấy
nhất định sẽ đau hỏng rồi chứ? Rõ ràng trước đó làm giải phẫu đều đau đến sắp
khóc lên, bây giờ vết thương do dao chém, chị ấy tại sao phải xông đến chứ?
Nghĩ
đến Kiều Mạn Tích luôn mồm nói yêu, Trầm Thư Đường biết, coi như mình cậy mạnh
như thế nào đi nữa, cho tới bây giờ nàng cuối cùng tin rồi. Kiều Mạn Tích là
yêu chính mình, yêu không để ý tới an toàn bản thân cô đến bảo vệ mình. Trầm
Thư Đường sắc mặt nặng nề đứng ở đó, Dương Hân Du chú ý tới nàng, do dự một hồi,
đi tới bên người Trầm Thư Đường nhỏ giọng nói chuyện.
"Trầm
tiểu thư, tôi là thư ký của Kiều tổng, có mấy lời tôi muốn nói chuyện riêng với
cô." Dương Hân Du không biết chính mình có phải nên làm như thế không, rõ
ràng Kiều Mạn Tích đã nói không để cho mình nói cho Trầm Thư Đường biết, nhưng
sự tình đã đến tình trạng này, Dương Hân Du biết cầu hôn của Kiều Mạn Tích chưa
thành công, nói rõ Trầm Thư Đường có lẽ còn đang chú ý chuyện trước kia.
Từ
tư tâm mà nói, Dương Hân Du tự nhiên là hướng về Kiều Mạn Tích, nhưng từ bên lý
mà nói, nàng cũng là thấy được Kiều Mạn Tích nghiêm túc đối xử một người như
thế. Mỗi một lần khi nhắc lên Trầm Thư Đường dáng vẻ Kiều Mạn Tích biểu hiện
ra, cảm tình trong con ngươi đó không lừa được người. Cho nên Dương Hân Du mới
quyết định đem sự tình nói cho Trầm Thư Đường biết, bất luận kết quả làm sao,
nàng đều hi vọng Trầm Thư Đường biết chuyện Kiều Mạn Tích làm vì nàng.
"Dương
tiểu thư, cô muốn nói cái gì?" Trầm Thư Đường đối với Dương Hân Du là có
chút ấn tượng, ba năm trước chính là nàng dẫn mình đi gặp Kiều Mạn Tích.
"Trầm
tiểu thư, tôi biết bởi vì một ít chuyện lúc trước, cô đối với Kiều tổng ôm ấp
hiểu lầm rất lớn, nhưng kỳ thực cô và tôi đều rõ ràng, Kiều tổng cũng không phải
người cố ý đùa bỡn tình cảm, một năm này đã trải qua rất nhiều, tôi biết rõ cô
giúp đỡ Kiều tổng rất nhiều, nhưng mà giữa các người, tựa hồ còn có chút hiểu lầm."
"Cô
không tin cảm tình của Kiều tổng đối với cô, nhưng tôi hy vọng cô xem một chút
cái này." Dương Hân Du nói qua, đem văn kiện trong tay đưa cho Trầm Thư Đường,
người sau mở ra xem, phát hiện phía trên là mấy chục tờ giấy trắng mực đen sách
chuyển nhượng tài sản. Trong đó bao gồm hơn 20 căn bất động sản nước ngoài và
trong nước của Kiều Mạn Tích, cùng với tất cả xe thể thao dưới tên cô, trừ cái này
ra, tất cả tài sản giá trị bản thân của cô, thậm chí ngay cả 30% cổ phần Kiều
thị đều ở trong chuyển nhượng, mà người tiếp nhận, là chính mình.
Trầm
Thư Đường không nghĩ tới Kiều Mạn Tích sẽ lén lút làm chuyện như vậy, những thứ
đồ này nếu không có gì bất ngờ xảy ra, nên là tất cả tài sản của Kiều Mạn Tích,
thậm chí còn có cổ phần của Kiều thị, những thứ đồ này mỗi một dạng đều có giá
trị không nhỏ, nhưng Kiều Mạn Tích cũng đang giấu tình huống của chính mình
toàn bộ chuyển cho mình. Trong lòng ngoại trừ chấn động và không thể tin tưởng,
nhiều hơn là cảm động.
Trầm
Thư Đường không biết nên nói cái gì cho phải, viền mắt nàng đỏ chót, nghĩ đến
dáng vẻ mất mác hôm nay của Kiều Mạn Tích ở sau khi cầu hôn nghe được chính
mình từ chối, trong lòng Trầm Thư Đường có chút chua xót. Đến tột cùng là tại
sao, chính mình trở nên nhát gan như vậy, cũng bởi vì Kiều Mạn Tích lúc trước
mang cho nàng thương đau sao? Nhưng mà cho tới bây giờ tình trạng này, cho dù
có thể sẽ bị thương lần nữa, Trầm Thư Đường cũng không nguyện từ chối Kiều Mạn
Tích rồi.
Nàng,
mãi mãi cũng không có cách nào từ chối cô.
"Thư
kí Dương, cám ơn cô nói cho tôi biết chuyện này, kỳ thực cho dù không biết cái
này, tôi cũng không muốn lãng phí thời gian của tôi và chị ấy nữa. Có lẽ tôi từ
trước đến giờ cũng không cách từ chối chị ấy, bất luận là trước kia hay là hiện
tại" Trầm Thư Đường nói qua, đã không thể chờ đợi được nữa trở lại cửa
phòng phẫu thuật, lại qua hơn một giờ, phẫu thuật cuối cùng kết thúc. Nhìn
Giang Tầm Y đi ở phía trước, phía sau là Kiều Mạn Tích nằm ở trên giường, Trầm
Thư Đường cũng cuối cùng thở phào nhẹ nhõm.
"Giang
tỷ tỷ, chị ấy thế nào?" Trầm Thư Đường nhìn hồi lâu, sau khi thấy Kiều Mạn
Tích chỉ là sắc mặt có chút tái nhợt hình như không có những vấn đề khác mới hỏi.
"Vết
thương do dao chém ở bên bụng, cũng không có thương đến động mạch là vô cùng
may mắn, đã làm xử lý xong, tiếp theo chỉ cần vết thương không nhiễm trùng thì
không sao."
Giang
Tầm Y không nghĩ tới ở trước khi cuối cùng chính mình từ chức phẫu thuật lại là
Kiều Mạn Tích, vừa rồi cô nhìn thấy xe cứu thương, lại gặp phải Trầm Thư Đường
cả người là máu cũng có chút giật mình, nhưng sau khi hiểu rõ đến đầu đuôi câu
chuyện xem như là hiểu rồi. Vết thương của Kiều Mạn Tích không nặng, nhưng vết
thương quá sâu, có thể sẽ lưu lại sẹo. Chỉ có điều điểm ấy cô còn không có nhắc,
dù sao người là quan trọng nhất.
Kiều
nãi nãi lớn tuổi thân thể không chịu nổi thức đêm, Trầm Thư Đường để Sai'er đưa
nàng trở về nghỉ ngơi trước, những bạn bè đến kia thấy Kiều Mạn Tích không có
chuyện gì cũng rời đi, cuối cùng cũng chỉ còn sót lại một mình Trầm Thư Đường
ở lại bệnh viện. Bây giờ là rạng sáng rạng sáng hơn 2 giờ, bệnh viện an tĩnh cả
tiếng bước chân đều rõ rõ ràng ràng. Trầm Thư Đường ngồi ở bên giường, rõ ràng
một bên có giường, nàng lại không muốn nằm trên đó, bởi vì nơi đó cách Kiều Mạn
Tích quá xa chút rồi.
Người
này an ổn ngủ ở nơi đó, lông mày hơi nhíu, tựa hồ đang trong giấc mộng cũng
không yên ổn. Nhìn gương mặt không có huyết sắc, Trầm Thư Đường nhớ tới, lần
trước dạ dày Kiều Mạn Tích xuất huyết nhập viện, cũng là dáng dấp tiều tụy này,
chỉ là lần này so với lần trước còn nghiêm trọng hơn. Nàng nhẹ nhàng xốc chăn
bông lên, nhìn bên eo bị băng quấn quanh của Kiều Mạn Tích, nước mắt nhịn hồi
lâu, cuối cùng rơi xuống.
"Kiều
Mạn Tích, tại sao chị ngốc như vậy chứ? Rõ ràng em bị thương cũng sẽ không sợ
đau như vậy, chị làm gì phải xông qua cản. Còn có a, những sách chuyển nhượng
kia của chị em thấy được rồi, chị có biết cho em những thứ kia, chị thì cái gì
cũng không có hay không. Sau này không có em cho chị tiền tiêu vặt, chị phải đi
nơi nào trêu hoa ghẹo nguyệt đây? Cho nên nói, chị là làm xong quyết định chứ?
Em sẽ không để chị thuộc về người khác nữa, chị là của em."
Trầm
Thư Đường vuốt lấy gương mặt của Kiều Mạn Tích, khó có được có chút bá đạo.
Nàng không biết những câu nói này của mình Kiều Mạn Tích có phải có thể nghe
thấy không, nhưng mà không nghe thấy cũng không sao, dù sao ngày mai người này
sau khi tỉnh lại nàng còn có thể nói lại lần nữa. Nghĩ như thế, Trầm Thư Đường
cũng lười đi ngủ trên giường, cứ như vậy nắm lấy tay của Kiều Mạn Tích, chậm
rãi ngủ thiếp đi.
Ngày
hôm sau, Kiều Mạn Tích không phải tự nhiên tỉnh lại, mà là bị đau tỉnh. Tác dụng
của thuốc tê một khi qua đi, vết thương sẽ nổi lên đau đớn. Cô mở mắt ra, đầu
tiên vào mắt chính là một mảnh mặt tường trắng toát và mùi thuốc sát trùng,
chỉ là như vậy cô thì rõ ràng chính mình không chết, mà là nằm ở trong bệnh viện.
Nhiệt độ trên tay là cảm giác quen thuộc, quả nhiên, cô cúi đầu vừa nhìn, chỉ
thấy Trầm Thư Đường ôm lấy cánh tay của chính mình nằm ở đó. Rõ ràng một bên
thì có giường, nàng còn là không thoải mái nằm nhoài bên giường trông coi
chính mình.
Kỳ
thực đối với chuyện tối ngày hôm qua cô nhớ tới rất rõ ràng, cô biết chính mình
lại một lần nữa tỏ tình, nhớ tới A Thư khóc rồi, nhớ tới nàng nói với chính
mình, nếu như chính mình có chuyện thì sẽ không tin chính mình. Nói ngược lại,
nếu như mình không có chuyện gì, A Thư sẽ tin tưởng mình là yêu nàng chứ?
Kiều
Mạn Tích nghĩ như thế, cô giật giật thân thể, không cẩn thận kéo vết thương
trên eo, đau đến cô khẽ hừ một tiếng, rõ ràng là động tĩnh rất nhỏ, nhưng Trầm
Thư Đường ngủ đến không sâu, lập tức liền mở mắt ra. Hai người bốn mắt nhìn
nhau, Kiều Mạn Tích mắt nhìn con ngươi của Trầm Thư Đường từ hoảng loạn biến
thành an tâm, lại từ từ biến thành sủng nịch, cô không nhịn được cười lên, nhẹ
nhàng nắm chặt tay của Trầm Thư Đường.
"A
Thư, tôi không sao rồi." Kiều Mạn Tích nắm lấy tay của Trầm Thư Đường
không muốn thả ra, hai người xem như là sống sót sau tai nạn, tâm tình cũng trở
nên hơi khác thường. Cảm thấy tay lạnh lẽo của cô sờ lấy bàn tay của chính
mình, trong lòng Trầm Thư Đường thương tiếc cũng lập tức dâng lên.
"Có
còn nơi nào đau hay không?" Thanh âm của Trầm Thư Đường rất nhẹ, ôn nhu muốn
chết, Kiều Mạn Tích lắc đầu một cái, bỗng nhiên rất muốn cái ôm của Trầm Thư Đường,
cô nhỏ giọng nói qua, đồng thời giang hai tay, đòi hỏi một cái ôm.
Thanh
âm của Kiều Mạn Tích rất nhỏ, nhưng động tác lại rất rõ rồi. Trầm Thư Đường sợ
chính mình đè đến vết thương của cô, cho nên nàng đứng lên, cẩn thận từng li từng
tí một ôm lấy Kiều Mạn Tích, nàng cảm thấy người trong lồng ngực đang run rẩy,
Trầm Thư Đường luôn cảm thấy, đến lúc này, chính mình nên đem lời nói rõ ràng
ra rồi.
"Kiều
Mạn Tích, thư kí Dương cho em thấy thư chuyển nhượng của chị, chị có biết hay
không, bây giờ tài sản của chị đều ở trong tay em rồi." Trầm Thư Đường nói
qua, quan sát vẻ mặt của Kiều Mạn Tích, mắt thấy biểu tình của đối phương chỉ
là có chút ảo não, không nhịn được ở trong lòng cười lên.
"Cô
ấy quá nhiều chuyện, đây rõ ràng là quà tôi tặng cho A Thư, cô ấy làm sao có thể
gạt tôi cho em biết đây."
Kiều
Mạn Tích cảm thấy Dương Hân Du chán ghét cực kỳ rồi, đây là hậu chiêu của chính
mình xem như sau khi cầu hôn thất bại, nhưng người này cư nhiên bại lộ sớm như
vậy, nghĩ tới đây, Kiều Mạn Tích hận không thể gõ đầu của Dương Hân Du. Thấy được
dáng vẻ của cô, Trầm Thư Đường biết cô đang suy nghĩ gì, thế là nàng xoay người,
từ trong ngăn kéo một bên lấy ra một phần báo cáo kiểm tra sức khoẻ.
Đây
là nàng ở trong túi của Kiều Mạn Tích thấy được, phía trên rõ rõ ràng ràng cho
ra mỗi một phần kiểm tra thân thể của Kiều Mạn Tích, là khỏe mạnh hay không, là
thích hợp kết hôn không, ngay cả thích hợp sinh con không đều kiểm tra hết rồi.
Trầm Thư Đường biết phần báo cáo này có lẽ là cô chưa kịp cho mình, đặc biệt là
ở cuối cùng của báo cáo, Kiều Mạn Tích lại còn dùng bút máy ở phía trên vẽ một
cái bánh mật đáng yêu, trên đó viết: Sạch sẽ trắng mịn, A Thư có thể ăn rồi.
Trầm
Thư Đường không nghĩ tới Kiều Mạn Tích cư nhiên có thể làm ra chuyện ấu trĩ như
thế, cảm thấy buồn cười đồng thời lại cảm động. Hai người bọn họ đã làm trễ nãi
quá lâu rồi, vào giờ phút này, đã cả lý do chờ đợi cũng bị mất rồi.
"Cái
bánh mật này là bản thân chị sao?" Trầm Thư Đường đem báo cáo lật tới
trang cuối cùng, chỉ chỉ bánh mật trắng mềm mại kia, Kiều Mạn Tích thấy được có
chút ngại ngùng, cô vốn là muốn cầu hôn thành công liền đem báo cáo này cho Trầm
Thư Đường, sau đó lật tới trang cuối cùng nói cho nàng biết có thể ăn chính
mình, hai người lăn một vòng. Nhưng nếu như những điều kiện này đơn độc nhìn đến,
có chút ngốc.
"A
Thư đang chế nhạo tôi sao?"
"Không
có, em chỉ là cảm thấy dáng vẻ của chị bây giờ thật sự rất giống một bánh mật
nhỏ, mềm mại, rất dễ bóp." Trầm Thư Đường vuốt lấy mặt của Kiều Mạn Tích,
người sau nghe xong sửng sốt, dù sao Kiều Mạn Tích từ trước đến giờ cũng không
phải người mềm mại manh manh gì, bị người nói dễ nhào nặn vẫn là lần đầu. Nhưng
sau đó ngẫm lại, Kiều Mạn Tích lại cười lên. Cô bất cứ lúc nào đều là câu người,
cho dù khuôn mặt tiều tụy cũng không che giấu được trạng thái quyến rũ của cô.
"Chỉ
cần A Thư chịu ăn tôi, coi tôi là cái gì cũng được, ầy, A Thư bây giờ là đồng ý
gả cho tôi sao?" Kiều Mạn Tích biết ở khi chính mình bị thương nhắc lên
chuyện kết hôn có chút vô liêm sỉ, cho dù Trầm Thư Đường từ chối cô cũng sẽ
không dây dưa. Nhưng Trầm Thư Đường xác thực lắc lắc đầu, Kiều Mạn Tích nhìn có
chút mất mát, nhưng mà rất nhanh lại phấn chấn lên, dự định cố gắng để Trầm Thư
Đường gả cho chính mình nữa. Lúc này, Trầm Thư Đường bỗng nhiên lấy ra hai chiếc
nhẫn kia. Nắm chặt tay của chính mình, đem một chiếc trong đó thuộc về mình
luồng ở trên ngón tay của chính mình.
"Kiều
Mạn Tích, em cảm thấy không nên là chị cưới em, nên là chị gả cho em mới đúng."
Hết
chương 145.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét