Kim Chủ Nan Vi - Chương 148
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 148: (Cp phụ) Chăm sóc người mình yêu, không cần được cảm ơn.
Thời
gian tiếp theo tựa hồ trải
qua đặc biệt chậm, rõ ràng trước đây
ở cùng với Giang Tầm Y sẽ khiến người
ta quên thời gian, hiện tại trái lại rất là gian nan. Hạ Úc An không biết nên lấy
cảm xúc hoặc là thái độ thế nào đối mặt người này, chính mình quyết định buông
tay rồi, nhưng Giang Tầm Y bây giờ lại ngược lại truy đuổi nàng, điều này làm
cho Hạ Úc An bất ngờ, nàng giống như binh lính mất đi vũ khí đứng ở trên chiến
trường, không biết làm sao.
"Úc
An, mình cố ý làm chút cháo và canh, cậu ăn một ít." Bệnh viện New York
này cũng là bệnh viện cơ sở phục vụ rất hoàn thiện, đặc biệt là phòng bệnh Hạ
Úc An hiện nay ở, cơ hồ có thể được xưng là một nhà khách sang trọng, tự nhiên
cũng có thể ở đây làm đồ ăn. Giang Tầm Y cố ý làm chút đồ ăn thanh đạm, nguyên
nhân Hạ Úc An hiện tại không thể nào tiếp thu được phẫu thuật chính là thân thể
nàngquá yếu, đương nhiên còn có tâm lý phương diện.
Giang
Tầm Y còn nhớ, ở thời điểm Hạ Úc An cắt cổ tay được đưa vào bệnh viện, bác sĩ
nói ý chí cầu sinh của nàng quá yếu, chuyện này đối với bất kỳ bệnh tật nào mà
nói đều không phải chuyện tốt. Nếu như Hạ Úc An lấy tình huống bây giờ bị đẩy tới
bàn mổ cắt bỏ khối u dạ dày, đối với nàng mà nói, nhất định là nguy hiểm không
hề xác định.
"Cám
ơn cô." Hạ Úc An không muốn cùng Giang Tầm Y có quá nhiều thương lượng,
nhưng cô dù sao cũng là người lưu lại chăm sóc chính mình, Hạ Úc An biết mình
hiện tại không thể giở tính trẻ con, hoặc là không chấp nhận sự chăm sóc của
người này, như vậy cũng không phải xa lánh đối với Giang Tầm Y, trái lại rất
ngây thơ. Nàng bưng lấy cháo từng ngụm nhỏ mà uống, vốn tưởng rằng đây là cháo
trắng thông thường, nhưng mùi vị uống vào mang theo mùi thơm thoang thoảng.
Nàng hiểu được Giang Tầm Y làm đồ ăn rất ngon, chắc hẳn cháo nhất định không
phải nước bình thường nấu cháo, mà là dùng canh gà chế biến.
"Úc
An, không cần nói cảm ơn với mình. Trước đây cậu chán ghét mình nói xin lỗi với
cậu, hiện tại mình cũng không muốn nghe được cậu nói cám ơn. Chăm sóc người
mình yêu, không cần được cảm ơn." Giang Tầm Y nhẹ giọng nói qua, thậm chí
không do dự chút nào đem chữ yêu này nói ra khỏi miệng, cô biết cũng là bởi vì
chính mình trước kia quá mức nhu nhược, mới có thể đem quan hệ của hai người biến
thành như vậy.
Hiện
tại, cô lần nữa đi tới bên người Hạ Úc An, nàng biết chính mình nếu như tiếp tục
do dự sẽ chỉ làm người này càng khó chịu, Giang Tầm Y đã sớm tính toán xong rồi,
cô sẽ không lo lắng cái gì nữa, chỉ cần có thể để Hạ Úc An trở lại bên cạnh
mình, thân thể khôi phục khỏe mạnh, chính mình có thể làm, không thể làm, cô đều
muốn làm.
Hạ
Úc An cũng không nghĩ tới Giang Tầm Y sẽ trực tiếp đem yêu mình nói ra miệng
như vậy cái chữ này là chữ nàng đã từng khát vọng đến phát điên, nhưng là từ thời
khắc nàng nói ra chia tay, Hạ Úc An liền cảm thấy chính mình không nên đối với
cái chữ này sản sinh chấn động gì nữa. Nhưng vui sướng trong lòng không có cách
nào lừa người, thậm chí ngay cả chính mình cũng không gạt được. Vì che giấu, Hạ
Úc An không trả lời, chỉ là an tĩnh đem cháo uống hết, lại uống chút canh liền
nói đi tắm rửa.
Giang
Tầm Y rất muốn nói mình giúp nàng, nhưng thân thể của Hạ Úc An xác thực không
suy yếu đến loại trình độ đó, chính mình nhất định phải giúp đỡ, cũng không có
giải thích hợp lý gì. Hết cách rồi, Giang Tầm Y chỉ có thể ngồi ở trên ghế
salông đợi Hạ Úc An tắm xong đi ra, chỉ có điều lần này Hạ Úc An tắm rất lâu.
Đứng
dưới vòi hoa sen, Hạ Úc An dùng tay vuốt xương quai xanh của chính mình, lại chậm
rãi trượt xuống, nhẹ nhàng ấn trước ngực. Trái tim ở trong đó còn đập, không biết
có phải ảo giác hay không, Hạ Úc An có thể cảm giác được rõ ràng, tim đập mãnh
liệt hơn trước đây một ít. Không thể phủ nhận, cho dù nàng kiềm chế cảm xúc
trong lòng như thế nào đi nữa, Giang Tầm Y đến cuối cùng là để nàng vui vẻ.
Như
thế nào sẽ không vui đây? Yêu người lâu như vậy, lựa chọn buông tha cô tựu như
cùng dùng dao găm đem trái tim cắt đứt một nửa, rõ ràng đã từ bỏ rồi thậm chí
đã làm xong chuẩn bị nửa đời sau đều không có cô, nhưng cô cứ như vậy không hề
có điềm báo trước xuất hiện, thậm chí nói với mình, cô yêu nàng. Yêu, chính
mình tồn tại khát vọng như vậy, trừ phi chết đi, bằng không Hạ Úc An cuối cùng
vẫn là sẽ đối với Giang Tầm Y có chấn động.
Nàng
biết như vậy rất không yên phận, nhưng mà lại có cách gì đây? Nàng yêu Giang Tầm
Y, đây là chuyện lúc trước, dường như số mệnh an bài. Nhưng Hạ Úc An cũng sợ,
nàng sợ Giang Tầm Y lần này đến cũng không phải ý nguyện của bản thân cô, vẫn
cứ là như ba năm trước, là một âm mưu cùng ba mẹ mình tỉ mỉ bày ra. Cho nên
nàng sợ, nàng không dám chấp nhận Giang Tầm Y.
Nghĩ
như thế, Hạ Úc An cay đắng cười, nàng ở trong phòng tắm bôi xong sữa dưỡng thể,
lại thay đổi váy ngủ, lúc này mới đi ra ngoài. Nàng vừa ra khỏi cửa cũng cảm
giác được ánh mắt của Giang Tầm Y ngưng ở trên người mình, theo bản năng nhìn lại,
lập tứcthì cùng con mắt của Giang Tầm Y nhìn nhau vững vàng. Giờ khắc này, tầm
mắt của Giang Tầm Y rất nóng rực, đây là thần thái chính mình rất ít ở trong mắt
cô thấy được.
Con
mắt màu nâu đẹp đẽ của cô dừng ở trên người mình, tầm mắt chăm chú quá mức này
để Hạ Úc An cảm giác được chính mình ở trong mắt cô như là không mặc quần áo. Kỳ
thực cũng không phải Hạ Úc An ảo giác, mà là tầm mắt của Giang Tầm Y xác thực hừng
hực quá mức, càng là rõ ràng cảm tình của chính mình đối với Hạ Úc An, Giang Tầm
Y lại càng phát giác chính mình trước đó lãng phí bao nhiêu thời gian tốt đẹp.
Đối
với bất kỳ người nào mà nói, thân thể của Hạ Úc An đều là xinh đẹp mê người, mặc
dù hiện tại nàng gầy rất nhiều, nhưng ngũ quan xinh xắn và vóc người vẫn là đẹp
đẽ trước sau như một. Nàng mới vừa tắm xong, mang trên mặt đỏ ửng của nước
nóng hun đốt qua, tóc dài màu nâu ẩm ước rối tung sau trên vai, cổ áo của váy
ngủ có chút mở, có thể làm cho mình thấy rõ ràng ngực và xương quai xanh xinh đẹp
của nàng.
Giang
Tầm Y không chút nào biết mình nuốt nước miếng, lại không nghĩ rằng ở trong
phòng an tĩnh rõ ràng như vậy. Cô nhìn Hạ Úc An đỏ mặt, như một làn khói chui
vào trong chăn. Giang Tầm Y không nhịn được cười lên, Úc An, chung quy không phải
đối với mình không có cảm giác đâu? tiếp theo nên đổi thành chính mình nỗ lực
theo đuổi nàng.
"Úc
An, phải nhớ đem tóc thổi khô rồi nằm, mình cũng đi tắm một chút." Giang Tầm
Y nói qua, chuyển thân liền ở trước mặt Hạ Úc An cởi quần áo, thấy được hành động
của cô, Hạ Úc An hơi sững sờ, kỳ thực nàng muốn hỏi Giang Tầm Y tại sao không
trở về phòng nghỉ ngơi của bản thân cô tắm, bình thường khi mẹ Hạ và Nghiêm Lạc
tới đều sẽ ở phòng bệnh VIP sát vách chính mình ở, Hạ Úc An vốn là cho rằng Giang
Tầm Y cũng sẽ như vậy, lại không nghĩ rằng cô cứ như vậy trực tiếp ở phòng của
mình tắm.
Mắt
thấy Giang Tầm Y đem áo blue màu trắng cởi đi, sau đó là áo trong, quần ngoài,
quần lót áo lót bên trong, Hạ Úc An nhìn đến sắc mặt đỏ lên, vội vàng vùi đến
trong chăn. Kỳ thực hai người trước đây khi ở cùng một chỗ chính mình không ít
thấy qua thân thể của Giang Tầm Y, nhưng mà mỗi lần thấy được, Hạ Úc An đều sẽ
mặt, còn có tim đập nhanh hơn, rồi lại không nhịn được muốn nhìn thêm vài lần.
Hạ
Úc An cố nén kích động đi liếc trộm nữa, thành thật vùi ở trong chăn, Giang Tầm
Y quay đầu thì thấy được dáng vẻ của nàng đáng yêu như thế, nhẹ giọng nở nụ cười,
sau đó liền đi vào phòng tắm. Giang Tầm Y tắm rửa rất nhanh, lần này đi ra cô
lại không thay váy ngủ, mà là bao bọc một cái khăn tắm thì đi ra, kết quả là, Hạ
Úc An càng luống cuống hơn vừa rồi.
Hai
người là từ nhỏ cùng nhau lớn lên, họ vốn nên đối với thân thể của nhau không
xa lạ gì nhất mới phải, nhưng mỗi lần thấy được thân thể của Giang Tầm Y, Hạ Úc
An đều có loại cảm giác bị cướp đoạt hồn phách. Giang Tầm Y rất cao, nếu như
nói vóc người của Hạ Úc An đặc biệt có một khoản nữ nhân vị, như vậy vóc người
của Giang Tầm Y lại hết sức phát triển mà có khí chất.
Cô
rất gầy gò, vòng ngực cũng chỉ có khoảng A+, nhựng hình dáng rất tốt, cái này
Hạ Úc An trước đây có lén lút sờ qua. Vóc người cao gầy để khăn tắm trở nên
không dài không ngắn, chỉ che được một phần giữa người, nhìn bờ vai trắng nõn của
cô và tảng lớn bộ ngực trắng bóc lộ ở bên ngoài, mà bên trong vạt áo khăn tắm
là hai cẳng chân thon dài. Hạ Úc An sững sờ nhìn một hồi lâu, luôn cảm thấy...
Cả người đều nhìn tê dại rồi.
Nhưng
Giang Tầm Y còn không ở phòng tắm bôi lên sữa dưỡng thể, trái lại đưa lưng về
phía chính mình bôi lên, cỗ vị thơm nhàn nhạt sữa dưỡng thể kia ngưng tụ ở
trong không khí, để Hạ Úc An có chút hoảng hốt. Nàng vùi ở trong chăn, sững sờ
nhìn ngón tay dài nhỏ của Giang Tầm Y ở trên người bản thân lướt qua, bụng ngón
tay lấy một ít sữa dưỡng thân trắng nõn rơi vào cẳng chân, từng chút một ấn xoa
để cho hấp thu.
Tầm
mắt của Hạ Úc An ngưng ở trên ngón tay thon dài của Giang Tầm Y, người này đều
là sạch sẽ như vậy, cẩn thận tỉ mỉ đối xử một ít chuyện. Cô thích đem móng tay
cắt sửa chỉnh tề đẹp đẽ, sau đó còn phải đem góc ngọn cũng mài bằng, ngón tay
thon dài xanh miết như ngọc, không khỏi để Hạ Úc An nhớ tới thân mật lần đó cũa
hai người. Buổi tối ngày hôm ấy mỗi cái động tác của Giang Tầm Y đều ôn nhu đến
mức tận cùng, cho dù là tiến vào thân thể của chính mình cũng là, chậm rãi, cẩn
thận, quyến luyến.
Giật
mình chính mình nghĩ tới cái gì cái gì rồi, Hạ Úc An càng thêm ngại ngùng,
nàng đem nửa gương mặt chôn đến bên trong gối, sau một lát thì thấy được Giang
Tầm Y thay đổi váy ngủ tơ lụa màu trắng nằm sấp ở bên cạnh bàn, tựa hồ thì
muốn ở đó ngủ một đêm.
"Cô tại sao không đi sát vách
nghỉ ngơi? Nơi đó là..."
"Mình
biết nơi đó là các người thuê lại, nhưng mà mình nói thế nào nữa cũng là bác sĩ
nơi này, cũng không thể lấy danh nghĩa chăm sóc bệnh nhân ngủ ở nơi đó. Mình lo
lắng cho cậu, luôn cảm thấy cùng cậu một phòng an tâm hơn. Không có chuyện gì,
mình ngủ ở đây là tốt rồi."
Giang
Tầm Y cười nhợt nhạt, sau đó liền nằm sấp ở trên bàn, tựa hồ thật sự dự định ngủ
như vậy. Hạ Úc An cau mày nhìn cô rất lâu, cuối cùng cũng không nói gì, tắt
đèn. Nhưng mà trong đêm đen, Hạ Úc An liền thỉnh thoảng nhìn về phía Giang Tầm
Y nơi đó, mắt thấy cô thay đổi mấy cái động tác, tựa hồ ngủ đến không quá thoải
mái, Hạ Úc An xoắn xuýt lại.
Nàng
biết xương cổ của Giang Tầm Y cũng không được khá lắm, là trường kỳ làm giải phẫu
lưu lại một ít bệnh vặt, nàng biết mình không nên nhẹ dạ, nhưng khi nhìn thấy
người này cứ như vậy nằm sấp trên bàn, Hạ Úc An cuối cùng là không nhịn được.
Nàng đứng dậy, vỗ nhẹ nhẹ Giang Tầm Y, người sau hiển nhiên chưa ngủ, một chút
thì tỉnh rồi, vội hỏi mình có phải nơi nào không thoải mái không.
"Không
có, tôi không có không thoải mái, cô...cô lên đây ngủ đi, giường rất lớn."
Hạ Úc An nói rất đúng sự thực, nơi này là bệnh viện tư nhân, thiết bị cũng rất
xa hoa, giường bệnh tự nhiên cũng không phải bệnh viện thông thường có thể so
sánh, mà là giường đôi rất lớn. Giang Tầm Y sau khi nghe được giả vờ do dự, Hạ
Úc An liền kéo lấy cô một cái để cô lên.
Giang
Tầm Y nằm đến trên giường, khóe miệng lén lút cong lên nụ cười như ý. Cô kỳ thực
rất không thích tính toàn, nhưng cô không phải không am hiểu tính toán. Nhưng đối
với chuyện đoạt về Hạ Úc An này, cô đã sớm nói, cô sẽ bất kể bất luận là thủ đoạn
gì truy đuổi Hạ Úc An.
"Úc
An, ngủ ngon." Giang Tầm Y nhìn người quay lưng với mình, nhẹ giọng nói
câu, cũng không lâu lắm, Hạ Úc An liền ngủ thiếp đi. Nghe tiếng hít thở đều đều
của nàng, Giang Tầm Y dò tay ra, đem nàng ôm vào trong ngực. Hạ Úc An cũng
theo thói quen hướng về trong lòng cô cọ cọ.
Tất
cả, giống như khi xưa.
Hết
chương 148
Hạ
bức khổ từ đây đổi tên: Hạ • nỗ lực chống cự • ướt ướt.
Giang
thẳng băng từ đây đổi tên gọi: Giang • mặc sức khiếm nhã • dính dính.
Hai
người các ngươi cả tên đều xứng như thế, còn nói không có một chân?
Hạ
• nỗ lực chống cự • ướt ướt: Làm sao bây giờ, A Tầm cách ta thật là gần, còn ở
trước mặt của ta bôi sữa tắm, nhưng mà ta sẽ không bị mê hoặc, ta một chút
cũng không ướt!
Giang
• mặc sức khiếm nhã • dính dính: Cởi quần áo, cởi quần, mặc khăn tắm, lẳng lơ
làm sao đến thế đó, ta đối với thân thể của mình tự tin vô cùng!
Hạ
• nỗ lực chống cự • ướt ướt: Người ta sẽ không ướt người ta chính là sẽ không ướt!
Đang nỗ lực chống cự...
Giang
• mặc sức khiếm nhã • dính dính: Úc An, ta tùy tiện nằm thì được rồi, cổ của
ta một chút cũng sẽ không đứt rời.
Hạ
• nỗ lực chống cự • ướt ướt: A Tầm, ngươi nằm nơi đó sẽ không thoải mái, mau
lên đây đi.
Giang
• mặc sức khiếm nhã • dính dính: Ha ha. . . Kế hoạch thông.
Cho
nên nói, chương này tính như là vạch trần bộ mặt thật muộn tao của Giang dinh
dính này, ngươi còn chơi sắc dụ, vì lo lắng trinh tiết của Úc An.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét