Kim Chủ Nan Vi - Chương 155
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 155: Chúng ta lập tức phải kết hôn rồi.
Sau
khi Kiều Mạn Tích xuất viện, vừa vặn nghênh đón sinh nhật 31 tuổi của cô, cô ở
bên trong tháng nóng nhất của một năm bốn mùa sinh ra, người cũng xác thực nhiệt
tình đến không ra dáng. Ngày 20 tháng 8 ngày này, sinh nhật trước đó của cô
không có long trọng, sớm ở hơn nửa tháng trước sinh nhật, thì có không ít người
nhận được thiệp mời, đại đa số là bạn bè cũ trước đây của Kiều Mạn Tích, bạn bè
trên thương nghiệp, đương nhiên còn có minh tinh và mấy trăm nhà truyền thông
tất cả trình diện.
Tiệc
đứng sinh nhật này đã không giống như là một bữa thông thường, trái lại càng giống
như là một trận gặp mặt trọng thể mà long trọng. Nhưng thân là vai chính của
đêm nay, Kiều Mạn Tích giờ khắc này đang làm cái gì? Cô nằm vạ ở trên giường, hết
lần này tới lần khác ngăn cản bàn tay của Trầm Thư Đường sờ gò má của mình, giống
như đứa trẻ không hiểu chuyện đem đầu chôn ở trong ngực của nàng cọ tới cọ lui.
"Kiều
Mạn Tích, chị nên dậy rồi, chị còn phải đi mặc thử lễ phục, làm tóc hoá trang."
Trầm Thư Đường bất đắc dĩ vuốt thân thể bóng mượt của Kiều Mạn Tích, nàng chỉ
là an ủi đơn giản, nhưng con người này lại ân ân a a kêu lên, để Trầm Thư Đường
cực kỳ ngại ngùng.
"A
Thư, tôi vẫn là muốn cùng em đơn độc qua, nhưng mà bà nội nhất định phải làm đến
long trọng như vậy, tôi không có cách nào."
Kiều
Mạn Tích bĩu môi nói qua, sau khi ở chung với Trầm Thư Đường cô trái lại trở
nên thấp điệu rất nhiều, đặc biệt là tiệc đứng như vậy số lần cô tham dự cũng
giảm bớt, dù sao cô bây giờ nhìn đến những mỹ nữ kia cũng không có thể đùa giỡn,
cô là người có vợ rồi. Nhưng cô nghĩ như vậy, lại không chịu được mệnh lệnh của
Kiều nãi nãi, cây trượng lão thái thái rung một cái, nói làm liền làm, nói là
nhất định phải đem sinh nhật của mình làm đến cực kỳ long trọng, vì để bản thân
mời khách.
Kỳ
thực nguyên nhân Kiều nãi nãi muốn làm như vậy, Kiều Mạn Tích cũng ít nhiều có
thể đoán ra một ít, sau khi cô xuất viện ngay lập tức thì muốn đối phó hai cha
con Kiều Bắc và Kiều Bằng này, nếu bọn họ đã đối với mình hạ sát thủ, mình cũng
không cần thiết nói tình cảm nữa. Ở trước khi cô muốn ra tay, Kiều nãi nãi đến
nói với chính mình chuyện này giao cho nàng đi làm, liền đem hai cha con này
ném vào ngục giam, để cho bọn họ tự sinh tự diệt rồi.
Chuyện
này lão thái thái làm ra nhìn như nhẫn tâm, kì thực là cứu bọn họ một tay. Lấy
tính tình của Kiều Mạn Tích, cô không thể khoan dung sự uy hiếp hai người này tồn
tại, cho dù không giết chết, đại khái cũng sẽ phế đi rồi ném đến nơi vĩnh viễn
không về được, kết quả như thế so với đưa đến trong ngục giam ăn cơm tù tàn nhẫn
nhiều hơn. Kiều Mạn Tích biết Kiều nãi nãi đây là biến tướng đang vì Kiều Bắc
và Kiều Bằng cầu tình, cô biết rõ lão thái thái là không muốn chính mình đem sự
tình làm đến quá tuyệt, cũng đồng ý cho lão thái thái mặt mũi, liền bỏ qua hai
cha con này.
"Được
rồi, đừng oán trách, chị cũng biết bà nội là muốn để người biết chị trở về rồi,
sau đêm nay em vẫn là sẽ cho chị đơn độc qua." Trầm Thư Đường thấy Kiều Mạn
Tích cuối cùng cũng coi như đồng ý rời giường, không nhịn được ở trên cái mông
trắng mịn của cô vỗ xuống. Kiều Mạn Tích bị vỗ một cái trái lại không đi, còn đứng
ở tại chỗ quay đầu lại nhìn chính mình, xấu xa cười, rõ ràng cho thấy để cho
mình vỗ mấy cái nữa, Trầm Thư Đường biết người này một khi lẳng lơ lên lại là
không dứt, trực tiếp lướt qua cô đi tắm rửa.
Hai
người rửa mặt xong xuôi, ngay sau đó thì vội vàng đi tiệc sinh nhật đêm nay làm
chuẩn bị. Hôm nay trình diện cơ hồ đều là nhân vật có máu mặt, một ít minh tinh
cũng nhận được lời mời đến, tuy Hạ Úc An và Giang Tầm Y cũng nhận được thiệp
mời, nhưng hai người ở ngoại quốc không có cách nào chạy tới, chỉ gửi đến quà.
Trước
khi ra trận, Trầm Thư Đường và Kiều Mạn Tích từng người ở phòng nghỉ ngơi để
chuyên gia trang điểm hóa trang, Trầm Thư Đường chân trước mới ra, Kiều Mạn
Tích không lâu sau đó cũng xong rồi. Hai người ở cửa nhìn nhau, đều từ trong mắt
của đối phương thấy được kinh diễm. Trầm Thư Đường bình thường đều là ăn mặc
màu nhạt, nhưng hôm nay lại xưa nay chưa có mặc một bộ lễ phục màu vàng óng có
chút hào hoa phú quý. Trên lễ phục thêu bươm buớm tinh xảo, mà một bên bờ vai
khác thì là thiết kế nửa chạm trỗ.
Nàng
đem mái tóc dài màu nâu gỗ kia chải lên đỉnh đầu, trên lỗ tai mang theo bông
tai chính mình tặng nàng, hóa trang tinh xảo phối với dáng dấp ôn nhu, ánh đèn
của đỉnh đầu thuận thế rơi xuống làm cho nàng nhìn qua lại như tiểu thư quý tộc,
lại là nữ thần không thể leo tới, đẹp đến không ra dáng. Kiều Mạn Tích không nhịn
được đi tới không ngừng mà khen Trầm Thư Đường, người sau lại cảm thấy, Kiều Mạn
Tích đêm nay cũng là đẹp đến quá mức.
Cô
xưa nay đều là phô trương tùy ý, đêm nay cô không có mặc màu đỏ, thay đổi bộ
váy dài màu đen. Môi đỏ rực, mắt đẹp đẽ, cảm giác giờ khắc này của Kiều Mạn
Tích lại như đang tuyên cáo với tất cả mọi người, cô trở về rồi, Kiều Mạn Tích
sau khi sống lại lấy tư thái càng thêm chói mắt quay về sân khấu thuộc về của
cô. Tóc của cô không hề nhuộm màu, tóc dài đen nhánh vén lên, rõ ràng là kiểu
tóc đơn giản nhất, nhưng ở trên người cô lại có vẻ không thông thường như vậy.
Sớm
thì từng nói, mê hoặc của Kiều Mạn Tích là thẩm thấu ở trong xương của cô, quyến
rũ mà không tục, trái lại sinh ra thần bí khiến người ta nhìn không thấu. Cô
lúc trước là trân bảo của quá nhiều người tha thiết ước mơ muốn có được, nhưng
cô từ trước đến giờ không thuộc về bất cứ người nào, hiện nay, trân bảo tốt đẹp
quá đáng này lại thành của chính mình. Vẻ đẹp của cô đối với bên ngoài chưa bao
giờ hết sức thu liễm, nhưng khi nở rộ trạng thái quyến rũ hoàn toàn nhất cũng
chỉ có mình có thể thấy được. Cô đối với người nào đều cười, không chê vào đâu
được, lại sẽ chỉ ở trước mặt mình ấu trĩ chơi tóc của chính mình, chỉ đối với
mình làm nũng giở trò.
Trong
mắt của mọi người Kiều Mạn Tích là một sự tồn tại tao nhã xinh đẹp, mê hoặc câu
người lại khó có thể tiếp cận. Mà ở trước mặt mình, cô a, chẳng qua là nữ nhân
cần chính mình thương yêu thôi.
Trầm
Thư Đường nhìn Kiều Mạn Tích như vậy, không nhịn được ở trên bờ môi cô ấn xuống
một cái hôn, hai người cũng không ngại trên môi nhau nhuộm son môi của đối
phương, bởi vì quan hệ của họ, không cần che giấu.
Kiều
Mạn Tích thân là vai chính của đêm nay lên sân khấu, toàn bộ bầu không khí của
tiệc sinh nhật đạt đến dậy sóng. Nơi này có không ít bạn bè cũ của Kiều Mạn
Tích, đương nhiên Sai'er cũng ở đây, đếm không hết người đến bắt chuyện với
Kiều Mạn Tích, hướng về cô kính rượu, cũng không có ít nữ nhân là xông đến vị
trí bên người cô.
Họ
trước đó cũng nghe nói Kiều Mạn Tích thu rồi tư tưởng, lại muốn ở chung với nữ
nhân. Ban đầu nghe được tin tức này, cơ hồ người trong giới và quen biết Kiều Mạn
Tích đều cảm thấy đây là chuyện không thể nào, suy đoán Kiều Mạn Tích có phải
là lại chơi trò chơi mới. Nhưng Kiều Mạn Tích trận này cũng không lại đi gạt, cả
số lần lộ diện cũng ít, không ít người bắt đầu hoài nghi lên tính chân thực của
tin tức.
Đến
đêm nay, mắt thấy Kiều Mạn Tích và Trầm Thư Đường cùng nhau lên sân khấu, đại
khái cũng coi như là chứng thực tin đồn rồi. Nhất là bây giờ, Kiều Mạn Tích đi
tới chỗ nào đều là ở chung với Trầm Thư Đường, không ít nữ nhân thú vị đối với
Kiều Mạn Tích dồn dập từ bỏ, một phần nguyên nhân là các nàng tự nhận là không
sánh được Trầm Thư Đường, khí chất của nữ nhân này quá tốt rồi, điều kiện quá mức
chất lượng tốt trực tiếp để mấy người không chiến mà bại. Mà một bộ phận khác
nguyên nhân chính là Kiều Mạn Tích đối với Trầm Thư Đường loại cực dính hận
không thể biến thành trẻ sinh đôi kết hợp, ai nấy đều thấy được, lần này Kiều Mạn
Tích đại khái là nghiêm túc rồi.
"A
Thư, những người kia là quấn lấy tôi rất lâu đó, nhưng tôi vì em, căn bản ngay
cả nhìn cũng không nhìn họ một chút, tôi có phải rất tốt không?" Rất không
dễ dàng yên tĩnh một hồi, Kiều Mạn Tích bưng một chút món tráng miệng cho Trầm
Thư Đường, không nhịn được tranh công. Cô gần đây mỗi ngày đi làm đều có thể nhận
được quà của không ít người, Kiều Mạn Tích đối với những thứ này đã sớm không cảm
thấy kinh ngạc, nếu như nói trước đây cô còn có tâm tư cùng những người này vui
đùa một chút, nhưng bây giờ chính là tâm tư hoàn toàn muốn cắt đứt những người
này.
Trầm
Thư Đường biết cô nói là thật, dù sao từ tiệc rượu mở màn đến bây giờ, Trầm Thư
Đường tuy nhìn như không để ý, nhưng cũng cẩn thận quan sát người đối với Kiều
Mạn Tích có ý tứ khác. Ngoại trừ nam nhân không nói, chỉ là nữ nhân thì có một
hai con số, có thể tưởng tượng được, Kiều Mạn Tích là rất được hoan nghênh. Vào
lúc này thấy được người trêu hoa ghẹo nguyệt này còn đến tranh công, trong lòng
Trầm Thư Đường cũng không biết nên vui hay nên tức, nàng không nhịn được ở
trên eo của Kiều Mạn Tích véo xuống, lại đau lòng xoa eo của cô, đem bánh ngọt
đút tới trong miệng cô.
Kiều
Mạn Tích hừ một tiếng, lại ngoan ngoãn đem bánh ngọt ăn đi, tình cảnh này không
ít người nhìn ở trong mắt, đều có một loại cảm giác sắp mù mắt. Bị show ân ái rồi...Cũng
bị đúc một ngụm lớn cẩu lương, nhưng mà, cẩu lương còn chưa kết thúc.
Lần
này tiệc sinh nhật của Kiều Mạn Tích đương nhiên cũng có mời Trầm Ức và mẹ Trầm,
chỉ có điều hai người không quá yêu thích loại tình cảnh này, tới cũng có chút
muộn, khi Trầm Ức mang theo mẹ Trầm tiến vào, vừa vặn đến trước tiệc rượu kết
thúc một chút. Kiều Mạn Tích thân là chủ nhân của tiệc rượu, đang cảm tạ khách
đặt tiệc đến, chỉ là bỗng nhiên chuyển đề tài, tựa hồ có chuyện trọng đại gì muốn
nói.
Truyền
thông trước khi đến cũng đã đã làm xong chuẩn bị tâm lý, huống chi toàn bộ tiệc
rượu cặp nhẫn kim cương trên tay Kiều Mạn Tích và Trầm Thư Đường đều đeo sáng
loáng đeo, bọn họ không mù, tự nhiên ai cũng thấy rõ.
"Cảm
tạ mọi người hôm nay tới tham gia tiệc rượu sinh nhật của tôi, nhưng mà tin
chúng ta rất nhanh sẽ gặp mặt lần nữa. Tôi phải kết hôn rồi, đối tượng chính
là nữ nhân bên cạnh tôi. Em ấy rất tốt, so với bất cứ người nào trên thế giới
cũng muốn giỏi hơn, cho nên tôi không thể chờ đợi được nữa muốn gả cho em ấy."
Kiều
Mạn Tích nói xong, ở thời điểm Trầm Thư Đường kinh ngạc hôn nàng. Ai cũng
không nghĩ tới Kiều Mạn Tích sẽ ở thời điểm sinh nhật cầu hôn... A không đúng,
cầu gả. Xu hướng tình dục của cô kỳ thực cũng không phải bí mật chỉ là thân phận
và nguyên nhân bối cảnh của Kiều Mạn Tích, cũng không có nhà truyền thông nào
dám làm lớn lên. Nhưng bây giờ, Kiều Mạn Tích không chỉ có công khai, còn muốn
làm hôn lễ, đây là quang minh chính đại cho một chùy thật. Truyền thông kích động
chụp xuống tình cảnh này, cơ hồ có thể nghĩ đến tin tức của weibo vừa ra sẽ là
nóng bỏng cỡ nào.
Kiều
Mạn Tích phất tay một cái, một ít bảo an đến, đem camera trong tay họ lấy đi, lại
xóa bỏ bức ảnh bên trong. Cô cũng không ngại tin tức mình và Trầm Thư Đường kết
hôn đưa ra ánh sáng, nhưng mà cô chán ghét ảnh của cô và Trầm Thư Đường bị tuồng
ra ngoài. Có người yêu thích chính mình không sao, nếu như có người nhìn trúng
A Thư, cô là sẽ không cao hứng.
Kiều
Mạn Tích bá đạo suy nghĩ, cuối cùng rời khỏi tiệc rượu, cùng Trầm Thư Đường trở
lại nhà thuộc về hai người họ.
"A
Thư, chúng ta lập tức phải kết hôn rồi." Bởi vì chuyện tối nay, Kiều Mạn
Tích cả đêm đều đắc ý, nhưng Trầm Thư Đường lại ngơ ngác, sau một lát mới phản ứng
được. Nghĩ đến Kiều Mạn Tích lại ở trước mặt nhiều người như vậy tuyên bố quan
hệ với mình, Trầm Thư Đường nói không cảm động là giả, nhưng mà ở sau khi cảm động
qua, nàng phải suy tính càng nhiều.
"Kiều
Mạn Tích, chị tại sao phải tự chủ trương công bố lễ cưới. Chị làm như vậy, đối
với tập đoàn Kiều thị ít nhiều sẽ có chút ảnh hưởng." Trầm Thư Đường lo lắng
hỏi, Kiều Mạn Tích sao có thể nghĩ đến nàng sẽ nói như vậy, nhất thời có chút ủy
khuất mà nhìn nàng. Thấy được cô như vậy, Trầm Thư Đường nhịn cười, lại nói tiếp.
"Còn
có, chị cứ như vậy công bố, danh sách khách đặt tiệc làm ra rồi sao? Thiệp mời
muốn làm bao nhiêu? Còn có chuẩn bị của lễ cưới, sân khấu, giáo đường chị đều
chuẩn bị xong rồi chưa? Úc An tỷ và Giang tỷ tỷ còn chưa có trở lại, chị cư
nhiên thì tự chủ trương tuyên bố." Trầm Thư Đường lập tức hỏi nhiều như vậy,
Kiều Mạn Tích nghe xong, nụ cười cũng chầm chậm phóng to. Cô không nhịn được ôm
chặt Trầm Thư Đường, khe khẽ cắn vành tai của nàng.
"Chuẩn
bị rồi nga, lễ cưới của tôi và A Thư tôi đã chuẩn bị rất lâu rồi, A Thư, em
không phải ngày đầu biết, tôi không thể chờ đợi được nữa muốn gả cho em như thế
nào đâu?"
Hết
chương 155.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét