Kim Chủ Nan Vi - Chương 2
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 2: Thích chỗ này sao?
Nữ nhân có rất
nhiều loại, có thể là hấp dẫn mê hoặc, có thể là cấm dục, có thể là lãnh đạm
cao ngạo, cũng có thể là thanh thuần sạch sẽ. Mỗi một loại nữ nhân đều có mùi
vị của bản thân họ, mà nữ nhân ưu tú, thì có thể nắm chặt ưu thế của mình, đem
bản chất của họ phát huy đến cực chí.
Kiều Mạn Tích
thích cảm giác Trầm Thư Đường cho mình, từ lần đầu tiên gặp mặt cô thì phát
hiện đứa con gái này trên người có loại cảm giác thông minh, là thông thường
của học sinh, nhưng mà tướng mạo xác thực không tệ, có thể nói vô cùng lọt vào
mắt mình. Cộng thêm kinh nghiệm số không của nàng và tính cách chậm chạp thận
trọng hoàn toàn không biết làm sao dễ gây tình cảm, chơi nữ nhân là sở thích
của Kiều Mạn Tích, mà mài giũa đá thô, hẳn là tính hứng hiện có của cô.
"Tiểu khả
ái, tại sao em không dám nhìn tôi? tôi có em cũng có, em đang xấu hổ cái
gì?" Kiều Mạn Tích nhẹ tiếng nói, cô mang lấy tay của Trầm Thư Đường, ở
trên ngực mình xoa nắn qua lại, cảm thấy thịt mềm tràn đầy lòng bàn tay, thậm
chí cũng phải tràn ra khỏi, sắc mặt của Trầm Thư Đường đỏ đến cơ hồ nhỏ máu,
nàng biết bản thân mình nên thực hiện chuyện nàng nên làm, suy cho cùng Kiều
Mạn Tích cho mình tiền, lại giúp giải quyết tiền thuốc của mẹ, mình cũng kí cái
loại hợp đồng bán thân cho cô, nhưng mà...thật sự rất ngượng ngùng.
"Kiều
tổng...em..."Trầm Thư Đường vừa nói, ở trong lòng không ngừng thôi miên
mình, nói đó không phải thân thể của người chỉ là thịt, đơn giản là thịt, nhưng
mà, khi nàng khích đủ dũng khí quay đầu lại, thấy gương mặt của Kiều Mạn Tích
tựa hồ cười như không cười và hai viên đầy đặn đó trước ngực cô ấy bị mình nắn
ở trong tay, bộ não vẫn là bùm một cái nổ tung ra, trong giây lát thành pháo
hoa.
"Tôi biết
em đang xấu hổ, nhưng mà em phải mau làm quen loại chuyện này chút, em còn muốn
để tôi đợi bao lâu." Kiều Mạn Tích có chút gấp không thể nhịn rồi, vì mùi
vị trên người đứa con gái quá dễ ngửi, mà nhiệt độ trên tay lại quá thoải mái,
bộ ngực bị nàng nắn, Kiều Mạn Tích có loại cảm giác thỏa mãn không hiểu vì sao,
cô vô cùng thích loại cảm giác này. Cả chỗ đó giữa chân, ngập lụt ướt át cũng
theo cùng.
"Thật xin
lỗi...em...em đây thì đến." nghe thấy Kiều Mạn Tích thôi thúc, Trầm Thư
Đường càng thêm rối loạn, nàng thấy đối phương hơi khép lại hai chân, hai chân
đó vừa trắng vừa nhỏ, cũng đến trước mặt mình, nàng biết mình phải tách hai
chân này ra, sau đó...sau đó nên làm sao?
Trầm Thư Đường
mơ hồ dùng hai tay đem chân của Kiều Mạn Tích tách ra, khi bộ vị trong đó đập
vào tằm mắt, nàng ngoại trừ kinh hoàng và ngượng ngùng, đã cảm giác không được
cảm nhận khác rồi. Đây là Trầm Thư Đường ngoại trừ ở trên sách giáo khoa ra,
lần đầu tiên thấy được bộ vị này, ở đại học, vấn đề giữ con gái rất nóng bỏng,
trong phòng ngủ cũng thường có con gái và con gái thảo luận cái loại vấn đề đêm
đầu tiên, nhưng Trầm Thư Đường đối với mấy chuyện này không cảm mạo, cũng không
thể nào chính mình đi nhìn cái loại địa phương đó, mà lần này thấy được chỗ đó
của Kiều Mạn Tích, tính là triệt để cho nàng một bài học.
Hóa ra địa
phương này, cũng không phải giống như trong tưởng tượng khó coi và bẩn thỉu,
mỗi một bộ vị của cơ thể Kiều Mạn Tích đều rất xinh đẹp, bộ ngực của cô đầy đặn
mà xinh đẹp, đỉnh núi là màu đỏ tươi mới, mà phía dưới chỗ đó, cũng là cực kì
đẹp. Chỗ đó thì giống như nước mật đào tràn đầy dịch lỏng, hồng mà mềm mịn,
khắp mọi nơi đều là hình ảnh bãi nước lâm li.
Trầm Thư Đường
nhìn đến phát ngẩng, mà Kiều Mạn Tích hẳn là rất hưởng thụ ánh mắt của nàng,
hoàn toàn không có ngại ngùng lộ ra bộ vị tư mật ở trong mắt ngươi khác. Cô có thể
nhìn ra Trầm Thư Đường không bài xích, như vậy thì được rồi. Hơn nữa, thấy tiểu
khả ái nhìn tiểu muội muội của mình như vậy, trái lại cô càng nhạy cảm. Kiều
Mạn Tích đối với bất cứ mỗi một bộ phận của cơ thể mình đều có tự tin, cô cũng
biết, phía dưới chỗ đó của mình, dáng dấp cũng rất đẹp.
"Tiểu khả
ái, thích chỗ này sao?" Kiều Mạn Tích hơi ưỡn ra cái eo, cố ý đem nơi đó
lộ ra đến càng triệt để, cô dựa ở trên sofa nhẹ giọng nói. Âm họng đã có chút
khàn, tằm mắt cũng trở nên mơ hồ rất nhiều. Kiều Mạn Tích một khi muốn câu dẫn
ai, tuyệt đối là vừa bắt liền chính xác.
"Kiều
tổng..."
"Tôi biết
em thích, nếu không cũng sẽ không nhìn lâu như vậy, sau này em chẳng những có
thể nhìn, còn có thể đem ngón tay của em cắm vào, nhưng mà hôm nay không được,
hôm nay phải dùng miệng, biết không?" Kiều Mạn Tích móc lấy cái cổ của
Trầm Thư Đường, mang nàng qua, nhìn theo gương mặt gần trong gang tất, Kiều Mạn
Tích không kiềm được cảm khái da thịt người trẻ tuổi chính là tốt, thật sự muốn
nhẹ nhàng gặm một cái.
Đương nhiên, Kiều Mạn Tích cũng làm như vậy rồi, cô đối với mặt của Trầm Thư
Đường cắn xuống, khi Trầm Thư Đường không hiểu nhìn mình, lộ ra một biểu tình
vô tội. "Tiểu khả ái, mặt của em thật sự mềm, để lão gia hỏa tôi đây cũng
có chút rất ngưỡng mộ đố kị rồi" Kiều Mạn Tích nói tự nhiên là sự thật,
tuy mặt của cô căn bản cũng là mềm đến ra nước, nhưng cô biết chính mình mỗi
năm phí bao nhiêu tiền vào bảo dưỡng, mà mềm của Trầm Thư Đường, tự nhiên là
thuần thiên nhiên.
"Không có,
mặt của Kiều tổng cũng mềm." Trầm Thư Đường phát ngẩng nói, nghe nàng nói
như vậy, Kiều Mạn Tích nhịn không được cười lên, cảm thấy niềm vui mới của mình
thật sự quá đáng yêu rồi.
"Tiểu khả
ái, chỗ đó còn mềm hơn mặt, em phải nhẹ chút" Kiều Mạn Tích nói xong, đã
đẩy cơ thể của Trầm Thư Đường xuống, mang đến giữa chân. Nhìn theo bộ vị đó
trước mặt, Trầm Thư Đường cắn cắn môi dưới, trong lòng ngoại trừ sợ, còn có mấy
khó chịu không tên.
Nàng biết mình làm loại chuyện này cùng với bán thân không có gì khác biệt, hôm
nay nàng đến đây, vốn dĩ thì đã làm xong dự định phải hiến ra thân thể, nhưng
chuyện không ngờ được, Kiều Mạn Tích để nàng đến là vì để nàng làm cái loại
chuyện này. Nghĩ đến em gái còn học trung học cơ sở, lại nghĩ đến mẫu thân,
Trầm Thư Đường nhắm mắt, nghiêng đầu ngậm lấy chỗ đó.
Địa phương tịch mịch một tháng chưa được yêu quý được khoang miệng nóng ấm bao
lấy, trong khoảnh khắc nóng ấm và thoải mái đó để Kiều Mạn Tích toàn thân phát
run, lông tơ đều dựng lên, cô đem chân duỗi thẳng, sờ đầu của Trầm Thư Đường,
giúp nàng chỉnh lý đầu tóc lộn xộn, thanh âm vui vẻ phát ra. Chuyện ở trên
giường, Kiều Mạn Tích cảm thấy nếu đã hưởng thụ thì không có gì phải kiêng dè,
nghe thấy hô hấp thêm nặng của cô và từng tiếng từng tiếng ân ân a a không chịu
nổi lọt vào tai, Trầm Thư Đường cau chặt chân mày, nàng không hiểu loại chuyện
này sao có thanh âm, thật sự thoải mái như vậy sao?
"Tiểu khả
ái, nhanh chút nữa, đừng luôn liế*m địa phương đó, ân...đúng... trên dưới đều
phải chú ý đến..." Kiều Mạn Tích vốn muốn hảo hảo hưởng thụ một phen,
nhưng kỹ thuật của Trầm Thư Đường thế nào, thành thật không dám khen ngợi, cảm
thấy nàng bắt đầu đang liếm lung tung, thì giống như động vật ăn đồ, vừa mới
bắt đầu còn tốt, nhưng dài lâu tiếp, vậy thì sẽ lãnh đạm.
Trầm Thư Đường
luôn cảm thấy mình làm chắc là không quá chính xác, Vì thanh âm của Kiều Mạn
Tích phát ra cũng càng ngày càng nhỏ, nàng căn bản cho rằng chỗ đó rất khó ăn,
nhưng ngoài ý muốn, chỗ đó ăn lên hình như cũng không giống như tưởng tượng.
Nàng vừa mới ngửi được trên người Kiều Mạn Tích rất thơm, là một loại hương mộc
nhàn nhạt, lại hình như có một loại hương hoa nào đó, mà chỗ này của cô, cũng
là mùi vị đó.
Trầm Thư Đường
nổ lực dùng miệng liếm lấy chỗ đó, nhưng qua một chút, Kiều Mạn Tích lại đẩy
nàng ra, đem nàng kéo lên. Nhìn thấy bên miệng đứa con gái còn dính đồ của
mình, Kiều Mạn Tích bất đắc dĩ thán một hơi, xem ra tiểu khả ái quả nhiên vẫn
cần phải luyện tập, kỹ thuật cũng khó tránh quá kém một chút, đừng nói cao
triều, sau này cả thoải mái cũng khó có rồi.
Kiều Mạn Tích sờ lấy mặt của Trầm Thư Đường, dùng khăn giấy giúp nàng lau sạch
khóe miệng, lại để Trầm Thư Đường ôm lấy mình, cô lười biếng dựa trong lòng
nàng, chính là không mặc quần áo.
"Kiều tổng...cái đó...vừa rồi, em không làm tốt à." Từ trước đến giờ
Trầm Thư Đường đều là học sinh tốt lần đầu cảm thấy được cảm giác thất bại, cảm
thấy chuyện mình chưa làm tốt bổn phận.
"Ân, tiểu
khả ái không biết làm." Kiều Mạn Tích ủ ở trong ngực của Trầm Thư Đường,
cọ lấy bụng dưới bằng phẳng của nàng, ngửi lấy mùi vị dễ ngửi trên người nàng. Thấy
được cái mông trắng mịn của cô lộ ở bên ngoài, Trầm Thư Đường nheo mắt, thì
nhanh chóng dời tằm mắt ra.
"Kiều tổng,
chị không mặc quần áo sao?" Trầm Thư Đường nhìn thời gian, phát hiện mới
hơn mười giờ sáng, nghĩ đến bản thân mới sáng sớm thì cùng Kiều Mạn Tích làm
loại chuyện này, không kiềm được càng thêm xấu hổ. "Không mặc, không thể
thoải mái, không muốn mặc quần áo" Kiều Mạn Tích bình thường tự nhiên là
cho người khác một loại cảm giác trưởng thành yêu kiều, nhưng ngang bướng lên
cũng sẽ trẻ con để người ta dựng cả tóc gáy.
Nhìn theo cái
mông trắng mịn của cô được ánh sáng mặt trời chiếu, cô cứ như vậy không hề
kiêng dè vùi ở trong ngực mình nhắm mắt dưỡng thần, Trầm Thư Đường cử động cũng
không dám động, ở trong lòng suy nghĩ mình nên tìm lý do gì xin lỗi, chung quy
nàng thân là một người được bao nuôi, không thể để Kiều Mạn Tích thoải mái,
chẳng lẽ phải nói lần sau sửa chữa sai lầm? nhưng mà nàng thậm chí còn không
biết nên làm sao để người thoải mái.
"Tiểu khả
ái, em thật sự là hoàn toàn không có kinh nghiệm, em bình thường không biết tử
vi sao?, cư nhiên cả chỗ nào nữ nhân nhạy cảm nhất cũng không biết" Kiều
Mạn Tích nhỏ giọng bĩu môi, cô vẫn là lần đầu làm không được cao triều, suy cho
cùng bạn giường lúc trước thậm chí cũng sẽ học mấy món như vậy để tới, nhưng
Trầm Thư Đường lần này, thật sự một chút chuẩn bị cũng không có a. Nàng 21 rồi
chứ? con gái 21 chưa qua tử vi? thật sự có sao? chính mình khi đó có thể là 15
thì...
"Xin...xin
lỗi Kiều tổng, em chưa có qua." Trầm Thư Đường nói, không tránh có chút đỏ
mặt, nàng luôn đều là cùng em gái sống ở một căn phòng, sau đó đến đại học,
cùng bạn học ở trong phòng ngủ, bình thường không bạn trai cũng sẽ không nhìn
mấy thứ kì lạ, thỉnh thoảng thân thể có phản ứng kì lạ cũng đều để nàng rất
nhanh quên rồi, tự nhiên sẽ không làm chuyện đó.
"Nga. Tiểu
khả ái cuộc sống của em rất vô vị, nữ nhân không tính cách, hoàn toàn chính là
cái giếng khô không nước, trách không được em không biết" Kiều Mạn Tích
vừa nói, bổng nhiên đứng lên, đi đến bên trong cái tủ ỏ một bên, lần nữa thấy
được cái mông trắng mịn của cô ở trước mắt lắc lư, còn có bộ ngực vì di chuyển
mà đung đưa lên xuống, Trầm Thư Đường vội vàng cúi thấp đầu, vóc dáng của Kiều
Mạn Tích quá tốt rồi, nhìn theo thì sẽ xấu hổ.
"Mấy cái
này em cầm về xem đi, học tập một chút, có Nhật Bản, Âu Mỹ, còn có trong nước."
Kiều Mạn Tích vừa nói, lấy ra một ít đĩa để trước mặt của Trầm Thư Đường, nhìn
thấy phía trên toàn là hình ảnh nữ nhân ôm lấy nhau, nghĩ cũng biết là cái gì.
Trầm Thư Đường mặt đỏ giống như muốn cháy lên, từ trước đến giờ nàng đều là đứa
trẻ ngoan, xác thực chưa xem qua loại hình ảnh này, cũng chưa dự định xem,
nhưng bây giờ, nàng là bị ép xem hình ảnh rồi sao?
"Kiều tổng,
em, ngô!" Trầm Thư Đường vừa muốn nói cái gì, Kiều Mạn Tích bổng dưng vươn
ra một ngón tay che lấy miệng nàng.
"Tiểu khả ái, không cho phép nói không, em làm tôi một chút cũng không
thoải mái, lần sau trước khi gặp mặt, em cần phải học biết mấy thứ này. Đúng
rồi, vừa rồi khi em liếm tôi, bản thân em ướt không?"
Kiều Mạn Tích hỏi đến lộ liễu, thì giống như là hỏi hôm nay ăn cái gì, nghe
thấy lời của cô, Trầm Thư Đường không dám ngẩng đầu nữa, nàng co quắp nắm chặt
váy, cảm nhận được ướt át giữa chân, mắt cũng đỏ bừng theo rồi. Nàng gật gật
đầu, ngay sau đó nghe thấy Kiều Mạn Tích hài lòng cười nhẹ.
"Ân, ướt
thì tốt, tôi đẹp như vậy, tiểu khả ái nhìn tôi nếu như không ướt, tôi sẽ rất
đau lòng."
Hết chương 2.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét