Kim Chủ Nan Vi - Chương 20
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 20: Em phải ngoan ngoãn chờ tôi trở lại.
Tuần lễ vàng 11 qua đi, tự nhiên vẫn là phải trở về trường học,từ
sau khi ngày đó được Kiều Mạn Tích dẫn đi, Trầm Thư Đường thì không từng liên
lạc qua với người trong trường, càng sẽ không chủ động lên tieba xem tin tức,
đặc biệt không biết ở khoảng thời gian ngắn ngủi này, biến hóa trong trường họccó thể
nói là thay đổi hoàn toàn.
Ngày này trở lại trường,Trầm Thư Đường vừa đến
trước cửa phòng học, vẫn như cũ thấy được dáng vẻ người xung quanh chỉ chỉ trỏ
trỏ với mình, mấy chuyện này lúc trước nàng cũng quen rồi, Trầm Thư Đường không
cảm thấy có cái gì, đặc biệt là chuyện của khu nghỉ mát, còn quanh quẫn ở trong
lòng nàng, so với chuyện của trường học, đối với chuyện của Kiều Mạn Tích mới
càng để chính mình để ý.
Ngày đó Kiều Mạn Tích nói với mình, nếu như chính mình nguyện ý, lập tức ở trên
người cô đóng xuống mấy dấu vết kia, thì sẽ là chính mình.Đây là một dụ hoặc,
một dụ hoặc mang theo điều kiện cực lớn. Kiều Mạn Tích là một loại độc không
phòng bị được, Trầm Thư Đường hiện tại phân không rõ tình cảm của mình đối với
cô rốt cuộc là sau khi được bao nuôi.Vạn bất đắc dĩ hoàn thành
những yêu cầukia,hay là chính mình thật sự muốn để Kiều Mạn Tích đối với mình hài
lòng.
Chỉ là, nghĩ đến dấu vết trên người của Kiều Mạn Tích, nếu như
nói hoàn toàn không để ý, vậy nhất định là giả, loại cảm giác đó giống như là đứa
trẻ bị cướp đi đồ chơi yêu thích,giống như hải tặc bị trộm
đi bảo vật thuộc về mình,Trầm Thư Đường biết bản thân không nên có cách nghĩ như vậy, suy
cho cùng chính mình đối với Kiều Mạn Tích mà nói, chẳng qua là người được cô
bao nuôi mà thôi, nhưng mà, lòng người là không chịu nổi khống chế.
Suy nghĩ chuyện của Kiều Mạn Tích như vậy, Trầm Thư Đường thần du đến lớp học,
bình thường lên lớpxưa nay là nàng cùng người trong phòng ngồi cùng một chỗ,nhưng
hôm nay vừa nhìn thấy, Sầm Lạc đã ngồi cùng với hai người khác xong rồi,mà vị
trí vốn nên thuộc về mình, đã thêm bạn học khác. Trầm Thư Đường không có nói
cái gì, chỉ đi đến nơi trong góc nhất ngồi xong, mà trong lớp cũng vì nàng đến
mà trở nên ồn ào lên, khoảng cách gần mình nhất, Trầm Thư Đường có thể nghe
thấy tiếng bàn bán của họ.
"Nè, chính là cô ấy phải chứ? đó là hoahoa khôi của trường? Hình
như là thân thích của nhà đầu tư.”
"Ai biết, dù sao
bảo đảm là sau lưng có người,ngươi
không thấy bên trong tieba thông tin của nàng đều bị xóa rồi sao,hơn nữa nữ lão bản kia cũng xác định là dáng
vẻ rất thân với cô ấy.”
"Nhưng mà vóc dáng xác thực đẹp hơn Thái Nhã rồi, Thái Nhã thì cả gương
mặt phẫu thuật thẫm mĩ,khí chất và tư thái cũng không bằng cô ấy a.”
"Ngươi nhỏ tiếng
chút, người ta vóc dáng đẹp hơn nữa cũng không phải của ngươi.”
"Nhưng mà, không phải của ta ta vẫn không thể nói? “
Tiếng nói của hai nam sinh không tính là nhỏ, mà sức nghe của Trầm Thư Đường
luôn rất tốt, cũng đem từng chữ không chênh lệch của họ nghe vào trong tai,
Trầm Thư Đường cau mày, chỉ vìhai chữ hoa khôi của trường làm cho nàng buồn
phiền không ngớt.Nàng cũng không muốn khơi lên chú ý của bất cứ người nào, nhưng
nếu như hai người kia nói là thật, chuyện phiền phức đó của chính mình chắc sẽ
càng nhiều rồi.
Một bài giảng cứ như vậy mất tập trung kết thúc,Trầm
Thư Đường cầm đồ của mình đi phòng ngủ, nàng vừa mới bước vào thì thấy được Sầm
Lạc nhìn nàng một cái, hừ lạnh một tiếng thì đi ra ngoài rồi,một người
khác cùng theo nàng ta đi ra ngoài,trong phòng thì chỉ còn
lại chính mình và Vương Cầm hai người.
"Cái kia...cậu
trở về rồi a." Vương Cầm bình thường cũng không thích nói nhiều lời, quan
hệ của Trầm Thư Đường không tệ, lúc này hai người ở trong căn phòng này, lại
chỉ có bối rối.
"Ân, xin lỗi, mình nghĩ mình trở về tạo thành phiền phức
cho mọi người. Sau này mình sẽ nói với lão sư, đổi một phòng." Trầm Thư
Đường nhẹ nói ra, thực ra dự tính này nàng cũng sớm thì có rồi, chung quy cùng
Sầm Lạc xảy ra chuyện kia, Trầm Thư Đường cũng không cách tiếp tục cùng nàng ta
ở chung một phòng.
"Cái đó,Đường Đường, cậu cũng đừng quá để ý, hôm nay vị trí kia, là Sầm
Lạc kéo chúng mình đi, chúng mình cũng không muốn chiến tranh lạnh với cậu, chủ
yếu là, cậu và Kiều Mạn Tích kia rốt cuộc là quan hệ gì hả? cậu làm sao sẽ quen
biết cô ấy, nghe nói cậu vào tập đoàn Kiều thị thực tập rồi, là thật sao?"
Vương Cầm chợt mở miệng, ném ra một chuỗi lớn vấn đề, Trầm Thư Đường thấy sự
hiếu kì trong mắt nàng ấy, lắc lắc đầu không dự tính trả lời, nàng không muốn
để quá nhiều người biết chuyện của mình và Kiều Mạn Tích, cho dù là bạn cùng
phòng, cũng không muốn nói.
"Xin lỗi, Vương Cầm, chuyện của chị ấy mình không có gì có thể nói, hôm
nay mình thì từ trong phòng dọn ra ngoài." Trầm Thư Đường nói xong, đã
xoay người dự tính đi xin đối phòng,còn chưa đợi nàng đi tới bộ
phận công vụ,một cuộc điện thoại đến, nhìn đến là Kiều Mạn Tích, Trầm Thư
Đường tìm địa phương an tĩnh nhận điện thoại.
"Tiểu Đường Đường, đang làm gì vậy?" vừa nhận điện thoại,thanh âm xoi
mói của Kiều Mạn Tích truyền qua, con người này luôn là như vậy, mỗi lần gọi
điện thoại đều thích kêu tên của mình trước, Trầm Thư Đường cho rằng sau khi
quen Kiều Mạn Tích, mới biết tên của mình cũng có thể được gọi nhịp điệu du
dương như vậy.
"Em đang chuẩn bị xin đổi phòng, bởi vì...có chút chuyện" Trầm Thư
Đường cũng không che giấu chuyện mình đổi phòng, suy cho cùng tối qua Kiều Mạn
Tích còn nói muốn đem Sầm Lạc từ trường này chuyển đi, nghĩ đi nghĩ lại, Trầm
Thư Đường vẫn là cảm thấy chính mình rời khỏi phòng kia sẽ càng tốt một chút.
Nghe được lời của Trầm Thư Đường, sau khi Kiều Mạn Tích trầm mặc một chútmới mở
miệng.
"Tiểu Đường Đường, trước tiên không cần xin phép, chút nửa
tôi đi đón em" Kiều Mạn Tích nói xong đã hỏa tốc treo điện thoại, nghe
được cô không muốn mình đi xin phép, Trầm Thư Đường tuy không biết nguyên nhân,
nhưng đã trãi qua nhiều chuyện như vậy, Kiều Mạn Tích để nàng làm cái gì, nàng
biết tự nhiên có lý do của Kiều Mạn Tích. Qua một chút,Wechat có
tin tức phát đến, là Kiều Mạn Tích để mình đến trước cửa trường học, nàng vội
vàng đi qua, phát hiện Kiều Mạn Tích hôm nay cư nhiên không chạy xe đến, mà là
che dù đứng ở trước cửa.
Dáng vẻ của cô quá đẹp, cho dù mặc quần bò đơn giản mang giày
cao gót, còn có một bộ áo lông lộ vai đều thu hút không ít ánh mắt người ta.
Trầm Thư Đường vội vàng đi qua, thì thấy Kiều Mạn Tích đưa cho chính mình một
cốc kem, vốn dĩ chuyện như vậy đặt ở trên người bình thường rất thường thấy,
nhưng thấy được Kiều Mạn Tích mang kính đen,trang điểm tinh xảo, lại
đưa cho mình kem,chuyện này rất kì lạ rồi.
Đây không phải là lần đầu tiên thấy đượcđồ ăn vặt Kiều Mạn Tích cho
mình,Trầm Thư Đường dần dần phát hiện, con người có nhiều thói hư này
tựa hồ có chút kì quái, bóp mông cái loại này thì không nói rồi, mà là luôn
thích giấu mấy cái kì kì lạ lạ cho chính mình.Trầm Thư Đường cảm thấy mỗi lần
nhận được đồ ăn vặt đều rất ngon, cũng dần dần không biết tại sao chờ đợi lên.
"Kiều Mạn Tích, sao chị không chạy xe?"Trầm Thư Đường mở ra cốc
kem, phát hiện là mùi hương cỏ, bên trong còn pha trộn theo hạt bạc hà,ngọt
lại không ngán, là mùi rấtnhẹ nhàng khoan khoái,“Bởi
vì tôi muốn tiểu Đường Đường đi một nơi, cách rất gần trường em, thì không cần
chạy xe rồi." Kiều Mạn Tích vừa nói,mắt liếc nhìn hướng kem của
Trầm Thư Đường, cảm giác được cô ám chỉ, Trầm Thư Đường suy nghĩ một chút, dùng
cái muỗng khoét một ít.
"Đây là của em dùng qua, không sao sao?" Trầm Thư Đường nhìn cái
muỗng của mình dùng qua, nhẹ giọng hỏi, dưới cái nhìn của nàng, chỉ
có người vô cùng thân mật mới sẽ dùng bộ đồ ăn với nhau,tuy nàng
rất sạch sẽ,nhưng vẫn không xác định Kiều Mạn Tích có để ý không.
"Tiểu Đường Đường
đang nói lời ngốc cái gì, miệng của em tôi cũng hôn qua, sao có thể để ý muỗng
của em,ngược lại không bằng nói, có nước miếng của em, có thể sẽ ngon một
chút."
Kiều Mạn Tích không hề để ý nói ra lời lẳng lơ để người ta đỏ
mặt tía tai, Trầm Thư Đường nhất thời không biết làm sao trả lời, chỉ có thể
cúi đầu đem kem đút cho Kiều Mạn Tích, sau đó chính mình lại từ từ ăn.Thực
ra, nàng không chê bỏ Kiều Mạn Tích, nhưng tuyệt không phải muốn ăn nước miếng
của Kiều Mạn Tích.
Hai người cùng một
đường nắm tay cũng không được cốc kem thì ăn xong,đã đi đến nơi Kiều Mạn Tích
nói, chỗ đó là một tiểu khu,tiểu
khu đúng là mới xây.Trầm Thư Đường không
rõ Kiều Mạn Tích dẫn mình đến đây làm gì, nhưng đi mấy bước, thì thấy được xe
của Kiều Mạn Tích dừng ở nơi không xa.
"Tôi nghe nói tiểu Đường Đường không có nơi ở, làm sao nở để em đến tìm
khắp nơi chứ,dù sao mấy phòng kia của trường học em, ở hay không cũng không
sao, tôi ở đây giúp em mua được căn hộ, đã trang trí xong rồi, buổi chiều tìm
người giúp em đem đồ dọn qua." Kiều Mạn Tích nói xong, đã đem một thẻ
phòng và một sâu chìa khóa đưa cho Trầm Thư Đường, hành động như vậy trực tiếp
để Trầm Thư Đường kinh ngạc đứng ở đó,qua lâu không thể hồi phục tinh thần.
Đối với nàng mà nói, mua nhà luôn là chuyện xa xôi mà xa không thể với tới, căn
nhà nhỏ tiểu khu này là khu mới,cho dù nhà nhỏ hơn, một phòng cũng không có mấy
trăm vạn thì không mua nổi.Càng huống hồ tính cách của Kiều Mạn Tích, cũng
không thể sẽ mua căn nhà quá nhỏ. Tay của Trầm Thư Đường phát run, nàng không
có nhận thẻ phòng và chìa khóa, mà là cau mày nhìn Kiều Mạn Tích.
"Kiều Mạn Tích,
căn nhà này em không thể nhận, em..." Trầm Thư Đường chưa nói xong, thân
thể đã bị Kiều Mạn Tích vươn tay ôm lấy, cảm thấy cô bóp mông của mình, Trầm
Thư Đường đỏ mặt, lại dựa ở trên vai của cô, không biết nên làm sao phản ứng.
"Tiểu Đường Đường, tôi từng nói em không cần khách sáo với
tôi như vậy chứ? thực ra tôi vốn dĩ muốn đổi trường học cho em, tôi sợ em không
vui mới không động tay. Bây giờ em không có nơi ở, tôi là sẽ thương tâm, không
cho phép từ chối tôi, nếu không tôi thì đến trường học em quấy nhiễu em."
Kiều Mạn Tích nói đến nghiêm túc, cái gọi là quấy nhiễu kia cũng tuyệt không
phải nói chơi, trong lúc nhất thời, hốc mắt của Trầm Thư Đường có chút đỏ,bởi
vì Kiều Mạn Tích thật sự đối với nàng quá tốt rồi,tốt đến
nàng sinh ra một loại ảo giác gần như hoang đường,nàng
lại cảm giác được, Kiều Mạn Tích là để ý mình nhất. Trầm Thư Đường mờ mịt được
Kiều Mạn Tích dẫn vào trong tiểu khu,hai người đi thang máy lên lầu 15.Khi nàng
đứng ở trong căn nhà ba phòng một sảnh, thân là người hệ thiết kế kiến trúc,
Trầm Thư Đường rất rõ giá cả của căn phòng này là chính mình xa xa mua không
được.Nàng lần nữa cảm thấy, chính mình vẫn là không thể nhận.
"Kiều Mạn Tích, em...em cái gì cũng chưa làm tốt, không có tư cách gì nhận
đồ của chị đâu" Trầm Thư Đường cảm thấy rất áy náy, nàng rõ ràng chưa làm
bất cứ chuyện gì để Kiều Mạn Tích vui vẻ, nhưng Kiều Mạn Tích lại luôn giúp
nàng, cho nàng nhiều đồ vật như vậy
"Tiểu Đường Đường rõ ràng làm rất tốt rồi a. Theo tôi đi
nghỉ phép, theo tôi đi khiêu vũ.Còn có..." Kiều Mạn Tích nói đến đây, lời
nói vừa ngưng, thấy được cô nhích đến, dùng ngón tay vuốt cánh môi của mình,
cái tay đó hơi lạnh, nhẹ nhàng ấn lại, cảm giác rất thoải mái .
"Miệng
của Tiểu Đường Đường cũng hầu hạ cho tôi đến rất thoải mái, không phải
sao?" Được thôi, mỗi lần nói chuyện chính, Kiều Mạn Tích nói mấy câu đều
không thể rời khỏi cái chuyện kia, cuối cùng dưới sự công kích lời nói nhõng nhẽo
đòi hỏi của cô, Trầm Thư Đường vẫn là dọn được phòng. Cả một buổi chiều, nàng
vội vàng dọn đồ, mà Kiều Mạn Tích chính là lười biếng ngồi ở trên ban công,
thỉnh thoảng đến giúp cầm mấy đồ vật, sờ mình mấy cái thì lại nằm trở về.
Đến buổi tối, Trầm Thư Đường nói muốn đi nhà Kiều Mạn Tích làm cơm
cho cô, suy cho cùng con người này cùng mình bận bịu cả ngày, tuy cái gì cũng
không làm. Nhưng Kiều Mạn Tích cự tuyệt một cách không ngờ, quanh co để Trầm
Thư Đường ít nhiều có chút mất mát, bởi vì sau chuyện lần trước, nàng có lúc
sẽ nghĩ, thời điểm chính mình không có ở đó, Kiều Mạn Tích sẽ cùng người nào đó
ở chung một chỗ không? Lại làm cái gì đây? Sẽ cùng người khác làm loại chuyện
đó sao?
"Tiểu Đường Đường đang nghĩ lung tung cái gì? Kỳ thực ngược
lại tôi muốn ăn đồ cũa em làm dã man, thế nhưng hết cách, đêm nay tôi phải ra
nước ngoài bàn chuyện làm ăn, em phải ngoan ngoãn chờ tôi trở lại. Nếu như giữa
đường để tôi biết em cùng tiểu yêu tinh khác sống phóng đãng, tôi sẽ tức giận
nga."
Hết chương 20.
Tác giả
có lời bảo bối: Kiều tổng thật sự rất tuyệt a, biết rõ nàng hoa tâm còn thích
hưởng thụ, thế nhưng mị lực như vậy luôn để người không cách chống cự, có tiền
có sắc bao nuôi ngươi, tao khí câu người để trên ngươi, trời ạ, xin cho ta một
Kiều tổng như vậy, ta đồng ý hóa thân tiểu thiếu nữ ma pháp balala cùng đề cử
được nàng bao nuôi! Mặt khác lời nói lẳng lơ của Kiều tổng thật sự lợi hại, ta
phỏng chừng văn này viết đến cuối cùng, lời nói lẳng lơ của Kiều tổng có thể ra
một lời trích dẫn! gọi là lời mới của Kiều tao tao. Sau đó tuyên bố một lời
tuyên bố a, ta không phải vứt bỏ Lung Trung Hoan, xem văn của ta đều biết ta là
không phản hồi, đặc biệt là Lung Trung Hoan nhiều người xem như vậy, đầu tư
nhiều tinh lực như vậy, làm sao có khả năng phản hồi. Phía sau thì update Lung
Trung Hoan rồi, Kim chủ nan vi cũng hay mà, cũng xem thử Kim chủ nan vi đi mà.
Thế là, tiếp theo tiểu
khả ái phải chịu đựng nỗi khổ tương tư rồi, nhớ nhung là một loại bệnh a, chỉ
có sau khi tách ra Tiểu Đường Đường mới có thể ý thức được mình đã bị chọc
triệt để rồi. Bổn bảo tiếp tục cầu lưu ngôn, cầu like, cầu mọi người thương
tiếc Mễ Mễ Đào (mễ mễ: meo meo, là tiếng mèo kêu. Đào: trái đào). Phía dưới còn
có chuyện phân tổ đua xe, cũng xin mọi người chăm chú nhìn xuống.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét