Kim Chủ Nan Vi - Chương 26
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 26: Em có cô quạnh hay không?
Sáng sớm, Trầm Thư Đường là bịmột trận quấy rầy đánh
thức, phần quấy rầy này không phải tiếng ồn ào cũng không phải cái gì khác,mà là
cái tay kia ở eo của mình không ngừng làm loạn. Nàng cứng đờ ở trên giường
không dám động đậy, đâu sợ chiếc giường này lớn kinh người, nhưng Trầm Thư
Đường vẫn là không dám lộn xộn một chút. Bởi vì nàng hơi động, thì sẽ cảm nhận
đượcphần da thịt ma sát với da thịt trơn bóng kia, phía sau lưng cũng
sẽ đụng tới một cặp đầy đặn mềm từ tối hôm qua thì chống lấy nàng.
"Tiểu Đường Đường đang nghĩ cái gì? tôi biết em tỉnh rồi nha" qua một
chút, thanh âm của Kiều Mạn Tích có chút khàn khàn từ phía sau vang lên, cùng
cô ngủ rất nhiều, Trầm Thư Đường cũng dần dần phát hiện một ít thói quen của
Kiều Mạn Tích. Ví dụ như cô chán ghét nóng, cho nên buổi tối khi ngủ luôn sẽ
thường xuyên đưa một cái chân ra ngoài, nhưng nữa đêm lại sẽ lạnh, lại không
biết tự mình đem chân rút lại.
Từ sau lễ Giáng Sinh,Trầm Thư Đường cảm thấy
quan hệ của mình và Kiều Mạn Tích thay đổi rất nhiều,mình đã ở
trong biệt thự của Kiều Mạn Tích vài ngày, khoảng thời gian này không cần lên
lớp, lập tức trãi qua Nguyên Đán cũng chính là nghỉ đông rồi…ĐH năm 3 sang năm
thì phải bắt đầu thực tập, cho nên chuyện có lên lớp hay không, tự nhiên cũng
là không sao.
Cho nên mỗi tối cùng nhau ngủ, mỗi khi Kiều Mạn Tích đá chăn hoặc
là đem chân đưa ra ngoài, Trầm Thư Đường đều sẽ thay cô kéo chân lại, sẽ đem
chăn của hai người cùng đắp kín. Kỳ thực chuyện này ngược lại cũng không phải
khó chịu nhất, mà là Kiều Mạn Tích ngủ nhất định phải trần truồng, không chỉ là
áo lót, cả quần lót cũng không mặc, hoàn toàn là một trạng thái tự nhiên
nhất. Bản thân cô yêu thích như vậy thì thôi đi, một mực cũng muốn mình cũng là
trạng thái này.
Lúc đầu Trầm Thư Đường căn bản là không có cách thích ứng, chung
quy nàng mặc quần áo ngủ hơn hai mươi năm, bỗng nhiên muốn nàng không mặc
quần áo ngủ, quả thực là bức heo lên cây, nhưng đến bây giờ, cũng là từ từ quen
đi. Kiều Mạn Tích thích ôm mình, cũng thích được mình ôm. Chỉ cần dính lấy
mình cô thì sẽ thoải mái rầm rì, không ngừng ở trên người mình cọ tới cọ lui.
Mỗi một lần cảm thấy bộ ngực đầy đặn của cô ma sát ở trên người mình, mặt của
Trầm Thư Đường đều sẽ đỏ một mảng lớn, nhưng không thể không nói, xúc cảm như
vậy...thật sự vẫn thật thoải mái.
"Kiều Mạn Tích, chị ôm quá chặt rồi." Trầm Thư Đường đỏ
mặt, nhỏ giọng nói ra, cũng không phải oán giận, ngược lại càng giống như là
làm nũng. Nghe ngữ khí dạ thưa của nàng, Kiều Mạn Tích hài lòng cười lên, cô
vặn lấy bờ vai của Trầm Thư Đường làm cho nàng quay người lại, giống như cố ý,
đối với ngực mượt mà đáng yêu của Trầm Thư Đường mà chen qua, để vật mềm của
hai người dán thật chặt lại với nhau.
"Tiểu Đường Đường không thích như vậy sao? nhưng tôi rất
thích đó, tuy em nơi đó rất nhỏ, nhưng mà ma sát lên cũng rất thoải mái, điểm
đầu của tôi cứng lên rồi, Tiểu Đường Đường cũng cứng rồi" Kiều Mạn Tích
sáng sớm thì không hề cấm kỵ nói chuyện trên trời dưới đất rồi, làm chuyện lẳng
lơ. Nghe xong lời nói này của cô, Trầm Thư Đường không đất dung thân, thứ nhất
là cùng Kiều Mạn Tích thân mật như vậy không kẽ hở ma sát lẫn nhau xác thực
thoải mái, thứ hai là...đỉnh núi của mình, cũng xác thực có phản ứng rồi.
"Kiều Mạn Tích, đừng làm rộn, chị...chị có đói hay
không?"
"Nga, nhưng tôi muốn để Tiểu Đường Đường đúc tôi."
Kiều Mạn Tích vừa nói còn không nguyện ý buông Trầm Thư Đường ra,
thân thể của cô gái trẻ tuổi chính là lương thực cô dựa vào sinh tồn, đặc biệt
là Trầm Thư Đường loại sáng sớm thì thơm ngào ngạt này, cô thích nhất. Kiều Mạn
Tích liếm liếm bờ môi, cúi đầu nhìn bộ ngực của hai người sít sao đè ép cùng
nhau thậm chí biến hình, không nhịn được móc lên chân kẹp lấy chân của Trầm Thư
Đường, lại đưa tay ôm lấy eo của nàng, ở hỏm eo của nàng sờ tới sờ lui.
"Tiểu Đường Đường, khoảng thời gian lúc trước tôi không ở
đây, em có cô quạnh hay không?" Kiều Mạn Tích cảm thấy khoảng thời gian
này chính mình ra ngoài, Trầm Thư Đường chắc là nhớ mình, nếu như một chút cũng
không có, ngày đó chính mình trở về nàng cũng sẽ không vui vẻ như vậy rồi. Lần
này đi Mỹ bàn chuyện làm ăn cô cũng không nghĩ tới sẽ lâu như vậy, cộng thêm
mỗi ngày đều bận bịu cả thời gian thở dốc đều không có, cũng là càng không thời
gian giải quyết việc nhu cầu sinh lý này.
Sắp ba tháng không làm, Kiều Mạn Tích đã sớm khát khao, lại không
ngờ mấy ngày trước kinh nguyệt đuổi tới, tới hôm nay mới tính như triệt để kết
thúc. Bây giờ Kiều Mạn Tích đói mới không phải cái bụng, mà là thân thể, cô
khát khao đến muốn chết, hận không thể bây giờ thì để Trầm Thư Đường hầu hạ
chính mình một phen.
"Cô quạnh?" Trầm Thư Đường không nghĩ tới Kiều Mạn Tích
sẽ bỗng nhiên hỏi như vậy, nhưng chính mình thật sự cô quạnh sao? Nhất định là
có. Mới bắt đầu nàng không hiểu cảm tình của chính mình đối với Kiều Mạn Tích,
cho rằng loại nhớ nhung kia là áy náy của mình sao? Đối với cái gọi là kim chủ
này, nhưng sau này biết rõ được cảm tình, mới hiểu được loại nhớ nhung kia,
chẳng qua là một loại nhớ nhung đối với yêu thích người.
Trầm Thư Đường cũng không biết mình tại sao sẽ thích Kiều Mạn
Tích, rõ ràng chính mình vốn dĩ không phải yêu thích nữ nhân, hai mươi năm qua
cũng luôn yêu thích con trai, nhưng mà... Yêu thích thì đột nhiên đã xảy ra cứ
như vậy, đặc biệt là mấy ngày nay chờ đợi Kiều Mạn Tích. Nàng càng ngày càng
cảm thấy Kiều Mạn Tích thật sự rất tốt. Chín chắn, lãng mạn, mê hoặc, câu
người, những cái này cô đều có, rồi lại thỉnh thoảng sẽ làm nũng giở trò tính
trẻ con, Trầm Thư Đường chưa bao giờ lưu ý cách nghĩ của một người như thế, mà
Kiều Mạn Tích, là người thứ nhất.
"Kiều Mạn Tích, em rất nhớ chị." Trầm Thư Đường bỗng
nhiên ngẩng đầu lên, nói với Kiều Mạn Tích, thấy được sự nghiêm túc trong mắt
nàng, dục vọng thăng lên của Kiều Mạn Tích đột nhiên rơi xuống, cô cười gật gật
đầu, lại buông Trầm Thư Đường ra, một mình lăn tới bên kia giường.
"Tiểu Đường Đường, tôi đói rồi, làm cho tôi ăn đi."
"Được, em đây thì đi."
Trầm Thư Đường cũng không có phát hiện dị thường của Kiều Mạn
Tích, mà là đối lưng cô đỏ mặt đem quần áo mặc xong, Thấy được nàng rời khỏi,
Kiều Mạn Tích lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Ánh mắt nghiêm túc vừa rồi cô
không phải không nhìn không hiểu, nhưng mà rất đáng tiếc, cô không quá yêu
thích đồ vật nghiêm túc, cũng bao gồm...Người.
Trầm Thư
Đường làm là bữa sáng kiểu tây phương đơn giản, sau khi hai người ăn xong, Kiều
Mạn Tích lười nhát nằm trên ghế sofa đờ ra, ngược lại là Trầm Thư Đường đang
thu thập gian phòng, lại bắt đầu thu dọn đồ đạc. Kiều Mạn Tích suy nghĩ một chút,
ngày mai chính là Nguyên Đán, chính mình không có bằng hữu thân thích gì, nhưng
Trầm Thư Đường vẫn có mẫu thân và em gái, muốn rời khỏi đại khái cũng không
phải chuyện đáng ngạc nhiên gì.
"Tiểu Đường Đường, ngày mai em không bồi tôi sao?" Kiều
Mạn Tích nằm nhoài trên ghế sofa, giả vờ ủy khuất nói ra, kỳ thực cô cũng chính
là tùy tiện hỏi một chút, Kiều Mạn Tích đã sớm nghĩ xong thời gian gián đoạn
ngày mai tìm ai, nhưng cô chán ghét Trầm Thư Đường bỏ mình lại, cho nên cô vẫn
là muốn nghe được Trầm Thư Đường nói lời nàng muốn lưu lại bồi mình.
"Ngày mai em muốn dẫn tiểu Ức đến bệnh viện, bệnh viện nói
ngày mai có thể dẫn mẫu thân đi ra ngoài ăn một bữa cơm." Trầm Thư Đường
nhẹ giọng nói ra, ngày mai là Nguyên Đán, nàng cũng là muốn chung một chỗ với
Kiều Mạn Tích, thế nhưng nàng đã rất lâu không thấy được tiểu Ức, hơn nữa cùng
mẫu thân cũng rất lâu không có ở cùng nhau ăn cơm thật ngon. Thế nhưng lúc này
thấy được dáng vẻ của Kiều Mạn Tích phồng miệng bất mãn, lại vẫn là có chút
không nỡ.
"Nga, vậy em đi đi, một mình tôi ở đây thì được rồi."
Kiều Mạn Tích bất mãn nói, cô cảm thấy Trầm Thư Đường một chút cũng không biết
làm cho chính mình vui vẻ, tuy điểm này cũng là chỗ đáng yêu, nhưng Kiều Mạn
Tích hiện tại chính là ngạo kiều. "Kiều Mạn Tích, như vậy được không? Ngày
mai chị.... Nếu có thời gian, thì cùng chúng tôi về nhà ăn cơm đi, nơi đó chị
có thể còn chưa có đi qua, khá là nhỏ, cũng không giống chỗ này xa hoa của chị
như vậy."
Trầm Thư Đường đỏ mặt nói ra, kỳ thực nàng cũng từng nghĩ dẫn
Kiều Mạn Tích cùng nhau về nhà ăn cơm, nhưng nghĩ đến nhà mình nhỏ như vậy,
nàng lại sợ Kiều Mạn Tích không hài lòng. Nhưng lúc này thấy được đối phương
đang phát cáu, cũng là không lo được nhiều như vậy trực tiếp mở miệng. Thời
gian chờ đợi trả lời là gian nan nhất, Trầm Thư Đường thậm chí đều phải đem
khăn lông trong tay nặn ra nước.
"Được a, tôi cũng rất lâu không thấy bác gái rồi, cũng chưa
từng thấy em gái em.” Kiều Mạn Tích không để ý nói một câu, kỳ thực cô ngược
lại là đối với em gái Trầm Thư Đường có chút tò mò, chung quy Trầm Thư Đường
xinh đẹp như vậy, em gái nàngchắc cũng không kém, hơn nữa nghe nói còn là một
học sinh cấp hai. Đương nhiên, Kiều Mạn Tích vẫn không đến mức điên cuồng xuống
tay với loại đứa nhỏ này, nhưng mà chính là đơn thuần hiếu kì mà thôi.
Có được câu trả lời của Kiều Mạn Tích, con ngươi của Trầm Thư
Đường lập tức sáng lên, kèm theo tâm tình cũng tốt hơn rất nhiều. Nàng là thật
sự rất vui vẻ, mẫu thân và em gái là người quan trọng của nàng. Mà Kiều Mạn
Tích là người hiện tại nàng thích, có thể cùng nhau qua Nguyên Đán, vui vẻ
nhất tự nhiên là Trầm Thư Đường.
Nhìn thấy nàng khó có được lộ ra loại nụ cười tính trẻ con kia,
Kiều Mạn Tích xoa xoa eo, luôn cảm thấy... Vẫn là rất muốn làm a.
Hết chương 26
Tác giả có lời bảo bối: Đầu tiên, đây là một Weibo tràn ngập hàn
khí, tại sao nói như vậy? Bởi vì rõ ràng đã ấm áp rồi, nhưng tầng lầu nàynhà ta
xảy ra vấn đề mmp, thật lạnh chết ta rồi, cả tay cũng là chết lặng. Cho nên ở
thiết bị sưởi ấm chỉnh sửa trước, ta thật sự muốn giảm bớt đánh chữ, quá lạnh
rồi.
Kiều tao tao trở về rồi, không biết mọi người có thích hình thức
sáng tác của ta bây giờ hay không, chính là hai cp thay phiên viết, nhưng thỉnh
thoảng lại có chút giao lưu, ta cảm thấy phương pháp sáng tác như vậy vẫn thật
không tệ, nếu như mọi người cảm thấy thoải mái ta thì luôn viết như thế. Mặt
khác, ở đây, ta cần lần thứ hai giải thích một chút giả thiết nhân vật này Kiều
Mạn Tích nhân vật này.
Cô không có chút nào cặn bã, mặc dù đang tính cách và tác phong
trên có lẽ có một chút như vậy, nhưng toàn thể xem đến, cô đối với Trầm Thư
Đường làm, tuyệt đối không phải cặn bã. Đầu tiên, cô thân là một người kim chủ
bỏ tiền, là người chủ đạo cuộc chơi này. Mới bắt đầu hai người chính là quan hệ
bao nuôi, mà Kiều Mạn Tích nắm giữ quyền lợi bất cứ lúc nào kêu dừng. Trầm Thư
Đường mới bắt đầu chỉ cần tiền chữa bệnh của mẫu thân, đây chính là điều kiện
duy nhất được bao nuôi, nhưng Kiều Mạn Tích lại cho nàng rất nhiều thứ. Bao
gồm tiền, nhà, và rất nhiều rất nhiều, Kiều Mạn Tích đối với Trầm Thư Đường
ngoại trừ không yêu thích, cái khác đã hoàn toàn thỏa mãn yêu cầu thân là kim
chủ của cô. Cô không yêu Trầm Thư Đường, cho nên cô cũng không cần đối với Trầm
Thư Đường làm ra cái chuyện phụ trách gì.
Đồng dạng đổi vị trí suy nghĩ, Kiều Mạn Tích có tiền có sắc, cho
nên cô nắm giữ quyền lợi tùy tâm sở dục (thích làm gì thì làm), mấy người cô
muốn bao nuôi, muốn cùng bao nhiêu người lên giường, đều là đặc quyền của cô,
Trầm Thư Đường không chỉ có không có tư cách quản, thậm chí ngay cả quyền lợi
ghen đều không có. Ngược lại là nàng, yêu thích Kiều Mạn Tích, trái với quy
tắc trò chơi, cho nên nghiêm ngặt nhìn đến, Trầm Thư Đường mới là làm sai kia.
Nếu như thế giới ảo của ta giống Kiều tổng có tiền như vậy, phỏng chừng ta so
với cô còn quá đáng gấp trăm lần. Cho nên Kiều tổng không có chút nào cặn bã,
thân là con gái ruột của ta. Mẹ ruột tuyệt không thừa nhận Kiều tao tao cặn bã,
nhiều lắm là có chút phóng túng thôi.
Ừ, nói nhiều như vậy vẫn là chỉ là muốn biểu đạt, Kiều tao tao là
khuê nữ ta yêu nhất!
Cuối cùng cầu like cầu lưu ngôn ngao, bổn bảo là dùng tay bị đông
cứng thống khổ đang gõ chữ.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét