Kim Chủ Nan Vi - Chương 28
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 28:Tối nay, em có thể dùng tay nha.
Sinh nhật Trầm Thư Đường ngày này, Kiều Mạn Tích không đi làm, mà
là dự định rút ra thời gian một ngày trãi qua cùng Trầm Thư Đường. Sáng sớm
hôm nay cô dậy thật sớm xưa nay chưa từng thấy, ở thời điểm Trầm Thư Đường
còn ngủ, hôn lên bờ môi nàng, đem chocolate chuẩn bị xong từ lâu đưa đến
trong miệng nàng. Trời vừa sáng lên đã bị phần thơm ngọt này đánh thức, Trầm
Thư Đường thỏa mãn cười, nhưng cũng có chút thẹn thùng.
"Kiều Mạn Tích, chị làm sao dậy sớm như vậy." Trầm Thư
Đường liếc nhìn thời gian, lại là sáng sớm hơn 7 giờ, người này bình thường
đều là hơn 8 giờ mới sẽ có dấu hiệu tỉnh lại, còn muốn chính mình gọi chị
ấy rất nhiều lần mới sẽ lười biếng thức dậy. Nếu không phải ngày đi làm,
nhất định là muốn nằm nướng đến buổi trưa.
"Bởi vì hôm nay là sinh nhật của Tiểu Đường Đường a, một
ngày có ý nghĩa như thế, tôi đương nhiên phải dậy sớm một chút." Kiều Mạn
Tích vui vẻ cười, thậm chí so với Trầm Thư Đường còn phải vui sướng hơn. Cô
đã rất lâu chưa trù bị qua sinh nhật cho người khác rồi, dù sao xưa nay đều
là những người kia nịnh hót chính mình, tổ chức từng cái từng cái party sinh nhậtcho
mình, như hôm nay như vậy chúc mừng sinh nhật cho một người khác, Kiều Mạn Tích
cũng là quákhông làm rồi. Trước đây vì lấy lòng đủ loại tiểu tình nhân cô
cũng cũng đã làm mấy lần, nhưng mà sinh nhật lần này của Trầm Thư Đường,
cũng coi như một lần cô dụng tâm nhất.
"Kiều Mạn Tích, cám ơn chị." Nghe được Kiều Mạn Tích
nói như vậy, hốc mắt của Trầm Thư Đường trong nháy mắt thì đỏ. Phụ thân từ
sớm khi nàng còn bé thì qua đời, lại bởi vì trong nhà không có gì tiền,
sinh nhật của Trầm Thư Đường cũng đều là trải qua rất qua loa, sinh hoạt trước
đây vẫn tính trôi qua, chí ít sẽ có bánh kem nho nhỏ, từ sau khi điều kiện gia
đình càng ngày càng khó, loại đồ vật này cũng sẽ không có, thời điểm sinh
nhật nấu trứng gà và mì trường thọ đã đủ để Trầm Thư Đường thỏa mãn.
Nhưng hôm nay, Kiều Mạn Tích lại còn nói phải trãi qua sinh nhật cho chính
mình, rõ ràng tuổi chỉ là 22 loại tuổi này không có ý nghĩa gì, nhưng Kiều
Mạn Tích lại vì chính mình dụng tâm như vậy.
Trong lòng Trầm Thư Đường tràn đầy cảm động, pha trộn yêu thích,
để trái tim nàng ấm ấp thành nước. Nàng không nhịn được ôm chặt Kiều Mạn
Tích, trong lòng khiếp đảm và ngượng ngùng, và khát vọng của bản thân nàng
khó che đậy, đối với khóe miệng của Kiều Mạn Tích nhếch lên, thận trọng
hôn lên. Nụ hôn này ngây ngô lại sạch sẽ, thậm chí nụ hôn không phải miệng
mà là khóe miệng, mang theo yêu thích của một cô thiếu nữ đơn giản nhất.
Kiều Mạn Tích hài lòng sờ sờ gương mặt trơn mịn của Trầm Thư Đường, lại
không nhịn được bóp bóp lấy mông của nàng.
"Tiểu Đường Đường đừng ngủ nướng, thức dậy tôi đưa em ra
ngoài."
"Ân, vậy bữa sáng chị muốn ăn cái gì? em làm cho chị.”
"Ngu ngốc, tôi đã sớm kêu người chuẩn bị xong rồi, tôi làm
sao để thọ tinh nấu cơm cho tôi chứ?"
Kiều Mạn Tích và Trầm Thư Đường từng người đi tắm rửa sạch sẽ, lại
ăn bữa sáng sinh nhật của Kiều Mạn Tích dày công chuẩn bị. Không chỉ có mì
trường thọ, còn có bánh ngọt tinh xảo, Trầm Thư Đường chỉ là nhìn những mâm
kia liền biết Kiều Mạn Tích là trời vừa sáng chuẩn bị xong, cũng càng đối với
sinh nhật lần này vô cùng chờ mong. Sau khi ăn sáng xong, hai người trang điểm,
Trầm Thư Đường thậm chí không hỏi Kiều Mạn Tích muốn dẫn chính mình đi đâu,
cũng đã ngồi lên xe với nàng.
Hôm nay Kiều Mạn Tích không kêu tài xế, mà là tự mình chạy xe
đưa Trầm Thư Đường ra ngoài, qua nửa giờ, hai người đứng ở trước khu vui
chới to lớn. Khu vui chơi này mới mở một năm, mãi cho đến hôm nay đều là nhân
khí thịnh. Trầm Ức thì từng nói rất muốn đến, nhưng Trầm Thư Đường lại
không có tài chính gì đưa nó đến, lại không nghĩ rằng Kiều Mạn Tích ngược
lại mang chính mình đến đây rồi.
Nhìn theo bên ngoài khu vui chơi đứng đầy người, Trầm Thư Đường
còn lo lắng hai người không mang dù đến, chỉ là các nàng mới đi tới cửa, đã
có hai vệ sĩ mặc tây trang màu đen mang dù lại, đồng thời dẫn họ từ một
cái lối đi khác trực tiếp tiến vào khu giải trí. Bên trong khu giải trí đã
tới không ít người, hiển nhiên tư thái của Kiều Mạn Tích và Trầm Thư Đường
hấp dẫn sự chú ý của không ít người, đặc biệt là tướng mạo họ và vệ sĩ
phía sau, tất cả mọi người suy đoán thân phận của họ.
"Tiểu Đường Đường yêu thích nơi này không?" Nhìn ra khóe
miệng của Trầm Thư Đường nhếch lên, Kiều Mạn Tích liền biết cô đến đúng rồi,
kỳ thực cá nhân cô là vô cùng chán ghét loại địa phương ồn ào này, không chỉ
có một đám nhóc nhỏ, còn có cảm giác mặt trời chiếu xuống cũng làm cho
người không thoải mái. Nhưng Kiều Mạn Tích luôn cảm thấy, Trầm Thư Đường sẽ
thích nơi như thế này.
Kiều Mạn Tích chỉ ở lúc nhỏ đi qua khu giải trí, khi đó vẫn là
đi cùng bà nội và thúc thúc còn có biểu đệ. Vào lúc ấy bị biểu đệ vừa mập
vừa thấp kéo chơi cái này chơi cái kia, Kiều Mạn Tích cảm thấy địa phương
chán ghét nhất toàn bộ thế giới không gì bằng khu giải trí, sau đó lớn lên
cũng là không đến nữa. Chỉ là cô không nghĩ tới, hôm nay chính mình còn có
thể chủ động ghê gớm, dẫn người khác tới nơi này.
"Ân, rất yêu thích, tiểu Ức cũng nói em ấy yêu thích nơi
này, nếu như lần sau có cơ hội có thể dẫn em ấy đến thì tốt rồi." Trầm
Thư Đường cười nói, nàng tránh khỏi cây dù che ở trên đầu, cười nhìn về phía
vòng đu quay, ánh sáng mặt trời chiếu ở trên gương mặt trắng nõn của nàng,
gò má bị chiếu sáng càng trắng hơnmấy phần. Kiều Mạn Tích hài lòng nhìn
theo, không nhịn được giả vờ chim nhỏ nép vào người tựa ở trên bả vai của Trầm
Thư Đường.
"Tiểu Đường Đường muốn đến, lần sau có thể dẫn tiểu Ức
đến nha."
"Vậy...chị cũng sẽ cùng đi sao?" Trầm Thư Đường đỏ
mặt, nhỏ giọng hỏi. Nàng không chỉ là muốn cùng Trầm Ức đến đây, càng muốn
đi cùng Kiều Mạn Tích, ba người đồng thời đến đây.
"Được, nếu như có cơ hội." Kiều Mạn Tích thuận miệng
đáp lại, nhưng trong lòng tự nhiên là không coi là thật, nhưng câu trả lời
này, lại đang chôn xuống mọc rễ ở trong lòng của Trầm Thư Đường.
"Tiểu Đường Đường, tôi mệt rồi." Kiều Mạn Tích và Trầm
Thư Đường đối với những hạng mục kích thích kia cũng không hứng thú gì, ngược
lại là đối với phong cảnh có tình cảm, khu giải trí này ngoại trừ đầy đủ
phương tiện, tuyệt nhất chính là phong cảnh. Khu giải trí chia làm bốn mùa
Xuân Hạ Thu Đông, mỗi một mùa lại có phiến đá bất đồng, mà chỗ ở của Kiều
Mạn Tích và Trầm Thư Đường, chính là loại địa phương chính giữa hoa viên các
loại.
Một toà tháp cao của khu giải trí nơi này, toàn bộ tháp đều là
dùng chất liệu sắt thép và thủy tinh cường lực chế thành, tháp có hơn ba
trăm mét, mà mỗi một tầng hành lang đều là hoàn toàn trong suốt, vừa nhìn là
có thể ngắm tới đất, rất nhiều người sợ độ cao cũng không dám bước lên nơi
này, nhưng Trầm Thư Đường và Kiều Mạn Tích lại đi thang máy đến đài quan sát
cao nhất.
Bóng đêm dần dần giáng lâm, làm cho cảnh tượng của cả công viên
trở nên đồng thoại như thế, Kiều Mạn Tích tựa ở trên bả vai của Trầm Thư
Đường, ngửi lấy hơi thở sạch sẽ trên người Trầm Thư Đường. Không có mùi vị
của nước hoa, không có chồng chất quá nhiều đồ trang điểm, mùi vị của
Trầm Thư Đường giống như cảm giác nàng cho người khác, sạch sẽ, đơn giản,
cũng là một trong những nguyên nhân để chính mình mê muội nhất.
Đến thời gian sắp đóng cửa, bầu trời dấy lên khói lửa đẹp đẽ,
hai người nắm tay, từng chút từ đài triển vọng đi xuống, Trầm Thư Đường
cảm thấy hốc mắt có chút ướt át, không nhịn được xoay người lại ôm lấy
Kiều Mạn Tích.
"Kiều Mạn Tích, cám ơn chị, hôm nay em thật sự rất
vui" Trầm Thư Đường bỗng nhiên có chút không nỡ buông Kiều Mạn Tích ra,
bởi vì cùng người kia gặp đến nay, chị ấy đã cho mình quá nhiều kinh hỉ và
vui sướng. Yêu thích càng ngày càng nhiều, dày đặc đến Trầm Thư Đường đã không
biết nên dùng cái gì để diễn tả. Nàng muốn dựa vào gần Kiều Mạn Tích, muốn hôn
môi chị ấy, không khống chế được muốn nhìn chị ấy, thậm chí, muốn chủ động
cùng chị ấy làm những chuyện ngượng ngùng kia.
Đây đều là trước đó Trầm Thư Đường chưa bao giờ sẽ có, nhưng
phút chốc này, nàng cái gì cũng muốn làm với Kiều Mạn Tích. Nghe được
sự sung sướng trong lời nói của Trầm Thư Đường, Kiều Mạn Tích nhếch miệng,
cười đem tay của nàng đè ở trên ngực mình. Cảm thụ lấy nhịp đập mềm mại
của lòng bàn tay, Trầm Thư Đường đỏ mặt, lại không có né tránh, trái lại
ngẩng đầu nhìn thẳng mặt của Kiều Mạn Tích.
"Tiểu Đường Đường cảm thấy được rồi chưa? Nhịp tim đập của
tôi rất nhanh đó, hình như tim của tôi nối liền cùng nhau với em rồi. Em
vui vẻ, tôi cũng thỏa mãn."
"Kiều Mạn Tích, em..." Trầm Thư Đường không biết nên nói
cái gì, nàng không biết lời của Kiều Mạn Tích lãng mạn như vậy, thậm chí
hiện tại cũng không biết nên làm gì nói tiếp, nhìn nàng ấp a ấp úng không biết
nói cái gì cho phải, Kiều Mạn Tích kéo lấy tay của nàng, dẫn nàng đi ra
phía ngoài.
"Tiểu Đường Đường nếu như không biết nói cái gì thì không
cần nói, ầy, tôi còn có một món quà cuối cùng muốn cho em." Kiều
Mạn Tích nói xong, đã kéo lấy Trầm Thư Đường lên xe, lái đến trước một
khách sạn. Khách sạn này trang trí đến cực kỳ xa hoa, nhìn từ đàng xa, giống
như là một toà lâu đài Âu châu những năm 70, 80. Ở ngoài khách sạn là hoa
viên, suối phun vờn quanh to lớn vòng quanh toàn bộ khách sạn, thảm trải nền
màu vàng và vách tường màu vàng, đèn treo khảm nạm kim cương, tranh sơn dầu rực
rỡ muôn màu. Thời khắc này, Trầm Thư Đường thậm chí coi chính mình xuyên qua
đến trong kịch truyền hình gì, mà không phải ở trong khách sạn nào đó.
Kiều Mạn Tích hiển nhiên là khách quen của nơi này, sau khi cô đi
vào, tiếp đãi ở cửa vô cùng có lễ dẫn cô đi lên gian phòng trên lầu.
Vừa mới vào cửa, Trầm Thư Đường thì thấy được giường tròn to lớn kia, trên đất
mang theo cánh hoa, mà cửa sổ lớn ở ngoài rơi xuống là cảnh đêm của trấn Gia
Hải phồn hoa, Trầm Thư Đường đại khái biết tiếp đó sẽ phát sinh cái gì,
nhưng mà nàng lại không muốn từ chối, thậm chí tràn đầy chờ mong.
"A Thư, yêu thích nơi này không?" Kiều Mạn Tích thay đổi
xưng hô đối với mình, Trầm Thư Đường nhớ tới, mỗi khi họ thân mật, Kiều Mạn
Tích luôn sẽ kêu mình như vậy.
"Ân, thích."
"Là thích chỗ này, hay là thích tôi đây?"
Kiều Mạn Tích cười dựa qua, cảm thấy cô dùng bộ ngực đầy đặn đẩy
lấy chính mình, mặt mày lan truyền sự yêu dã vô hạn, Trầm Thư Đường có thể
cảm giác được nhịp tim đập của chính mình đang điên cuồng tăng nhanh, hận không
thể từ trong cổ họng nhảy ra.
"Em...em thích chị." Hiển nhiên, Kiều Mạn Tích đối với
câu trả lời của Trầm Thư Đường rất hài lòng, cô ở trước mặt của nàng cởi đi
quần áo trên người, chỉ mặc một bộ quần lót áo lót màu đen. Kiểu dáng lại
là mỏng manh giống như vải ren, phác hoạ ra vóc người vô cùng tốt của cô,
đồng thời cũng bại lộ vị trí gợi cảm trí mạng nhất của nữ nhân.
"Hôm nay đi, tôi không có chuẩn bị quà đặc biệt cho A Thư,
nhưng mà...tôi chính là quà của em. Tối nay, em có thể dùng tay
nha."
Hết chương 28
Tác giả có lời bảo bối: Khụ khụ, tính toán sai lầm, vốn là dự
định đêm nay đua xe, kết quả phát hiện, 3000 chữ viết xong, vừa vặn kẹt ở đây,
thế là, ừ, thì chương sau đua xe được rồi. Kiều tổng tiểu lẳng lơ lãng
mạn này thật sự quá sủng tình nhân rồi, đặc biệt là loại Tiểu Đường
Đường này, thật sự rất dễ dàng luân hãm a.
Mặt khác, nói là Kiều tổng muốn lấy lần đầu tiên của Tiểu Đường
Đường, các ngươi quá ngây thơ rồi. Bổn bảo mặt dày, rõ ràng Tiểu Đường Đường
còn không có dùng tay đâu, khả năng trực tiếp như vậy thì muốn Tiểu Đường
Đường rồi? Còn cần một chút độ lửa, chúng ta còn cần Tiểu Đường Đường luân
hãm một chút, đợi sau khi từ thích trở thành yêu, sau khi cảm tình càng
ngày càng sâu khắc ngược lên mới có ý nghĩa, không phải sao? ←ta chính là mẹ
kế bất cứ lúc nào chuẩn bị ấp ủ ngược.
Tuy ta từng nói văn này không ngược, thế nhưng trường văn 3000 vạn chữ, không chút trắc trở thì không thể, hiện nay viết ngọt ta đã viết chán, ta nóng lòng đem Kim Chủgiai đoạn trước bỏ qua đến bộ phận thứ hai tình tiết siêu cấp thú vị. Ôi, ta thật là một tay bút vừa vội vừa mẹ kế.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét