Kim Chủ Nan Vi - Chương 32
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 32: Người ta mệt.
Trường kỳ không vận động, một bộ phậnmà bỗng nhiên hoạt động
lên, dĩ nhiên là sẽ đau nhức tay. Trầm Thư Đường ở sáng ngày thứ hai sau khi tỉnh
lại, sâu sắc cảm nhận được được đạo lý này. Nàng mở mắt ra, ngay lập tức thấyđược
chính là người vùi ở trong lồng ngực của mình ngủ đến rất an ổn. Tuy đã không
phải là lần đầu tiên cùng Kiều Mạn Tích ôm lấy ngủ chung với nhau, nhưng ý
nghĩa hôm nay, hiển nhiên không giống với bình thường.
Tỉ mỉ tính toán, chính mình quen Kiều Mạn Tích cũng có nửa năm
rồi. Chính mình mới bắt đầu đối với cô vừa kính vừa sợ, chung quy Kiều Mạn
Tích nhìn qua thì có quyền có thế, cũng lợi hại hơn nhiều so với mình. Ngày đó
ở cửa Tịnh Quán, cô che ở trước mặt mình, đem mình dẫn đi từ trong miệng
hổ, thời khắc đó khi cô nói muốn bao nuôi chính mình, Trầm Thư Đường cảm thấy
chính mình là từ địa ngục tiến vào một cái động ma khác mà thôi.
Nhưng bây giờ, tất cả tâm tình cũng không giống nhau. Nếu như nói
lúc trước thân mật với Kiều Mạn Tích đều giống như là cái gì ngăn cách,
mà tối ngày hôm qua lại triệt để phá vỡ tầng ngăn cáchkia. Chỉ cần nhắm mắt
lại, cảnh tượng tối hôm qua đều sẽ hiện lên ở trong trí nhớ. Dáng vẻ của Kiều
Mạn Tích bị chính mình chiếm hữu, dáng dấp lúc cô đạt đến cực hạn, còn có cô
vùi ở trong lồng ngực của mình hung hăng cọ lấy nàng, dáng vẻ nói rất
thoải mái còn muốn muốn.
Một khắc đó, Trầm Thư Đường thật sự có loại cảm giác Kiều Mạn Tích
là thuộc về mình. Nàng yêu thích con người này, thậm chí so với yêu thích còn
mãnh liệt hơn. Trầm Thư Đường trước đây đã từng có một bạn trai, nhưng cảm
giác của bạn trai kiamang đến, và Kiều Mạn Tích lại hoàn toàn khác nhau. Nàng
và cái gọi là bạn trai kia nhiều nhất chỉ là nắm tay, Trầm Thư Đường đối
với hắn cũng chỉ là không chán ghét mà thôi. Nhưng Kiều Mạn Tích mang cho
chính mình, lại là dục vọng độc chiếm mãnh liệt đến muốn.
Nghĩ như thế, Trầm Thư Đường không nhịn được ôm chặt Kiều Mạn
Tích, sức mạnh lớn đến mức bản thân nàng cũng không phát hiện. Kiều Mạn Tích
chậm rãi tỉnh lại, thấy được chính là Trầm Thư Đường một mặt thỏa mãn ôm lấy
chính mình, dáng dấp nhắm mắt lại không biết đang hồi vị cái gì.
"Tiểu Đường Đường đang suy nghĩ gì chuyện sắc sắc
sao?" Kiều Mạn Tích vừa mở miệng chính là đâm thẳng chỗ yếu, nghe được
tiếng nói có chút khàn khàn của cô, Trầm Thư Đường đột nhiên đỏ mặt, chung
quy.... Nàng thật là đang suy nghĩ hình ảnh tối hôm qua. "Không
có....em,....em chính là.....bỏ đi, chị muốn ăn cái gì?" Trầm Thư
Đường cứng ngắc chuyển đổi đề tài, Kiều Mạn Tích chỉ cười bóp bóp mặt của
nàng, cũng không tínhvạch trần nàng.
"Chỉ cần là tiểu Đường Đường làm tôi đều thích ăn, nhưng mà
tôi muốn tắm trước, chúng ta chùng nhau tắm có được không?" Kiều Mạn
Tích mặc dù là đang đưa ra câu hỏi, hai tay lại vòng lấy cái cổ của Trầm
Thư Đường, hoàn toàn là một bộ tư thế đã quyết định. Nghĩ đến phải cùng nhau
tắm rửa, Trầm Thư Đường có chút thẹn thùng, dù sao....họ vẫn chưa từng cùng
nhau tắm.
"Kiều Mạn Tích, chị có thể tắm trước, em đi làm đồ ăn cho
chị ăn."
"Nhưng mà tôi không có khí lực, tối hôm qua bị Tiểu Đường Đường
muốn nhiều lần như vậy, người ta mệt." Kiều Mạn Tích thả mềm âm thanh, âm
cuối vểnh lên làm nũng. Kỳ thực đối với cô mà nói, hai lần đó tối hôm qua căn
bản không phải chuyện gì, nhưng Kiều Mạn Tích chính là muốn Trầm Thư Đường giúp
mình tắm rửa.
"Vậy....được, chúng ta cùng tắm, chị....chị đừng
cọ" Cảm thấy Kiều Mạn Tích không ngừng dùng ngực của cô cọ lấy ngực
của nàng, Trầm Thư Đường bận bịu đỡ Kiều Mạn Tích lên, để mặc cô giống như
gấu Koala nằm nhoài trên lưng mình. Bồn tắm nơi này đủ lớn, cũng là biết Kiều
Mạn Tích đến, cố ý đổi mới. Trầm Thư Đường ở một bên mở một bồn nước nóng
tràn đầy, nàng đem Kiều Mạn Tích đỡ vào trước, lại che lấy ngực quay người
đi lấy sữa tắm, nhưng vừa xoay người, cái mông thì bị đối phương dùng ngón
tay chọt xuống
"Chị làm cái gì...." Trầm Thư Đường quay đầu lại chỉ
thấy Kiều Mạn Tích tựa ở trên bồn tắm cười đến vô cùng lỗ mãng, nàng không
nhịn được đỏ mặt, hơi kẹp chặt chân.
"Không có gì a, chính là thấy được cái mông của tiểu Đường
Đường thật đáng yêu, không nhịn được thì chọt xuống" Kiều Mạn Tích nói
tới quang minh chính đại, rất nhiều loại tôi bằng bản lĩnh chọt cái mông của
em, em dựa vào cái gì nói cảm giác của tôi.
"Kiều Mạn Tích, đừng làm rộn, em bôi sữa tắm cho chị."
Trầm Thư Đường mở ra sữa tắm muốn đổ vào trong tay, nhưng Kiều Mạn Tích lại
kéo lấy tay của nàng, bĩu môi nhìn chính mình
"Tiểu Đường Đường đừng dùng tay, tôi không thích em dùng tay
bôi cho tôi."
"Không dùng tay...dùng cái gì?" Trầm Thư Đường mờ mịt
hỏi, thấy nàng hỏi như vậy, Kiều Mạn Tích liền biết kế hoạch của chính mình
thực hiện được một phần.
"Dùng thân thể a, cái này gọi là nhũ dịch mùi sữa, Tiểu
Đường Đường tự nhiên cũng có thể dùng nơi đáng yêu đó của em giúp tôi bôi
đi" Kiều Mạn Tích chỉ vào ngực xinh xắn của Trầm Thư Đường, danh chánh
ngôn thuận nói. Mà người sau đã triệt để đỏ mặt, thông minh như Trầm Thư
Đường, tự nhiên biếtKiều Mạn Tích là có ý gì, nhưng mà... Muốn dùng cái loại
địa phương đó bôi sữa tắm, không khỏi quá xấu hổ đi.mHuống chi sữa tắm mùi sữa
phải dùng bộ ngực để bôi là lý luận không chính đáng gì, lẽ nào sữa
tắm hương cam còn phải tìm hai quả cam để bôi....
"Kiều Mạn Tích, cái này quá xấu hổ rồi, em....em sẽ
không." Trầm Thư Đường cúi đầu, dùng tay siết lấy sữa tắm, cả cơ thể
đều thẹn đến đã quên che khuất.
"Nếu như tiểu Đường Đường xấu hổ, tôi quay lưng đi, em không
nhìn thấy thì sẽ không xấu hổ rồi." Kiều Mạn Tích khơi lấy khóe
miệng, có chút cười xấu xa nằm sấp ở trên bồn tắm. Thấy cô là phải không dự
định xóa cái ý niệm này, Trầm Thư Đường cắn môi, nhìn phía sau lưng của Kiều
Mạn Tích một chút.
Nước ở giữa eo cô chìm chìm nổi nổi, mà hai mảnh sau lưng kia
hiện rõ xương bươm buớm cũng bởi tư thế vì nằm sấp trở nên càng xinh đẹp.
Mỗi một cái vị trí thân thể của Kiều Mạn Tích đều rất hoàn mỹ, cho dù miễn
cưỡng muốn đi tìm chỗ thiếu hụt đều rất khó tìm được. Trầm Thư Đường lại do
dự một hồi, lúc này mới chậm rãi sải bước vào trong nước, quấn quýt đem
sữa tắm bôi ở trên ngực của chính mình, nhưng sau khi bôi xong thì phạm vào
khó khăn, tiếp theo.... Nên làm như thế nào a?
“Tiểu Đường Đường chuẩn bị xong chưa?" Từ lúc thời khắc
Trầm Thư Đường xuống nước, Kiều Mạn Tích thì hài lòng nhếch miệng, cô thì
biết tên gia hỏa này không đành lòng từ chối chính mình. Nghĩ đến sau khi
Trầm Thư Đường sẽ dùng hai viên đậu đỏ đáng yêu kia cọ lấy chính mình, Kiều
Mạn Tích nhộn nhạo không nhịn được muốn dùng chân bay nhảy trong nước, nhưng
nghĩ đến động tác như thế quá ngây thơ, lại nhịn xuống.
"Ừ, xong rồi, nhưng mà...em không quá biết, tiếp theo em
nên làm như thế nào đây?" Thanh âm của Trầm Thư Đường nhỏ bé không thể
nhỏ nữa, Kiều Mạn Tích biết lại đến lúc chính mình lên lớp rồi. "Tiểu
Đường Đường có thể nằm sấp trên người tôi, sau đó dùng ngực của em cọ lấy
phía sau lưng tôi. Nhớ kỹ đừng cọ quá nhanh, phải từ từ, từng chút từng
chút, đợi đến phía sau lưng nổi lên bọt thì là có thể nhanh hơn."
Kiều Mạn Tích rất có kinh nghiệm nói, thấy cô tựa ở đó nhắm mắt
dưỡng thần, chờ đợi mình qua. Trầm Thư Đường che lấy mặt đỏ, sau đó tay lại
thả xuống, trong mắt đã có thêm chút kiên định và e lệ. "Vậy...vậy em
bắt đầu." Nàng nói xong, nhắm đến phía sau lưng của Kiều Mạn Tích,
chậm rãi nằm sấp tới, thân thể của họ vốn là đều rất mềm mại, vào lúc này
lại thêm nước và sữa tắm, thì càng thêm trơn, thậm chí có một loại cảm giác
mới vừa chạm đến nhau thì phải trược ra.
Trầm Thư Đường cắn môi dưới, có chút ngốc ở trên lưng của Kiều
Mạn Tích cọ nhẹ. Có lẽ là quá thoải mái, Kiều Mạn Tích ân ân a a hừ ra
tiếng, Trầm Thư Đường nghe được một trận ngượng ngùng. Nàng cảm giác mình cũng
biến thành kì quái, thì giống với mỗi lần nghe được thanh âm của Kiều Mạn
Tích, giữa hai chân của nàng cũng hầu như sẽ có cảm giác, hơn nữa... Đỉnh của
bộ ngực, lại đứng lên rồi.
"Kiều Mạn Tích, em trở nên thật kỳ quái." Trầm Thư
Đường đỏ mặt nói, nàng ra sức vặn vẹo vòng eo, dùng bộ ngực cọ lấy phía
sau lưng của Kiều Mạn Tích, nhưng đỉnh núi và mảng bóng mượt phía sau lưng
kia ma sát, đồng thời sinh ra bọt, cũng sinh ra một ít cảm giác thoải mái để
Trầm Thư Đường xa lạ, bộ ngực nơi đó....cọ rất thoải mái. Hơn nữa chân tâm
thỉnh thoảng sẽ ma sát đến cánh mông vểnh lên của Kiều Mạn Tích, thì càng
thêm....thoải mái.
"Ân...tôi biết nha, bởi vì tôi cũng rất thoải mái đó. Nơi
đáng yêu đó của A Thư, làm cho phía sau lưng tôi đều đã tê rần." Kiều
Mạn Tích cảm thấy Trầm Thư Đường thật sự là một báu vật, đơn thuần đáng
yêu như thế, giờ khắc này lại cùng mình làm chuyện như vậy. Cảm thấy hai
viên đậu đỏ của trước ngực nàng tăng vọt lên, giữa hai chân cũng mơ hồ có
chút toả nhiệt cọ lấy mông của mình. Kiều Mạn Tích than nhẹ một tiếng, bỗng
nhiên xoay người đối mặt với Trầm Thư Đường. Bọt ở trong nước tản ra, mang
theo một mảng bọt màu trắng.
"Kiều.... Kiều Mạn Tích, chị làm sao quay người lại rồi."
Trầm Thư Đường sao có thể nghĩ đến Kiều Mạn Tích sẽ bỗng nhiên quay người,
nàng ngại ngùng che lấy bộ ngực, rồi lại bị Kiều Mạn Tích kéo ra.
"Bởi vì phía sau lưng bôi xong rồi, phía trước cũng phải bôi
a, tiểu Đường Đường chắc sẽ không phải người bỏ dở nửa chừng chứ? A... Phía
trước cũng bôi, có được hay không?"
Kiều Mạn Tích lại làm nũng lên, thấy cô khẽ mím môi, hai con
mắt lam đậm nước long lanh nhìn mình. Trầm Thư Đường chỉ cảm thấy tim đều lỡ
một nhịp, nàng có chút nhận mệnh gật đầu, chung quy Kiều Mạn Tích nói đúng,
cũng đã làm rồi, còn.... Sợ cái gì chứ. Chỉ có điều sau khi Trầm Thư Đường
bắt đầu, nàng liền phát hiện, phía trước và phía sau, căn bản không như thế!
Sữa tắm một lần nữa đổ một ít, mà Trầm Thư Đường ngay ở dưới
cái nhìn của Kiều Mạn Tích, chậm rãi nhích đến. Phía trước bằng phẳng
không sánh bằng phía sau, mà nơi đó của Kiều Mạn Tích lại quá lớn, Trầm Thư
Đường vừa mới đụng tới, hai người thì đều bởi vì đè ép mà mang đến cảm giác
thoải mái ra tiếng. Một tiếng của Kiều Mạn Tích là rất dài, mà Trầm Thư
Đường chỉ là đè nén kêu rên xuống.
"A Thư, rất thoải mái đúng không? Nhanh hơn chút nữa, phải
nghe lời." Kiều Mạn Tích ôm Trầm Thư Đường, để nàng ôm lấy chính
mình, hai người như là cá quấn quanh chung với nhau, cùng nhau đè ép thân
thể đôi bên, trong ma sát mang theo bọt sữa tắm sinh ra. Khi hai đỉnh núi
đồng dạng đứng thẳng cọ đến hai bên, hai người đều sẽ không nhịn được phát ra
âm thanh.
"Kiều Mạn Tích, em trở nên thật kỳ quái. Tại sao... Rõ ràng
rất xấu hổ, nhưng mà... Thật thích." Trầm Thư Đường hốc mắt đỏ, không
chỉ là thẹn thùng, còn là bởi vì sinh lý thoải mái mà sinh ra nước mắt.
Nửa người trên của hai người hoàn toàn dán vào cùng nhau ma sát lấy nhau,
càng trí mạng là hạ thân cũng thỉnh thoảng đụng vào nhau.
Cảm thấy xương mu của mình và Kiều Mạn Tích ma sát lên, Trầm
Thư Đường chỉ cảm thấy có loại thoải mái không nói ra được. Nàng ôm chặt Kiều
Mạn Tích, có chút quên mình ở trên người cô qua lại cọ nhẹ. Nhìn trên mặt cô
gái mang theo sung sướng, trong mắt lại là e lệ. Kiều Mạn Tích yêu chết dáng vẻ
của Trầm Thư Đường vào giờ khắc này, cô dám khẳng định, Trầm Thư Đường
tuyệt đối sẽ là một bữa ăn ngon lành nhất của chính mình. Dáng vẻ nàng hợp
khẩu vị, để cho mình hận không thể hiện tại thì ăn đi.
"A, sau này tôi cho em, sẽ so với bây giờ còn thoải
mái hơn, em phải đợi ngày tôi ăn sạch em." Kiều Mạn Tích nâng mặt của
Trầm Thư Đường, làm như mê hoặc, càng giống như hạ mệnh lệnh. Nhưng Trầm Thư
Đường lại hoàn toàn bỏ quên những thứ này, trong mắt nàng cũng chỉ có gương
mặt xinh đẹp của Kiều Mạn Tích, còn có cặp mi mắt từ đầu tới cuối chính
mình thích nhấtkia.
"Ần, em sẽ chờ chị."
Hết chương 32
Tác giả có lời bảo bối: Khụ khụ, hôm nay up chậm, bởi vì vừa
rồi mới viết xong, kiểm tra xong liền phát hiện đã hơn bảy giờ, Kiều tao tao
của chương này vẫn cứ lỗ mãng mười phần, không phải thịt lại hơn hẳn thịt,
bỗng nhiên cảm giác, thế giới nợ ta một Kiều tao tao.... Mặt khác chương này
cũng giới thiệu sữa tắm kì diệu, hi vọng mọi người sau này cũng có thể học
dùng.
Mỗi lần up mới Kim Chủ Nan Vi đều cũng làm cho ta thập phần
hưng phấn nhiệt huyết sôi trào, Kiều tao tao không hổ là con gái ruột ta, rất
được chân truyền của ta~ nói vậy chương này đêm nay lại cung cấp vốn quý cho
rất nhiều bảo bảo buổi tối trước ngủ, thỏa mãn một chút vọng tưởng trống vắng
cô quạnh. Trước đó không phải có người nói móc ta hàng năm cung cấp tư thế
và cống hiến cho giới H không? Ta chỉ muốn nói, cảm tạ~ cảm tạ~ không dám nhận
không dám nhận, ta có tư thế ta có kiêu ngạo, bên trong văn bày ra còn chưa đủ
nhiều, lại cho ta mười năm, ta sáng chế tư thế có thể lượn quanh một vòng địa
cầu~~~~
Lời nhảm không nói nhiều, xin mọi người cho Kiều tao tao dâng ra
lưu ngôn và khen thưởng, thuận tiện nhắc lên, tiếp theo cp phụ lên sân khấu
nha.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét