Kim Chủ Nan Vi - Chương 36
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 36: Em ngon miệng như vậy.
Tuy thân phận của Kiều Mạn Tích có thể tùy tiện cho chính mình
nghỉ phép, nhưng dù vậy, cô cũng không có thể vượt qua ba ngày không đi làm,
dù sao công việc chồng chất nữa, cuối cùng vẫn là được bản thân hoàn thành.
Ngồi ở trong phòng làm việc, Kiều Mạn Tích nhìn kế hoạch gần đây. Tập đoàn Kiều
thị trước mắt căn cơ đã đủ vững chắc, tài chính, lợi nhuận cũng đều không có
vấn đề gì. Mấy năm trước cô đã muốn mở rộng một ít thị trường khác, lần này
cũng vừa hay có cơ hội.
Giới giải trí mấy năm gần đây ngoại trừ truyền hình thực tế
ra hot nhất tự nhiên vẫn là tìm kiếm tài năng, kỳ thực nói tìm kiếm tài
năng, mục đích cuối cùng cũng chẵng qua là người có tiềnnâng ngôi sao nào
đó thôi. Nói trắng ra chính là diễn kịch cho khán giả xem, khán giả khen
hay, bọn họ thì có tiền và danh lợi, đương nhiên, người tham gia cũng nhiều.
Giới giải trí triển vọng tốt đẹp, Kiều Mạn Tích tự nhiên cũng muốn chia
một chén canh.
Trước đây không lâu cô thì rầm rộ sôi nổi thu mua một công ty
giải trí, đổi tên là Thượng Kiều Tinh Thành. Mặc dù mới vừa cất bước, nhưng
Kiều Mạn Tích đã nắm giữ không ít người mới có thế gần đây, cũng đào không ít
bảng hiệu có thực lực. Đối với Kiều Mạn Tích mà nói, công ty giải trí
này cũng chẳng qua là thử nghiệm, cô có vốn đi thử này, có thể kiếm tiền
dĩ nhên tốt, lỗ cô cũng không lưu ý.
Vừa vặn gần đây công ty giải trí Giang Thành có ý định tổ chức
tìm kiếm tài năng, Kiều Mạn Tích đã từng có hợp tác với Hạ Minh, lần này
Hạ Minh chủ động ném một cành ôliu, cô tự nhiên là từ chối thì bất kính. Thế
là Kiều Mạn Tích trở thành nhà đầu tư, cùng Hạ Minh liên hợp làm tìm
kiếm tài năng như vậy. Tìm kiếm tài năng không phải hát cũng không phải
diễn viên, mà là người mẫu. Nói trắng ra là, chính là cuộc so tài xem nhan
sắc xem vóc người xem phẩm vị. Hôm nay đúng lúc là lần đầu tiên ghi hình《người mẫu toàn dân》, Kiều
Mạn Tích thân là nhà đầu tư ít nhiều đều phải đi thổi phồng mặt mũi một
chút.
Đến trưa, cửa phòng làm việc đúng giờ được đẩy ra, Kiều Mạn Tích
dựa vào ghế thấy được Trầm Thư Đường cầm túi đi vào. Nàng ăn mặc một thân
quần áo thể thao màu trắng, nhìn qua sạch sẽ lại xinh đẹp, hôm nay bên ngoài
có chút lạnh, mặt nàng đông đến hiện ra hồng nhạt, vừa cười đem cơm trưa của
nàng làm xong đặt ở trước mặt mình.
"Kiều Mạn Tích, em làm cơm cá chình cho chị, còn có một
chút dưa cải" Trầm Thư Đường cười nói, chu đáo đem mỗi dạng món ăn đều
bày ra đến, đặt ở trước mặt đặt Kiều Mạn Tích. Từ sau khi hai người thân mật,
Trầm Thư Đường thường thường sẽ ở buổi trưa qua đây đưa cơm trưa cho mình. Lâu
dần, Kiều Mạn Tích đã ăn quen Trầm Thư Đường làm gì đó rồi, thậm chí cảm thấy
so với mấy cái khách sạn năm sao kia còn mùi vị hơn nhiều.
Tuy không khí thật lạnh, nhưng Trầm Thư Đường bôn ba qua lại như
thế cũng là khổ cực, Kiều Mạn Tích không chỉ một lần từng nói không cần nàng
phiền phức như vậy, nhưng Trầm Thư Đường lại cảm thấy mỗi ngày có thể đưa cơm
cho Kiều Mạn Tích là chuyện nàng vui vẻ nhất. Nàng thì giống như tiểu nữ
sinh đang yêu nhau tha thiết, một mạch muốn đem đồ tốt nhất của mình đều cho
đối phương, dù cho chỉ là gặp mặt buổi trưa, nhìn xem Kiều Mạn Tích ăn cơm
mình làm đều sẽ hài lòng.
"Khổ cực tiểu Đường Đường đáng yêu của tôi rồi, ngoan, đến
trong lồng ngực tôi ngồi."
"Nhưng mà....chị như vậy sẽ không dễ dàng ăn cơm đi."
"Không có chuyện gì a, có tiểu Đường Đường đút tôi ăn
mà."
Kiều Mạn Tích nói khoác không biết ngượng, sau đó lại như tiểu hài
tử thật sự chờ Trầm Thư Đường từng miếng từng miếng đútcơm cho cô ăn như
thế, còn không ngừng chỉ huy nói muốn ăn cái này muốn ăn cái kia. Đối mặt sự
ấu trĩ của Kiều Mạn Tích, Trầm Thư Đường đều chu đáo đút cho cô, chỉ kém
đem đồ nhai lấy đưa đến trong miệng cô. Sau khi ăn uống no đủ, Kiều Mạn Tích
hài lòng nằm trên ghế sofa muốn hút thuốc, còn chưa đốt lên, Trầm Thư Đường
đã đem thuốc hút đi rồi.
"Kiều Mạn Tích, ít hút một chút đi, vừa ăn xong cơm hút
thuốc không tốt, em pha trà cho chị." Trầm Thư Đường không biết chính
mình có phải nên làm như thế hay không, dù sao nàng cảm giác mình không nên
quản Kiều Mạn Tích quá nhiều, mà nàng cũng chú ý tới khi thuốc của Kiều
Mạn Tích bị chính mình rút đi cô hơi nhíu lông mày, nhưng sau khi thấy được
trà của mình lại phân tán ra.
Kỳ thực đúng như Trầm Thư Đường suy nghĩ, hành động vừa rồi
đổi bất cứ người nào làm, Kiều Mạn Tích đều phải cho người đó đẹp mặt. Kiều
Mạn Tích là người tùy hứng quen rồi, từ nhỏ đến lớn vẫn không có ai dám đối với
cô quơ tay múa chân, chớ nói chi là rút đi thuốc của cô. Nhưng lúc này đây,
Trầm Thư Đường làm rồi, lần đầu tiên bị người quản, Kiều Mạn Tích đột nhiên
cảm thấy cảm giác như vậy cũng không tệ lắm, đặc biệt là ngửi thấy vị nhàn
nhạt của hồng trà, bất mãn trong lòng cũng là hòa tan theo.
"Tiểu Đường Đường đối với tôi tốt như vậy, tôi cũng muốn
cho rằng em là vợ của tôi." Kiều Mạn Tích hơi híp mắt, thỏa mãn uống
hồng trà. Nghe được lời của cô, mặt của Trầm Thư Đường lập tức thì đỏ. Nàng
cúi đầu nắm chặt quần áo, rất muốn nói..... Là vợ chị cũng không sao, nhưng
mà lời chưa kịp ra khỏi miệng thì mắc cỡ không nói ra được, cuối cùng chỉ có
thể coi như thôi.
"Buổi chiều còn phải bận sao?" Trầm Thư Đường biết Kiều
Mạn Tích gần đây rất bận, mỗi ngày về nhà đều muốn chính mình xoa bóp cho cô
giảm bớt mệt mỏi.
"Xế chiều hôm nay nhẹ nhõm một ít, tham dự một chương
trình tìm kiếm tài năng thì xong rồi." Kiều Mạn Tích hưởng thụ tựa ở
trong lồng ngực Trầm Thư Đường, lười biếng không muốn đứng lên.
"Chương trình tìm kiếm tài năng, sẽ có rất nhiều ngôi sao
chứ." Nghe được tìm kiếm tài năng, Trầm Thư Đường hơi sững sờ, lập tức
nghĩ đến trước đó Kiều Mạn Tích từng nói muốn ở giới giải trí làm chút
chuyện, cũng hiểu rõ rồi. Nghe ra hiếu kì trong lời nói của Trầm Thư
Đường, Kiều Mạn Tích nghĩ đến Trầm Thư Đường tuổi này chắc cũng là đối với
ngôi sao có chút hứng thú, cô suy nghĩ một chút, bỗng nhiên ôm chầm cái cổ của
Trầm Thư Đường, ở trên gương mặt của nàng hôn xuông.
"Tiểu Đường Đường muốn đi không? Có thể đi cùng tôi
nha." Kiều Mạn Tích hiểu được nhất là tâm tư của người khác, huống chi
Trầm Thư Đường đem hiếu kỳ đều viết lên mặt.
"Có thể không? em cũng có thể đi theo sao?" Nghe được
chính mình có thể đi, Trầm Thư Đường tự nhiên là tình nguyện, thứ nhất là
nàng muốn quý trọng thời gian ở chung với Kiều Mạn Tích, thứ hai là nàng
cũng xác thực đối với cái kia có chút hiếu kỳ.
"Có thể, tiểu Đường Đường đi với tôi thì được."
"Vậy....em có thể đem tiểu Ức cũng dẫn theo không?" Trầm Thư
Đường mặc dù biết yêu cầu của chính mình có chút nhiều, nhưng vẫn là muốn tranh
lấy một chút, nàng biết em gái mình đối với ngôi sao cũng là rất tò mò,
vừa vặn hôm nay em ấy nghỉ, Trầm Thư Đường thì muốn Trầm Ức cũng tới tham
gia náo nhiệt một chút.
"Có thể, tiểu Đường Đường cũng nói rồi, tôi làm sao có thể
nói không chứ? Còn nữa, sau này nói chuyện cùng tôi không cần cẩn thận
như vậy, yêu cầu của em, tôi đều cho phép." Kiều Mạn Tích ôm lấy Trầm Thư
Đường, hai mắt mang theo chút mê ly, mỗi lần cô lộ ra ánh mắt như thế, Trầm Thư
Đường đều biết cô muốn cái gì.
Hai người có ăn ý cùng nhau hôn môi, hấp thụ lẫn mùi vị nhau
ngọt ngào ăn mặn lẫn nhau. Cảm thấy Kiều Mạn Tích lôi kéo tay của chính mình
vòng qua quần bó của cô, đặt ở trên quần lót nhỏ mỏng manh. Trầm Thư Đường
biết Kiều Mạn Tích muốn, dù sao mấy ngày gần đây cô quá bận, lại là rất lâu
không có làm rồi. Nhưng nhìn nhìn thời gian, tựa hồ đã sắp qua giờ nghỉ
trưa rồi, nếu như lúc này làm, có thể lại phải trì hoãn rất lâu.
"Kiều Mạn Tích, thời gian không đủ." Trầm Thư Đường đỏ
mặt nói, cẩn thận từng li từng tí một xoa xoa chân tâm nóng bỏng mềm mại của
Kiều Mạn Tích, người sau nghe xong nhíu mày lại, bất mãn vểnh miệng
"Phải đó, thời gian không đủ, một lần lại đút không no, đều là lỗi
của tiểu Đường Đường, em ngon miệng như vậy, tôi thấy em thì muốn làm
cùng em" Kiều Mạn Tích chẳng biết xấu hổ đem nguyên nhân mình tùy tiện
động dục đổ lỗi ở trên người Trầm Thư Đường, cô cảm giác mình lại dục cầu
bất mãn rồi, đêm nay nhất định muốn Trầm Thư Đường làm thêm mấy lần mới có
thể tiêu diệt cổ hỏa khí trên người này.
"Tiểu Đường Đường thu dọn chút, chúng ta đi đón tiểu Ức
trước, sau đó trực tiếp đi sảnh phát sóng." Kiều Mạn Tích nói xong, đã
đứng lên, thấy cô bóp bóp mông của chính mình sau đó nhẹ như mây gió đi ra
ngoài nói với Dương Hân Du sắp xếp buổi chiều, Trầm Thư Đường sờ sờ gương
mặt đỏ lên của chính mình, luôn cảm giác mình cũng biến thành kì quái, trước
đây bị Kiều Mạn Tích bóp mông, cảm giác nhiều nhất của nàng là xấu hổ và
ngượng ngùng, nhưng bây giờ.... Trái lại nàng hi vọng Kiều Mạn Tích có thể
bóp lâu một chút.....
Hết chương 36
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét