Sau Khi Thay Huynh Cưới Bạch Nguyệt Quang - Chương 125

Chương 125: Lập cục. Thính giác của Thẩm An Ninh rất nhạy bén, dựa vào tiếng bước chân, nàng đoán được Nhạn Nam không đi xa mà dừng lại. Nhạn Nam muốn nghe cái gì? Thẩm An Ninh thắc mắc: "Ngươi vừa nãy cố ý tiết lộ tin thái phó chết cho Nhạn Nam sao?" "Vậy sao?" Trịnh Nhiễm cúi đầu, "Triều đình liên tiếp tổn thất mấy vị đại thần, đều là những tài năng dự bị, cứ thế mà mất đi, ngươi có cam tâm không?" Trong thù ngoài tạc, kinh thành trong nháy mắt sẽ tan rã, Nhạn Nam đến kinh thành lúc này là có ý gì? Trịnh Nhiễm nói tiếp: "Ta đã xem bản đồ, từ phương bắc đến kinh thành hàng ngàn dặm, qua bao nhiêu cửa ải, trong đó còn có chiến hỏa giữa quân phản loạn và triều ta, một mình Sơn Nương làm sao mà tới được?" Câu hỏi này đến nay vẫn chưa ai nhận ra. Thẩm An Ninh thích xem bản đồ, Trịnh Nhiễm cũng xem theo. Cô nhìn thấy các cửa ải, và cả những thành trì đang chìm trong khói lửa. Từ phương bắc đến kinh thành phải đi qua nhiều châu phủ, ...

Kim Chủ Nan Vi - Chương 39

Chương 39: Ta lại không thể không tiếp thu.

"An, tỉnh lại đi... Đã qua rồi, tỉnh lại đi." Trong bóng tối, có một âm thanh đang gọi chính mình, không phải quen thuộc của người đó, mà là một tiếng kêu xa lạ. An, người đó sẽ không gọi mình như thế, cậu ấy sẽ gọi mình Úc An, trên thế giới này chỉ có cậu ấy sẽ gọi nàng như vậy. Hạ Úc An yêu thích xưng hô như thế, chỉ cần là tất cả của Giang Tầm Y, nàng đều thích, đều yêu.

Ở trong thế giới của bản thân là một mảng đen kịt, đen kịt và yên tĩnh như vậy để Hạ Úc An yên tâm. Nàng không cần phải chịu đựng sự xa lánh của Giang Tầm Y nữa, không cần lo lắng ngày nào đó người đó sẽ lại một lần nữa yêu thích người khác, để cho mình triệt để mất đi tư cách có được cậu ấy. Nhưng mà... Nơi này lại không có Giang Tầm Y, cho nên nàng chỉ có thể tỉnh lại, trở lại trên thế tàn khốc ban đầu đó.

"Ngươi cuối cùng tỉnh rồi, vừa rồi làm sao cũng gọi ngươi không tỉnh, ta rất lo lắng ngươi sẽ xảy ra chuyện" Hạ Úc An mở mắt ra, trước tầm mắt lại là một mảnh hơi nước mơ hồ. Nước mắt theo khóe mắt lướt xuống, nàng theo thói quen dùng khăn giấy lau, nói nói tiếng xin lỗi với Kỷ Uyển trước mặt.

"Không có chuyện gì, ngươi tỉnh lại là tốt rồi, An, tình huống gần đây của ngươi không phải rất lạc quan, có phải là bác sĩ Giang bên kia lại xảy ra vấn đề?"

Kỷ Uyển lo lắng nói ra, thấy ánh mắt của Hạ Úc An mang theo chút thương tiếc. Cô ấy là một bác sĩ tâm lý, ở trấn Gia Hải có chút danh tiếng, cũng có phòng cố vấn tâm lý của chính mình. Quen biết Hạ Úc An đại khái là ở một ngày nào đó của 5 năm trước, ngày đó bên ngoài mưa to rơi xuống, Kỷ Uyển đã chuẩn bị tan tầm sớm, nhưng không hề hẹn trước, người toàn thân ướt đẫm cứ như vậy vọt vào, người này chính là Hạ Úc An.

Nàng cấp thiết dò hỏi chính mình có thuốc chống uất ức và thuốc ngủ hay không, bất luận bao nhiêu tiền cũng được, chỉ cần bán cho nàng đồng thời bảo mật thì được rồi. Bác sĩ tâm lý ít nhiều có thể từ ngôn hành cử chỉ của một người bao gồm ánh mắt của nàng nhìn ra nội tâm của nàng, Kỷ Uyển nhíu mày, cô ấy cảm thấy cảm xúc của Hạ Úc An rất không ổn định, đồng thời không xác định có khuynh hướng bạo lực hay không.

Kỷ Uyển nỗ lực an ủi nàng, đồng thời tùy lúc chuẩn bị báo cảnh sát, có lẽ là thấy được động tác của chính mình, Hạ Úc An bỗng nhiên yên tĩnh lại. Nàng vén lên tóc dài, đau thương nhìn mình, cũng chỉ là cái nhìn kia, Kỷ Uyển thì ngừng lại ý đồ gọi điện thoại. Cô ấy nhìn ra trong mắt của Hạ Úc An có bình tĩnh, đó là một loại cảm giác nản lòng thoái chí, thực sự để người ta không có cách nào đối với nàng không sản sinh thương hại.

"Có cần như vậy không? Ta chỉ là muốn một ít thuốc mà thôi, chỗ này của ngươi là phòng cố vấn tâm lý, chắc có chứ? Ta không phải tù nhân trốn trại, không phải bệnh tâm thần, cũng có đủ tiền." Hạ Úc An thấp giọng nói ra, quần áo ướt đẫm không cách nào giữ ấm, nàng không ngừng run rẫy, đau đớn của xương khớp để nàng đứng thẳng khó khăn, nàng chỉ có thể mệt mỏi ngồi ở trên ghế. Nhìn mặt tái nhợt của nàng, Kỷ Uyển tạm thời quyết định tăng ca, cô ấy đưa cho Hạ Úc An khăn mặt sạch sẽ và một ly ca cao nóng.

"Vị tiểu thư này, ta không có quyền tự mình cho ngươi thuốc chống uất ức và thuốc ngủ, nếu như ngươi cần trị liệu tâm lý, có thể hẹn trước tìm ta." Kỷ Uyển thấp giọng nói ra, cô ấy cảm thấy Hạ Úc An là người có câu chuyện, đồng thời nàng tuyệt đối cần phụ đạo tâm lý. Nhưng nghe xong lời của mình, Hạ Úc An chỉ là cười, uyển chuyển cự tuyệt yêu cầu của cô ấy.

"Ta chỉ cần thuốc, mà cái gọi là phụ đạo của ngươi đối với ta mà nói cũng không có tác dụng. Người ta yêu, cậu ấy thì muốn kết hôn với người khác." Hạ Úc An nhẹ giọng nói ra, lời nói như vậy Kỷ Uyển nghe xong cũng không ngoài ý muốn, dẫn đến bệnh tâm lý có rất nhiều loại, bởi vì tình yêu cũng không phải không có.

"Ta không hiểu câu chuyện của ngươi, cho nên tạm thời không cách nào đối với chuyện này tiến hành phán đoán. Nhưng ở trong lòng ngươi, chắc là không thể nào tiếp thu được sự thực này." Kỷ Uyển thấp giọng nói ra, bởi vì yêu mà dẫn đến bệnh chứng so với áp lực của công việc rất nhiều và xã hội còn muốn lớn hơn, bởi vì yêu không có cách hóa giải, nghĩ đến sẽ vô cùng bi thống (bi thương và thống khổ), tên bệnh là vì yêu, chẳng qua là như thế.

"Phải a, ta không thể tiếp thu, nhưng mà ta lại không thể không tiếp thu, cậu ấy cười đến vui vẻ như vậy, chắc cậu ấy là rất rất yêu người đó, nhưng tại sao ta thì không được chứ? Ta so với bất cứ người nào trên đời này đều yêu cậu ấy, ta đi theo bên người cậu ấy nhiều năm như vậy, nhưng mà cậu ấy phải kết hôn rồi, còn để ta làm phù dâu của cậu ấy, nhìn theo cậu ấy và một nam nhân khác sống chung với nhau. Ta không chịu được, ta thật sự sẽ chịu không nổi."

Hạ Úc An lúc này đã hoàn toàn là tự mình nói với mình, nghe nàng thấp giọng nỉ non, Kỷ Uyển cũng bắt được trọng điểm, xem ra Hạ Úc An thích là một nữ nhân, mà nữ nhân này, sắp cùng một nam nhân khác kết hôn. Cảm tình như vậy, sợ là so với kiểu mẫu của nam nữ thông thường còn phải khó khăn hơn. Kỷ Uyển không nói, thì chỉ là nhìn Hạ Úc An đang đang lầm bầm lầu bầu.

"Vị tiểu thư này, ngươi và gút mắc bản thân mình , không bằng nghiêm túc suy nghĩ một chút,bây giờ ngươi muốn làm nhất chính là cái gì, nếu như ngươi vẫn trốn ở trong ngõ cụt, mãi mãi cũng không có cách nào đi ra." "Ta... Muốn làm cái gì? Nhưng ta có thể làm cái gì đây? Ta cái gì cũng không làm được, ta không thể ích kỷ như vậy đi quấy rối cậu ấy, không thể ngăn cản cậu ấy, càng không thể quên cậu ấy hoặc là căm hận cậu ấy. Ta có thể làm, chỉ có âm thầm chúc phúc cậu ấy, bất lực nhìn cậu ấy rời khỏi ta."

Hạ Úc An nói xong, bỗng nhiên cười lên, trong giây lát này, thấy được nụ cười của nàng, Kỷ Uyển rất ít đối với người bệnh sinh ra đồng tình. Nữ nhân này rất đáng thương, nàng đáng thương cũng không ở chỗ tình cảm chân thành của nàng lựa chọn người khác. Mà là nàng quá rõ ràng chính mình nên buông tay, ở bên trong tuyệt vọng vẫn duy trì tỉnh táo, lựa chọn đối với người đó lựa chọn chính xác nhất, lại đem tất cả khổ sở đều giữ lại cho chính mình. Ý thức nghề nghiệp của Kỷ Uyển nói cho cô ấy biết, người trước mặt này cần phụ đạo, bằng không không lâu sau đó nàng rất có thể sẽ lựa chọn phương thức quá khích kết thúc tính mạng của nàng.

"Vị tiểu thư này, không ngại nói cho ta biết tên của ngươi, nói thật, ta cũng không phải vì kiếm tiền, mà là tình huống bây giờ của ngươi vô cùng không lạc quan." Kỷ Uyển cũng không hy vọng nữ nhân xinh đẹp trước mặt này có chuyện, nhưng đối phương nghe xong lời của mình, chỉ là lắc đầu một cái, đứng dậy rời đi. Lúc gần đi nàng nói, nếu như nàng còn cần sẽ trở lại, mà vài ngày sau nàng cũng xác thực đến rồi, vừa đến, thì duy trì đến 5 năm.

"Kỷ Uyển, giữa chúng ta, vẫn là giống như lúc trước." Hạ Úc An cuối cùng dừng lại nước mắt, nàng có chút mệt mỏi chống lấy đầu, nhưng Kỷ Uyển hiểu rõ, không có vấn đề gì chính là vấn đề lớn nhất. Hạ Úc An yêu thích Giang Tầm Y bao lâu, nàng thì đè nén bấy lâu. Vấn đề của nàng đã càng ngày càng nghiêm trọng, nàng có bao lâu không uống thuốc ngủ đi vào giấc rồi? Một năm, hay là hai năm? có lẽ lâu hơn. Nhưng gần đây nàng lại nói, có thuốc ngủ cũng không ngủ được, đây chính là chuyển biến xấu nghiêm trọng.

"Có lẽ ngươi nên thử đi bên ngoài dạo xem, đừng luôn ở trong nhà, như vậy đối với ngươi không tốt." Kỷ Uyển đem trà nóng đưa cho Hạ Úc An, nàng rất không thích đồ quá ngọt, trái lại rất yêu thích trà đắng, cafe không thêm bất kỳ đường. Nàng nói nàng quen thuộc những mùi này, đối với nàng mà nói, đã không có gì đắng hơn so với ba chữ Giang Tầm Y này rồi.

"Ta không muốn ra ngoài, ta cũng không muốn tiếp xúc người khác. Ta chỉ muốn luôn canh giữ ở bên người cậu ấy, ta sợ ta hơi thả lỏng, cậu ấy thì sẽ yêu thích người khác. Kỷ Uyển, ta có phải rất ích kỷ hay không? Rõ ràng cậu ấy đối với ta không có cảm giác, nhưng ta vẫn là đang kỳ vọng một ngày nào đó cậu ấy có thể thích ta." Hạ Úc An cười khổ, so với khóc còn khiến người ta cảm thấy khó chịu.

Kỷ Uyển đem thuốc nàng cần lấy ra đưa cho nàng, đây đã không tính là thuốc chống đề kháng, mà là một loại thuốc gây tê thần kinh, sau khi dùng sẽ có thất thần ngắn ngủi, có thể ở trong thời gian ngắn hạn cái gì cũng không đi suy nghĩ, thì giống như thuốc mê. Loại thuốc mê này xác thực rất có có hiệu quả, nhưng tác dụng phụ cũng lớn hơn. Kỷ Uyển rất ít sẽ cho người bệnh dùng, trừ phi.... Người bệnh đã nghiêm trọng cần phải gây tê ngắn ngủi mới có thể thu được yên tĩnh.

"Thuốc này ngươi tận lực uống ít, đối với thân thể của ngươi không tốt." Tuy đem thuốc cho Hạ Úc An, nhưng Kỷ Uyển vẫn là không yên lòng.

"Ừm, ta biết, qua mấy ngày chính là giao thừa, ta chỉ là không muốn ba mẹ lo lắng." Hạ Úc An đem thuốc bỏ vào trong túi, Kỷ Uyển lại cảm thấy rõ ràng là uống loại thuốc này rồi mới có thể khiến người ta lo lắng đó.

"Giao thừa, ngươi sẽ cùng bác sĩ Giang gặp mặt chứ? Kỳ thực ta cảm thấy, có lẽ ngươi nên nổ lực một chút không phải sao? bây giờ cô ấy không có người thích, nữ nhân ít nhiều là hưởng thụ được theo đuổi, ngươi có nỗ lực theo đuổi qua cô ấy chưa?"

"Ta.... Ta không có."

Nghe được lời của Kỷ Uyển, Hạ Úc An nhíu mày, nàng xác thực thường thường tỏ tình với Giang Tầm Y, cũng....cũng cởi quần áo câu dẫn qua rồi, nhưng Giang Tầm Y mỗi lần không phải phớt lờ chính là lại đem quần áo của mình mặc vào. Lâu dần, Hạ Úc An cũng không biết nên làm như thế nào rồi…Nàng sợ Giang Tầm Y từ chối, sợ Giang Tầm Y chán ghét nàng.

"Này, Hạ Úc An, ngươi có phải đã ngốc đến bỏ quên ưu thế của bản thân ngươi? Ngươi là người nào? Dùng Internet mà nói, bạch phú mỹ. Dung mạo ngươi xinh đẹp, có tiền, vóc người cũng không tệ, tại sao không dùng ưu thế của chính mình cố gắng một chút? Đuổi theo người phải tiêu hao thời gian và tinh lực cũng không ít, ngươi không ngại thử xem, cũng cho bản thân ngươi tìm chút chuyện làm."

Kỷ Uyển tận tình khuyên nhủ, bây giờ cô ấy hy vọng nhất Hạ Úc An tìm được một mục tiêu mới, như vậy ít ra nàng sẽ không lại đoán mò. Nghe được lời của cô ấy, Hạ Úc An ngơ ngác nghĩ một chút, tựa hồ cũng đồng ý rồi. Nghĩ tới qua mấy ngày chính là giao thừa, mùng một chính mình và ba mẹ cũng phải đi nhà A Tầm làm khách, con mắt của Hạ Úc An bỗng nhiên sáng lên.

"Cám ơn ngươi Kỷ Uyển, ta phải trở lại chuẩn bị." Hạ Úc An hiếm khi có tâm tình tốt, nàng gọi điện thoại hẹn trước làm đẹp toàn thân, lại chuẩn bị đi cửa hàng quần áo thường mua mua chút đồ mới. Nghĩ đến muốn theo đuổi Giang Tầm Y, Hạ Úc An nghĩ một chút, bỗng nhiên không biết nên làm sao theo đuổi người, có lẽ nàng nên lên máy tính tra một chút.

Hết chương 39

Tác giả có lời bảo bối: khụ khụ, cp Hạ bức khổ x Giang thẳng vũ đến rồi, kỳ thực đôi này thật sự đã không phải cp phụ rồi, phần truyện này cũng là cùng cp chính gần như ngang hàng, giả như Kiều tao tao và tiểu Đường Đường có 60%, phần truyện của cp này chí ít 40%. Cho nên thích xem cp này cũng xin yên tâm, phần truyện tuyệt đối là đủ.

Chương này nói cho chúng ta một cái đạo lý, nếu như ngày mưa cả người là nước đi vào trong phòng mở miệng thì muốn động đồ vật, làm sao không bị xem là bệnh thần kinh.

Đáp: Tướng mạo ngươi phải xinh đẹp.

Cảnh tượng 1:

Kỷ Uyển: Thật ngại quá, nơi này đã đóng cửa.

Hạ Úc An: Ta chỉ là muốn mua thuốc, ta cần thuốc.

Kỷ Uyển: Từ đâu tới mau đi, không có.

Hạ Úc An: Ta có tiền!

Kỷ Uyển: Không bán.

Hạ Úc An: Ta không phải bệnh tâm thần!

Kỷ Uyển: ? ? ? Ngươi cảm thấy có sức thuyết phục sao?

Hạ Úc An:vén tóc lên~

Kỷ Uyển: con người này.... Đẹp mắt như vậy, nhất định không phải bệnh tâm thần!

Mọi người: ..... Hành vi thường ngày của bác sĩ đâu?

Cảnh tượng 2:

Tùy ngộ nhi An: Xin chào các vị bạn nhiệt tình trên mạng, bây giờ ta muốn đuổi theo bạn gái của ta, nhưng ta cũng là một người nữ sinh, xin hỏi, ta nên làm gì để cậu ấy đối với ta động lòng?

Là Kiều không phải kiều: Aiz? đề tài này ta sẽ đáp a! Cái đó, cưng yêu, nếu như dung mạo ngươi xinh đẹp, thì phải phát huy ưu thế của ngươi. Sắc đẹp là ai cũng không thể cự tuyệt, bao gồm ta!

Tùy ngộ nhi An: Vậy ta nên làm sao phát huy ưu thế của ta vóc người ta vẫn được.

Là Kiều không phải kiều: Không hình không tướng mạo.

Tùy ngộ nhi An: Xin lỗi ta không thể gửi ảnh của ta.

Là Kiều không phải kiều: Nga, vậy bỏ đi, ngươi.... Bỏ thuốc, bỏ cho mình, sau đó câu dẫn người đó.

Tùy ngộ nhi An: Ta nên làm sao bỏ thuốc chính mình? Sau khi uống thuốc đi qua cậu ấy sao?

Là Kiều không phải kiều: Không được, như vậy thời gian quá lâu, ngươi sẽ nước tràn thành lụt. Ngươi trực tiếp đem thuốc rót ở bên trong bình nước khoáng, sau đó đi tới cửa uống.

Tùy ngộ nhi An: ....... Chuyện này. ........

Là Kiều không phải kiều: Nghe ta không sai.

Mọi người: Kiều tổng, kỹ thuật ngươi bình thường trêu người đúng là dạy Hạ bức khổ một chút a, ngươi đây ý tưởng rách gì?

Là Kiều không phải kiều: Hừ, ai bảo nàng không gửi cho ta bức ảnh.

Mọi người: .....

Tuy Kiều tao tao ở chính văn không xuất hiện, nhưng mà nàng là con gái ruột ta, chính là ta muốn cho nàng cảm giác tồn tại,(^).

Buổi biểu diễn dành riêng cho Hạ bức khổ còn có hai chương nha, yêu thích cp phụ làm sôi động lên, tiểu kịch trường rất đáng yêu thêm chính văn rất đáng yêu, bảo bảo mọi người cho meo meo nhà ta like và lưu ngôn nha. Thuận tiện nhắc chút, chương sau đại khái có chút khiếm nhã nhỏ nói không ra.



 


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Bạch Lộ Vi Sương - Chương 12

Thanh Lãnh Gặp Kẻ Điên - Chương 1

Phất Tinh - Chương 45