Kim Chủ Nan Vi - Chương 4
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 4: Em đây không ngực không mông.
Ngày tiếp theo,
tựa hồ lúc trước chưa gặp Kiều Mạn Tích không có khác biệt, Trầm Thư Đường vẫn
là lên lớp trước sau như một, thời gian nghỉ ngơi đến bệnh viện thăm mẹ, thứ
bảy và chủ nhật chăm sóc Trầm Ức. Cuộc sống bận rộn như vậy để Trầm Thư Đường
quên mất chuyện đó, cho đến hôm nay, nàng bị một trận điện thoại đánh thức, mới
ở dưới ánh mắt bất mãn của bạn phòng, vội vã leo xuống giường đến bên ngoài
nhận điện thoại.
"Tiểu khả
ái, nhớ tôi rồi chưa?" người gọi điện đến chính là Kiều Mạn Tích, Trầm Thư
Đường không ngờ cô lúc này gọi cho mình, chung quy mới sáng sớm hơn 8 giờ, hơn
nữa hôm nay là thứ ba.
"Kiều tổng, xin chào." Trầm Thư Đường không hiểu được mang đến niềm
vui cho người khác, cả lời phu diễn (nói cho có) cũng không biết nói. Thấy nàng
hoàn toàn lờ đi vấn đề của mình, trái lại để Kiều Mạn Tích cảm thấy hứng thú,
chung quy người nịnh hót cô ấy quá nhiều rồi, Trầm Thư Đường vụng về chính là
nguyên nhân bản thân nhắm trúng nàng.
"Tiểu khả
ái, chút nữa đến chỗ tôi, trên tin nhắn có địa chỉ." Kiều Mạn Tích thấp
giọng nói, nghe được tâm trạng cô rất tốt, âm đuôi của lời nói cũng là vểnh lên.
"Nhưng mà,
Kiều tổng, chút nữa tôi còn đi học." nghe được lời của Kiều Mạn Tích, Trầm
Thư Đường sắc mặt khó coi, suy cho cùng bản thân là muốn lấy học bổng, một khi
nghỉ học, thì sẽ không có học bổng lấy rồi.
"Tiểu khả
ái, em thật sự là một chút cũng không đáng yêu, lâu như vậy không thấy, nhưng
mà tôi rất nhớ em đó. Tôi mặc kệ, hôm nay tôi muốn thấy được em." Kiều Mạn
Tích nói xong đã cúp máy, nghe thấy mệnh lệnh bá đạo của cô ấy, Trầm Thư Đường
chỉ có thể thở dài, trước tiên gọi điện thoại với giáo viên phụ trách xin nghỉ
phép, còn về học bổng, xem ra là lấy không thành rồi.
Trầm Thư Đường
biết Kiều Mạn Tích đối với mùi vị và cách trang điểm rất coi trọng, nàng đi tắm
rửa, sau đó dùng thời gian nhiều hơn bình thường để hóa trang, thay đổi xong y
phục thì hướng đến địa chỉ của Kiều Mạn Tích cho mình mà đi. Nhưng mà
nhìn hướng dẫn trên điện thoại, tuyến đường trong đó vốn dĩ chưa đi, dưới tình
thế không biết làm sao Trầm Thư Đường chỉ có thể đón xe, lại có thể dùng thời
gian nữa tiếng đồng hồ mới đến, mà tiền xe cũng đắt kinh người, đứng ở trước
ngôi biệt thự lấy màu trắng làm chủ, Trầm Thư Đường đi tới, muốn nói với cảnh vệ
trước cửa mình là Kiều Mạn Tích tìm đến, nhưng cảnh vệ cũng không có ngăn cản
cô, trái lại trực tiếp mở cửa để nàng vào, nàng vừa bước vào, thì có một nữ
nhân đi qua, nữ nhân nhìn ra khoảng ba mươi tuổi, chắc là quản gia ở đây.
"Xin chào, Trầm tiểu thư, tôi là quản lý của Kiều tổng, xin đi theo tôi."
nữ nhân lịch sự nói, xoay người dẫn mình đi phía sau của biệt thự, vừa mới đến
trong đó, Trầm Thư Đường ở phía xa thì thấy Kiều Mạn Tích nằm ở dưới ghế dài.
Hôm nay cô mặc một thân bikini màu đen, nếu nói rất bạo lộ, cơ hồ thì cùng mấy
nữ minh tinh truyền hình châu mỹ giống nhau.
Mảnh vải nhỏ màu
đen bao lấy bộ ngực của cô, sợi dây mảnh mai thắt ở giữa bẹn, xem ra dường như
dùng sức vừa kéo, mảnh vải đó thì sẽ dễ dàng bị kéo rách đi. Mà áo lót trên
người càng là gợi cảm, thiết kế vây chặt đem bộ ngực của Kiều Mạn Tích vốn thì
lớn chen chúc với nhau, hình thành một đạo khe vực hình cung, mà áo lót là nữa
che, lộ ra hơn phân nữa thịt mềm tròn trịa trắng nõn.
Thấy được mình
qua, cô ấy cười cười với mình, tháo xuống kính râm trên mặt, quả nhiên, cho dù
ở nhà, Kiều Mạn Tích cũng vẽ dung mạo tinh xảo, tô son môi đỏ rực. Cô ấy để hai
nữ nhân ngoại quốc bên cạnh rời khỏi , vẫy vẫy tay với mình, Trầm Thư Đường có
thể rõ ràng cảm thấy được, hai nữ nhân ngoại quốc đó đối với mình có địch ý,
lại vẫn là không thể không rời khỏi.
"Kiều tổng,
em đến rồi." Trầm Thư Đường đứng ở bên cạnh, nhẹ giọng nói, mà Kiều Mạn
Tích thì chỉ là ngẩng đầu, cười như không cười nhìn nàng.
"Tiểu khả ái, lâu như vậy không gặp em lại xinh đẹp rồi, nột, cởi giày qua
đây, để tôi sờ thử em" lời nói của Kiều Mạn Tích từ trước đến giờ đều mang
theo giọng điệu vốn có của cô, khi cô ấy nói chuyện thích dựa ở địa phương nào
đó, dáng vẻ lười nhát lại tùy ý, âm đuôi cũng luôn là tăng lên.
Nghe cô nói như
vậy, Trầm Thư Đường cởi đi dép quai hậu, từ từ đi qua, đứng ở bên cạnh ghế nằm
của Kiều Mạn Tích. Người sau cúi đầu, thủy chung nhìn chân của Trầm Thư Đường,
lần trước cô thì cảm thấy chân của Trầm Thư Đường cũng rất đẹp, mỗi một ngón
chân đều thon dài rất thẳng, không có vì thường năm mang giày cao mà biến hình
(thay đổi hình dạng), tròn trịa đầy đặn, không có chỗ đen, nói thế nào, cũng là
một đôi chân rất đẹp.
"Này, tiểu
khả ái, ngồi ở đây" Kiều Mạn Tích nhẹ tiếng nói, vỗ vỗ đùi của mình, việc
này ngược lại là để Trầm Thư Đường có chút do dự, nàng cảm thấy bản thân tuy
rất nhẹ, nhưng luôn cảm thấy Kiều Mạn Tích nhìn ra càng yếu đuối chút, có chút
lo lắng bản thân ngồi lên có đè đau cô không, có lẽ là nhìn ra suy nghĩ của
mình, Kiều Mạn Tích cười rồi cười, vươn tay kéo mình qua.
"Đầu óc của
tiểu khả ái nghĩ thật nhiều, em đây không ngực không mông, sao có thể đè đau
tôi." Kiều Mạn Tích vừa nói, đã đem Trầm Thư Đường kéo đến trong ngực,
nghe cô ấy nói như vậy, Trầm Thư Đường có chút xấu hổ. Tuy của mình xác thực
không đẫy đà như Kiều Mạn Tích, nhưng mà...chí ít cũng cup B đó, cũng không thể
nói hoàn toàn không có a.
"Kiều tổng,
chị kêu em đến có chuyện gì sao?" Trầm Thư Đường bị tay của Kiều Mạn Tích
sờ lấy tóc dài, nàng có chút cứng ngắc ngồi ở đó, vẫn là nhịn không được hỏi.
"Thế nào, tiểu khả ái không muốn nhìn thấy tôi? tôi chính là nhớ em mà
thôi, hôm nay tôi dùng son môi mới, nhân viên bán hàng nói là mùi dâu tây, em
thử xem."
Kiều Mạn Tích
nói xong, đã nhích gần qua, nhìn thấy gương mặt gần trong gang tất, còn có hai
cánh môi hơi chu lên kia, Trầm Thư Đường lăng lăng nhìn rất lâu, mới từ từ ghé
qua, thận trọng hôn lên. Nhưng mà, vào đến miệng, lại cũng không có cái gọi là
mùi dâu tây, trái lại là một loại hương hoa thuộc về Kiều Mạn Tích, khi hai người
lần đầu tiên gặp mặtTrầm Thư Đường thì ngửi được mùi vị này, rất ngọt lại không
ngán.
Nghĩ đến son môi
này chắc là mùi dâu tây mới đúng, Trầm Thư Đường nhịn không được đối với hai
môi của Kiều Mạn Tích liếm lấy mấy cái, nhưng vẫn không có nếm ra mùi dâu tây
rốt cuộc ở đâu, nàng mờ mịt cau mày, sau đó Kiều Mạn Tích đã đem đầu lưỡi tiến
vào, Trầm Thư Đường vụng về mặc cho cô ấy hôn mình, thậm chí không biết nên làm
sao hồi đáp, nhưng nàng biết, bản thân nếu như không hồi đáp sẽ làm cho Kiều
Mạn Tích bất mãn, liền học bộ dạng của cô chuyển động đầu lưỡi, cứ như vậy duy
trì hôn đến cả ba phút.
Nụ hôn vừa kết
thúc, Trầm Thư Đường che lấy ngực, cư nhiên có loại cảm giác thiếu oxy, nàng
cảm thấy bản thân vừa rồi hình như linh hồn đều chạy khỏi cơ thể, hoàn toàn
quên đi là cảm giác gì, nàng quay đầu nhìn, lại phát hiện Kiều Mạn Tích lại
hoàn toàn không có cảm giác không thích ứng, trái lại hài lòng liếm lấy cánh
môi, hơi híp mắt nhìn mình.
"Làm sao
vậy? tiểu khả ái, son môi mùi dâu tây rất ngon không?" Kiều Mạn Tích vươn
ngón tay, dùng ngón tay ma sát khóe miệng của Trầm Thư Đường, đem mấy son môi
lưu lại kia lau sạch đi. "Ạch...mùi dâu tây, em, em không có ăn được mùi
vị đó." Trầm Thư Đường thành thật nói sự thật, nàng xác thực không có vừa
ăn được mùi dâu tây trong truyền thuyết, trái lại là bị một loại mùi vị khác
trong miệng của Kiều Mạn Tích thu hút.
"Ồ? phải
không, nhưng mà không có mùi dâu tây, tại sao tiểu khả áicòn ăn lâu như vậy
chứ? em có biết vừa rồi ánh mắt của em, thì như tiểu ác lang muốn ăn đồ rất giống
như muốn đem tôi nuốt đi. Rõ ràng không có mùi dâu tây nhưng mà hôn tôi lâu như
vậy, có phải nên phạt không?" Kiều Mạn Tích cưỡng từ đoạt lý, nói một hồi
để Trầm Thư Đường hoàn toàn không cách phản ứng hoặc là bác bỏ, nghe cô nói như
vậy, Trầm Thư Đường sửng sốt trong chốc lát, chỉ có thể gật đầu.
"Nga, đã
như thế, thì phạt tiểu khả ái bôi sữa chống nắng cho tôi đi." Kiều Mạn
Tích nói xong, hơi nhấc thân lên, ở trước mặt của mình thì đem đồ bơi cởi
xuống, đầu tiên là thân trên, sau đó thì cả thân dưới cũng triệt để cởi đi.
Thấy cô không mảnh vải che thân nằm ở trên ghế nằm, hơi cong lên một chân, đem
hai tay để ở sau đầu, phong tình vạn chủng nhìn mình. Trầm Thư Đường đứng ở một
bên, chỉ cảm thấy nhịp tim ngừng lại theo.
"Kiều
tổng...bôi chống nắng, cần cởi sạch sẽ như vậy sao?" Trầm Thư Đường bối
rối hỏi, rõ ràng người cởi không phải mình, nàng lại khẩn trương hơn Kiều Mạn
Tích, sợ có người nào đến thấy được thân thể của Kiều Mạn Tích.
"Huh? tiểu
khả ái không thích sao? thân thể của tôi? "
"Không...không
phải..."
"Nếu đã
không phải không thích, vậy chính là thích rồi. Muốn trách chỉ trách em quá
đáng yêu, tôi nhìn thấy thì nhịn không được muốn đem mình cởi sạch ở
trước mặt em.Tôi muốn được tiểu khả ái sờ, toàn bộ đều muốn."
Hết chương 4.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét