Kim Chủ Nan Vi - Chương 48
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 48: (Cp phụ) Cậu
muốn làm phù dâu không?
Bí mật trong đại học xưa
nay cũng không phải bí mật, người người đều thích tám, đặc biệt là tin tức
luyến ái, càng là một truyền mười mười truyền một trăm, không lâu sau đó, ai
cũng biết chuyện Tô Hạo Triết và Giang Tầm Y qua lại. Dù sao một là hotboy, một
là học bá. Nghe người chung quanh tha thiết thảo luận bọn họ xứng, một ít người
không rõ vì sao lại qua hỏi mình có phải là đã sớm biết.
Hạ Úc An mỗi một lần đều
lắc lắc đầu nói nàng không biết chuyện, đối phương thì sẽ dùng nụ cười chế nhạo
trả lời chính mình, nói một tiếng đừng nói dối, cậu và Giang Tầm Y thân thiết
như vậy, chuyện của cậu ấy và Tô Hạo Triết nhất định nói cho cậu biết đầu tiên
a. Đúng vậy a, Hạ Úc An cũng hy vọng là như vậy, cho dù nghe tới rất tàn
nhẫn, nàng vẫn cứ hi vọng chuyện này có thể để Giang Tầm Y tận miệng nói cho
chính mình biết, đáng tiếc, chính mình lại là cuối cùng biết đến.
Nói cho cùng, nàng vẫn là
không có cách nào nhẫn tâm với Giang Tầm Y, nàng không có cách nào đoạn tuyệt
quan hệ với cô, giống như nàng không cách nào không thích cô. Cho nên, khi
Giang Tầm Y lần thứ ba tìm đến mình, sau khi xin lỗi với mình, Hạ Úc An cười
nói không sao, tất cả trôi qua rồi, nàng sẽ không dây dưa cô nữa. Trên thực
tế, nàng cũng không có dũng khí và khí lực dây dưa.
Nàng và Giang Tầm Y hòa
hảo rồi, họ vẫn là giống như trước cùng vào cùng ra như thế, đi học chung, tán
gẫu chung. Chỉ là phần làm bạn này, cũng lại không còn thuần túy như từng có.
Giang Tầm Y sẽ ở lúc ăn cơm thỉnh thoảng đi ra ngoài nhận điện thoại, khi trở
về trong mắt mang theo vui sướng và hạnh phúc. Mà khi hai người ở thư viện,
cũng sẽ bởi vì một cú điện thoại mà nói lời từ biệt với mình rồi rời khỏi.
Hạ Úc An biết rõ người
trong điện thoại là ai, càng rõ ràng Giang Tầm Y có bao nhiêu ôn nhu. Nàng không
có để Tô Hạo Triết xuất hiện tại trước mặt mình, không như khuê mật khác mang
theo bạn trai của cô thoải mái tham gia, Hạ Úc An biết rõ Giang Tầm Y không cho
Tô Hạo Triết xuất hiện là vì chính mình. Cho nên, nàng đứng bên cửa sổ, nhìn
Giang Tầm Y đi xuống lầu kéo lấy nam nhân kia, hai người tựa sát lẫn nhau rời
khỏi.
Đây là tự ngược, cũng là Hạ
Úc An cho bản thân cơ hội nản lòng tuyệt vọng, đau quá rồi, đã không biết là
đau ở nơi nào. Nàng đứng bên cửa sổ, lệ rơi đầy mặt, lại vẫn là phải cười nói với
chính mình, mình không khổ sở. Người yêu thích có được hạnh phúc, nàng còn có
cái gì có thể khổ sở? Dáng vẻ Giang Tầm Y vui sướng, là chính mình chưa từng
thấy, chính là bởi vì điểm ấy, nàng cả quyền lợi tranh đoạt cũng không có.
Năm nhất đi qua rất nhanh,
cả một cái kỳ nghỉ Hạ Úc An không có liên lạc với Giang Tầm Y, nàng phát hiện
mình dần dần bắt đầu chán ghét ra ngoài, nàng chỉ muốn lưu lại ở trong phòng,
vùi ở góc kia thuộc về mình. Nàng bắt đầu mộng nhiều, không ngừng mà mơ tới
hình ảnh Giang Tầm Y rời khỏi chính mình. Thậm chí có một đêm, mơ thấy lễ cưới
của Giang Tầm Y và Tô Hạo Triết, chính mình làm phù dâu đứng bên cạnh cậu ấy,
tình cảnh đó chói mắt lại đau lòng. Ở sau đó rất nhiều ban đêm tới lui xuất
hiện ở trong mộng cảnh, mỗi một lần cũng làm cho Hạ Úc An chảy nước mắt tỉnh
lại.
Mộng quá đau rồi, cho nên
Hạ Úc An cũng dứt khoác không ngủ, nàng chống lấy thân thể, vứt bỏ giấc ngủ,
thực sự không chịu được nữa thì dùng thuốc ngủ, dùng loại phương pháp kịch
liệt này tiêu trừ mộng cảnh. Thân thể càng ngày càng kém, nàng bắt đầu đau
đầu, lúc bắt đầu thỉnh thoảng khó chịu, nàng đố kị, căm hận, mỗi một lần thấy
được Giang Tầm Y và Tô Hạo Triết thành đôi thành cặp, Hạ Úc An đều cảm giác
mình giống như ma quỷ xấu nhất, hận không thể chuyện không tốt nhất đều rơi ở
trên người nam nhân kia.
Sau đại học ba năm, Hạ Úc
An trải qua hoảng hoảng hốt hốt, người cùng nàng hơi thân cận một chút nhìn ra
nàng thay đổi, Hạ Úc An như là biến thành người khác, từ lúc trước một người
phô trương lại rộng rãi trở nên trầm mặc ít lời. Sau khi tốt nghiệp. Nàng
cuối cùng có thể có lý do trốn tránh Giang Tầm Y, nàng trốn tránh, như là đào
binh ẩn núp đi.
Sau khi nàng từ trong
miệng ba mẹ nghe được tin tức Giang Tầm Y đính hôn với Tô Hạo Triết. Trong nháy
mắt khi biết, nàng hồi lâu chưa có hoàng hồn. Hôn nhân đại biểu cái gì? Một
gông xiềng, một tồn tại mãi mãi không có bờ bến. Nàng hiểu rất rõ Giang Tầm Y,
một khi cô lựa chọn kết hôn, chính là thật sự muốn yên ổn. Cô sẽ cùng nam nhân
kia có con, có một gia đình hạnh phúc mỹ mãn, mà chính mình... Chính mình...
Hạ Úc An sợ hãi, hoảng sợ
chưa bao giờ có để toàn thân nàng phát lạnh, buổi tối ngày hôm ấy trời mưa đến
mức rất lớn, nàng đội mưa chạy đến căn phòng Giang Tầm Y ở bên ngoài thuê
lại, lâu không gặp mặt, toàn thân mình ướt đẫm, chật vật như vậy, mà Giang Tầm
Y thấy được mình cũng là kinh ngạc, cậu ấy cười để cho mình vào phòng, lấy ra
khăn mặt lau đầu cho mình.
"Úc An, cậu rất lâu
không tìm đến tôi, gần đây đang bận cái gì?" Giang Tầm Y nhẹ giọng nói ra,
nhưng Hạ Úc An cũng chỉ là nhìn nhẫn kim cương trên tay cô đờ ra.
"A Tầm, cậu muốn kết
hôn." Không phải nghi vấn, mà là một câu trần thuật nhạt nhẽo.
"Đúng vậy a, vốn là
muốn làm thiệp mời sẽ nói cho cậu biết, Úc An, tôi cũng không phải xuất phát từ
bất kỳ mục đích nào muốn tổn thương cậu, tôi chỉ là muốn hỏi cậu, cậu muốn làm
phù dâu không?"
Giang Tầm Y cũng không phải
muốn thương tổn Hạ Úc An, cô chỉ là đứng ở góc độ tôn trọng Hạ Úc An, hỏi ra
vấn đề này. Hạ Úc An nhìn Giang Tầm Y, thân thể phát lạnh, hai chữ phù dâu
giống như là một cái kiếm dài cắm vào ngực của nàng, toàn bộ tim đều triệt để
nguội lạnh.
A Tầm, mình biết cậu không
có ác ý, nhưng mà thật xin lỗi, mình không dự định tới lễ cưới địa ngục, bởi vì
mình không cách nào bảo đảm thấy được cậu và nam nhân kia ở cùng nhau, mình sẽ
làm ra cái gì. Xin lỗi, tham dự không được thời khắc quan trọng nhất của cậu,
nhưng mà không sao, tương lai của cậu vẫn sẽ có có rất nhiều, mà mình thì đến
đây dừng lại. Còn có rất nhiều chuyện mình không thể lại bên cậu, cậu phải dần
dần quen thuộc mới được.
"Xin lỗi, A Tầm"
Hạ Úc An không có nhiều lời, mà là trực tiếp đứng dậy rời đi, còn không có lau
khô, lại một lần nữa bị mưa xối ướt. Hạ Úc An sau khi trở về bị một trận bệnh
nặng, sau khi khỏi hẳn nàng lại yêu cầu dọn ra ngoài ở, dù cho ba mẹ ngăn cản
như thế nào đi nữa đều vô dụng. Sau khi ở đây, Hạ Úc An tự giam mình ở trong
phòng chỉ có nàng, nàng cắt đứt tất cả thông tin, để trong gian phòng kia thì
chỉ có chính mình. Nàng đang trốn tránh tất cả của Giang Tầm Y, không muốn
nghe đến tin tức về cô. Như vậy, nàng thì sẽ không đau nữa.
Dùng đau đớn của thân thể
gây tê liệt đau đớn trong lòng, đây là biện pháp Hạ Úc An ở tháng ngày này học
được, nàng không ngủ, có lẽ phải uống thuốc ngủ, nàng ăn đồ lại nôn, cuối
cùng dứt khoác không ăn. Nàng làm bị thương chính mình, chữa khỏi rồi lại bị
thương. Như tuần hoàn ác tính, trải qua tháng ngày ngơ ngơ ngác ngác.
Hạ Úc An từng nghĩ chết đi,
không chỉ một lần nghĩ tới, nàng không muốn sống cũng không sợ chết, nhưng
mạng của nàng không phải của bản thân nàng. Hạ Úc An tự giễu suy nghĩ, chính mình
thật sự rất đáng thương, cả muốn chết cũng phải lo lắng nhiều như vậy.
"An, tỉnh lại đi, tất
cả đều qua đi rồi, những thứ này đã qua đi rồi." Thanh âm của Kỷ Uyển
truyền đến, để Hạ Úc An mở mắt ra, nước mắt theo hốc mắt của nàng trượt xuống,
được Kỷ Uyển dùng khăn giấy lau đi. Nàng nhìn nhìn một bên đã dùng qua mấy tờ
giấy, lúc này mới phát hiện, chính mình lại khóc đến lợi hại như vậy.
"Sau khi khóc có thoải
mái một ít hay không? Những chuyện kia đều qua rồi, không phải sao?" Kỷ
Uyển vuốt lấy mặt của Hạ Úc An, người sau gật gật đầu. Xác thực đều qua rồi,
tuy nghĩ đến vẫn là sẽ đau, nhưng sau khi khóc xong xác thực dễ chịu một
chút. Gần đây mấy năm qua, nàng luôn là để chính mình lờ đi thời gian đau
nhất của khoảng đại học, cả nghĩ cũng không dám nghĩ. Những tổn thương hỗn loạn
kia ở trong lòng chính mình, trở thành đau đớn ăn sâu bén rễ, nhưng bây giờ
toàn bộ đào móc ra, tựa hồ trái lại tốt hơn rất nhiều.
"Kỷ Uyển, cám ơn
ngươi."
"Không có chuyện gì,
ngươi là bệnh nhân của ta, bạn của ta, đây cũng là ta nên làm. Như vậy, bây giờ
ngươi có thể nói cho ta biết, giữa các ngươi đến cùng xảy ra chuyện gì? Tình
huống lúc trước của ngươi rõ ràng ổn định, hiện tại lại tiến một bước chuyển
biến xấu, ngươi biết không?"
"Không có gì, chỉ là
cậu ấy...cậu ấy có thể lại có tình yêu mới, nam nhân khác. Ta nên quen rồi,
cũng đã sớm biết, cậu ấy vẫn là sẽ như vậy" Hạ Úc An có khí vô lực nói
ra, nhìn thấy tuyệt vọng trong mắt của nàng, Kỷ Uyển nhíu mày, từ sau khi quen
biết Hạ Úc An cô ấy mới hiểu được, thì ra tình yêu còn sẽ đem một người tổn hại
thành như vậy. Những năm này Hạ Úc An tổn thương không chỉ là lòng, uất ức đã
ảnh hưởng nghiêm trọng thân thể của nàng. Tuy bản thân nàng không phát hiện,
nhưng thân là bác sĩ của nàng, Kỷ Uyển đều rõ hơn ai hết.
"An, ta cảm
thấy..." Kỷ Uyển muốn nói để Hạ Úc An buông bỏ Giang Tầm Y, lại tìm một
người khác, cho dù là thay thế cũng tốt, thì ở lúc này, chuông cửa vang lên,
Hạ Úc An không biết là ai sẽ đến vào lúc này, nàng để Kỷ Uyển đỡ nàng đi qua,
lại không nghĩ rằng người đến sẽ là Giang Tầm Y. Kỷ Uyển trước giờ chưa từng
thấy Giang Tầm Y, ấn tượng duy nhất cũng chỉ là nghe Hạ Úc An nhắc qua. Lúc này
theo màn hình của cửa nhìn đi, xác thực một nữ nhân dáng dấp xuất chúng, khí
chất cũng rất tốt.
"Muốn mở cửa
không?" Kỷ Uyển hỏi Hạ Úc An, tình huống của nàng giờ khắc này rất
không tốt, cô ấy biết Giang Tầm Y cũng là bác sĩ, sợ là một cái là có thể nhìn
ra Hạ Úc An không ổn.
"Không mở cửa cậu ấy
sẽ hoài nghi, có lẽ sẽ gọi điện thoại cho ba mẹ ta. Kỷ Uyển, ngươi giúp ta
khuyên cậu ấy đi được không? Bất kỳ lý do gì đều được."
Hạ Úc An nói có chút khẩn
cầu, Kỷ Uyển do dự một hồi, vẫn gật đầu. Cô ấy đem Hạ Úc An đưa về lại trên
giường, cởi đi áo khoác của mình, dáng vẻ như là mới vừa rời giường, mở cửa
chặn ở trước cửa, không để Giang Tầm Y đi vào.
"Xin chào, xin hỏi cô
là?" Kỷ Uyển làm bộ dáng vẻ chưa tỉnh ngủ, nhìn Giang Tầm Y.
"Tôi là Giang Tầm Y,
tôi tìm đến Úc An, cô là..."
"Nga, cô tới tìm An?
cô ấy quá mệt mỏi, vừa ngủ thiếp đi" Kỷ Uyển nói đến mập mờ một ít, nếu
như là người thông minh, có lẽ nên hiểu được ý tứ trong lời nói.
"Cô là gì của cậu ấy?
tôi cũng không có nghe cậu ấy nhắc qua cô." Giang Tầm Y cau mày, tựa hồ
cũng không muốn hiểu thâm ý trong lời nói của Kỷ Uyển, thấy cô muốn vào đến, Kỷ
Uyển có chút luống cuống, cô ấy cũng không nghe qua bác sĩ Giang này là người
cố chấp như vậy. Ngay vào lúc này, Hạ Úc An ăn mặc váy ngủ bỗng nhiên đi qua,
cảm thấy nàng ôm lấy chính mình, đem mặt chôn ở trên bả vai mình, cả người đều
vùi ở trong lồng ngực của mình, Kỷ Uyển lúng túng. Bác sĩ tâm lý cô ấy đây làm
đến có phần cũng quá thảm chút rồi, không chỉ phải làm bảo mẫu còn phải làm
diễn viên.
"A Uyển, lại đây bồi
ta ngủ." Hạ Úc An nhẹ giọng nói ra, ngữ khí thưa dạ kia và nhiệt khí thổi
bốn phía ở cái cổ, kích đến thân thể Kỷ Uyển run lên, suýt chút nữa mềm chân.
Cô ấy là yêu thích nam nhân, đối với nữ nhân cũng xưa nay không có hứng thú
gì. Nhưng cho dù người thẳng nữa, sợ là cũng không chịu được Hạ Úc An một
tiếng như thế, cô ấy ngược lại là càng ngày càng kính nể sự nhẫn nại của Giang
Tầm Y rồi. Thế là Kỷ Uyển vội vàng đóng cửa, cửa còn chưa đóng kín thì ôm lấy
Hạ Úc An đi đến lên giường, kỳ thực cũng không phải cô ấy thật sự muốn ôm, mà
là Hạ Úc An thể lực này, từ trên giường đi tới cũng đã muốn ngã, lúc này không
ôm nàng, nàng đại khái sẽ trực tiếp té ngã.
"An, ánh mắt của cô ấy
vừa rồi nhìn ta giống như là dao găm, cô ấy đối với ta có địch ý." Đem Hạ
Úc An đưa về lại trên giường, Kỷ Uyển nhẹ giọng nói. Cô ấy rất hiểu làm sao
nhìn thấu nội tâm của một người, vừa rồi ánh mắt của Giang Tầm Y nhìn chính
mình rõ ràng là để ý Hạ Úc An, đặc biệt là khi Hạ Úc An ôm chầm tới, cô ấy ở
trên mặt của nữ nhân xa lạ kia thấy được phẫn nộ.
"Sẽ không, cậu ấy sẽ
không." Hạ Úc An cũng không tin tưởng địch ý trong miệng của Kỷ Uyển,
nàng so với ai khác đều rõ ràng, nếu như mình có người yêu, Giang Tầm Y chỉ sẽ
chúc phúc. Như vậy, chính mình thì sẽ không lại quấn quít lấy cậu ấy.
"An, tin tưởng ta, ta
so với ngươi tấy đến rõ ràng, cô ấy..." Kỷ Uyển đang còn muốn nói cái gì,
nhưng Hạ Úc An cũng đã làm tổ ngủ thiếp đi. Thấy được nàng khó có được có thể
ngủ, Kỷ Uyển cũng không nói gì, chỉ là mặc quần áo tử tế, tắt đèn đứng dậy rời
khỏi.
Giang Tầm Y ngồi ở trong
xe, nhìn đèn tắt của cửa sổ kia, sít chặt lấy vô lăng, lái xe rời khỏi. Cô
không rõ ràng đêm nay tại sao mình phải qua đây, thậm chí không biết tại sao
trong lòng sẽ có một loại cảm giác khó chịu không nói ra được.
Hết chương 48.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét