Kim Chủ Nan Vi - Chương 6
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chương 6: Không có kiêng ăn cái gì đâu.
Ngồi ở trong
phòng ngủ được Kiều Mạn Tích sắp xếp, Trầm Thư Đường tắm rửa thay quần áo mà
chị ấy chuẩn bị cho mình, có chút thất thần đứng ở phía trước cái gương. Chính
mình trong đó, là một bộ dạng nàng quen thuộc lại xa lạ. Trầm Thư Đường rất
đẹp, lại biết trang điểm, bình thường cũng đa số là mặc một ít quần áo đơn giản
mộc mạc, nàng không có quá nhiều tiền, giá cả của quần áo cũng không đắt, nhưng
thời điểm này, quần áo Kiều Mạn Tích chuẩn bị cho nàng, nàng không cần nhìn
thương hiệu cũng biết giá cả không nhỏ.
Nhìn trong gương
chính mình mặc một thân váy dài màu trắng, Trầm Thư Đường sờ lấy sợi dây
chuyền đó trên cổ, hơi xuất thần. Đó là một sợi dây chuyền bạch kim, ở phần đáy
dây chuyền là trang trí tạo thành hình chiếc lá, hình của chiếc lá đó cực kì
tinh xảo, có thể thấy ra là hoàn toàn chế tạo thủ công, mà ở trên ngọn của
chiếc lá, là một hạt kim cương lấp lánh.
Trầm Thư Đường
biết sợi dây chuyền này nhất định rất đắt, cho đến vừa rồi nàng còn đang suy
nghĩ, bản thân nên làm sao tìm lý do đem sợi dây chuyền trả cho Kiều Mạn Tích,
suy cho cùng nàng đã nhận được tiền trị bệnh của mẹ do Kiều Mạn Tích cho mình,
nếu như tùy tiện nhận đồ vật của cô nữa, thực sự rất không tốt. Suy nghĩ như
vậy, Trầm Thư Đường đi xuống, Kiều Mạn Tích cũng đã tắm rửa xong, chỉ mặc một
bộ áo choàng tắm màu trắng ngồi ở trên sofa uống café.
"Tiểu khả
ái, sao em tắm lâu như vậy?" Kiều Mạn Tích thấy được mình xuống, lập tức
cười lên, nhìn thấy con mắt xinh đẹp của cô cười thành hình trăng lưỡi liềm,
Trầm Thư Đường cảm thấy mặt mày của Kiều Mạn Tích thật sự rất đẹp rồi, cùng là
nữ sinh bản thân ngược lại không phải đố kị, trái lại là một loại ngưỡng mộ và
thưởng thức đó, đương nhiên, ngoại trừ mặt mày, bất cứ một bộ phận nào trên
người của Kiều Mạn Tích, đều có thứ cốt yếu đố kị của nữ nhân.
"Kiều tổng,
xin lỗi, em để lỡ thời gian một chút, kỳ thực em là muốn nói với chị, sợi dây
chuyền này, em vẫn là không thể nhận, em..." Trầm Thư Đường lời chưa nói
xong, nhưng Kiều Mạn Tích lại đặt xuống cafe trong tay, trực tiếp hướng đến
nàng đi tới, còn chưa đợi nàng có phản ứng, Kiều Mạn Tích đã từ phía sau ôm lấy
nàng, có chút trẻ con dẫn nàng đi vào phòng bếp. Chỉ thấy trên thớt bày ra các
loại các dạng nguyên liệu, Trầm Thư Đường ngẩng người, không hiểu cho nên nhìn
Kiều Mạn Tích.
"Tiểu khả
ái, tôi đói rồi, con người một khi đói rồi, có thể sẽ dẫn đến rất nhiều bệnh
chứng, tôi đại khái chính là loại người đói thì sẽ chết đó. Bây giờ em phải làm
cơm cho tôi ăn, cứu cái mạng này của tôi, nếu không tôi thật sự sẽ chết, sợi
dây chuyền này thì coi như tạ lễ em cứu tôi thì được rồi." Kiều Mạn Tích
trang nghiêm nói ra, giống như con người thật sự thiếu ăn một bữa thì sẽ đói
chết, nghe thấy lời nói cưỡng từ đoạt lý, Trầm Thư Đường cũng biết cô là quyết
tâm muốn đem sợi dây chuyền cho mình, chỉ có thể thì như vậy ngừng lại.
"Kiều tổng,
chị có kiêng ăn không? "
"Ân, không
có kiêng ăn cái gì đâu."
"Tôi thấy ở
đây hải sản nhiều hơn, làm canh hải sản, và sò điệp hấp tỏi, còn nữa..."
"Tiểu khả ái, tôi không ăn tỏi gừng, không thích hoa tiêu đại hồi, ghét hẹ
và rau thơm, cũng không thích ăn củ cà rốt và cá."
Kiều Mạn Tích
dựa trên sofa, nhẹ giọng nói, nghe xong lời nói này, Trầm Thư Đường nhìn nhìn
nguyên liệu trên bàn, khóe miệng có chút co giật, rõ ràng vừa rồi còn nói cái
gì cũng không kiêng ăn, chuyện này...chuyện này cũng tính là không kiêng ăn?
Trầm Thư Đường
biết rõ sở thích của Kiều Mạn Tích, biết cô thích ăn đồ thanh đạm, nếu như thịt
làm không có mùi tanh cô cũng thích, Trầm Thư Đường từ nhỏ thì ở trong nhà giúp
làm cơm, sau khi mẹ sinh bệnh, bữa cơm trong nhà cũng đều là nàng một mình lo
liệu, tuy không bằng đầu bếp bên ngoài, nhưng ít ra có thể làm rất giống.
Sau một tiếng,
một bàn đồ ăn cũng bưng lên, ví dụ như sò điệp hấp tỏi không bỏ tỏi, còn có tôm
hầm đỏ, canh hải sản thanh đạm, sườn xào, bao gồm mấy dạng rau cải. Ngồi ở
trước bàn ăn, Kiều Mạn Tích hài lòng dùng tay đỡ lấy mặt, thấy Trầm Thư Đường
bận rộn ra vào, càng cảm thấy chính mình nhặt được một bảo bối.
Nữ nhân cô từng
bao nuôi rất nhiều, trong đó cũng có rất nhiều học sinh còn nhỏ hơn trầm Thư
Đường, chẳng qua là mấy học sinh đó lại quá mỏng manh, đừng nói làm cơm, ngay
cả rửa chén cũng sẽ không biết, đương nhiên mấy loại nữ minh tinh kia cũng càng
không thể làm loại chuyện này, gặp được tiểu sủng vật biết làm cơm, chuyện này
thật sự là lần đầu tiên. Kiều Mạn Tích giống như người sành ăn đem mỗi dạng món
ăn đều ăn một miếng, có ra kết luận là, không chỉ đẹp còn rất ngon, câu này
cũng thích hợp dùng cho con người Trầm Thư Đường.
"Tiểu khả
ái, qua đây để tôi ôm, sao em tốt như vậy chứ, cảm tạ thượng đế để tôi nhặt
được em." Kiều Mạn Tích vui vẻ vỗ vỗ tay, giống như kêu chó con để Trầm
Thư Đường qua, nhìn thấy bộ dạng cô hưng phấn, Trầm Thư Đường đi qua, vừa ngồi
xuống thì bị Kiều Mạn Tích ôm lấy, Trầm Thư Đường cảm thấy Kiều Mạn Tích tuy
toàn thân đều mang theo cảm giác câu người, nhưng thỉnh thoảng trẻ con lên,
ngược lại cũng là rất đáng yêu. Nếu như mỗi ngày sống với nhau đều có thể như
vậy, kỳ thực được Kiều Mạn Tích bao nuôi, tựa hồ cũng không phải chuyện khó
chấp nhận.
"Kiều tổng,
chị mau ăn cơm, chút nữa thì sẽ lạnh."
"Nga, tiểu
khả ái tôi muốn ăn tôm, em giúp tôi bốc vỏ."
Kiều Mạn Tích là
điển hình có thể hưởng thụ thì không chịu khổ, loại hình có thể nằm thì không
ngồi, Cô dựa ở trong lòng của trầm Thư Đường, đợi đối phương đem tôm đưa vào
trong miệng. Trầm Thư Đường bốc vỏ rất thành thục, thấy bộ dạng chắc là từng
làm. Nhìn nàng lấy đầu tôm đi, sau đó lấy sạch vỏ, lộ ra thịt tôm hoàn chỉnh
xinh đẹp, lại không quên lau tay của chính mình đúc qua, Kiều Mạn Tích mở
miệng, đem tôm ăn vào, hài lòng khơi lên khóe môi.
"Tiểu khả
ái lột tôm rất ngon."
"Vậy Kiều
tổng ăn nhiều một chút."
Trầm Thư Đường vừa nói, lại bắt đầu động tay lột vỏ, lúc này chỉ làm xong, khi
nàng vừa muốn lau tay, Kiều Mạn Tích lại kéo lấy tay của nàng, chậm rãi để vào
trong miệng nhẹ nhàng liếm lấy, cảm thấy ngón tay bị cô ngậm lấy, cái lưỡi nhỏ
kia men theo ngón tay của nàng từng chút từng chút quấn tròn lại, gương mặt của
Trầm Thư Đường một chút thì đỏ, nàng cúi đầu không biết làm gì, tay còn lại cầm
lấy con tôm, thậm chí quên bỏ xuống. Thấy được nàng quẫn bách, Kiều Mạn Tích
mới từ từ lấy tay của nàng ra.
"Tiểu khả
ái trở về có xem mấy cái đĩa tôi tặng cho em không? học tập như thế nào?"
Kiều Mạn Tích tự nhiên là không quên loại chuyện đó, cô có thể nhớ được rất rõ
rõ ràng ràng, cô thích tay của Trầm Thư Đường, nhìn theo động tác đối phương
lột tôm, cô thì sẽ liên tưởng đến sau khi hai tay này vuốt ve mình, hầu hạ
mình, đem mình làm đến cực kì thoải mái.
Kiều Mạn Tích ở trong đầu tự mình miêu tả mấy hình ảnh đó, nhịn không nổi đem
tay của Trầm Thư Đường ngậm lấy, cô có chút hối hận để Trầm Thư Đường lột tôm
cho mình, tay đẹp như vậy, thì nên sờ mình, tiến vào mình, để mình thoải mái,
sao có thể làm chuyện lột tôm này chứ? Kiều Mạn Tích chần chừ nghĩ một chút,
quyết định không ăn tôm nữa.
"Em...em
gái em cùng em sống chung với nhau, em không có quá nhiều thời gian xem cái
đó" Trầm Thư Đường có chút ngượng ngùng trả lời, nàng luôn cảm thấy cảm
giác này thì giống như Kiều Mạn Tích bố trí cho mình làm làm việc mà mình không
có hoàn thành.
"Nga, vậy cũng là chuyện hết cách đó." Kiều Mạn Tích tựa hồ rất hiểu,
nghe cô nói như vậy, Trầm Thư Đường thở phào một hơi, nhưng lời tiếp theo của
đối phương, lại để trái tim của nàng vừa rơi xuống lại nhảy trở về rồi.
"Nếu tiểu khả ái tự mình không thể xem, tối nay thì ở đây đi, chúng ta
cùng xem, tôi ở đây còn có rất nhiều."
Hết chương 6.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác

Nhận xét
Đăng nhận xét