Sau Khi Thay Huynh Cưới Bạch Nguyệt Quang - Chương 125

Chương 125: Lập cục. Thính giác của Thẩm An Ninh rất nhạy bén, dựa vào tiếng bước chân, nàng đoán được Nhạn Nam không đi xa mà dừng lại. Nhạn Nam muốn nghe cái gì? Thẩm An Ninh thắc mắc: "Ngươi vừa nãy cố ý tiết lộ tin thái phó chết cho Nhạn Nam sao?" "Vậy sao?" Trịnh Nhiễm cúi đầu, "Triều đình liên tiếp tổn thất mấy vị đại thần, đều là những tài năng dự bị, cứ thế mà mất đi, ngươi có cam tâm không?" Trong thù ngoài tạc, kinh thành trong nháy mắt sẽ tan rã, Nhạn Nam đến kinh thành lúc này là có ý gì? Trịnh Nhiễm nói tiếp: "Ta đã xem bản đồ, từ phương bắc đến kinh thành hàng ngàn dặm, qua bao nhiêu cửa ải, trong đó còn có chiến hỏa giữa quân phản loạn và triều ta, một mình Sơn Nương làm sao mà tới được?" Câu hỏi này đến nay vẫn chưa ai nhận ra. Thẩm An Ninh thích xem bản đồ, Trịnh Nhiễm cũng xem theo. Cô nhìn thấy các cửa ải, và cả những thành trì đang chìm trong khói lửa. Từ phương bắc đến kinh thành phải đi qua nhiều châu phủ, ...

Kim Chủ Nan Vi - Chương 65

Chương 65: (Cp phụ) Không ngủ chung với mình sao?

Giang Tầm Y đột nhiên nhắc đến qua lại để Hạ Úc An triệt triệt để để sống lại, trong lòng không còn tích tụ, thân thể cũng tốt nhanh chóng. Ngày này xuất viện, trấn Gia Hải đã vào hạ, nhưng Giang Tầm Y vẫn là không yên lòng cho Hạ Úc An mặc lên áo khoác và quần dài, sờ lấy mặt nàng nói nàng vẫn chưa thể mặc quá ít. Đứng ở ngoài phòng bệnh, Hạ Minh và Trương Vân cau mày, vui vẻ tất nhiên là có, nhưng phần vui vẻ này, lại làm cho bọn họ cảm thấy có lỗi với Giang Tầm Y.

"Cái kia... Tiểu Y a, bá phụ có một số việc muốn nói cùng ngươi, chúng ta ra ngoài đi." Thấy Hạ Úc An đã xuống giường, Hạ Minh không nhịn được đi tới nói ra, nghe nàng muốn cùng Giang Tầm Y đơn độc tán gẫu, Hạ Úc An vội vàng kéo lấy Giang Tầm Y, như là tiểu racoon (gấu mèo) bảo vệ đồ ăn ôm thật chặt Giang Tầm Y. Bị dáng vẻ không có bản lĩnh của con gái chính mình tức giận, Hạ Minh dở khóc dở cười, chỉ có thể bảo đảm chính mình sẽ không nói lời quá đáng.

Ngày đó sau khi Hạ Úc An cùng họ nói Giang Tầm Y đồng ý qua lại, Hạ Minh và Trương Vân cũng là chấp nhận quan hệ của họ. Đối với bọn họ mà nói, Hạ Úc An yêu thích ai, là nam hay nữ họ đều ủng hộ, dù sao Hạ Úc An lúc trước cũng sắp mất mạng rồi, họ đâu có thể cố chấp cái khác. Cùng Hạ Minh ra bệnh viện, Giang Tầm Y chậm rãi đi ở phía sau Hạ Minh, đợi trưởng bối mở miệng trước.

"Tiểu Y a, Hạ gia chúng ta... Có lỗi với Giang gia các ngươi. Chuyện lần này, ta cũng không biết nên như thế nào cùng ba mẹ ngươi bàn giao. Kỳ thực ngươi, cũng không thích tiểu An chứ?" Hạ Minh quay đầu lại, hổ thẹn nói. Hắn muốn hút thuốc, không biết làm sao bệnh viện Lan Lâm toàn diện cấm thuốc, hắn cả góc hút thuốc cũng không tìm được.

"Hạ bá phụ, con không phải không yêu thích Úc An, chỉ là, con đối với sự yêu thích của cậu ấy, cũng không phải loại chờ mong kia, nhưng cũng không có cách khác không phải sao?"

Lại nói lên chuyện này, Giang Tầm Y cười khổ. Cô biết mình không cách nào đối với tình trạng cơ thể của Hạ Úc An làm như không thấy. Đã từng cô là thật sự yêu thích Tô Hạo Triết, hắn là học trưởng của chính mình, sau khi tốt nghiệp hai người đính hôn, cũng chuẩn bị xong kết hôn, thậm chí ngay cả tên của con cái sau này cũng nghĩ xong rồi. Nhưng một trận ngoài ý muốn, Tô Hạo Triết và ba mẹ hắn đang du lịch gặp phải sự cố, xe buýt rơi xuống sườn núi, cả xe người không ai sống sót, sau lúc đó, Giang Tầm Y một quãng thời gian rất dài mất đi cái cảm giác yêu thích này.

Mà ở đoạn thời gian Tô Hạo Triết rời đi đó, là Hạ Úc An trước sau ở bên chính mình. Cô không hề nhắc đến yêu thích đối với mình, thì chỉ là theo chính mình, không nói nhiều, dùng ôn nhu trầm mặc của nàng để cho mình đi ra đoạn quá khứ đó. Cho tới bây giờ Giang Tầm Y mới mơ hồ nghĩ đến, Hạ Úc An vào lúc ấy nhìn mình vì Tô Hạo Triết khổ sở, chắc rất thương tâm. Mà khoảng thời gian mình và Tô Hạo Triết ở chung với nhau, đối với nàng lại là bao nhiêu thương tổn.

Giang Tầm Y không xác định chính mình còn có phải sẽ thích nam nhân kia không, nhưng cô xác định, cô hiện tại không có cách nào bỏ mặc đối với Hạ Úc An. Cho nên giống như là Trương Vân nói, dù cho chính mình lừa gạt Hạ Úc An cũng được, để thân thể của cậu ấy tốt lên. Giang Tầm Y hiện tại làm, chính là như vậy. Cô thậm chí suy nghĩ, nếu như cả đời này chính mình không có cách nào gặp phải nam nhân thích, có lẽ cứ như vậy cùng Hạ Úc An qua hết nửa đời sau cũng không tệ. Hai người bọn họ vốn là bạn bè thân thiết như vậy, trên thế giới này cũng không bao giờ tìm được người như Hạ Úc An càng thân thiết với mình hơn nữa.

"Đứa trẻ, khổ ngươi rồi." Nghe được lời của Giang Tầm Y, Hạ Minh vỗ vỗ bờ vai của cô hai người còn muốn nói điều gì, nhưng Hạ Úc An đã không thể chờ đợi được nữa chạy đến. Thấy được nàng chạy đến trong lồng ngực của mình, Giang Tầm Y cười ôm lấy nàng, nhấc theo hành lý của Hạ Úc An lên xe. Vốn là Hạ Minh dự định đơn độc cho hai người mua nhà ở, nhưng Giang Tầm Y nói để Hạ Úc An chuyển đến nhà cô thì được rồi, Hạ Úc An cũng cảm thấy tạm thời không cần mua nhà, cứ như vậy quyết định.

Rất lâu đi tới nhà của Giang Tầm Y, Hạ Úc An giống như đứa trẻ nhảy nhảy nhót nhót, vui vẻ cực kỳ. Giang Tầm Y để tùy nàng ôm lấy mình, đem đồ vật Hạ Úc An tạm thời lấy đến thu dọn xong, sau đó còn dư lại mấy thứ kia Hạ Úc An nói ngày mai lại đi lấy thì được rồi.

"A Tầm, mình phải ở nhà cậu rồi." Hạ Úc An vui vẻ nói, nàng cảm thấy mấy ngày nay chính mình trải qua giống như là nằm mơ, trước đây chuyện nàng căn bản cả ảo tưởng cũng không thể cư nhiên thì cứ như vậy thực hiện rồi. A Tầm đồng ý ở cùng với mình rồi, họ là người yêu rồi, họ...họ có thể làm chuyện càng thêm thân mật rồi.

Nghĩ tới những thứ này, Hạ Úc An thời thời khắc khắc cũng không nhịn được kích động muốn cười. Nàng nhìn theo Giang Tầm Y ngồi ở một bên, cẩn thận từng li từng tí một đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm chặt cô. Cảm thấy Giang Tầm Y không có chống cự, mà là nắm lại chính mình. Hạ Úc An thoải mái híp híp mắt, nàng bỗng nhiên rất muốn hôn A Tầm, nhưng là suy nghĩ chút, lại muốn cho A Tầm chủ động hôn mình. Trước đây mỗi một lần hôn môi, đều là chính mình làm phía chủ động, nàng cũng muốn A Tầm chủ động hôn mình một lần.

"A Tầm, chúng ta là người yêu rồi." Hạ Úc An nắm lấy ngón tay của Giang Tầm Y, sau đó lại nghĩ tới cái gì, vội vàng đỏ mặt ra.

"Ân, sau này mình sẽ chăm sóc cậu." Giang Tầm Y không phát hiện Hạ Úc An khác thường, chỉ là không hiểu nàng làm sao bỗng nhiên thu tay về, thì ở lúc này, Hạ Úc An bỗng nhiên đứng dậy, tách chân ra dạng chân đến trên chân của mình. Hai người mặc dù là khuê mật  từ nhỏ ở cùng nhau, nhưng mà động tác khác người như thế lại vẫn là Hạ Úc An lần đầu tiên làm.

Nàng chỉ mặc một cái váy ngủ và quần lót, nhiệt độ cũng hầu như là mang theo hơi lạnh của một năm bốn mùa, cảm thấy cánh mông non mềm của nàng đặt ở trên đùi của chính mình, cánh tay hơi lạnh mà dài nhỏ vòng lấy chính mình. Hạ Úc An như vậy là Giang Tầm Y rất hiếm thấy, giờ khắc này nàng từ trên cao nhìn xuống nhìn chính mình, tóc dài màu nâu tản ra, con mắt chăm chú quá đáng mang theo chút sắc thái dục vọng.

Hạ Úc An tuy bình thường yên lặng, nhưng tướng mạo của nàng lại tuyệt không phải loại hình an tĩnh. Nàng rất đẹp, loại đẹp đẽ xưng là kinh diễm kia, là đẳng cấp ở trong đám người liếc một cái thì sẽ khiến người ta phát hiện. Dung mạo của nàng sinh ra quyến rũ, đuôi mắt lúc đang nghiêm túc sẽ nhếch lên độ cong đẹp đẽ, mắt hai mí lớn lớn, lông mi cũng rất dài. Vào lúc này, nàng dùng hàm răng khẽ cắn lấy môi dưới, xương quai xanh nổi bậc lộ ra, mỗi cái biểu tình và ánh mắt đều đầy tràn sức hấp dẫn của nữ tính, đang câu lấy người khác đi tới gần nàng, đụng chạm nàng.

"A Tầm, hôn mình có được hay không? Chính là... Loại đầu lưỡi luồn vào." Hạ Úc An không có kinh nghiệm hôn sâu gì, có chừng mấy lần cũng đều là ép buộc Giang Tầm Y mới có, mà không đáp lại của Giang Tầm Y cũng làm cho nàng hoàn toàn không hiểu mình rốt cuộc làm đúng chưa. Hiện tại hai người là người yêu, Hạ Úc An không thể chờ đợi được nữa muốn cùng Giang Tầm Y tiến một bước thân mật.

Hạ Úc An đề xuất yêu cầu để Giang Tầm Y hơi sững sờ, cô nhìn theo người trên thân mang theo gương mặt ửng hồng, còn có ngực không ngừng phập phồng, cô vốn muốn cự tuyệt, nhưng nhìn dáng vẻ Hạ Úc An chờ mong, lại không đành lòng làm cho nàng khổ sở.

"Nhắm mắt lại." Giang Tầm Y nhẹ giọng nói ra, thanh âm trong trẻo, lộ ra ôn nhu khiến người ta an tâm. Cô đều là quen dùng loại thanh âm nói chuyện vỗ về như vậy, có lẽ là bệnh nghề nghiệp của bá sĩ, cũng có thể là cô vốn là như vậy. Thanh âm của Giang Tầm Y rất êm tai, Hạ Úc An nghe lời nhắm mắt lại, sau đó, trên bờ môi đã dán lên một vật thể ấm áp mềm mại.

Chỉ có điều nụ hôn này chỉ duy trì vài giây thì hết rồi, cũng không có đem đầu lưỡi luồn vào, Hạ Úc An cảm thấy còn chưa đủ, Giang Tầm Y lại vỗ vỗ eo của nàng, cùng nàng nói muốn làm cơm cho mình. Nghe Giang Tầm Y muốn làm cơm cho mình. Hạ Úc An gật gật đầu, tạm thời quên chuyện hôn môi, nàng nghĩ A Tầm nhất định là đang thẹn thùng, thời gian sau này còn rất nhiều, chính mình sớm muộn có thể hôn được A Tầm.

Giang Tầm Y biết Hạ Úc An thích ăn cái gì, cho nên làm món ăn cũng đều là cố ý làm cho nàng. Bởi vì có Giang Tầm Y dỗ nàng, Hạ Úc An bị cô đút cả một chén cơm, có thể nói là mấy năm qua cũng chưa từng ăn nhiều như vậy. Hạ Úc An vỗ vỗ cái bụng vẫn là rất bằng, nàng đột nhiên cảm giác thấy, chính mình nếu như vẫn bị A Tầm ép ăn cơm, có thể sẽ trở nên béo thôi.

Trong nhà Giang Tầm Y có một phòng khách và một phòng ngủ chính, cô rửa xong chén, vốn định đem phòng khách thu thập ra chính mình đi ngủ, nhưng Hạ Úc An giống như đã nhận ra ý đồ của cô, hơi có chút không vui. Thấy nàng tắm xong để trần chân liền đến tìm chính mình, Giang Tầm Y bất đắc dĩ đem nàng kéo đến trên giường, thay nàng đem chân lau khô.

"Tại sao lại đi chân trần? Đừng cảm lạnh." Giang Tầm Y vuốt lấy bàn chân nhỏ của Hạ Úc An, gò má trắng nõn ở dưới bóng đèn có vẻ đặc biệt ôn nhu.

"A Tầm, không ngủ chung với mình sao?" Hạ Úc An không muốn để cho Giang Tầm Y có cách nghĩ tách ra ngủ với mình, rõ ràng đoạn thời gian ở trong bệnh viện kia họ chính là ngủ chung với nhau, tại sao đến nơi này ngược lại phải tách ra chứ?

Nghe được lời của Hạ Úc An, Giang Tầm Y cũng biết nếu như chính mình cố ý muốn tách ra ngủ, người này lại sẽ suy nghĩ lung tung, cô gật gật đầu, bỏ đi ý niệm, khi hai người đồng thời nằm ở trong chăn ấm áp, Hạ Úc An lại vui vẻ ngủ không được.

"A Tầm, bây giờ những thứ này đều là thật sao? Chúng ta ở chung với nhau rồi, không phải mình đang nằm mơ chứ?" Hạ Úc An đến nay còn không quá tin tất cả tốt đẹp như vậy phát sinh ở trên người mình, nàng vuốt lấy gương mặt của Giang Tầm Y, sợ mình tỉnh mộng rồi thì cái gì cũng không có.

"Cậu hôm nay đã hỏi rất nhiều lần rồi, cậu không phải nằm mơ, là thật, sau này mình sẽ chăm sóc cậu, đừng nghĩ lung tung." Giang Tầm Y có chút đau lòng Hạ Úc An bất an như thế, vui vẻ trong mắt nàng rõ ràng như vậy, nhưng trên mặt biểu tình không thể tin lại khiến người ta đau lòng.

"A Tầm, mình yêu cậu, trên đời này, không có ai có thể so với mình yêu cậu hơn." Hạ Úc An ôm chặt Giang Tầm Y, nàng muốn nghe A Tầm trả lời chính mình, nhưng thân thể bỗng nhiên bị đối phương ôm lấy, cảm thấy Giang Tầm Y thu chặt cái ôm, Hạ Úc An nhếch miệng, ngửi lấy khí tức của Giang Tầm Y, còn chưa đợi được trả lời thì chậm chậm ngủ thiếp đi. Nhìn dáng vẻ nàng ngủ say, Giang Tầm Y thở dài một tiếng, cũng nhắm mắt lại theo.

"Úc An, hy vọng sau này cậu biết, đừng giận mình."

Hết chương 65

Tác giả có lời bảo bối: Hạ bức khổ chương này thật sự rất ngọt, ngươi xem, cùng A Tầm sống chung với nhau rồi, còn mua! (*╯3╰), ôm ôm, ngủ cùng nhau rồi, tốt đẹp cỡ nào a... Ta đây thật sự phát đường rồi, ai nói ta ngược Hạ bức khổ nữa, ta thật sự muốn đánh người đó. Đương nhiên, ngọt của Hạ bức khổ, cũng là có thể ngọt mấy chương, ngược nàng vẫn là chuyện ta yêu nhất. Tối hôm qua trước khi ngủ mất ngủ, nghĩ đến ngược Hạ bức khổ, vui vẻ càng thêm hưng phấn.

Hạ bức khổ:....Con người này đến cùng đang nói cái gì, ta con mẹ nó còn muốn giả vờ giả vịt nghe nàng nói bao lâu?

Bạo: Khuê nữ, ngươi tại sao có thể như vậy chứ? Loại người như ngươi dự tính sẽ đổ nát nga.

Hạ bức khổ: Cút cái chân nãi nãi ngươi, lão nương đều bị ngược thành dạng gì, 26 rồi vẫn là một xử nữ, Kiều tao tao sát vách đều bành bạch bao nhiêu lần rồi... Lão nương còn phải  dự tính cài gì!

Bạo: Bình tĩnh đừng nóng, ngươi không thể cao trào, là đọc giả bảo bảo không cho ngươi cao trào a, ngươi xem bọn họ thì thích xem ngươi bị ngược a, nếu như ta bỗng nhiên cho ngươi ngọt, sự nổi tiếng của ngươi sẽ không có cao bằng Kiều tao tao.

Hạ bức khổ: Lẽ nào ta cũng chỉ có thể bức khổ không thể đi thiếp lập lẳng lơ?

Bạo: Có thể, vậy ngươi trước tiên muốn lẳng lơ qua Kiều tao tao.

Hạ bức khổ: Nga... Gặp lại đi.

Bạo: Ta đây có một bình thuốc, có thể để cho hai người các ngươi trao đổi linh hồn, ngươi có thể cân nhắc nhìn thử!

Tình bạn nhắc nhở: Kịch trường này chưa xong còn tiếp...



 

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Bạch Lộ Vi Sương - Chương 12

Thanh Lãnh Gặp Kẻ Điên - Chương 1

Phất Tinh - Chương 45